Long bước ra khỏi căn hộ quen thuộc của Linh, cảm giác ấm áp từ cái nắm tay của cô bé vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay cậu, như một lời nhắc nhở dịu dàng về sợi dây liên kết vô hình giữa hai người. Cậu hít thở sâu, làn gió đêm Hạ Long mang theo hơi mặn của biển cả và chút hương hoa sữa thoang thoảng, xua đi phần nào sự mệt mỏi sau buổi học nhóm dài. Con đường về nhà quen thuộc dưới ánh đèn đường vàng vọt bỗng trở nên dài hơn, hay có lẽ là do những suy tư trong lòng cậu. Cậu và Linh, cùng những người bạn thân thiết, đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của tuổi học trò, nơi những lựa chọn có thể định hình cả một tương lai. Những cuộc trò chuyện về các trường đại học khác nhau, về những ngành nghề khác nhau của mỗi người, cứ lởn vởn trong tâm trí Long, gợi ý về những con đường riêng biệt mà họ có thể sẽ đi sau này. Nỗi lo lắng về sự xa cách lại dấy lên trong lòng cậu, một cảm giác khó tả, vừa day dứt vừa là động lực. Cậu nhanh chóng xua tan nó bằng niềm tin vào tình cảm của mình, vào lời hứa cùng nhau cố gắng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần lớn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hướng tới một tương lai tươi sáng và đầy hứa hẹn, bất kể những thử thách nào đang chờ đợi phía trước.
***
Đêm đó, Long trằn trọc mãi mới ngủ được. Sáng hôm sau, cậu thức dậy sớm hơn mọi ngày, dù biết rằng hôm nay là Chủ Nhật và không phải đến trường. Căn hộ tập thể cũ của cậu mang một vẻ tĩnh lặng đặc trưng của buổi sớm cuối tuần. Tiếng rao hàng của bà bán xôi từ dưới đường vọng lên mơ hồ, tiếng lách cách của bát đũa từ căn hộ bên cạnh cho thấy mẹ Hà đã dậy và đang chuẩn bị bữa sáng. Tường vôi đã ngả màu theo thời gian, hành lang chung hẹp và cầu thang bộ cũ kỹ, nhưng căn phòng của Long, dù không quá rộng rãi, luôn mang lại cho cậu cảm giác ấm cúng và quen thuộc. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ không nhiều, nhưng đủ để làm căn phòng bừng sáng một cách dịu nhẹ.
Long ngồi vào bàn học, nhìn chồng sách vở và tài liệu ôn thi cao ngất. Chiếc bàn gỗ đã được mẹ cậu dọn dẹp gọn gàng từ tối qua, chỉ còn lại những cuốn sách cần thiết nhất và cây đèn bàn với ánh sáng vàng ấm áp. Cậu lấy điện thoại, soạn tin nhắn cho Linh: "Sáng nay anh qua nhà em được không? Anh muốn chúng ta cùng ngồi lại lên kế hoạch chi tiết cho những ngày cuối cùng." Long biết Linh cũng đang mang trong mình những lo lắng tương tự.
Chỉ vài phút sau, tin nhắn hồi đáp đến ngay lập tức: "Được chứ anh! Em cũng đang nghĩ đến việc đó. Mấy hôm nay em cứ thấy lòng như lửa đốt." Kèm theo đó là một biểu tượng mặt cười và trái tim nhỏ xinh.
Khoảng một tiếng sau, Long đã có mặt tại nhà Linh. Mẹ Linh, cô Thanh Hương, mỉm cười đón cậu ở cửa. "Long đấy à? Vào đi con. Linh đang đợi con trong phòng khách đấy." Giọng cô Thanh Hương dịu dàng, ấm áp, luôn khiến Long cảm thấy như ở nhà. Cậu gật đầu lễ phép, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa ly và mùi thức ăn đang nấu trong bếp, hòa lẫn với mùi giấy sách cũ đặc trưng từ phòng đọc của chú Quang Minh. Bầu không khí quen thuộc, bình yên bao trùm lấy cậu, xua đi chút căng thẳng trong lòng.
