Rực rỡ thanh xuân
Chương 360

Ngày Đầu Tiên Của Tương Lai

3241 từ
Mục tiêu: Khắc họa khoảnh khắc trọng đại khi Long, Linh và nhóm bạn bước vào kỳ thi đại học đầu tiên.,Thể hiện sự pha trộn giữa hồi hộp, lo lắng và quyết tâm của các nhân vật trước ngưỡng cửa quan trọng này.,Làm nổi bật sự đồng hành, động viên và sức mạnh tinh thần mà Long và Linh cùng nhóm bạn trao cho nhau, củng cố tình yêu và tình bạn như một điểm tựa vững chắc.,Tạo cảm giác kết thúc một giai đoạn chuẩn bị căng thẳng và mở ra một giai đoạn thử thách mới (kỳ thi), phù hợp với giai đoạn 'falling_action' của arc.,Dẫn dắt mạch truyện một cách liền mạch từ những lời hẹn ước và động viên đêm trước đến buổi sáng ngày thi chính thức.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thu Hà, Lê Thanh Hương
Mood: Tense, emotional, hopeful, determined, with a touch of youthful anxiety.
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, ánh bình minh đầu tiên của một ngày tháng Sáu rực rỡ đã đánh thức thành phố biển Hạ Long. Những tia nắng vàng ươm dịu dàng xuyên qua khe cửa sổ, đậu trên tấm chăn mỏng của Long. Cậu khẽ trở mình, cảm giác ấm áp từ giấc ngủ vẫn còn vương vấn, nhưng trong đầu, một tiếng đồng hồ vô hình đã bắt đầu đếm ngược. Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi đại học, một cột mốc mà cả cậu và Linh đã cùng nhau chuẩn bị suốt bao tháng ngày. Mùi hương quen thuộc của gối chăn vẫn còn phảng phất, gợi nhớ đến cảm giác bình yên sau những dòng tin nhắn đêm qua.

Long mở mắt, nhìn trần nhà quen thuộc của căn hộ tập thể cũ. Khu nhà bốn tầng đã xây từ rất lâu, với những bức tường vôi đôi chỗ đã bong tróc, cầu thang bộ cũ kỹ mang theo tiếng bước chân của bao thế hệ. Dù đã được sửa sang lại, nhưng căn phòng vẫn giữ nét giản dị, ấm cúng của một ngôi nhà đã gắn bó với cậu từ thuở ấu thơ. Từ bên ngoài, tiếng rao hàng của người bán xôi vỉa hè vọng lên, rồi tiếng trẻ con dưới sân tập thể í ới gọi nhau chơi. Xa xa, tiếng còi xe máy, tiếng động cơ ô tô bắt đầu khởi động cho một ngày mới. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, hôm nay, lại mang một sắc thái khác, như đang hòa cùng nhịp đập hồi hộp trong lồng ngực cậu.

Long ngồi dậy, hít một hơi thật sâu. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo chút hơi ẩm mặn mà của biển cả, len lỏi qua cửa sổ đang hé mở. Cậu bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía dưới. Vài bà cụ đang tập thể dục dưỡng sinh, vài người đàn ông đã vội vã ra khỏi nhà. Cuộc sống vẫn diễn ra bình thường, nhưng với cậu, hôm nay là một ngày đặc biệt, một ngày sẽ mở ra cánh cửa tương lai. Cậu chợt nghĩ đến Linh. Cô bé đang làm gì nhỉ? Chắc cũng đang hồi hộp lắm. Hình ảnh đôi mắt to tròn, long lanh của Linh hiện lên rõ nét trong tâm trí, kèm theo nụ cười rạng rỡ của cô bé. Long tự nhủ, phải cố gắng, không chỉ vì bản thân mà còn vì mục tiêu chung của cả hai.

Tiếng dép loẹt quẹt từ bếp vọng vào, rồi giọng nói dịu dàng của mẹ Hà: “Long ơi, dậy chưa con? Mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng rồi đấy.”

