Rực rỡ thanh xuân
Chương 361

Giữa Tâm Bão Kiến Thức

2811 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực tâm trạng căng thẳng nhưng quyết tâm của Long khi bắt đầu buổi thi môn đầu tiên của kỳ thi đại học.,Làm nổi bật sự tập trung cao độ và nỗ lực của Long trong việc vận dụng kiến thức đã ôn luyện, đặc biệt là những gì đã cùng Linh củng cố.,Thể hiện sự ảnh hưởng của tình yêu và sự đồng hành của Linh như một nguồn động lực tinh thần mạnh mẽ giúp Long vượt qua áp lực.,Tiếp nối liền mạch từ chương 360, đưa độc giả trực tiếp vào trải nghiệm phòng thi của Long, duy trì nhịp độ của giai đoạn 'falling_action' của arc.,Gieo mầm cho những diễn biến tiếp theo về kết quả thi và những môn thi còn lại, đồng thời củng cố chủ đề 'sức mạnh của tình yêu khi đối mặt với thử thách'.
Nhân vật: Trần Hoàng Long
Mood: Tense, determined, introspective, hopeful
Kết chương: [object Object]

Cánh cửa gỗ cũ kỹ khép lại sau lưng Long, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, dứt khoát như một lời tuyên bố về sự khởi đầu. Ngay lập tức, không gian bên trong phòng thi dường như đặc quánh lại, hút hết mọi âm thanh ồn ã từ hành lang bên ngoài. Từ sự hối hả, xôn xao của dòng người, tiếng loa thông báo vang vọng, đến sự tĩnh lặng đến ngột ngạt này, cảm giác thay đổi đột ngột khiến Long hơi khựng lại. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên rồi lại xẹp xuống, cố gắng xua đi những áp lực vô hình đang đè nặng.

Phòng thi không quá lớn, được chiếu sáng bằng dãy đèn huỳnh quang màu vàng nhạt treo trên trần, cùng với ánh sáng tự nhiên hắt vào từ khung cửa sổ cao, nơi những tấm rèm đã được kéo gọn gàng. Những chiếc bàn gỗ đã cũ, nhưng được lau chùi sạch sẽ, xếp ngay ngắn thành từng hàng dài, mỗi bàn một thí sinh. Trên mỗi mặt bàn, một tờ giấy nháp trắng tinh và một phiếu trả lời trắc nghiệm trống rỗng đang chờ đợi. Mùi giấy mới, mùi mực in thoang thoảng, xen lẫn chút mùi cồn sát khuẩn nhẹ mà có lẽ giám thị đã dùng để lau dọn, tất cả tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những kỳ thi quan trọng. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi thí sinh đều chìm đắm trong thế giới riêng của đề bài và những suy nghĩ nội tâm, tạo nên một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy của một vài người đã ngồi vào chỗ và đang kiểm tra thông tin, cùng với tiếng lật đề khẽ khàng của một thí sinh khác đang cố gắng giảm bớt sự hồi hộp.

Long tìm đến vị trí của mình, một chiếc bàn cuối dãy, gần cửa sổ. Cậu cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng, mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu, vốn thường ánh lên vẻ lạnh lùng, giờ đây lại mang một sự tập trung cao độ, đôi khi lại thoáng nét lo âu. Tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, giờ đây cũng không thể che giấu đi sự nghiêm túc trên gương mặt cậu. Cậu nhẹ nhàng đặt túi xách dưới chân, rồi cẩn thận sắp xếp đồ dùng học tập lên bàn: một hộp bút chì, một cục tẩy, một cây thước kẻ, một chiếc máy tính bỏ túi. Mọi thứ được đặt ngay ngắn, thẳng hàng, phản ánh tính cách tỉ mỉ và cẩn trọng của cậu.

Ánh mắt Long vô tình lướt qua cây bút chì gỗ khắc tên "Long" nằm gọn gàng trong hộp. Đó là món quà Linh đã tặng cậu vào sinh nhật năm ngoái, như một lời chúc may mắn cho mọi kỳ thi. Cậu cầm cây bút lên, ngón cái khẽ miết nhẹ lên những nét chữ đã hơi mờ. Ngay lập tức, hình ảnh Linh hiện lên rõ nét trong tâm trí cậu: đôi mắt sáng, nụ cười tươi tắn, và lời thì thầm đầy quyết tâm "Chúng ta sẽ làm được" chỉ vài phút trước khi họ chia tay. Cả cái nắm tay ấm áp và kiên định của cô bé, như một dòng điện chạy qua, truyền cho cậu một nguồn sức mạnh vô hình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo những ước mơ, những khát vọng mãnh liệt. Long cảm thấy bờ cát ấy – bờ cát của tình yêu và tình bạn – đang nâng đỡ cậu ngay lúc này.

