Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, một sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Những cuộc nói chuyện về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, đó là một nỗi lo vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí cậu. Nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa. Cậu có Linh, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Sự kiên cường và ăn ý của Long và Linh trong việc đối phó với Phạm Thùy Chi báo hiệu rằng họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách lớn hơn, bao gồm cả những khác biệt về định hướng đại học trong tương lai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần lớn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hướng tới một tương lai tươi sáng và đầy hứa hẹn.
***
Buổi chiều muộn ở khu tập thể cũ của Linh mang một vẻ đẹp rất riêng, nhuộm trong ánh nắng vàng cam cuối ngày. Những căn nhà 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, nay đã khoác lên mình lớp rêu phong của thời gian. Tường vôi đã bong tróc ở vài chỗ, lộ ra lớp gạch đỏ sẫm bên trong, nhưng không vì thế mà mất đi vẻ trầm mặc, thân thuộc. Tiếng xe cộ vội vã từ con đường lớn phía xa xa vọng lại nghe như một bản nhạc nền quen thuộc, lẫn vào tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ sân chơi chung ở tầng trệt. Mùi thức ăn thơm lừng từ các căn hộ hàng xóm bắt đầu len lỏi vào hành lang hẹp, báo hiệu giờ cơm tối đã đến gần.
Long đến sớm nhất, cậu đứng đợi Linh ở dưới sân, ngước nhìn lên ban công nhỏ với những chậu cây cảnh xanh mướt. Gió chiều Hạ Long vẫn mang theo chút hơi biển mằn mặn, vuốt nhẹ qua mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu, làm Long cảm thấy dễ chịu lạ thường. Dù đã sửa chữa và trang trí lại, căn hộ của Linh vẫn giữ được nét giản dị, ấm cúng đặc trưng của những ngôi nhà lâu đời. Cậu có thể nghe thấy tiếng nhạc nhẹ từ radio của một nhà nào đó, lẫn trong tiếng cười nói rôm rả của những người hàng xóm đang ngồi trò chuyện ở bậc thềm. Ánh sáng tự nhiên không quá nhiều, nhưng mỗi góc nhỏ trong khu tập thể này đều tỏa ra một sự bình yên, an toàn đến lạ.
Một lát sau, Linh xuất hiện, trên tay cô bé là một khay trà hoa cúc thơm dịu. Gương mặt thanh tú của Linh rạng rỡ hẳn lên khi thấy Long. Cô bé mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jean, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp nổi bật của mình.
“Cậu đến sớm thế!” Linh cười tươi, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự vui vẻ.
Long mỉm cười, đôi mắt hổ phách ấm áp nhìn cô bé. “Anh muốn đến giúp em chuẩn bị. Hùng, Mai và Lan chắc sắp tới rồi.”
Vừa dứt lời, từ phía cầu thang bộ cũ kỹ, tiếng bước chân vội vã cùng tiếng nói lanh lảnh của Hùng đã vang lên. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, xuất hiện đầu tiên, sau cậu ấy là Mai mảnh mai và Lan năng động.
“Ôi chao, nhà Linh đúng là thiên đường! Vừa có đồ ăn ngon, vừa có người đẹp, lại còn được học giỏi lây nữa chứ!” Hùng reo lên, vừa bước vào đã nhìn quanh căn phòng khách ấm cúng. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ dường như tan biến trước sự tươi mới của những chậu hoa nhỏ trên bàn.
Mẹ Linh, cô Thanh Hương, với nụ cười hiền từ và ánh mắt ấm áp, từ trong bếp đi ra, trên tay là đĩa bánh quy vừa nướng. “Mấy đứa cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Có gì cần cứ gọi mẹ.” Giọng cô dịu dàng, tràn đầy sự quan tâm. Cô Thanh Hương luôn thấu hiểu và tâm lý, đặc biệt là với nhóm bạn thân của Linh. Ngay cả khi bận rộn với công việc, cô vẫn dành thời gian chăm sóc cho các con.