Long quay lại, bước ra khỏi phòng. Mùi thơm của trứng ốp la, của bánh mì nướng và cà phê đã lan tỏa khắp căn hộ. Mẹ Hà đang đặt nốt đĩa trái cây lên bàn ăn, gương mặt phúc hậu của mẹ dù cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng đôi mắt vẫn ẩn chứa sự lo lắng.

“Dạ con dậy rồi mẹ,” Long đáp, kéo ghế ngồi xuống. Bữa ăn sáng hôm nay có vẻ thịnh soạn hơn mọi ngày, đầy đủ chất dinh dưỡng. Mẹ Hà đặt trước mặt cậu ly sữa nóng và một đĩa trứng ốp la vàng ươm.

“Con ăn nhiều vào, có sức mà thi,” mẹ cậu nói, giọng đầy yêu thương. “Cứ bình tĩnh làm bài, mẹ tin con làm được.”

Long gật đầu, cầm dĩa lên, nhưng tâm trí cậu vẫn không thể tập trung hoàn toàn vào bữa ăn. Mùi thức ăn thơm ngon, nhưng vị giác cậu dường như bị tê liệt bởi sự căng thẳng. Cậu nuốt từng miếng một cách chậm rãi, cố gắng làm theo lời mẹ.

“Mẹ biết con đã học hành rất vất vả rồi,” mẹ Hà tiếp lời, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu. “Kết quả thế nào cũng được, quan trọng là con đã cố gắng hết sức mình. Đừng để áp lực đè nặng quá nhé.”

Long nhìn mẹ, ánh mắt đầy biết ơn. Cậu biết mẹ đã lo lắng cho cậu rất nhiều, nhưng vẫn luôn cố gắng tạo không khí thoải mái nhất có thể. Cậu chợt nhớ đến lời hứa với Linh đêm qua: "Hứa sẽ cố gắng hết sức. Và hứa sẽ cùng nhau bước tiếp." Lời hứa ấy như một liều thuốc an thần, giúp cậu lấy lại chút bình tĩnh.

Sau bữa sáng, Long trở về phòng, kiểm tra lại cặp sách một lần nữa. Thẻ dự thi, bút, thước kẻ, máy tính… mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng từ đêm qua. Cậu lấy ra chiếc hộp bút, mở nắp. Bên trong, cây bút chì khắc tên "Long" mà Linh đã tặng cậu nhân dịp sinh nhật nằm ngay ngắn. Cậu vuốt nhẹ lên dòng chữ ấy, cảm nhận sự mịn màng của gỗ, như cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc của cô bé. Cây bút chì này không chỉ là một vật dụng, mà là một lá bùa may mắn, một lời nhắc nhở về người mà cậu yêu thương nhất. "Linh đang làm gì nhỉ? Chắc cũng đang hồi hộp lắm," cậu nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Mặc dù lo lắng, nhưng ý nghĩ về Linh, về mục tiêu chung của họ, lại tiếp thêm cho cậu sức mạnh. Cậu đóng cặp, khoác lên vai, sẵn sàng đối mặt với thử thách đầu tiên.

***

Cùng lúc đó, trong một căn phòng khác, cách nhà Long không xa, Lê Ngọc Linh cũng đang trải qua những giây phút căng thẳng tương tự. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng được trang trí theo phong cách nữ tính, với những gam màu pastel dịu nhẹ. Tuy nhiên, sự bình yên của buổi sáng không xua tan được nỗi hồi hộp đang lớn dần trong lòng cô bé. Linh thức giấc sau một đêm trằn trọc, dù đã cố gắng ngủ sớm nhưng những công thức hóa học, những định lý toán học cứ luẩn quẩn trong đầu không dứt.

Tiếng mẹ Hương gọi từ dưới nhà vọng lên, giọng nói trong trẻo nhưng cũng không giấu được chút lo lắng: "Linh ơi, dậy ăn sáng con! Không kịp giờ bây giờ."

Linh uể oải ngồi dậy, đưa tay dụi mắt. Mùi hương quen thuộc của gia đình, pha lẫn mùi hoa thoảng nhẹ từ bình hoa ly trên bàn, không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng. Cô bước xuống giường, đi vào phòng vệ sinh, nhìn vào gương. Khuôn mặt cô bé hơi xanh xao, đôi mắt to tròn có chút quầng thâm nhẹ. "Cố gắng lên nào, Linh," cô tự nhủ, cố gắng nở một nụ cười thật tươi, một nụ cười tự tin như mọi khi, nhưng nó lại có vẻ gượng gạo hơn thường lệ.