Trong phòng khách, Linh đã trải la liệt sách vở và tài liệu lên chiếc bàn trà. Nhìn thấy Long, cô bé nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui. "Anh Long đến rồi!"
Long ngồi xuống đối diện Linh, cảm nhận sự tập trung và quyết tâm toát ra từ cô bé. "Chúng ta bắt đầu luôn nhé." Cậu kéo chồng tài liệu mình mang theo ra, đặt cạnh những cuốn sách của Linh. "Em xem lại mấy phần này đi, anh thấy em còn hơi lúng túng ở dạng bài tập này." Cậu mở một cuốn sách Toán, chỉ vào một dạng bài tập tích phân khá phức tạp.
Linh chăm chú nhìn, hàng mi cong vút khẽ chớp. "À, dạng này đúng là em hay bị nhầm dấu thật. Cảm ơn anh đã nhắc." Cô bé nhanh chóng ghi chép vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, chiếc bút chì khắc tên Long được cô bé giữ gìn cẩn thận. Với Linh, cuốn sổ tay không chỉ là nơi ghi chép kiến thức mà còn là nơi lưu giữ những suy nghĩ, những hy vọng thầm kín nhất của cô bé, và cây bút chì khắc tên Long luôn là biểu tượng cho sự đồng hành vững chắc mà cô có được.
Long nhìn nét chữ ngay ngắn của Linh trên trang giấy, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Cậu biết, Linh luôn là một người cẩn thận và tỉ mỉ. "Còn anh," Linh ngước lên, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ tinh nghịch, "Long cũng nên xem lại phần lý thuyết Hóa vô cơ đi, em thấy anh hay nhầm lẫn mấy phản ứng đặc trưng, đặc biệt là mấy cái phương trình điều chế khí trong phòng thí nghiệm ấy."
Long hơi nhíu mày, gật đầu thừa nhận. "Ừ, anh sẽ xem lại. Cái phần đó đúng là hơi lắt léo thật." Cậu đã đạt điểm cao ở kỳ thi thử vừa rồi, nhưng cậu không bao giờ tự mãn. Cậu biết, kỳ thi đại học là một cuộc chiến cam go, không thể chủ quan dù chỉ một chút. Áp lực vô hình về kết quả, về kỳ vọng của gia đình, và cả về tương lai của hai đứa cứ lơ lửng trong không khí. Long thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Linh, thấy sự mệt mỏi ẩn hiện dưới đôi mắt cô bé, dù cô vẫn cố gắng giữ vẻ tươi tắn. Cậu hiểu, cô cũng đang đấu tranh với những nỗi sợ hãi và lo lắng riêng mình.
Họ cứ thế, trao đổi qua lại những cuốn sách, những trang vở. Long đưa Linh một chồng tài liệu photo mà cậu đã cất công tìm kiếm từ các thầy cô giỏi, những đề thi thử của các năm trước. Linh đưa lại Long một cuốn vở ghi chép Hóa học cẩn thận, từng phản ứng, từng phương trình được viết rõ ràng, dễ hiểu. "Đây là những ghi chú em tổng hợp được, anh xem có giúp ích gì không."
"Chắc chắn rồi," Long đón lấy cuốn vở, cảm nhận sự tâm huyết của Linh trong từng trang giấy. "Em luôn có cách sắp xếp mọi thứ rất khoa học."
Không khí trong phòng khách dần trở nên nghiêm túc hơn, nhưng cũng tràn đầy sự đồng lòng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng Long và Linh trao đổi nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại có tiếng lật trang sách. Long cảm nhận được mùi giấy sách cũ hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc Linh, tạo nên một sự kết hợp đặc trưng của những buổi ôn thi mà cậu sẽ không bao giờ quên.