Bà ngoại Linh, bà Nguyễn Thị Bích, đang ngồi đan len ở chiếc ghế bành gần cửa sổ, mỉm cười phúc hậu nhìn bọn trẻ. Mái tóc bà bạc phơ như mây, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và tràn đầy sự sống. Bà thỉnh thoảng liếc nhìn, như một người quan sát thầm lặng, thấu hiểu mọi điều.
“Cảm ơn mọi người đã đến. Đây đúng là buổi học quan trọng nhất đấy!” Linh nói, giọng cô bé đầy sự quyết tâm, nhưng cũng không giấu được một chút bồn chồn.
Long đặt tay nhẹ lên vai Linh, ánh mắt cậu trấn an cô bé. “Chỉ cần có nhau là mọi thứ đều ổn.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời khẳng định vững chắc. Cậu biết, Linh đôi khi vẫn còn những lo lắng vu vơ, và cậu luôn muốn là điểm tựa vững chắc cho cô bé.
Cả nhóm bắt đầu sắp xếp sách vở, tài liệu lên chiếc bàn gỗ nhỏ ở giữa phòng khách. Những chồng sách dày cặn kẽ, những tập đề thi thử cũ kỹ, và cả những cuốn sổ ghi chép chi chít chữ bỗng chốc chiếm đầy mặt bàn. Linh nhanh nhẹn đi vào bếp, rót thêm nước cam tươi cho mọi người. Long thì giúp Mai di chuyển một chiếc ghế nhỏ để tiện ngồi. Hùng, như thường lệ, không ngừng pha trò, kể những câu chuyện cười hóm hỉnh về những tình huống dở khóc dở cười ở trường, khiến không khí căng thẳng ban đầu tan biến nhanh chóng, thay vào đó là những tiếng cười giòn tan. Tiếng cười nói rôm rả của tụi nó hòa quyện với tiếng chuông đồng hồ điểm giờ đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ.
“Này, có đứa nào đã nghĩ kỹ về trường đại học mình sẽ vào chưa?” Hùng đột nhiên hỏi, vẻ mặt cậu ấy trở nên nghiêm túc hơn một chút. Câu hỏi này như một gáo nước lạnh tạt vào không khí vui vẻ, khiến cả nhóm chợt trầm xuống.
Mai khẽ đẩy gọng kính, giọng cô bé nhỏ nhẹ. “Tớ vẫn đang phân vân giữa Y Hà Nội và Ngoại thương. Hai trường đó ngành hoàn toàn khác nhau, nhưng đều là ước mơ của tớ.” Cô bé luôn là người sâu sắc, suy nghĩ thấu đáo.
Lan gật đầu. “Tớ thì quyết tâm vào trường Thể dục thể thao rồi. Dù sao thì đó cũng là đam mê của tớ.” Đôi mắt tinh nhanh của Lan ánh lên sự kiên định.
Long nhìn Linh, rồi nhìn Hùng, ánh mắt cậu dừng lại ở bà ngoại đang đan len. Cậu biết, đây là một chủ đề nhạy cảm, và cũng là nỗi lo chung của tất cả. Đặc biệt là cậu và Linh, hai người có thể sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khác biệt, dẫn đến việc tạm thời xa cách. Nhưng trong khoảnh khắc này, cậu chỉ muốn giữ lấy sự ấm áp và gắn kết của nhóm.
“Đừng lo lắng quá. Hôm nay chúng ta cứ tập trung ôn bài đã. Tương lai thì từ từ tính sau, miễn là chúng ta luôn bên nhau.” Long nói, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt kiên định. Cậu khẽ nắm lấy bàn tay Linh dưới gầm bàn, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời hứa không lời cho tương lai. Linh mỉm cười, đáp lại cái nắm tay của cậu. Cô bé cảm nhận được sự tin tưởng và yên bình từ Long.