Khi Linh bước xuống bếp, mẹ Hương đã chuẩn bị sẵn một bàn ăn đầy đủ dưỡng chất: phở gà thơm lừng, một ly nước cam tươi và một đĩa trái cây. Bà ngoại Bích, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, đã ngồi sẵn ở bàn, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Không khí ở nhà Linh có vẻ náo nhiệt hơn nhà Long, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên từng gương mặt.

"Con gái mẹ hôm nay là chiến binh rồi," mẹ Hương nói, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài đen óng ả của Linh. "Cố gắng hết sức là được con ạ, đừng quá áp lực. Mẹ tin con sẽ làm được."

Linh ngồi xuống, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mẹ. Cô bé biết mẹ đã thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị mọi thứ cho mình. Bà ngoại Bích nhìn Linh bằng ánh mắt trìu mến: "Cứ làm hết sức mình, ông trời không phụ người có công đâu cháu. Ngày xưa bà đi thi cũng run như con vậy đó, nhưng cứ nghĩ đến công học hành của mình là lại thấy vững tâm." Bà ngoại bắt đầu kể một câu chuyện vui thời trẻ của bà, cố gắng để Linh thư giãn.

Linh lắng nghe lời mẹ và bà, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Cô bé cầm đũa lên, húp một ngụm nước phở nóng hổi. Hương vị quen thuộc của món ăn mẹ nấu giúp cô cảm thấy ấm áp hơn. Cô biết, dù kết quả có thế nào, gia đình vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất của mình. "Mẹ tin con sẽ làm được," câu nói của mẹ như tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Ăn xong bữa sáng, Linh mặc bộ đồng phục gọn gàng. Cô bé nhìn lại mình trong gương một lần nữa, cố gắng chỉnh sửa lại mái tóc dài đã được buộc đuôi ngựa cao. Cô lấy ra chiếc túi nhỏ của mình, kiểm tra lại thẻ dự thi, bút viết, và cả chiếc vòng tay may mắn nhỏ xinh mà Long đã tặng cô từ lâu. Chiếc vòng tay ấy, với những hạt đá màu xanh như màu biển Hạ Long, luôn mang lại cho cô cảm giác bình yên và sự kết nối với Long. Cô đưa tay sờ vào chiếc vòng, cảm nhận sự mát lạnh của những hạt đá, rồi chợt nhớ đến cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" mà cô vẫn luôn giữ gìn cẩn thận. Từng dòng chữ, từng mục tiêu, từng dự định cho tương lai của cả hai đều nằm trong đó, như một lời nhắc nhở về "mục tiêu của chúng ta".

"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," cô thì thầm. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc mạnh mẽ, có lúc dịu êm, nhưng luôn tìm thấy lối về." Hôm nay, cô sẽ dùng hết sức mình để vượt qua thử thách này, để viết tiếp câu chuyện thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của mình cùng Long. Cô hít thở sâu, trái tim vẫn đập nhanh, nhưng sự quyết tâm đã lấn át nỗi lo lắng. Cô đã sẵn sàng.

***

Nắng vàng dịu trải đều trên con đường dẫn vào Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi sẽ diễn ra kỳ thi đại học. Dù chưa đến giờ thi, nhưng cổng trường đã chật kín học sinh và phụ huynh. Hàng ngàn thí sinh, với những gương mặt căng thẳng, hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm, đang đổ về, tạo nên một dòng người hối hả. Tiếng xe cộ ồn ào từ đường lớn, tiếng xì xào bàn tán của phụ huynh, tiếng gọi nhau í ới của nhóm bạn, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy áp lực. Mùi phấn bảng từ những phòng học trống, mùi giấy mới từ các đề thi, hòa lẫn với mùi mồ hôi nhẹ từ đám đông, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của ngày thi cử.