"Bình tĩnh, Long," cậu tự nhủ trong đầu, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ chỉ là một tiếng vọng khẽ khàng trong tâm trí. "Mày đã chuẩn bị kỹ càng rồi. Có Linh luôn ở bên mà." Lời nói ấy không chỉ là sự trấn an, mà còn là một lời nhắc nhở về mục tiêu chung mà cả hai đã đặt ra. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ mãi là nơi cất giữ những khoảnh khắc họ cùng nhau cố gắng, cùng nhau vượt qua. Thành phố biển thơ mộng ấy, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây dường như đang dõi theo từng bước chân, từng hành động của cậu.

Tiếng động duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng là tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai vị giám thị đang đi lại giữa các dãy bàn, kiểm tra căn cước của thí sinh. Một người giám thị, với mái tóc bạc và cặp kính lão, đứng trước bảng, nhìn bao quát cả phòng. Giọng cô ấy vang lên, không quá to nhưng đủ rõ ràng để mọi người đều nghe thấy, đều cảm nhận được sự nghiêm túc: "Các em kiểm tra lại thông tin trên phiếu trả lời trắc nghiệm, đặc biệt là số báo danh và mã đề. Không được mang tài liệu, điện thoại vào phòng thi. Ai có, xin mời để ra ngoài hoặc nộp lại cho giám thị. Thời gian làm bài sẽ bắt đầu sau năm phút nữa."

Lời nhắc nhở của giám thị càng khiến bầu không khí thêm phần căng thẳng. Vài thí sinh hít thở sâu, vài người khác thì nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm. Long cũng nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại những công thức, những kiến thức đã học. Cậu tự tin vào sự chuẩn bị của mình, nhưng áp lực của một kỳ thi định đoạt tương lai vẫn không ngừng bủa vây. Cậu mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường. Kim giây nhích từng chút một, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, như đang đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc quyết định. Từng nhịp tích tắc của đồng hồ dường như vang vọng trong tâm trí cậu, thôi thúc cậu phải sẵn sàng. Long đặt cây bút chì khắc tên Linh tặng xuống bàn, như đặt một lời cam kết. Cậu đã sẵn sàng.

***

Tiếng trống lần thứ ba vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, báo hiệu giờ làm bài chính thức bắt đầu. Cùng lúc đó, các giám thị bắt đầu phát đề thi. Từng tập đề được đặt xuống bàn, tạo nên những tiếng sột soạt nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Long nhận tập đề thi của mình, bàn tay cậu hơi run nhẹ, một cảm giác mà cậu hiếm khi trải qua. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc hồi hộp vào lồng ngực, rồi từ từ lật trang đầu tiên. Mùi mực in đậm hơn khi đề thi được mở ra, tràn ngập khứu giác, như một lời nhắc nhở về sự nghiêm trọng của khoảnh khắc này.

Ánh mắt Long lướt nhanh qua toàn bộ cấu trúc đề, tâm trí cậu bắt đầu phân tích và vạch ra chiến lược làm bài. Cậu luôn có thói quen này, đọc lướt qua để nắm được tổng quan, rồi mới đi sâu vào từng câu. Đa số các câu hỏi đều nằm trong phạm vi kiến thức cậu đã ôn luyện kỹ càng. Cậu bắt đầu giải quyết những câu dễ trước, để tạo đà và lấy lại sự tự tin. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy nháp của cậu, hòa lẫn với tiếng bút viết dồn dập hơn của những thí sinh khác, tạo thành một bản giao hưởng căng thẳng của sự nỗ lực. Thỉnh thoảng, tiếng thở dài nhẹ của một vài thí sinh khi gặp câu khó, hay tiếng giấy sột soạt khi có người lật trang, lại xen vào, càng làm nổi bật sự tập trung gần như tuyệt đối bao trùm cả căn phòng.

