Rực rỡ thanh xuân
Chương 358

Những Buổi Cuối Cùng: Vững Bước Cùng Nhau

3550 từ
Mục tiêu: Khắc họa không khí học tập căng thẳng nhưng đầy ấm áp của nhóm bạn trong những buổi ôn thi cuối cùng.,Làm nổi bật sự đồng hành, động viên và giải tỏa căng thẳng lẫn nhau giữa Long, Linh và nhóm bạn, khẳng định sức mạnh của tình bạn và tình yêu trong giai đoạn khó khăn.,Củng cố quyết tâm của các nhân vật trước kỳ thi đại học cận kề, cho thấy họ đã sẵn sàng đối mặt với thử thách.,Tiếp tục gieo mầm về những lựa chọn tương lai có thể dẫn đến xa cách, nhưng nhấn mạnh sự gắn kết hiện tại.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến những buổi ôn tập cuối cùng mang tính chất tổng kết ở Chương 360.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, resolute, supportive, reflective, romantic (subtly)
Kết chương: [object Object]

Những ngày sau đó, nhịp sống của Long và Linh cùng nhóm bạn như được đẩy lên một tần số mới, nhanh hơn, căng thẳng hơn, nhưng cũng đầy gắn kết. Lịch trình ôn tập mà hai đứa đã dày công phác thảo không chỉ là những dòng chữ trên trang giấy, mà nó đã trở thành kim chỉ nam cho từng giờ phút. Mỗi sáng sớm, khi thành phố Hạ Long còn chìm trong màn sương mỏng, Long đã có mặt dưới chân khu tập thể của Linh, chờ cô bé cùng đạp xe đến trường. Những buổi sáng ấy, gió biển se lạnh lướt qua, mang theo mùi mằn mặn của muối và mùi cây cỏ ẩm ướt. Họ không nói nhiều, chỉ đơn giản là đạp xe song hành, thi thoảng chạm nhẹ vào nhau, cảm nhận sự hiện diện của đối phương như một lời động viên không lời. Ánh nắng ban mai rải vàng trên những con đường vắng, hứa hẹn một ngày dài phía trước.

Buổi trưa, sau giờ học, thay vì về nhà nghỉ ngơi, cả nhóm lại hẹn nhau tại Thư viện Thành phố, một tòa nhà lớn mang kiến trúc cổ kính nằm ngay trung tâm. Thư viện này đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ học sinh Hạ Long lớn lên, và giờ đây, nó đang là nơi chứa đựng những ước mơ, những khát vọng cháy bỏng của lứa tuổi thanh xuân rực rỡ.

Khi cả nhóm bước vào, một mùi hương đặc trưng của thư viện xộc vào mũi – mùi giấy cũ, gỗ sồi lâu năm, quyện lẫn với chút bụi thời gian và thoang thoảng mùi nước tẩy rửa sàn nhà. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo trần đổ xuống, tạo nên một không gian trầm mặc, yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Những kệ sách cao vút, chất đầy tri thức, như những người khổng lồ im lặng đứng gác giữ kho tàng kiến thức. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của các thủ thư tạo nên một bản giao hưởng êm ái của sự tập trung.

Long, với dáng người cao ráo và bờ vai vững chãi, luôn là người đến sớm nhất để chọn một góc bàn rộng rãi, đủ chỗ cho cả năm đứa. Khu vực này nằm gần cửa sổ lớn, nơi có thể nhìn thấy một phần thành phố đang chuyển mình, nhưng đủ xa để không bị phân tâm bởi cảnh vật bên ngoài. Cậu sắp xếp sách vở, tài liệu tham khảo, laptop gọn gàng trên bàn, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến tri thức. Ánh mắt cậu, thường ngày có vẻ lạnh lùng, giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ và một quyết tâm sắt đá.

Ngọc Linh xuất hiện sau đó không lâu, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi dù dưới đôi mắt vẫn ẩn hiện chút quầng thâm do thiếu ngủ. Cô bé luôn mang theo một túi vải lớn, bên trong không chỉ có sách vở mà còn có hộp cơm trưa mẹ Thanh Hương đã chuẩn bị và vài món ăn vặt, nước uống để tiếp sức cho cả nhóm. "Chào mọi người!" Giọng Linh trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió, đủ để đánh thức tinh thần nhưng không phá vỡ sự yên tĩnh của thư viện. Cô đặt túi đồ xuống, nhanh chóng lấy ra những cuốn sách cần thiết, nhìn Long bằng ánh mắt tin tưởng và trìu mến.

Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, là người mang đến sự hài hước và tiếng cười cho nhóm. Cậu ta vừa đặt ba lô xuống đã oai oái kêu lên. "Trời ơi, còn bao nhiêu đây nữa? Tớ thấy não tớ sắp bốc khói rồi!" Giọng Hùng lanh lảnh, pha chút than vãn nhưng cũng đầy vẻ đặc trưng. Cậu đưa tay xoa xoa thái dương, làm bộ mặt khổ sở, khiến Mai và Lan bật cười khúc khích. Chiếc bàn gỗ sồi cổ kính, vốn dĩ trang nghiêm, bỗng trở nên ấm cúng hơn bởi sự hiện diện của tụi nó.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn với mái tóc tết gọn gàng và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, mỉm cười nhẹ. Cô bé là người cẩn thận và tỉ mỉ nhất trong nhóm, luôn có những ghi chú chi tiết và phương pháp học tập khoa học. "Đừng có than vãn nữa Hùng. Cố lên! Chúng ta đã đi đến đây rồi, không thể bỏ cuộc được." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. Cô bắt đầu giở sách, những trang giấy trắng tinh được lật dở một cách cẩn trọng.

Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai, làn da rám nắng khỏe khoắn, gật đầu đồng tình với Mai. "Đúng đấy, cứ than thế thì có học được gì đâu. Nào, xem hôm nay chúng ta tập trung vào phần nào trước?" Giọng Lan dứt khoát, mang theo sự thực tế và tinh thần xốc vác. Cô ấy là người luôn giữ cho nhóm đi đúng hướng, không sa đà vào những cuộc tán gẫu vô bổ.

Long khẽ mỉm cười trước sự ồn ào nho nhỏ của nhóm. "Mọi người ổn định chỗ ngồi đi. Hôm nay chúng ta sẽ giải quyết xong phần Đại số và Hình học không gian còn tồn đọng. Mai, em có thể giúp Lan phần Hình học không gian này không? Anh thấy Lan còn hơi lúng túng ở một vài dạng bài." Giọng Long trầm ấm, rõ ràng, phân công nhiệm vụ một cách rành mạch, không hề có chút do dự. Cậu luôn là người dẫn dắt, định hướng cho cả nhóm trong việc học tập, đặc biệt là những môn tự nhiên.

Linh cũng ngồi xuống bên cạnh Long, lấy ra một cuốn sổ nhỏ ghi chép các công thức Hóa học. "Để tớ giúp Hùng phần Lý thuyết Hóa học nhé. Cậu ấy hay nhầm lẫn mấy khái niệm cơ bản này lắm." Giọng Linh đầy quan tâm, ánh mắt cô bé nhìn Hùng chứa đựng sự thấu hiểu. Hùng chỉ biết gãi đầu cười trừ, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ ửng.

Cả nhóm nhanh chóng đi vào guồng. Mùi mực mới từ những cây bút bi, mùi giấy sách cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí học tập quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Long và Linh thay phiên nhau giải thích những điểm phức tạp trên một chiếc bảng trắng nhỏ mà Long mang theo. Long kiên nhẫn giảng giải từng bước giải bài toán khó, đưa ra những ví dụ minh họa cụ thể. Cậu ấy có khả năng biến những công thức khô khan trở nên dễ hiểu hơn bao giờ hết. Linh lại tập trung vào việc hệ thống hóa kiến thức, giúp Hùng và Mai ghi nhớ các định nghĩa, khái niệm một cách logic. Cô bé sử dụng những sơ đồ tư duy đầy màu sắc và cách trình bày dễ nhớ, giúp kiến thức không còn là gánh nặng.

Tiếng bút chì cọ xát trên giấy, tiếng lật trang sách, tiếng thì thầm thảo luận, đôi khi là tiếng "À!" hay "Ối giời ơi!" bất chợt của Hùng khi cậu ta chợt hiểu ra một vấn đề khó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về tuổi trẻ đang dốc hết sức mình cho ước mơ. Hùng, dù than vãn nhiều, nhưng cũng là người chăm chú lắng nghe nhất. Cậu ta ghi chép lia lịa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu hỏi lại những chi tiết còn chưa rõ. Mai thì trầm ngâm, đôi mắt chăm chú đọc từng dòng chữ, ghi chú cẩn thận vào cuốn sổ của mình. Lan lại có xu hướng thực hành ngay, cô bé nhanh chóng áp dụng các công thức vừa học vào việc giải bài tập, kiểm tra lại kết quả một cách tỉ mỉ.