"Mình còn bao nhiêu ngày nữa nhỉ?" Linh thở dài, giọng cô bé hơi trầm xuống. "Càng nghĩ càng thấy ít." Nỗi sợ hãi về thời gian đang dần cạn kiệt dường như đè nặng lên vai cô. Long biết cô đang lo lắng, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả cậu, cho tương lai của cả hai. Cô không muốn làm ai thất vọng, đặc biệt là gia đình và cậu.
Long đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô bé, một cử chỉ trấn an quen thuộc. "Đừng lo, chúng ta đã chuẩn bị kỹ rồi. Chỉ cần giữ vững tinh thần là được." Giọng cậu trầm ấm, như một lời hứa, một lời khẳng định vững chắc. "Điều quan trọng nhất bây giờ là chúng ta phải cùng nhau cố gắng hết sức." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt Linh, cố gắng truyền cho cô bé sự kiên định của mình. Cậu biết, hành trình phía trước sẽ vô cùng cam go, nhưng chỉ cần có Linh bên cạnh, cậu tin mình sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có niềm vui, mà còn có cả những thử thách khắc nghiệt, và tình yêu của họ đang được thử thách từng ngày.
Long và Linh đã trải đầy giấy tờ, biểu đồ và những tờ lịch trình lên bàn. Chiếc bàn trà nhỏ bé giờ đây trở thành một "trung tâm điều khiển" cho cuộc chiến sắp tới. Ánh đèn bàn vàng ấm áp từ phòng Long, nơi họ đã di chuyển sau bữa trưa, chiếu sáng những dòng chữ và con số chi chít. Không khí trở nên nghiêm túc hơn, pha lẫn sự căng thẳng nhưng cũng tràn đầy sự đồng lòng và quyết tâm. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng Long và Linh trao đổi nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại có tiếng gạch xóa những mục đã cũ để thay thế bằng kế hoạch mới, tạo nên một bản nhạc đặc trưng của những ngày cuối cùng trước kỳ thi quan trọng.
"Thế này thì mỗi ngày chúng ta sẽ dành hai tiếng cho Toán, một tiếng rưỡi cho Lý, Hóa, và một tiếng cho Ngữ Văn, Tiếng Anh," Long nói, ngón tay cậu lướt trên bảng kế hoạch mà hai người vừa cùng nhau phác thảo. Khuôn mặt góc cạnh của cậu hiện rõ sự tập trung, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi khó che giấu. Cậu đã thức khuya mấy đêm liền để tự mình tổng hợp các dạng bài, các kiến thức trọng tâm cho cả hai. "Còn lại là thời gian giải lao và ngủ đủ giấc. Anh nghĩ giấc ngủ là quan trọng nhất để giữ cho đầu óc minh mẫn."
Linh gật đầu lia lịa, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động. "Em đồng ý. Nhưng em nghĩ thời gian giải lao cũng cần có chất lượng. Mình có thể cùng đi bộ vài vòng quanh khu tập thể, hoặc nghe nhạc nhẹ. Đừng chỉ ngồi lướt điện thoại, sẽ càng thêm mệt mỏi." Giọng cô bé trong trẻo, nhưng lại mang một sự kiên định đặc trưng. Cô luôn là người biết cách cân bằng mọi thứ, không quá cứng nhắc nhưng cũng không lơ là.
Long mỉm cười nhẹ. "Ý hay đấy. Anh sẽ đưa em đi học mỗi sáng, và buổi tối nếu rảnh, anh sẽ qua nhà em cùng ôn. Như vậy chúng ta có thể tận dụng thời gian hiệu quả hơn." Cậu nghĩ đến những buổi sáng sớm, khi thành phố Hạ Long còn chìm trong màn sương mỏng, và họ cùng nhau đạp xe đến trường, đón những tia nắng đầu tiên. Những khoảnh khắc ấy, dù đơn giản, lại là nguồn động lực lớn lao cho cả hai.
