Đêm cuối cùng trước kỳ thi đại học, không khí ở thư viện Thành phố mang một vẻ trang nghiêm lạ lùng, như một lời chia tay thầm lặng với những tháng ngày miệt mài sách vở. Long và Linh cùng nhóm bạn đã rời đi, để lại phía sau những chồng tài liệu ngổn ngang và mùi mực in vẫn còn vương vấn trong không khí. Mỗi đứa một ngả, trở về với căn phòng quen thuộc, nhưng trong lòng ai cũng nặng trĩu những suy tư.
Long bước từng bước chậm rãi trên con đường mòn quen thuộc dẫn vào khu tập thể cũ. Gió đêm Hạ Long se lạnh, mang theo hương vị mặn mòi của biển cả và mùi hoa sữa nồng nàn từ những con phố gần đó, như muốn xoa dịu đi nỗi lo lắng đang cuộn trào trong lồng ngực cậu. Khu tập thể cũ kỹ với những bức tường vôi đã bạc màu thời gian, những ban công nhỏ hẹp trồng đầy chậu hoa của các bà, các mẹ, và tiếng sinh hoạt vọng ra từ những căn hộ đã quá đỗi thân quen. Tiếng trẻ con cười đùa dưới sân đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng TV văng vẳng từ nhà hàng xóm, hay tiếng lạch cạch của ai đó đang dọn dẹp bữa tối. Tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, nhưng không thể xóa đi được sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong tâm trí Long.
Cậu mở cửa phòng, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn đã bật sẵn, chiếu rọi lên chồng sách giáo khoa và tài liệu ôn tập cao ngất. Mùi giấy cũ, mùi mực bút bi, và một chút mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của căn phòng đã gắn bó với cậu suốt mười tám năm cuộc đời ập vào khứu giác. Long ngồi xuống ghế, đưa tay xoa xoa thái dương. Cậu nhìn chằm chằm vào cuốn sách Vật Lý dày cộp, dường như từng công thức, từng định luật đều đang nhảy múa trước mắt, tạo thành một mớ hỗn độn. Dù đã ôn luyện kỹ càng đến mấy, một nỗi lo lắng vô hình vẫn len lỏi, bủa vây trái tim cậu. Nỗi sợ hãi không đủ tốt, không đạt được kỳ vọng của bản thân, của gia đình, và hơn hết là nỗi lo lắng liệu cậu có thể bảo vệ được tương lai chung đã vạch ra cùng với Linh hay không. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, cậu không muốn nó vì bất cứ lý do gì mà phải phai tàn.
Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở. Mẹ Hà bước vào, trên tay là một cốc sữa nóng nghi ngút khói. Khuôn mặt phúc hậu của mẹ vẫn hiền từ như mọi khi, nhưng đôi mắt đã ánh lên nét mệt mỏi và lo lắng. Mẹ Hà khẽ đặt cốc sữa xuống bàn, nhẹ nhàng vuốt tóc Long. Lòng bàn tay mẹ ấm áp, mang theo sự quan tâm vô bờ bến.
“Long ăn thêm chút nữa đi con. Uống cốc sữa này rồi ngủ sớm đi. Con đã cố gắng rất nhiều rồi, mẹ biết.” Giọng mẹ trầm ấm, chứa đựng sự dịu dàng và thấu hiểu. “Cố gắng giữ sức khỏe con nhé, đừng thức khuya quá. Cứ làm hết sức mình là được rồi.”
Long gật đầu, cố gắng nén lại sự căng thẳng đang cuộn trào trong lòng. Cậu không muốn mẹ phải lo lắng thêm. “Vâng, con biết rồi mẹ. Mẹ cũng đi ngủ sớm đi ạ. Mai con còn phải dậy sớm nữa.” Cậu cầm cốc sữa, hơi ấm từ thành cốc truyền sang lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng. Cậu nhấp một ngụm sữa, vị ngọt thanh tan chảy trong miệng, mang theo sự bình yên quen thuộc của gia đình.