Long thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Linh, thấy cô bé miệt mài giải thích cho Hùng, ánh mắt cậu đầy sự trìu mến và tự hào. Linh cũng cảm nhận được ánh nhìn đó, cô bé khẽ quay sang, nở một nụ cười thật tươi, như tiếp thêm năng lượng cho cậu. Sự ăn ý giữa họ không chỉ thể hiện trong tình cảm, mà còn trong cả cách họ học tập và hỗ trợ bạn bè. Họ là hai mảnh ghép hoàn hảo, bổ sung cho nhau, tạo nên một sức mạnh tổng hợp đáng kinh ngạc. Những giờ học trôi qua nhanh chóng, khi ánh chiều dần tắt, rọi những tia nắng cuối cùng qua ô cửa sổ thư viện, nhuộm vàng những chồng sách cao.

***

Khi đồng hồ trên tường thư viện chỉ đến con số bảy, không khí học tập vẫn căng thẳng nhưng đã có phần chùng xuống. Sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên gương mặt của mỗi người. Mai dựa lưng vào ghế, khẽ thở dài một tiếng, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng đủ để thu hút sự chú ý của cả nhóm. Đôi mắt sau cặp kính cận của cô bé ánh lên vẻ lo lắng khó tả. Lan gõ nhẹ đầu bút chì lên mặt bàn, từng tiếng 'tắc tắc' đều đặn như nhịp đập của sự suy tư. Khuôn mặt cô ấy cũng không còn vẻ tươi tắn như lúc ban đầu, thay vào đó là sự căng thẳng và một chút phiền muộn.

Long và Linh quan sát biểu cảm của từng người, họ hiểu rằng đây là lúc cần một khoảng nghỉ. Áp lực thi cử không chỉ đè nặng lên sách vở mà còn đè nặng lên tâm lý mỗi đứa.

"Tớ thấy hơi sợ..." Giọng Mai nhỏ nhẹ, ngập ngừng, như một lời thú nhận sau bao nhiêu cố gắng kìm nén. "Sợ không đạt được như mình mong muốn... Sợ làm ba mẹ thất vọng... Sợ..." Cô bé không nói hết câu, nhưng những gì cô bé muốn nói thì ai cũng hiểu. Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ hãi về một tương lai không như ý muốn, nó như một bóng ma vô hình lẩn khuất trong tâm trí mỗi học sinh cuối cấp.

Linh nhanh chóng quay sang, nắm lấy bàn tay Mai, truyền cho cô bé hơi ấm và sự động viên. "Đừng lo Mai. Cậu đã cố gắng hết sức rồi mà. Chúng ta cùng nhau cố gắng đến tận cùng, kết quả thế nào thì mình cũng không phải hối tiếc. Hơn nữa, cậu đâu có một mình. Chúng ta cùng nhau mà." Giọng Linh vẫn trong trẻo, nhưng giờ đây lại mang thêm sự dịu dàng và kiên định, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn Mai. Cô bé nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và sẻ chia.

Hùng, sau một thoáng im lặng hiếm hoi, bỗng hắng giọng. "Thôi nào, nghĩ tích cực lên một chút! Như Long nói đấy, cứ làm hết sức, kết quả đến đâu hay đến đó. Mà nói thật, ai mà chẳng sợ. Tớ cũng sợ đây này! Sợ trượt đại học, sợ phải đi biển đánh cá với bố tớ cả đời, sợ không được gặp tụi bây nữa..." Cậu ta cố gắng pha trò, dù trong giọng nói vẫn ẩn chứa một chút chân thật của nỗi lo lắng. Hùng luôn là người mang lại tiếng cười, giúp giải tỏa không khí căng thẳng. Cậu ấy kể một câu chuyện cười cũ về một lần mình ngủ gật trong giờ Vật lý và bị thầy giáo gọi lên bảng, khiến cả nhóm bật cười khúc khích. Tiếng cười nho nhỏ lan tỏa trong không gian tĩnh lặng của thư viện, xua đi phần nào sự nặng nề.