Đến khoảng giữa đề, Long khựng lại trước một câu hỏi khó nhằn, một dạng bài mà cậu ít khi gặp phải trong các đề luyện. Câu hỏi yêu cầu một sự suy luận phức tạp, không chỉ đơn thuần là áp dụng công thức. Áp lực tăng cao, và Long có thể cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Một khoảnh khắc bối rối thoáng qua, nhưng rồi cậu nhanh chóng trấn tĩnh lại. Trong đầu cậu, hình ảnh Linh hiện lên rõ nét. Cậu nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng trong thư viện trường Ánh Dương, nơi ánh đèn vàng vọt soi sáng những trang sách mở, nơi họ cùng nhau nghiền ngẫm những bài toán hóc búa. Cậu nhớ có lần Linh đã kiên nhẫn giảng giải cho cậu về một dạng bài tương tự, vẽ sơ đồ, giải thích từng bước một trên bảng trắng. Cô bé đã nói: "Long này, đôi khi những câu khó nhất lại ẩn chứa những gợi ý đơn giản nhất. Quan trọng là mình phải bình tĩnh, bóc tách từng lớp một."

Ký ức đó như một ngọn đèn soi sáng trong tâm trí Long, giúp cậu bình tĩnh hơn rất nhiều. "Đúng rồi, Linh đã từng nói về dạng bài này... Cứ bình tĩnh, nhớ lại từng bước một." Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng tái hiện lại toàn bộ cuộc thảo luận hôm đó với Linh. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, từ cách Linh cầm bút, ánh mắt cô bé kiên định khi giải thích, đến cả mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc cô bé khi cúi đầu tập trung, tất cả đều hiện về rõ ràng. Những kỷ niệm ấy không chỉ là sự hỗ trợ về mặt kiến thức, mà còn là một nguồn động lực tinh thần mạnh mẽ, nhắc nhở cậu rằng cậu không hề đơn độc trong cuộc chiến này. Tình yêu và sự đồng hành của Linh chính là điểm tựa vững chắc nhất của cậu.

Long cầm cây bút chì khắc tên, viết những dòng đầu tiên lên giấy nháp, vạch ra chiến lược làm bài cho câu hỏi khó đó. Cậu bắt đầu thử từng phương án, từng bước suy luận mà Linh đã chỉ dẫn. Ánh nắng đã gay gắt hơn bên ngoài cửa sổ, hắt vào một góc phòng, nhưng Long không còn để ý đến điều đó nữa. Cậu hoàn toàn đắm chìm vào đề bài, vào dòng suy nghĩ của mình. Cậu bắt đầu giải quyết từng câu hỏi một cách cẩn trọng, đôi khi dừng lại suy nghĩ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên thái dương, đôi khi lại viết nhanh như thể sợ quên đi những ý tưởng vừa chợt lóe lên. Mỗi câu trả lời được hoàn thành là một gánh nặng được trút bỏ, nhưng cũng là một bước tiến gần hơn đến mục tiêu đã định. Cậu biết rằng, mỗi nỗ lực của cậu lúc này không chỉ là cho riêng cậu, mà còn là cho lời hứa của cả hai.

***

Thời gian trôi đi nhanh chóng, dường như chỉ vừa chớp mắt đã đến những phút cuối cùng của buổi thi. Tiếng bút viết trong phòng đã không còn dồn dập như trước, mà trở nên chậm rãi, thận trọng hơn, xen kẽ là vài tiếng ho khẽ của những thí sinh đang cố gắng trấn an bản thân. Tiếng giám thị nhắc nhở vang lên, như một hồi chuông báo động: "Còn 15 phút nữa, các em kiểm tra kỹ lại bài làm và tô vào phiếu trả lời trắc nghiệm." Bầu không khí trong phòng thi lúc này trở nên căng thẳng tột độ, xen lẫn sự vội vã của những thí sinh đang cố hoàn thành bài hoặc rà soát lại đáp án. Ánh nắng gay gắt từ bên ngoài cửa sổ đã chiếu thẳng vào mặt Long, nhưng cậu không còn cảm thấy chói chang hay nóng bức nữa. Toàn bộ giác quan của cậu giờ đây đều tập trung vào trang giấy trước mắt.