Mẹ Hà không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười. Mẹ biết, lúc này, lời nói nhiều cũng không thể xua tan hết những áp lực đang đè nặng lên vai con trai. Điều duy nhất mẹ có thể làm là ở bên cạnh, là một điểm tựa vững chắc cho Long. Mẹ vuốt tóc cậu thêm lần nữa, rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng, khép cửa lại, trả lại không gian yên tĩnh cho Long.
Long nhìn theo bóng mẹ khuất dần, rồi quay lại nhìn xấp tài liệu. Cậu lật giở vài trang sách cuối cùng, cố gắng ghi nhớ thêm một vài chi tiết nhỏ nhặt. Nhưng đầu óc cậu dường như đã bão hòa. Cậu thở dài, buông sách xuống. Ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Một cảm giác bồn chồn, thôi thúc khiến cậu muốn kiểm tra xem Linh đang làm gì. Nhưng cậu lại kìm lòng, sợ làm phiền cô bé. Cậu tắt đèn bàn, để căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ. Long nằm xuống giường, kéo chăn lên tận cằm. Hơi lạnh của đêm khuya vẫn lùa vào phòng qua khe cửa sổ chưa đóng chặt, nhưng cơ thể cậu lại cảm thấy nóng ran vì những suy nghĩ không ngừng. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, tự nhủ phải ngủ thật ngon để có sức cho ngày mai. Nhưng hình ảnh những công thức toán học, những phản ứng hóa học, và khuôn mặt của Linh cứ luẩn quẩn trong đầu cậu, không sao xua đi được. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù dịu êm nhưng cũng đủ sức để cuốn trôi mọi lo toan, nhưng đêm nay, những con sóng ấy lại mang theo một chút bất an, một chút thử thách. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, liệu có chứng kiến một kết thúc đẹp cho câu chuyện thanh xuân này?
***
Trong căn phòng màu hồng nhạt quen thuộc của Ngọc Linh, không khí cũng không kém phần căng thẳng. Cô bé nằm trên giường, chiếc điện thoại đặt ngay ngắn trên gối, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh vẫn mở thao láo nhìn lên trần nhà. Mái tóc dài đen óng ả xõa tung trên gối, nhưng Linh không có tâm trí để ý đến vẻ ngoài của mình. Hàng ngàn công thức vật lý, định lý toán học, sự kiện lịch sử và cấu trúc ngữ pháp tiếng Anh cứ như một đoạn băng tua nhanh, lướt qua trong đầu cô bé. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại thấy những đề bài khó nhằn, những câu hỏi cần suy luận phức tạp. Một nỗi lo lắng nặng trĩu đè lên lồng ngực nhỏ nhắn của Linh, khiến cô không tài nào chợp mắt được. Áp lực phải chứng tỏ năng lực, sợ làm người khác thất vọng, đặc biệt là Long và gia đình, và sự hồi hộp đến tột độ trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của tuổi học trò, tất cả đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một cảm giác khó chịu đến tột cùng.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Linh thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Mẹ Hương bước vào, trên tay không phải là cốc sữa hay đĩa hoa quả, mà là một cuốn album ảnh cũ kỹ. Gương mặt thanh tú, dịu dàng của mẹ vẫn luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng ánh mắt mẹ cũng không giấu được sự lo lắng cho con gái. Mẹ ngồi xuống mép giường, khẽ vuốt mái tóc của Linh.
“Linh, con gái mẹ chưa ngủ sao?” Giọng mẹ Hương trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. “Mẹ biết con đang lo lắng nhiều lắm. Nhưng con gái mẹ giỏi giang, cứ tự tin mà làm bài thôi. Đừng nghĩ nhiều quá.”
Linh quay người lại, dụi đầu vào lòng mẹ, tìm kiếm sự an ủi. Mùi hương quen thuộc từ quần áo mẹ, mùi xà phòng và một chút mùi hoa nhài thoang thoảng, lập tức xoa dịu tâm hồn cô bé. “Con lo quá mẹ ơi… Lỡ con không làm được thì sao? Lỡ con không đỗ vào trường mà con và Long đã hứa thì sao?” Giọng Linh nghẹn lại, chứa đầy sự sợ hãi. Nước mắt bắt đầu rưng rưng nơi khóe mắt. Cô bé ôm chặt mẹ, tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa biển cả lo âu.