***
Đêm dần buông xuống, thay thế ánh hoàng hôn vàng cam là màn đêm tĩnh lặng, được thắp sáng bởi những ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ. Ánh đèn điện trong nhà Linh sáng rõ, phản chiếu lên những chồng sách vở, làm nổi bật những nét chữ nguệch ngoạc trên giấy. Mùi giấy cũ và mùi bút chì xen lẫn với hương trà hoa cúc thoang thoảng, tạo nên một không khí vừa ấm cúng vừa tập trung. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã thưa thớt dần, chỉ còn tiếng TV rè rè từ một căn hộ xa xa và tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ.
Buổi học diễn ra với sự tập trung cao độ. Cả nhóm cùng nhau giải quyết một đề thi thử vật lý cực khó. Long, với tư duy logic và khả năng phân tích nhạy bén, nhanh chóng đưa ra hướng giải quyết. Linh, dù không phải là thế mạnh, nhưng với sự kiên trì và khả năng tiếp thu nhanh, cũng kịp thời ghi chép và đưa ra những câu hỏi sắc sảo. Cậu và cô bé cùng cúi đầu trên trang giấy, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt, một sự ăn ý không cần lời nói.
“Xem nào, bài này hình như Long từng giải thích cho tớ rồi!” Linh nói nhỏ, chỉ vào một công thức phức tạp trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô bé. Đây là cuốn sổ mà cô bé dùng để ghi lại những mục tiêu, những kiến thức quan trọng và cả những lời động viên từ Long.
Long mỉm cười. “Đúng vậy. Em nhớ rất tốt.” Cậu dùng cây bút chì khắc tên mình, khoanh tròn một phần của bài toán, rồi chậm rãi giải thích thêm một lần nữa. Mùi gỗ và than chì thoang thoảng từ cây bút quen thuộc, gợi nhắc những buổi học nhóm trước đây.
Mai, cô bé nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đang kiên nhẫn giảng giải một đoạn văn khó cho Lan. Giọng cô bé nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng rõ ràng, khiến Lan dễ dàng tiếp thu. “Ở đây, tác giả muốn nhấn mạnh về sự đấu tranh nội tâm của nhân vật, không chỉ là sự phản kháng bên ngoài mà còn là những dằn vặt bên trong.”
Hùng thì không ngừng làm trò cho cả nhóm cười. Khi thấy mọi người bắt đầu mệt mỏi, cậu ấy sẽ kể một câu chuyện hài hước, hoặc giả giọng giáo viên, khiến không khí trở nên thoải mái hơn. “Nhớ hồi lớp 10, Long giải bài này trong 5 phút mà cả lớp tròn mắt ra nhìn. Ông thầy còn phải gật gù khen lấy khen để ấy chứ!”
Long chỉ lắc đầu cười. Cậu nhớ những kỷ niệm đó. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với những ngày tháng học trò hồn nhiên và đầy nhiệt huyết. Những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát không chỉ là hình ảnh của biển cả, mà còn là những rung động đầu đời, những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ đã cùng nhau vun đắp.
“Còn Linh thì lúc nào cũng là ‘cứu tinh’ của mấy đứa yếu Văn như tớ!” Hùng quay sang trêu chọc Linh. “Nhờ có cậu mà tớ mới không bị liệt môn Văn đấy!”
Linh đỏ mặt, nhưng vẫn cười tươi. “Thôi nào, chúng ta cùng cố gắng mà. Nhưng mà, tự nhiên nghĩ đến việc sắp phải xa trường, thấy hơi buồn buồn.” Giọng cô bé bỗng trầm xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ.