Long đang đối mặt với câu hỏi cuối cùng, một câu hỏi khó nhằn khác, đòi hỏi sự tổng hợp kiến thức từ nhiều chuyên đề. Đầu óc cậu căng như dây đàn, cảm thấy áp lực đè nặng lên từng thớ thịt. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và cậu có thể cảm nhận rõ ràng nhịp đập của trái tim mình. Nỗi sợ không đạt được kết quả như mong muốn, áp lực từ gia đình và kỳ vọng của Linh, tất cả cùng lúc bủa vây lấy cậu. Những suy nghĩ tiêu cực thoáng qua: "Nếu mình không làm được thì sao? Nếu kết quả không như mong đợi thì thế nào?" Cậu phải đấu tranh với chính mình, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh và tập trung để chống lại những luồng suy nghĩ ấy.

Nhưng rồi, một lần nữa, hình ảnh của Linh lại hiện lên. Ánh mắt tin tưởng của cô bé, lời hứa "Chúng ta sẽ làm được" vang vọng trong tâm trí Long, như một lời khẳng định mạnh mẽ, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm lại sự quyết tâm trong cậu. "Cố lên Long, vì tương lai của chúng ta!" Cậu tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. Nguồn động lực ấy như một liều thuốc thần kỳ, xua tan đi mọi hoài nghi và lo lắng. Cậu lấy lại sự bình tĩnh và tập trung tối đa, vận dụng những kiến thức cuối cùng mà cậu và Linh đã cùng nhau ôn luyện. Cậu nhớ lại những lần họ thức khuya, cùng nhau giải quyết từng vấn đề, từng dạng bài, từng công thức phức tạp. Cô bé đã từng nói rằng, "Cứ bình tĩnh phân tích, nếu không ra cách này thì mình thử cách khác, kiểu gì cũng có lời giải." Lời nói ấy, cùng với nụ cười động viên của Linh, đã trở thành kim chỉ nam giúp Long vượt qua những trở ngại.

Long cầm chặt cây bút chì, viết nhanh những phép tính cuối cùng lên giấy nháp, rồi cẩn thận điền đáp án vào phiếu trả lời. Cảm giác tê cứng ở bàn tay do viết liên tục đã không còn quan trọng. Cậu kiểm tra lại từng câu trả lời một lần nữa, đảm bảo không bỏ sót hay sai sót nhỏ nào. Mỗi ô tròn được tô kín là một dấu mốc, một lời khẳng định cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cậu. Tiếng giám thị vang lên một lần nữa, rõ ràng hơn, dứt khoát hơn: "Còn 5 phút nữa, các em kiểm tra kỹ lại bài làm." Long tô kín ô cuối cùng trên phiếu trả lời, rồi đặt bút xuống ngay khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toang bầu không khí căng thẳng.

Cả căn phòng bỗng chốc vỡ òa trong tiếng thở phào nhẹ nhõm. Long tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Cậu cảm thấy mệt mỏi rã rời, nhưng đồng thời cũng là một cảm giác nhẹ nhõm và thỏa mãn. Buổi thi đầu tiên đã kết thúc. Cậu đã làm hết sức mình, đã vận dụng mọi kiến thức và cả nguồn động lực từ Linh. Long mở mắt, nhìn xung quanh. Các thí sinh khác cũng đang thu dọn đồ đạc, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi nhưng cũng xen lẫn hy vọng.

Sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kinh nghiệm của Long sau môn thi đầu tiên báo hiệu những ngày thi tiếp theo cũng sẽ căng thẳng không kém, và cậu sẽ phải tiếp tục đối mặt với những thử thách tương tự. Việc Long nhớ đến Linh trong những khoảnh khắc khó khăn cho thấy mối quan hệ của họ sẽ tiếp tục là trụ cột vững chắc cho nhau trong suốt hành trình vượt qua các thử thách sắp tới, kể cả những thử thách xa hơn sau này. Kết quả của môn thi đầu tiên, dù chưa biết, sẽ là bước đệm tinh thần quan trọng cho các môn sau, có thể tạo ra sự tự tin hoặc áp lực lớn hơn, ảnh hưởng đến tâm lý cho toàn bộ kỳ thi. Giờ đây, cậu chỉ muốn nhanh chóng ra khỏi phòng thi, hít thở bầu không khí trong lành bên ngoài và chia sẻ cảm xúc này với Linh, với nhóm bạn. Cậu thu dọn đồ dùng, đứng dậy, bước ra khỏi phòng thi, mang theo hy vọng và lời hứa "Chúng ta sẽ làm được" vẫn vang vọng trong tâm trí.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