Họ cùng nhau viết, gạch xóa, điều chỉnh lịch trình. Từng môn học được tô màu khác nhau, từng khung giờ được phân chia rõ ràng. Long quan tâm đến những môn tự nhiên mà Linh còn yếu, còn Linh lại giúp Long củng cố những phần lý thuyết Hóa học mà cậu hay nhầm lẫn. Sự ăn ý của họ khiến công việc tưởng chừng khô khan này trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Mùi giấy sách cũ, mùi hương quen thuộc của căn hộ Long, hòa quyện với mùi sữa ấm thoang thoảng từ ly sữa mẹ Hà vừa mang vào, tạo nên một bầu không khí vừa học tập nghiêm túc, vừa ấm cúng lạ thường.
Đột nhiên, Linh khẽ thở dài, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một nỗi buồn khó tả. Cô tựa đầu vào vai Long một lát, tìm kiếm sự an ủi. "Long," giọng cô bé nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm, "nếu lỡ chúng ta không cùng một thành phố đại học thì sao? Anh có sợ không?" Câu hỏi của Linh như chạm đến nỗi lo lắng sâu kín nhất trong lòng Long, nỗi lo về sự xa cách mà cả hai đều cố gắng gạt sang một bên.
Long vòng tay ôm nhẹ cô bé, cảm nhận sự mềm mại từ mái tóc cô. Cậu siết nhẹ tay Linh, lòng bàn tay cậu vẫn còn vương vấn hơi ấm từ tay cô bé. "Dù sao đi nữa," giọng cậu trầm ấm, như một lời hứa, một lời thề nguyện, "anh tin chúng ta sẽ tìm được cách. Điều quan trọng nhất bây giờ là chúng ta phải cùng nhau cố gắng hết sức." Cậu biết, đây không phải là lúc để chìm đắm vào những nỗi sợ hãi xa xôi. Mục tiêu trước mắt là vượt qua kỳ thi này, cùng nhau. Cậu không nói ra, nhưng trong lòng cậu, hình ảnh về một tương lai tươi sáng có Linh bên cạnh luôn là kim chỉ nam.
Mẹ Long, cô Trần Thu Hà, gõ cửa nhẹ nhàng rồi bước vào, trên tay là một ly sữa nóng và đĩa trái cây tươi. Gương mặt phúc hậu của cô nở một nụ cười hiền từ. "Hai đứa cứ học miết thế này, phải uống sữa cho có sức chứ." Cô đặt ly sữa và đĩa trái cây xuống bàn, ánh mắt đầy yêu thương nhìn Long và Linh. "Cứ cố gắng hết sức mình, còn kết quả thế nào thì cứ để ông trời định đoạt. Quan trọng là đừng để bản thân phải hối tiếc."
Linh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười biết ơn với mẹ Long. "Dạ, con cảm ơn cô ạ."
Mẹ Hà xoa nhẹ đầu Long, ánh mắt cô đầy vẻ tự hào và tin tưởng. "Long ăn thêm chút nữa đi con. Mẹ tin con sẽ làm được." Cô không nói nhiều, nhưng những cử chỉ và ánh mắt của cô đã đủ để truyền thêm sức mạnh cho cả hai đứa trẻ. Sau đó, cô nhẹ nhàng rời đi, để lại không gian riêng tư cho Long và Linh.
Tiếng gió nhẹ bên ngoài cửa sổ lướt qua, mang theo hương vị đặc trưng của đêm Hạ Long. Long và Linh lại cúi xuống bản kế hoạch, đôi mắt họ giao nhau, cùng chung một ánh nhìn kiên định. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những lựa chọn khó khăn và những cuộc xa cách không thể tránh khỏi. Lịch trình ôn tập dày đặc và sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt họ, cho thấy giai đoạn "nước rút" sắp tới sẽ vô cùng cam go. Nhưng khoảnh khắc Linh tựa đầu vào vai Long, hay cái siết tay nhẹ nhàng của cậu, đã đủ để xua tan đi phần nào nỗi lo lắng. Bởi lẽ, họ không hề đơn độc. Họ có nhau, có tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và có niềm tin rằng, dù con đường có dẫn đến đâu, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát này sẽ luôn tìm thấy lối về. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho hành trình trưởng thành đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng của họ.