Mẹ Hương nhẹ nhàng xoa lưng cô, mỉm cười trấn an. “Nói linh tinh gì thế con? Mẹ tin con sẽ làm được. Con đã cố gắng rất nhiều rồi mà. Hơn nữa, Long cũng đã bên cạnh con, cùng con ôn tập. Hai đứa là một cặp đôi hoàn hảo mà. Cứ tin vào bản thân mình, tin vào những gì con đã học được. Dù kết quả có thế nào, mẹ và bố vẫn luôn tự hào về con. Điều quan trọng nhất là con đã nỗ lực hết sức.” Mẹ mở cuốn album ảnh, những bức ảnh cũ kỹ về Linh từ thuở bé thơ, những bức ảnh chụp chung với Long trong các hoạt động của trường, hiện ra trước mắt. “Con còn nhớ không? Hồi bé con nhút nhát lắm, nhưng khi con quyết tâm làm gì, không ai có thể cản được con. Giờ cũng vậy thôi.”
Linh nhìn những bức ảnh, ký ức tuổi thơ ùa về, và một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô bé. Lời nói của mẹ như một liều thuốc an thần, giúp cô bé dần lấy lại bình tĩnh. Cô hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ. Mẹ Hương tiếp tục lật những trang album, kể những câu chuyện vui vẻ ngày xưa, giúp Linh tạm quên đi áp lực hiện tại. Sau một lúc, mẹ khẽ hôn lên trán cô bé, chúc cô ngủ ngon và ra khỏi phòng.
Khi căn phòng lại chìm vào sự yên tĩnh, Linh với tay lấy chiếc điện thoại. Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng xanh nhạt, chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp nhưng vẫn còn vương vấn nét lo âu của cô bé. Cô mở ứng dụng nhắn tin, ngón tay lướt nhẹ qua danh bạ, dừng lại ở cái tên "Long của em". Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô biết, Long cũng đang trải qua những cảm xúc tương tự. Cậu ấy là người duy nhất có thể thực sự hiểu và chia sẻ nỗi lo này với cô. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đã trải qua biết bao sóng gió, và đây, có lẽ là thử thách lớn nhất từ trước đến nay.
***
Long đã nằm trên giường được một lúc, cố gắng ép bản thân đi vào giấc ngủ, nhưng vô ích. Cậu lật người, mắt nhìn lên trần nhà tối đen. Bỗng nhiên, một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Long lập tức vươn tay lấy điện thoại, màn hình sáng lên, hiện ra tên Ngọc Linh. Một nụ cười nhẹ nhõm bất giác hiện trên môi cậu. Cậu biết mà, Linh cũng không thể ngủ được.
Long nhanh chóng mở tin nhắn.
*Linh: Anh ngủ chưa? Em lo quá không ngủ được…*
Long khẽ mỉm cười, đúng như cậu dự đoán. Cậu gõ nhanh dòng tin nhắn trả lời, cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong người. Sự lo lắng của cậu dường như đã vơi đi một nửa khi biết Linh cũng đang ở đó, cũng đang nghĩ về cậu.
*Long: Anh cũng vậy. Linh ngủ chưa? Anh biết em đang lo lắng.*
Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời đã đến. Linh chắc hẳn cũng đang cầm điện thoại trên tay, chờ đợi tin nhắn của cậu.
*Linh: Anh cũng vậy mà, đúng không? Tự nhiên tim em đập nhanh quá. Cứ nghĩ đến ngày mai là em lại thấy hồi hộp không thở nổi.*
Long đọc tin nhắn, hình dung ra khuôn mặt nhăn nhó đáng yêu của Linh khi cô bé lo lắng. Cậu chợt nhớ đến những buổi ôn tập căng thẳng, những lần Linh vùi đầu vào sách vở, gương mặt lấm lem mực, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm. Cậu nhớ cả cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" mà Linh vẫn luôn mang theo, nơi cô bé ghi lại những mục tiêu, những dự định tương lai của cả hai. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo những ước mơ, những khát vọng mãnh liệt.
