Tiếng chuông kết thúc môn thi đầu tiên vẫn còn văng vẳng đâu đó trong tâm trí Long, khi cậu rời phòng thi, hít thở bầu không khí bên ngoài. Trong một phòng thi khác, cách đó không xa, Lê Ngọc Linh cũng đang đối mặt với những giây phút căng thẳng tột độ không kém.
Bên trong phòng thi số 12, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, Ngọc Linh ngồi ngay ngắn ở bàn cuối dãy, gần cửa sổ. Ánh nắng ban mai rực rỡ, vẫn còn vương vấn hơi sương của thành phố biển, khẽ hắt vào khung cửa kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Ngoài kia, tiếng ve kêu râm ran như một bản giao hưởng bất tận của mùa hè, báo hiệu một mùa chia ly và cũng là một mùa của những khởi đầu mới. Tuy nhiên, trong không gian khép kín này, những âm thanh ấy chỉ còn là tiếng vọng mờ nhạt, nhường chỗ cho sự im lặng đến nghẹt thở.
Ngọc Linh cố gắng hít thở sâu, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh mẽ đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập ấy đang xô vào lồng ngực mình. Xung quanh cô là những gương mặt xa lạ, nhưng tất cả đều chung một nỗi lo lắng, một sự quyết tâm đến cháy bỏng. Ai nấy đều cúi gằm mặt, kiểm tra lại bút, thước, máy tính, hay đơn giản chỉ là nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, chờ đợi khoảnh khắc quyết định. Hương phấn bảng và mùi giấy sách mới quyện vào nhau, tạo nên một mùi đặc trưng của mùa thi, vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi lên biết bao kỷ niệm ôn luyện vất vả nhưng cũng đầy ắp tiếng cười.
Cô bé xinh đẹp của chúng ta, với mái tóc dài đen óng mượt được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh, đang cố gắng giữ sự bình tĩnh tuyệt đối. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên mặt bàn, khẽ siết chặt vào nhau, như để truyền cho bản thân một chút tự tin. Linh nhớ lại lời Long đã nói đêm qua, giọng cậu trầm ấm, trấn an: “Cứ làm hết sức mình, đừng đặt nặng áp lực quá. Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi mà.” Lời nói ấy như một liều thuốc an thần, giúp cô cảm thấy vững tâm hơn một chút giữa biển người xa lạ và áp lực vô hình đang đè nặng.
Tiếng giám thị vang lên, khô khan nhưng dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh: “Các em kiểm tra thông tin trên phiếu trả lời và đề thi. Bắt đầu làm bài.” Cả căn phòng bỗng chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng giấy sột soạt khi các thí sinh lật đề, và tiếng bút chì khẽ chạm vào giấy. Linh nhận đề thi, đôi mắt cô lướt nhanh qua tổng thể cấu trúc đề, rồi dừng lại ở từng câu, từng chữ.
Cô bé bắt đầu giải quyết những câu hỏi dễ trước, để tạo đà và lấy lại sự tự tin. Cây bút chì trong tay cô lướt thoăn thoắt trên giấy nháp, những phép tính, những dòng phân tích được viết ra một cách mạch lạc. Khi gặp một câu hỏi cần suy nghĩ kỹ hơn, Linh khẽ nhíu mày, đôi môi chúm chím. Cô bé nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, như thể đang cố gắng xua đi mọi tạp niệm, mọi lo lắng đang vây lấy mình.
“Mình phải bình tĩnh. Long đã nói rồi, cứ làm hết sức mình,” Linh tự nhủ trong đầu. Giọng nói nội tâm của cô bé vang lên, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Cô bé nhớ về những buổi học nhóm, những lần Long kiên nhẫn giảng giải cho cô những bài toán khó, những công thức phức tạp. Cậu ấy luôn có cách để biến những kiến thức khô khan trở nên dễ hiểu, dễ nhớ. Từng ánh mắt tin tưởng, từng nụ cười động viên của cậu ấy đều khắc sâu vào tâm trí Linh, trở thành nguồn động lực vô giá giúp cô vượt qua những buổi ôn luyện căng thẳng đến kiệt sức.
Đôi lúc, Linh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời Hạ Long xanh ngắt, trong vắt như một viên ngọc bích khổng lồ, điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Xa xa, những ngọn núi đá vôi hùng vĩ sừng sững vươn mình lên giữa biển khơi, như những chứng nhân im lặng của thời gian. Phong cảnh ấy, dù chỉ là một góc nhỏ nhìn qua khung cửa sổ, cũng đủ khiến lòng cô bé dịu lại, một chút thanh thản len lỏi vào tâm hồn đang căng như dây đàn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô và Long, nơi chứng kiến tình yêu non nớt của họ lớn lên từng ngày, giờ đây cũng là nơi chứng kiến họ đối mặt với thử thách lớn nhất của tuổi thanh xuân.
Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài lâu. Một câu hỏi khó nhằn khác xuất hiện, khiến Linh phải dừng bút. Đây là một câu hỏi tổng hợp, đòi hỏi sự vận dụng linh hoạt nhiều kiến thức, nhiều dạng bài mà cô và Long đã cùng nhau ôn đi ôn lại rất nhiều lần. Đầu óc cô bé bỗng chốc trở nên trống rỗng, những công thức, những phương pháp giải bài như muốn bay biến đi đâu hết. Một cảm giác lo lắng len lỏi, rồi nhanh chóng lớn dần, bóp nghẹt trái tim cô. “Nếu mình không làm được câu này thì sao? Nếu điểm không cao thì sao? Long có thất vọng không? Ước mơ đại học của mình… có xa vời quá không?” Hàng loạt câu hỏi thi nhau hiện lên trong đầu Linh, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng mỗi con sóng lại mang theo một chút nặng nề, một chút hoài nghi.
Cô bé khẽ cắn môi, đôi mày thanh tú chau lại. Đôi mắt long lanh của cô nhìn chằm chằm vào trang giấy, như thể muốn xuyên thủng nó để tìm ra lời giải đáp. Linh cảm thấy hơi thở mình trở nên gấp gáp hơn. Mồ hôi lấm tấm trên thái dương, và cô có thể cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nơi đầu ngón tay. Đây chính là xung đột nội tâm mà cô bé phải đối mặt: sự đấu tranh giữa áp lực, nỗi sợ hãi, và ý chí kiên cường để không từ bỏ. Cô không muốn phụ lòng Long, không muốn phụ lòng gia đình, và quan trọng nhất, không muốn phụ lòng chính mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không cho phép cô dễ dàng gục ngã.
Linh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, một lần nữa hít thở sâu. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hình ảnh Long lại hiện lên rõ nét trong tâm trí cô bé. Không phải Long của những buổi học căng thẳng, mà là Long của những khoảnh khắc đời thường, vui vẻ. Long cười, ánh mắt cậu ấy ấm áp và đầy tin tưởng. Cậu ấy đã từng nắm tay cô và nói: “Chúng ta sẽ làm được, Linh ạ. Chỉ cần tin tưởng vào bản thân mình.” Giọng nói của cậu ấy, tưởng chừng như đang vang vọng bên tai cô bé, xoa dịu đi những lo lắng, tiếp thêm sức mạnh. Cô bé nhớ về những ngày họ cùng nhau đạp xe dọc bờ biển, đón những cơn gió mang theo hơi mặn của đại dương, cùng nhau chia sẻ ước mơ về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ cùng nhau bước vào giảng đường đại học. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại mang sức mạnh vô hình, cuốn trôi đi mọi trở ngại.
“Cố lên Linh! Vì Long, vì ước mơ của mình!” Cô bé tự nhủ, giọng nói nội tâm giờ đây đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Nguồn động lực ấy như một dòng điện chạy khắp cơ thể, xua tan đi mọi mệt mỏi, mọi hoài nghi. Linh mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã rực sáng trở lại, đầy quyết tâm. Cô bé cầm chặt cây bút chì, bắt đầu phân tích lại câu hỏi một cách cẩn thận từ đầu, áp dụng từng phương pháp, từng công thức mà cô và Long đã cùng nhau học. Cô bé nhớ lại lời Long đã chỉ bảo: “Cứ bình tĩnh phân tích, nếu không ra cách này thì mình thử cách khác, kiểu gì cũng có lời giải.” Lời nói ấy, cùng với nụ cười động viên của Long, đã trở thành kim chỉ nam giúp Linh vượt qua những trở ngại.
Thời gian trôi đi nhanh chóng, tựa như những hạt cát mịn trượt qua kẽ tay. Tiếng giám thị nhắc nhở vang lên, kéo Linh trở về với thực tại: “Còn 15 phút nữa, các em kiểm tra kỹ lại bài làm và tô vào phiếu trả lời trắc nghiệm.” Bầu không khí trong phòng thi lúc này trở nên căng thẳng tột độ, xen lẫn sự vội vã của những thí sinh đang cố hoàn thành bài hoặc rà soát lại đáp án. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang đề thi, tiếng ho khan khe khẽ của ai đó, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự lo lắng và cố gắng.
Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng khi cố gắng hoàn thành những câu cuối cùng. Đặc biệt là câu hỏi khó ban nãy, sau một hồi vật lộn, cô bé cuối cùng cũng tìm ra hướng giải quyết. Những dòng chữ được viết vội vã nhưng rõ ràng trên giấy nháp, rồi được cẩn thận điền vào phiếu trả lời. Cảm giác tê cứng ở bàn tay do viết liên tục đã không còn quan trọng. Mắt cô bé dán chặt vào từng ô tròn, từng chữ cái, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nhỏ nào. Mỗi đáp án được tô kín là một dấu mốc, một lời khẳng định cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cô bé.