Một nỗi bâng khuâng chợt len lỏi vào lòng mỗi người. Những ngày tháng cấp ba, những giờ học chung, những buổi tụ tập sau giờ tan trường, tất cả sắp sửa trở thành kỷ niệm. Cảm giác nuối tiếc về những gì đã qua, xen lẫn sự háo hức và áp lực của kỳ thi sắp tới, tạo nên một mớ cảm xúc lẫn lộn. Áp lực cá nhân phải đạt kết quả tốt để không làm phụ lòng bản thân, gia đình và bạn bè đè nặng lên vai mỗi người.
Long hiểu được cảm giác của Linh. Cậu khẽ đặt tay lên tay cô bé dưới gầm bàn, siết nhẹ. “Không sao đâu, chúng ta sẽ luôn có nhau.” Lời nói của cậu không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời hứa. Cậu tin vào điều đó. Dù cho con đường phía trước có dẫn họ đến những nơi khác nhau, tình cảm và sự gắn kết này sẽ không bao giờ mất đi.
Mẹ Linh, với nụ cười ấm áp, mang ra thêm đĩa trái cây tươi ngon. “Học thì học, nhưng cũng phải ăn uống đầy đủ nhé các con. Nhìn các con học hành chăm chỉ thế này, cô cũng vui lây.”
Bà ngoại Linh, vẫn ngồi đó, đôi mắt hiền từ của bà lấp lánh dưới ánh đèn. Bà đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời, và bà hiểu rằng tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất, nhưng cũng đầy những thử thách và lựa chọn. Bà nhìn Long và Linh, trong ánh mắt bà không giấu được sự trìu mến. Tình yêu tuổi học trò của chúng nó đẹp lắm, trong trẻo như sương sớm, nhưng cũng cần sự chân thành và bền bỉ để vượt qua phong ba bão táp.
Cả nhóm lại tiếp tục cắm cúi vào sách vở, nhưng trong lòng mỗi người đều có thêm một chút ấm áp, một chút an ủi từ sự hiện diện của những người mình yêu thương. Họ không chỉ là bạn bè, họ là một gia đình nhỏ, cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, mọi áp lực của tuổi trẻ.
***
Khi đồng hồ điểm mười giờ, buổi học nhóm cuối cùng cũng dần kết thúc. Ánh đèn vàng ấm áp trong căn nhà Linh vẫn sáng rực, nhưng bên ngoài, màn đêm đã trở nên tĩnh mịch hơn, không khí se lạnh nhẹ của Hạ Long về đêm bắt đầu len lỏi vào. Mùi hương đặc trưng của căn nhà, pha trộn giữa mùi sách cũ, mùi bánh kẹo và mùi thức ăn từ bếp, giờ đây đọng lại trong không gian, mang theo chút hoài niệm.
Cả nhóm cùng nhau dọn dẹp sách vở. Không khí trở nên trầm lắng hơn, những tiếng cười nói rôm rả đã nhường chỗ cho những suy tư. Ai nấy đều cảm nhận được rằng đây không chỉ là một buổi học nhóm thông thường, mà là một khoảnh khắc đánh dấu sự chuyển giao, một lời tạm biệt ngầm với những tháng ngày cấp ba vô tư lự.
“Dù sau này có học trường nào, ở đâu, chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau nhé!” Lan nói, giọng cô bé hơi nghèn nghẹn, đôi mắt tinh nhanh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự xúc động.
Hùng vỗ vai Lan, cố gắng làm dịu không khí. “Chắc chắn rồi! Nhất định phải họp lớp thường xuyên đó! Tớ sẽ là người tổ chức!” Giọng cậu ấy vẫn mang chút hóm hỉnh, nhưng ai cũng nhận ra sự chân thành trong đó.
Mai nhẹ nhàng cất cuốn sách vào túi. “Dù có xa cách, chúng ta vẫn có thể liên lạc mà. Công nghệ giờ phát triển lắm rồi.” Cô bé luôn là người thực tế, nhưng lời nói của Mai lại mang theo sự trấn an rất lớn.