*Long: Anh cũng hơi hồi hộp. Nhưng chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng rồi mà. Cố lên em. Cứ nghĩ đến mục tiêu của chúng ta. Anh tin em sẽ làm được.*
Linh đọc tin nhắn của Long, cảm thấy như có một luồng hơi ấm chạy qua trái tim. "Mục tiêu của chúng ta" – câu nói ấy như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn, một sự khẳng định rằng cô không đơn độc. Cô biết Long luôn tin tưởng vào mình, và đó là động lực lớn nhất giúp cô vượt qua mọi khó khăn. Cô đưa tay sờ vào chiếc bút chì khắc tên "Linh & Long" mà cậu đã tặng cô nhân dịp sinh nhật, nó luôn nằm trong hộp bút của cô, như một vật kỷ niệm thiêng liêng.
*Linh: Em biết… Anh nói đúng. Em sẽ cố gắng hết sức. Anh cũng vậy nhé. Cố gắng hết sức. Mai gặp nhau ở trường thi!*
Long nhìn dòng chữ "Mai gặp nhau ở trường thi!" mà Linh gửi, một cảm giác quyết tâm trỗi dậy mạnh mẽ. Ngày mai, trận chiến thực sự sẽ bắt đầu. Và cậu biết, Linh sẽ ở đó, cùng cậu đối mặt với nó.
*Long: Ừ. Hứa sẽ cố gắng hết sức. Và hứa sẽ cùng nhau bước tiếp. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ luôn là một phần của nhau, luôn hướng về phía trước.*
Dòng tin nhắn của Long như một lời thề nguyện, một lời hứa chắc chắn cho tương lai. Nó không chỉ là lời động viên cho kỳ thi, mà còn là lời khẳng định cho mối quan hệ của họ, cho dù có những lựa chọn khác nhau về trường đại học, hay những con đường riêng rẽ, họ vẫn sẽ tìm cách để "cùng nhau bước tiếp". Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu rọi vào phòng, tạo nên một vệt sáng bạc trên nền gạch hoa. Gió đêm Hạ Long vẫn thổi nhẹ, mang theo một chút hơi lạnh, nhưng trong lòng Long lại ấm áp vô cùng.
Linh đọc những dòng chữ cuối cùng của Long, đôi mắt cô bé rưng rưng. "Cùng nhau bước tiếp" – đó là điều cô luôn mong muốn. Cô đã từng lo sợ rằng kỳ thi này sẽ là một bước ngoặt, một ranh giới chia cắt họ. Nhưng qua lời nói của Long, cô biết, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách.
*Linh: Hứa! Chúc anh ngủ ngon, Long của em. Cố gắng giữ sức khỏe nhé!*
Long mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn chút căng thẳng nào. Tim cậu đập nhẹ nhàng, bình yên hơn rất nhiều. Cậu trả lời tin nhắn cuối cùng, chúc Linh ngủ ngon, rồi đặt điện thoại xuống. Cảm giác ấm áp từ những dòng tin nhắn vẫn còn đọng lại, xua tan đi mọi nỗi lo lắng còn sót lại. Cậu nhắm mắt lại, hình ảnh Linh với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh hiện lên rõ nét trong tâm trí. Cậu hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của gối chăn quen thuộc, và rồi chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, trong căn phòng riêng của mình, Linh cũng ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng. Màn hình đã tắt, nhưng hơi ấm từ nó vẫn còn đó, như hơi ấm từ bàn tay Long. Cô cảm thấy bình yên và vững tâm hơn rất nhiều. Những công thức, định lý vẫn còn lướt qua trong đầu, nhưng giờ đây chúng không còn đáng sợ nữa, mà trở thành những thử thách mà cô sẽ đối mặt và vượt qua. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tình yêu và tình bạn tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long đã nảy nở, sẽ mãi là chứng nhân cho hành trình trưởng thành đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc mạnh mẽ, có lúc dịu êm, nhưng luôn tìm thấy lối về. Cả hai đều chìm vào giấc ngủ, mang theo hình ảnh của người kia trong tâm trí, sẵn sàng đối mặt với ngày mai – ngày đầu tiên của kỳ thi đại học, một cột mốc quan trọng trên con đường viết tiếp câu chuyện thanh xuân đầy ý nghĩa này, cùng nhau bước qua những thử thách mới.