Rực rỡ thanh xuân
Chương 363

Tiếng Thở Phào Và Lời Hẹn Ước

2847 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ chương 362, mô tả cảnh Long và Linh gặp nhau sau buổi thi đầu tiên của kỳ thi đại học.,Khắc họa cảm xúc lẫn lộn của cả Long và Linh về bài làm, từ nhẹ nhõm đến lo âu, thông qua việc chia sẻ với nhau.,Làm nổi bật sự đồng hành, an ủi và động viên lẫn nhau của Long và Linh, củng cố sức mạnh tình yêu của họ trong giai đoạn áp lực thi cử.,Chuẩn bị tinh thần và tâm lý cho cả hai nhân vật cũng như độc giả cho những môn thi kế tiếp, duy trì nhịp độ 'falling_action' của arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Emotional, supportive, slightly anxious but ultimately hopeful and resolute.
Kết chương: [object Object]

Ngọc Linh bước ra khỏi phòng thi với vẻ mặt hơi thất thần, cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc đang ồ ạt tràn ra hành lang. Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ thi đã vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, xé toang bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở chỉ vài phút trước đó. Giờ đây, cả dãy hành lang của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương như vỡ òa trong một bản giao hưởng hỗn độn của tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng xì xào bàn tán về đề thi, và những bước chân vội vã. Cô bé cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi đầy sóng gió, chòng chành giữa cảm giác nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ và nỗi lo âu vô định về kết quả.

Ánh mắt Linh quét một lượt khắp sân trường rộng lớn, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Nắng trưa Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng dịu đi đôi chút sau những giờ phút căng thẳng, trải một lớp vàng óng lên mái ngói đỏ của tòa nhà cổ kính. Mùi phấn bảng và giấy thi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã hòa lẫn với hương thơm thoang thoảng của những bông hoa đại trắng muốt từ gốc cây già trong sân trường, cùng với mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể vọng lại, báo hiệu giờ nghỉ ngơi đã đến. Cả ngôi trường, với kiến trúc pha trộn giữa nét Pháp cổ điển và hiện đại, với những dãy phòng học kính và bê tông mới, hành lang rộng rãi, và những cây xanh cổ thụ rợp bóng, giờ đây tràn ngập một năng lượng đặc biệt – năng lượng của tuổi trẻ vừa trải qua thử thách lớn đầu tiên.

Ngọc Linh siết chặt quai cặp, nhịp tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bé nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trong phòng thi, khi cô vội vã tô kín ô đáp án cuối cùng, những lời giảng bài của Long vẫn văng vẳng bên tai, tiếp thêm sức mạnh. Cậu ấy luôn là điểm tựa vững chắc, là lời hứa thầm lặng giúp cô bé vượt qua những giới hạn của bản thân. Giờ đây, cô chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy gương mặt ấy, muốn được nghe một lời an ủi, một câu động viên từ cậu.

Giữa đám đông học sinh đang ùa ra như ong vỡ tổ, Long đã đợi sẵn ở một gốc cây bàng già sừng sững, tán lá rộng che mát cả một góc sân. Thân hình cao lớn của cậu, với bờ vai rộng vững chãi, nổi bật giữa biển người. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách của Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ánh nhìn của cậu không ngừng dõi theo từng gương mặt, tìm kiếm một hình bóng thân quen. Long cũng vừa hoàn thành môn thi của mình không lâu trước đó. Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, trong lòng cậu vẫn còn vương vấn chút căng thẳng, chút lo âu về những câu hỏi hóc búa, và hơn hết là sự chờ đợi Linh. Cậu biết cô bé sẽ rất mệt mỏi và có lẽ còn lo lắng hơn cả cậu.

Khi ánh mắt họ chạm nhau, một luồng điện nhẹ nhàng như chạy dọc sống lưng Linh. Khuôn mặt cậu ấy, vốn ít biểu cảm, nay lại ánh lên một sự dịu dàng, một sự quan tâm không thể che giấu. Long khẽ nhếch môi cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để xua đi phần nào gánh nặng trong lòng Linh. Cô bé cảm thấy một sự nhẹ nhõm tràn ngập, như thể mọi áp lực vừa qua đều tan biến theo ánh mắt ấy.