Long đứng dậy, đi đến bình nước uống, rót đầy những cốc nước lọc mát lạnh cho cả nhóm. Cậu đặt từng cốc trước mặt mọi người, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy quan tâm. "Chúng ta đã có một hành trình dài. Mọi người đều đã trưởng thành rất nhiều, không chỉ về kiến thức mà cả về cách đối mặt với áp lực. Dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, anh tin chúng ta cũng sẽ không hối hận vì đã dốc hết sức mình." Giọng Long trầm ấm, mang theo sự vững vàng, như một điểm tựa cho những lo lắng đang bủa vây. Cậu ấy không nói những lời sáo rỗng, mà là những lời từ tận đáy lòng, chạm đến từng người.

Lan, sau khi uống một ngụm nước lớn, cũng lên tiếng. "Long nói đúng đấy. Hơn nữa, chúng ta còn có nhau mà. Mai, cậu đừng quá lo lắng. Cậu đã học rất chắc rồi, chỉ cần giữ vững tâm lý thôi." Lan chia sẻ một số mẹo học thuộc nhanh mà cô bé tìm được trên mạng, cách ghi nhớ theo sơ đồ cây hoặc dùng phương pháp liên tưởng. Cô bé còn nhắc nhở mọi người về tầm quan trọng của việc giữ gìn sức khỏe trong giai đoạn này, khuyên nhủ nên ăn uống đầy đủ và ngủ đủ giấc.

Linh cũng gật đầu đồng tình. "Đúng rồi, mình không thể để stress đánh gục được. Cùng lắm thì mình thi lại năm sau, hoặc tìm con đường khác phù hợp hơn. Quan trọng nhất là mình phải luôn tin tưởng vào bản thân và vào nhau." Cô bé nở nụ cười tươi tắn, ánh mắt long lanh như tiếp thêm sức mạnh cho Mai.

Mùi cà phê phảng phất từ khu tự phục vụ của thư viện, hòa lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng mà sau này, mỗi khi ngửi thấy, chắc chắn cả nhóm sẽ nhớ về những buổi ôn thi căng thẳng này. Bên ngoài cửa sổ, thành phố Hạ Long đã lên đèn, những ánh điện lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm và chút se lạnh của đêm. Cảm giác mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng trong lòng mỗi người đã vơi đi phần nào nỗi lo lắng. Họ biết rằng, dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, họ cũng không hề đơn độc. Tình bạn, sự đồng hành này chính là liều thuốc hữu hiệu nhất cho những nỗi sợ hãi vô hình.

***

Thời gian trôi qua không ngừng nghỉ, và kim đồng hồ trên tường thư viện đã chỉ đến gần mười giờ tối. Những tiếng động nhỏ bé cũng dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm. Các bàn đọc sách xung quanh đã vắng người, chỉ còn lại nhóm của Long vẫn miệt mài với những trang sách và ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn bàn. Một sự mệt mỏi rõ rệt đã hiện lên trên từng gương mặt, nhưng không khí không còn nặng nề hay căng thẳng như lúc ban đầu. Thay vào đó, là một cảm giác gắn kết sâu sắc, một sự thấu hiểu không lời giữa những người bạn đã cùng nhau trải qua những giờ phút cam go nhất.

Lan là người đầu tiên khép lại cuốn sách giáo khoa dày cộm. Cô bé vươn vai, một tiếng "ực" nhẹ phát ra từ cổ, rồi nhìn quanh, ánh mắt đầy suy tư. "Thật không thể tin được là đã đến lúc này rồi. Cảm giác như mới hôm qua mình còn là học sinh lớp 10, bỡ ngỡ bước vào trường Ánh Dương." Giọng Lan nhỏ nhẹ, khác hẳn với vẻ dứt khoát thường ngày, mang theo một chút hoài niệm và bâng khuâng. Cô bé nhìn những chồng sách cao vút, những ô cửa kính phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo, cảm thấy thời gian như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi tất cả mà không chờ đợi một ai.