Long đến trường thi cùng mẹ Hà. Cậu nhìn quanh, tìm kiếm khuôn mặt quen thuộc của Linh và nhóm bạn. Ngay giữa đám đông đang xôn xao, cậu thấy Hùng, Mai và Lan đang đứng tụ tập dưới gốc cây phượng già, nơi đã chứng kiến biết bao mùa thi cử. Cả ba trông cũng không kém phần căng thẳng. Hùng vẫn cố gắng pha trò, nhưng nụ cười của cậu bạn có vẻ gượng gạo hơn mọi khi. Mai thì trầm tĩnh hơn, đang kiểm tra lại giấy tờ của mình, còn Lan thì mắt đảo liên tục, quan sát dòng người.

"Long!" Hùng vẫy tay, giọng lanh lảnh. "Đến rồi hả? Cứ tưởng cậu lạc trong rừng kiến thức rồi chứ!"

Long mỉm cười, bước nhanh đến chỗ nhóm bạn. "Tớ đến sớm để xem có ma nào trốn học không chứ," cậu đùa lại, cố gắng tạo không khí thoải mái.

Ngay lúc đó, Linh cũng xuất hiện, đi cùng mẹ Hương và bà ngoại. Cô bé mặc bộ đồng phục trắng tinh, mái tóc đen dài buộc cao, trông càng thêm xinh đẹp nổi bật giữa đám đông. Khi ánh mắt Long và Linh chạm nhau, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy ý nghĩa nở trên môi cả hai. Nụ cười ấy xua tan đi phần nào sự căng thẳng, như một lời động viên thầm lặng.

"Linh!" Mai reo lên, ôm chầm lấy cô bạn. "Cậu cũng đến rồi! Tớ hồi hộp muốn chết đây này."

"Tớ cũng vậy," Linh đáp, giọng nói trong trẻo của cô bé hơi run nhẹ. "Cứ như là sắp lên thớt vậy."

Hùng nghe thấy, liền tếu táo: "Này, hôm nay trông ai cũng 'tri thức' thế? Cứ như sắp lên đài nhận giải Nobel ấy! Mọi người cứ bình tĩnh đi, cứ nghĩ là mình đang giải đố Sudoku khó thôi." Cậu vỗ vai Long, rồi quay sang Mai và Lan. "Mà công nhận, hôm nay không có đứa nào dám trốn học nhỉ? Tinh thần đoàn kết cao ghê!"

Lan, với vẻ mặt bình tĩnh hơn cả, nói: "Hùng cứ nói đùa mãi. Mà thôi, nói chung là mọi người cứ cố gắng hết sức là được. Kết quả sao thì tính sau."

Mai gật đầu đồng tình: "Chúc các cậu thi tốt nhé, đừng lo lắng quá. Tớ tin chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ rồi." Cô ôm Linh một lần nữa, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Long đứng cạnh Linh, cảm nhận được sự gần gũi và động viên từ cô bé. Cậu nhìn vào đôi mắt to tròn của Linh, thấy rõ sự lo lắng ẩn chứa bên trong. Cậu khẽ siết nhẹ bàn tay cô bé, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và động viên. "Cố lên," cậu nói nhỏ, chỉ đủ để Linh nghe thấy. "Nhớ những gì chúng ta đã ôn."

Linh gật đầu, mỉm cười đáp lại ánh mắt kiên định của Long. Nụ cười ấy có chút gượng gạo, nhưng lại chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt. Cô biết, Long luôn ở bên cạnh cô, ủng hộ cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo những ước mơ, những khát vọng mãnh liệt. Sự hiện diện của Long, của nhóm bạn, chính là bờ cát vững chãi ấy, giúp cô không bị cuốn trôi bởi dòng cảm xúc hỗn độn. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ mãi là nơi cất giữ những khoảnh khắc đáng nhớ này.

***

Tiếng trống báo hiệu sắp đến giờ thi vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toang bầu không khí xôn xao. Dòng người đổ về các phòng thi càng trở nên hối hả hơn. Tiếng loa thông báo từ ban tổ chức kỳ thi bắt đầu vang vọng, hướng dẫn thí sinh nhanh chóng di chuyển vào vị trí. Những gương mặt căng thẳng giờ đây càng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Các bậc phụ huynh đứng bên ngoài hàng rào, ánh mắt dõi theo con cái, không giấu được nỗi lo lắng. Mùi giấy mới từ các đề thi đang được giám thị phát ra, mùi cồn sát khuẩn nhẹ từ hành lang, tất cả tạo nên một không khí trang trọng và mang tính quyết định.