Linh bước chậm rãi, từng bước chân như muốn rút hết sức lực còn lại. Mỗi bước đi, cô bé cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi rã rời đang lan khắp cơ thể. Tiếng xì xào bàn tán của các bạn học xung quanh về đề thi, về những câu hỏi khó, về dự đoán điểm số, tất cả như một mớ âm thanh hỗn độn lướt qua tai Linh mà không đọng lại chút nào. Cô bé chỉ chăm chú nhìn về phía Long, nơi có một sự bình yên đang chờ đợi.

Long thấy Linh bước đến, ánh mắt cô bé vẫn còn vương nét mệt mỏi và chút bối rối. Cậu lập tức bước lại gần, không chút do dự. Bàn tay cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bé, một cái nắm thật chặt nhưng không hề thô bạo, như truyền đi một luồng hơi ấm áp và trấn an. Tay Linh lạnh ngắt, khẽ run rẩy trong bàn tay rắn chắc của cậu. Cậu khẽ kéo cô bé ra khỏi dòng người đang đổ xô về phía cổng trường, tìm một góc yên tĩnh hơn dưới tán cây bàng cổ thụ.

"Long..." Linh khẽ thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào trong cổ họng, như trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Từ "Long" thốt ra từ môi cô bé, không chỉ là tên gọi mà còn là sự tin tưởng, sự an ủi, là tất cả những gì cô bé đang cần.

Long nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ thấu hiểu và sẻ chia. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô bé, cảm nhận được hơi lạnh và sự run rẩy nhẹ. Cậu biết Linh đã phải trải qua những gì. Cậu cũng vậy.

"Em mệt lắm không?" Long hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như làn gió biển Hạ Long buổi sớm mai, xoa dịu đi mọi lo lắng trong lòng Linh. Câu hỏi đơn giản ấy lại khiến Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong lòng. Cô bé gật đầu, không nói nên lời, chỉ muốn tựa vào bờ vai rộng của cậu mà thôi.

Cậu ấy hiểu. Cậu ấy luôn hiểu.

"Về thôi. Để anh đưa em đi đâu đó nghỉ ngơi một chút." Long nói, đôi mắt đầy vẻ quan tâm. Cậu không hỏi về bài thi ngay lập tức, bởi cậu biết điều Linh cần lúc này không phải là phân tích đúng sai, mà là sự an ủi, là một không gian an toàn để trút bỏ gánh nặng. Cậu siết nhẹ tay Linh một lần nữa, như một lời cam kết thầm lặng rằng cậu sẽ luôn ở bên cô bé, dù có chuyện gì xảy ra. Dưới ánh nắng Hạ Long rực rỡ, hai bóng hình đứng cạnh nhau, như một hòn đảo nhỏ giữa dòng chảy hối hả của tuổi trẻ, nơi tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo cả sự bình yên và những rung động tinh tế nhất.

Long nhẹ nhàng kéo Linh ra khỏi sân trường, hướng về phía cổng chính. Dòng người vẫn còn tấp nập, nhưng với bàn tay cậu nắm chặt, Linh cảm thấy mọi thứ xung quanh như chậm lại, và những âm thanh ồn ào cũng trở nên xa xăm hơn. Cô bé hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của Long – mùi của nắng, của sách vở, và một chút hương bạc hà thoang thoảng từ sữa tắm của cậu. Đó là mùi hương của sự an toàn, của một người luôn ở bên cạnh cô bé.

Khi họ bước ra khỏi cổng trường, một làn gió nhẹ mơn man mái tóc Linh, mang theo chút hơi mặn của biển. Khung cảnh thành phố Hạ Long quen thuộc hiện ra trước mắt, với những hàng cây xanh rì và những con đường tấp nập. Cảm giác nhẹ nhõm dần thay thế sự lo âu, nhưng nỗi bất an về bài làm vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí cô bé. Cô bé nhìn sang Long, ánh mắt cậu vẫn kiên định và đầy sự động viên. Cậu ấy đang cố gắng che chở cho cô bé khỏi mọi áp lực, mọi suy nghĩ tiêu cực. Chính sự hiện diện của cậu, sự quan tâm tinh tế của cậu, đã trở thành liều thuốc xoa dịu tốt nhất cho Linh lúc này. Cậu ấy không hỏi, nhưng cậu ấy biết. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng hành động của cậu ấy đã nói lên tất cả.