Hùng khẽ thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng than vãn, mà là một tiếng thở dài của sự chấp nhận và chút tiếc nuối. "Đúng vậy. Mới đó mà đã ba năm rồi. Chắc chắn chúng ta sẽ nhớ những buổi học nhóm điên rồ này lắm. Nhớ những lúc Long giảng bài, Linh động viên, Mai tỉ mẩn, còn Lan thì cứ luôn thúc giục tụi mình." Cậu ta dùng tay gãi gãi đầu, khuôn mặt bầu bĩnh hiện lên vẻ buồn bã hiếm thấy. Hùng biết, những khoảnh khắc này sẽ trở thành những kỷ niệm đẹp đẽ, khắc sâu trong trái tim mỗi đứa.

Linh nhẹ nhàng gấp lại cuốn sổ tay, ánh mắt cô bé dừng lại trên từng người bạn, rồi cuối cùng là Long. "Dù sau này mỗi đứa một nơi, có thể mỗi người sẽ chọn một thành phố khác, một con đường khác, nhưng chúng ta vẫn sẽ mãi là bạn thân, đúng không?" Câu hỏi của Linh như chạm đến nỗi lo lắng sâu kín nhất trong lòng mỗi người. Khả năng phải tạm thời xa cách, phải đối mặt với những thử thách mới một mình, là điều mà cả nhóm đều đang âm thầm suy nghĩ. Nó là một phần của quá trình trưởng thành, nhưng cũng là một nỗi đau âm ỉ.

Long nhìn Linh, sau đó ánh mắt cậu lướt qua từng người bạn thân thiết. Cậu cảm nhận được cái lạnh của điều hòa trong thư viện, nhưng bên trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp khó tả. "Chắc chắn rồi. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua rất nhiều thứ. Từ những buổi học thêm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, những lần giận hờn vu vơ, đến cả những áp lực thi cử này. Kì thi này cũng vậy thôi, và cả những thử thách sau này nữa. Chúng ta sẽ luôn là một phần của nhau." Giọng Long trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời hứa, một lời thề nguyện không thể phá vỡ. Cậu ấy biết, tình bạn này, tình yêu này, là thứ quý giá nhất mà thanh xuân đã ban tặng cho họ.

Cả nhóm bắt đầu dọn dẹp bàn học. Sách vở được xếp gọn gàng vào ba lô, bút viết được cất vào hộp, những cốc nước đã cạn được mang trả lại chỗ cũ. Mùi giấy cũ và bụi sách vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dấu ấn của những giờ phút miệt mài. Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, cả nhóm đứng dậy. Họ trao nhau những cái ôm thật chặt, những cái vỗ vai động viên, những ánh mắt thấu hiểu. Mỗi cái ôm đều chứa đựng sự tin tưởng, sự sẻ chia và một lời hứa thầm lặng về tương lai. Mai ôm Linh thật lâu, đôi mắt cô bé rưng rưng. Lan vỗ vai Hùng, động viên cậu ta hãy giữ vững tinh thần.

Long đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Linh. Lòng bàn tay cậu ấm áp, siết chặt lấy bàn tay mềm mại của cô bé. Họ không nói gì, chỉ đơn giản là trao nhau ánh nhìn đầy tin tưởng và hứa hẹn. Ánh mắt Long sâu thẳm, chất chứa tình yêu và sự kiên định, như muốn nói: "Anh ở đây, em đừng lo." Ánh mắt Linh long lanh, đáp lại bằng sự dịu dàng và một niềm tin tuyệt đối. Bên ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường Hạ Long đã thắp sáng rực rỡ, chiếu rọi xuống con đường vắng vẻ. Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo hương vị đặc trưng của biển cả.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho hành trình trưởng thành đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc mạnh mẽ, có lúc dịu êm, nhưng luôn tìm thấy lối về. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, với những lựa chọn khó khăn và những cuộc xa cách không thể tránh khỏi. Lịch trình ôn tập dày đặc và sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt họ, báo hiệu giai đoạn "nước rút" sắp tới sẽ vô cùng cam go. Nhưng khoảnh khắc Long và Linh nắm chặt tay nhau, hay cái nhìn thấu hiểu từ những người bạn, đã đủ để xua tan đi phần nào nỗi lo lắng. Bởi lẽ, họ không hề đơn độc. Họ có nhau, có tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và có niềm tin rằng, dù con đường có dẫn đến đâu, họ sẽ luôn tìm thấy cách để trở về bên nhau, để cùng nhau viết tiếp câu chuyện thanh xuân đầy ý nghĩa này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