Tuy nhiên, dù đã rất cố gắng, cô bé vẫn còn một câu hỏi cuối cùng đang bỏ trống, và thời gian thì chỉ còn đếm từng giây. Áp lực đè nặng lên vai Linh, khiến cô bé gần như mất đi hơi thở. “Mình phải làm được! Không thể bỏ cuộc được!” Cô bé tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn vào câu hỏi cuối cùng. Nội dung câu hỏi liên quan đến một chuyên đề mà cô bé từng cảm thấy khá khó khăn, nhưng Long đã đặc biệt dành thời gian để giảng giải riêng cho cô. Từng lời giảng của cậu ấy, từng ví dụ minh họa, từng mẹo làm bài, giờ đây như thước phim quay chậm hiện về trong tâm trí Linh.
Cô bé nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang ngồi cạnh Long trong thư viện, cậu ấy kiên nhẫn chỉ cho cô từng bước giải. "Em nhớ không, chỗ này mình phải dùng công thức này, rồi sau đó biến đổi như thế này..." Giọng nói ấm áp của cậu ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Long luôn là nguồn động viên lớn nhất của Linh, là điểm tựa vững chắc để cô bé vượt qua mọi khó khăn. Việc Linh phải dựa vào hình ảnh và lời nói của Long để vượt qua khó khăn trong phòng thi cho thấy mối quan hệ của họ sẽ tiếp tục là chỗ dựa vững chắc cho cả hai trong những thử thách lớn hơn sắp tới, bao gồm cả kỳ thi và những quyết định về trường đại học.
Mở mắt ra, Linh dồn hết sức lực, cặm cụi viết những dòng cuối cùng lên giấy nháp, rồi nhanh chóng điền đáp án vào phiếu trả lời. Cây bút chì lướt trên giấy, tạo ra những âm thanh sột soạt khô khốc nhưng đầy ý nghĩa. Cô bé miệt mài viết, kiểm tra lại đáp án một cách nhanh chóng, chỉ kịp lướt qua một lượt cuối cùng. Tiếng giám thị vang lên một lần nữa, rõ ràng hơn, dứt khoát hơn: "Còn 5 phút nữa, các em kiểm tra kỹ lại bài làm." Linh tô kín ô cuối cùng trên phiếu trả lời, rồi đặt bút xuống ngay khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toang bầu không khí căng thẳng.
Cả căn phòng bỗng chốc vỡ òa trong tiếng thở phào nhẹ nhõm. Linh tựa lưng vào ghế, ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại. Một cảm giác mệt mỏi rã rời lan khắp cơ thể, nhưng đồng thời, một luồng cảm xúc nhẹ nhõm và thỏa mãn dâng trào trong lòng cô bé. Buổi thi đầu tiên đã kết thúc. Cô bé đã làm hết sức mình, đã vận dụng mọi kiến thức và cả nguồn động lực to lớn từ Long. Mùi mực mới và mùi giấy thi vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hương thơm thoang thoảng của những bông hoa đại từ sân trường len lỏi vào. Ánh sáng tự nhiên chiếu qua cửa sổ, giờ đây không còn chói chang mà trở nên dịu mắt hơn, như xoa dịu đi những căng thẳng vừa qua.
Linh mở mắt, nhìn xung quanh. Các thí sinh khác cũng đang thu dọn đồ đạc, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi nhưng cũng xen lẫn hy vọng, giống hệt như những gì cô bé đang cảm thấy. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn lo âu của Linh sau khi hoàn thành môn thi đầu tiên báo hiệu rằng chặng đường thi cử còn dài và đầy bất định, và kết quả của môn này sẽ ảnh hưởng lớn đến tâm lý của cô cho các môn tiếp theo. Cô bé cảm thấy một chút bối rối khi nghĩ về kết quả, liệu mình đã làm đủ tốt chưa? Liệu có xứng đáng với những nỗ lực bấy lâu nay không? Nhưng rồi, cô bé gạt đi những suy nghĩ tiêu cực ấy. Giờ đây, điều quan trọng nhất là phải giữ vững tinh thần cho những môn thi tiếp theo.
Ngọc Linh thu dọn đồ dùng, đứng dậy, bước ra khỏi phòng thi, mang theo hy vọng và lời hứa “Chúng ta sẽ làm được” vẫn vang vọng trong tâm trí. Cô bé chỉ muốn nhanh chóng ra khỏi căn phòng ngột ngạt này, hít thở bầu không khí trong lành bên ngoài và tìm thấy Long, tìm thấy nhóm bạn. Cô muốn chia sẻ cảm xúc này với họ, muốn được nhìn thấy ánh mắt ấm áp và nụ cười động viên của Long một lần nữa. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân vội vã của các thí sinh đang đổ ra, tiếng xì xào bàn tán về đề thi bắt đầu rộ lên, nhưng Linh không mấy để tâm. Cô bé chỉ muốn tìm kiếm một gương mặt quen thuộc giữa biển người xa lạ, một gương mặt đã trở thành một phần không thể thiếu trong thanh xuân rực rỡ của mình.