Họ không nói gì nhiều trên đường đi. Long chỉ đơn giản là nắm tay Linh, bước đi bên cạnh cô bé, cảm nhận từng hơi thở nhẹ nhàng của cô. Cậu cũng cần một khoảnh khắc yên tĩnh để sắp xếp lại cảm xúc của mình sau buổi thi đầu tiên. Mặc dù cậu đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nhưng áp lực của kỳ thi đại học vẫn là một gánh nặng không hề nhỏ. Cậu cũng có những câu hỏi chưa thực sự tự tin, những điểm không chắc chắn. Nhưng nhìn thấy Linh mệt mỏi và lo lắng như vậy, cậu biết mình cần phải là người mạnh mẽ, là chỗ dựa cho cô bé. Đó là cách cậu thể hiện tình yêu của mình, không bằng những lời hoa mỹ mà bằng hành động chân thành, kiên định. Cậu biết rằng, những ngày thi sắp tới sẽ còn căng thẳng hơn rất nhiều, và cả hai sẽ cần rất nhiều sức mạnh để vượt qua. Sự mệt mỏi nhưng không ngừng động viên nhau của Long và Linh cho thấy họ sẽ phải đối mặt với nhiều áp lực hơn nữa trong những môn thi sắp tới, và sự đồng hành của họ sẽ là chìa khóa để vượt qua.

***

Buổi chiều cùng ngày, Long và Linh ngồi đối diện nhau trong một góc quán Cafe Sắc Màu yên tĩnh. Đó là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng và những khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Nội thất bên trong được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, những bức tranh tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái, bọc nhung màu xanh rêu. Ánh nắng dịu dàng của buổi chiều Hạ Long lọt qua khung cửa kính, tạo nên một không gian ấm áp, thư thái, hoàn toàn khác biệt so với không khí căng thẳng của trường thi.

Hai tách cà phê sữa nóng bốc hơi nghi ngút, hương cà phê đậm đà hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không khí dễ chịu và dễ chịu. Tiếng nhạc acoustic du dương vang lên khe khẽ từ hệ thống loa ẩn mình trong những chậu cây, những giai điệu nhẹ nhàng như xoa dịu tâm hồn. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện râm ran của vài khách hàng khác, và tiếng gõ bàn phím laptop lạch cạch của những người làm việc tự do, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc nền dịu êm, giúp Long và Linh cảm thấy thoải mái hơn sau những giờ phút căng thẳng.

Linh vẫn còn vẻ căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt, đôi mắt to tròn long lanh hơi đỏ hoe vì mệt mỏi. Cô bé khẽ đưa tay lên siết chặt tách cà phê, hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền sang lòng bàn tay, nhưng nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai. Cô bé nhìn vào lớp bọt sữa trắng mịn trên bề mặt tách cà phê, như đang tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn của mình.

Long nhìn cô bé với ánh mắt đầy quan tâm, kiên nhẫn chờ đợi. Cậu không hối thúc, chỉ đơn giản là ở đó, mang đến một sự hiện diện vững chãi và an toàn. Cậu biết Linh cần thời gian để trút bỏ những cảm xúc chất chứa bên trong. Khuôn mặt cậu vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hổ phách của cậu lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc.

"Em... không biết nữa." Cuối cùng, Linh cũng khẽ lên tiếng, giọng nói yếu ớt như một làn gió thoảng. Cô bé ngước mắt nhìn Long, đôi mắt đầy vẻ bất an. "Mấy câu cuối khó quá, em làm không chắc lắm. Em cứ sợ mình đã sai..."