Nhóm bạn nhìn nhau, đã đến lúc phải chia tay và đối mặt với thử thách riêng của mình. Hùng vỗ vai Long một cái thật mạnh, cố gắng giữ vẻ bình thản: "Chúc may mắn nhé, Long 'đại ca'! Nhớ làm bài cho thật tốt, đừng để bọn tớ phải 'đội sổ' theo cậu đấy."

"Mày cũng vậy, Hùng 'mít'," Long đáp lại, giọng có chút khàn. "Cứ làm hết sức mình là được."

Mai và Lan cũng lần lượt tạm biệt mọi người. Mai ôm Linh một lần cuối, thì thầm: "Cố lên nhé, Linh! Tớ tin cậu sẽ làm được." Lan chỉ gật đầu, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy sự ủng hộ.

Rồi nhóm bạn dần tản ra, mỗi người một lối về phòng thi của mình. Long và Linh cùng đi đến ngã rẽ cuối cùng, nơi phòng thi của họ nằm ở hai dãy nhà khác nhau. Cả hai bước đi chậm rãi, muốn níu kéo thêm chút thời gian bên nhau. Tiếng bước chân khẽ khàng của họ hòa vào tiếng bước chân vội vã của những thí sinh khác, tạo nên một nhịp điệu hồi hộp. Nắng vẫn vàng dịu, gió nhẹ vẫn thổi, nhưng không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, chứa đầy những nỗi niềm.

Khi đến trước cửa phòng thi của Linh, Long dừng lại. Cậu quay người, nắm chặt lấy bàn tay Linh. Bàn tay cô bé lạnh toát, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên sự kiên định. Cậu siết nhẹ, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh. "Cố lên, Linh," cậu nói, giọng trầm ấm, ánh mắt đầy tin tưởng. "Anh tin em. Chúng ta sẽ làm được."

Linh nhìn vào đôi mắt sâu màu hổ phách của Long, cảm thấy như có một dòng điện chạy qua. Lời nói của cậu, cái nắm tay ấm áp ấy, như một liều thuốc thần kỳ, xua tan đi mọi nỗi lo lắng còn sót lại. Cô gật đầu, đôi môi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và chân thành hơn lúc nãy rất nhiều. "Em tin anh. Em cũng tin chúng ta sẽ làm được," cô thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết tâm. "Cố lên, Long."

Long và Linh trao nhau cái nắm tay cuối cùng, ánh mắt giao nhau đầy ý nghĩa. Trong khoảnh khắc ấy, không còn là những thí sinh đang đứng trước kỳ thi cam go, mà chỉ còn là hai tâm hồn đồng điệu, hai trái tim yêu thương đang cùng nhau đối mặt với thử thách. Họ buông tay, nhưng sợi dây liên kết vô hình giữa họ vẫn còn đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Long nhìn Linh bước vào phòng thi, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ khép lại sau lưng cô bé, như một ranh giới giữa thế giới bên ngoài và không gian của những giấc mơ đang chờ được hiện thực hóa. Rồi cậu quay người, bước về phía phòng thi của mình, cũng với cánh cửa khép lại phía sau.

Tiếng trống lần thứ hai vang lên, báo hiệu giờ làm bài đã bắt đầu. Trong hành lang vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân của giám thị và tiếng gió lùa qua khe cửa. Cả Long và Linh, trong hai phòng thi khác nhau, cùng hít thở sâu, cầm bút lên. "Chúng ta sẽ làm được," lời hứa ấy vang vọng trong tâm trí cả hai, như một lời khẳng định cho tình yêu và tình bạn tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, một lời khẳng định rằng dù có những con đường riêng rẽ, họ vẫn sẽ luôn là một phần của nhau, luôn hướng về phía trước, cùng nhau bước tiếp trên hành trình viết tiếp câu chuyện rực rỡ này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