Long nhìn từng người bạn. Cậu biết, đây là một khởi đầu mới, nhưng cũng là một kết thúc cho một chương đẹp đẽ của cuộc đời. Những cuộc trò chuyện về các trường đại học khác nhau, về những ngành nghề khác nhau của mỗi người, gợi ý về những con đường riêng biệt mà họ có thể sẽ đi sau này. Cậu và Linh cũng vậy, lựa chọn của họ có thể sẽ dẫn đến những thành phố khác nhau, những môi trường khác nhau. Nỗi lo lắng về sự xa cách lại dấy lên trong lòng cậu, nhưng cậu nhanh chóng xua tan nó bằng niềm tin vào tình cảm của mình.
Bà ngoại Linh, từ chiếc ghế bành, khẽ lên tiếng, giọng bà hiền từ và thông thái như một dòng suối mát lành. “Tuổi trẻ có bạn bè kề vai sát cánh là quý nhất. Cố gắng hết mình, rồi trời sẽ không phụ lòng người đâu.” Bà mỉm cười nhìn các cháu, đôi mắt bà như thấu hiểu mọi tâm tư, mọi nỗi niềm của tuổi mới lớn. Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nhưng cũng cần sự chân thành.
Đến lượt Long và Linh, họ đứng cạnh nhau ở cửa ra vào. Ba người bạn còn lại đã chào tạm biệt và ra về, để lại một khoảnh khắc riêng tư cho hai người. Tiếng xe máy của Hùng dần nhỏ lại ngoài xa, và căn hộ lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một chút buồn bã, nhưng cũng đầy kiên định. “Anh Long… em lo quá.”
Long nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng, cái ôm ấm áp và vững chãi. Mùi hương quen thuộc của Linh, mùi hoa hồng phai nhẹ nhàng, khiến cậu cảm thấy bình yên. Cậu vuốt nhẹ mái tóc dài của cô bé. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Anh tin chúng ta sẽ làm được.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời hứa, một lời thề nguyện.
Linh dụi đầu vào ngực Long, cảm nhận sự an toàn. “Em cũng tin, chỉ cần có anh.” Lời nói của cô bé nhỏ nhẹ như một lời thì thầm, nhưng lại mang một sức mạnh to lớn. Cây bút chì khắc tên Long trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Linh, giờ đây, không chỉ là vật dụng học tập, mà còn là biểu tượng cho sự đồng hành, cho lời hẹn ước tuổi thanh xuân.
Bố Linh, chú Quang Minh, từ phòng đọc sách bước ra, gật đầu chào Long. Chú không nói nhiều, nhưng ánh mắt nghiêm khắc thường ngày lại ẩn chứa một sự ấm áp, tin tưởng. Chú biết, Long là một chàng trai tốt, và cậu ấy sẽ là điểm tựa vững chắc cho con gái chú.
Bà ngoại Linh vẫn ngồi đó, mỉm cười hiền hậu nhìn hai người. Bà đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu, và bà biết rằng tình yêu tuổi học trò này, với sự chân thành và những thử thách, sẽ là một hành trang quý giá cho Long và Linh trên con đường trưởng thành.
Long buông Linh ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô bé. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. “Ngủ ngon nhé, Linh. Mai chúng ta lại tiếp tục cố gắng.”
Linh gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ, xua tan đi chút bâng khuâng. “Anh cũng vậy. Về cẩn thận nhé.”
Long quay đi, bước ra khỏi căn hộ quen thuộc. Cảm giác ấm áp từ cái nắm tay của Linh vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay cậu. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, với những lựa chọn khó khăn và những cuộc xa cách không thể tránh khỏi. Nhưng cậu biết, cậu không đơn độc. Cậu có Linh, có những người bạn thân thiết, và có cả gia đình luôn ủng hộ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần lớn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hướng tới một tương lai tươi sáng và đầy hứa hẹn, bất kể những thử thách nào đang chờ đợi phía trước.