Long khẽ mỉm cười trấn an. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang siết chặt tách cà phê của Linh, xoa nhẹ mu bàn tay cô bé. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một dòng năng lượng dịu dàng xoa dịu đi nỗi lo lắng đang cào xé trong lòng cô. "Anh cũng vậy thôi." Long nói, giọng trầm ấm và chân thành. "Mấy câu cuối thường là những câu khó nhất mà. Nhưng quan trọng là mình đã cố gắng hết sức, phải không? Em đã làm rất tốt rồi, Linh à. Anh tin là vậy."

Lời nói của Long như một cơn mưa rào tưới mát tâm hồn khô hạn của Linh. Cô bé nhìn cậu, trong mắt ánh lên sự biết ơn. "Anh thì sao? Môn của anh thế nào?" Linh hỏi, như muốn chia sẻ gánh nặng với cậu.

Long khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng và hơi mệt mỏi. "Anh cũng có vài câu hơi 'khoai' đấy chứ." Cậu thừa nhận, không hề che giấu sự thật. "Lúc đó, anh cũng thấy hơi hoang mang. Nhưng rồi anh lại nhớ đến em, nhớ những lúc mình cùng nhau giải bài, nhớ những lời em động viên. Tự nhiên anh nghĩ, em đang cố gắng hết sức, mình cũng phải cố gắng như vậy. Thế là anh lại có thêm động lực."

Linh nghe Long nói, đôi mắt cô bé bỗng rưng rưng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, pha lẫn với chút xúc động. Cậu ấy cũng vậy. Cậu ấy cũng lấy cô bé làm động lực, giống như cô bé lấy cậu ấy vậy. Tình cảm của họ không chỉ là sự dựa dẫm một chiều, mà là sự tiếp sức cho nhau, là một sợi dây vô hình gắn kết họ lại, giúp họ vượt qua mọi khó khăn.

"Cảm ơn anh, Long." Linh khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì xúc động. Cô bé cảm thấy như mọi gánh nặng, mọi nỗi lo âu đang dần được trút bỏ. "Em cứ thấy lo quá... Lo mình không làm được, lo không đạt được như mong muốn..."

Long siết nhẹ bàn tay cô bé một lần nữa, ánh mắt cậu đầy vẻ kiên định. "Đừng lo nữa, Linh." Cậu nói, giọng nói đầy sức thuyết phục. "Chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước. Đây mới chỉ là môn đầu tiên thôi mà. Cứ tin tưởng vào bản thân, và tin tưởng vào nhau. Được không?"

Linh nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của Long, nơi cô bé tìm thấy sự bình yên và sức mạnh. Cô bé gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm nở trên môi. "Được." Cô bé đáp, giọng nói đã trở nên vững vàng hơn. "Em sẽ cố gắng. Anh cũng vậy nhé."

Long khẽ gật đầu, nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười của cậu như ánh nắng Hạ Long, ấm áp và rạng rỡ, xua tan đi mọi u ám trong lòng Linh. Khoảnh khắc ấy, trong không gian ấm cúng của quán cà phê, với hương cà phê đậm đà và tiếng nhạc acoustic du dương, họ cảm thấy như mọi áp lực đều đã tan biến. Chỉ còn lại sự bình yên và một lời hẹn ước thầm lặng. Họ biết rằng, những môn thi tiếp theo sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự đồng hành và tin tưởng lẫn nhau, họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Lời hứa tiếp tục đồng hành và tin tưởng lẫn nhau của cả hai củng cố chủ đề về sức mạnh của tình yêu, nhưng cũng ngầm báo hiệu về những thử thách lớn hơn có thể chia cắt họ – như việc chọn trường đại học khác nhau – sẽ cần đến sự tin tưởng này để vượt qua. Long và Linh cùng nhấp một ngụm cà phê, hương vị đắng nhẹ của cà phê sữa hòa quyện với vị ngọt ngào của sự sẻ chia, để lại dư vị khó quên trong tâm hồn. Cả hai đều biết rằng, chặng đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ tiếp tục bước đi trên con đường rực rỡ của tuổi thanh xuân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