Hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền sang lòng bàn tay Linh, nhưng nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai. Cô bé nhìn vào lớp bọt sữa trắng mịn trên bề mặt tách cà phê, như đang tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn của mình.
Long nhìn cô bé với ánh mắt đầy quan tâm, kiên nhẫn chờ đợi. Cậu không hối thúc, chỉ đơn giản là ở đó, mang đến một sự hiện diện vững chãi và an toàn. Cậu biết Linh cần thời gian để trút bỏ những cảm xúc chất chứa bên trong. Khuôn mặt cậu vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hổ phách của cậu lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc.
"Em... không biết nữa." Cuối cùng, Linh cũng khẽ lên tiếng, giọng nói yếu ớt như một làn gió thoảng. Cô bé ngước mắt nhìn Long, đôi mắt đầy vẻ bất an. "Mấy câu cuối khó quá, em làm không chắc lắm. Em cứ sợ mình đã sai..."
Long khẽ mỉm cười trấn an. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang siết chặt tách cà phê của Linh, xoa nhẹ mu bàn tay cô bé. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một dòng năng lượng dịu dàng xoa dịu đi nỗi lo lắng đang cào xé trong lòng cô. "Anh cũng vậy thôi." Long nói, giọng trầm ấm và chân thành. "Mấy câu cuối thường là những câu khó nhất mà. Nhưng quan trọng là mình đã cố gắng hết sức, phải không? Em đã làm rất tốt rồi, Linh à. Anh tin là vậy."
Lời nói của Long như một cơn mưa rào tưới mát tâm hồn khô hạn của Linh. Cô bé nhìn cậu, trong mắt ánh lên sự biết ơn. "Anh thì sao? Môn của anh thế nào?" Linh hỏi, như muốn chia sẻ gánh nặng với cậu.
Long khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng và hơi mệt mỏi. "Anh cũng có vài câu hơi 'khoai' đấy chứ." Cậu thừa nhận, không hề che giấu sự thật. "Lúc đó, anh cũng thấy hơi hoang mang. Nhưng rồi anh lại nhớ đến em, nhớ những lúc mình cùng nhau giải bài, nhớ những lời em động viên. Tự nhiên anh nghĩ, em đang cố gắng hết sức, mình cũng phải cố gắng như vậy. Thế là anh lại có thêm động lực."
Linh nghe Long nói, đôi mắt cô bé bỗng rưng rưng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, pha lẫn với chút xúc động. Cậu ấy cũng vậy. Cậu ấy cũng lấy cô bé làm động lực, giống như cô bé lấy cậu ấy vậy. Tình cảm của họ không chỉ là sự dựa dẫm một chiều, mà là sự tiếp sức cho nhau, là một sợi dây vô hình gắn kết họ lại, giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
"Cảm ơn anh, Long." Linh khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì xúc động. Cô bé cảm thấy như mọi gánh nặng, mọi nỗi lo âu đang dần được trút bỏ. "Em cứ thấy lo quá... Lo mình không làm được, lo không đạt được như mong muốn..."
Long siết nhẹ bàn tay cô bé một lần nữa, ánh mắt cậu đầy vẻ kiên định. "Đừng lo nữa, Linh." Cậu nói, giọng nói đầy sức thuyết phục. "Chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước. Đây mới chỉ là môn đầu tiên thôi mà. Cứ tin tưởng vào bản thân, và tin tưởng vào nhau. Được không?"
Linh nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của Long, nơi cô bé tìm thấy sự bình yên và sức mạnh. Cô bé gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm nở trên môi. "Được." Cô bé đáp, giọng nói đã trở nên vững vàng hơn. "Em sẽ cố gắng. Anh cũng vậy nhé."
Long khẽ gật đầu, nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười của cậu như ánh nắng Hạ Long, ấm áp và rạng rỡ, xua tan đi mọi u ám trong lòng Linh. Khoảnh khắc ấy, trong không gian ấm cúng của quán cà phê, với hương cà phê đậm đà và tiếng nhạc acoustic du dương, họ cảm thấy như mọi áp lực đều đã tan biến. Chỉ còn lại sự bình yên và một lời hẹn ước thầm lặng. Họ biết rằng, những môn thi tiếp theo sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự đồng hành và tin tưởng lẫn nhau, họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Lời hứa tiếp tục đồng hành và tin tưởng lẫn nhau của cả hai củng cố chủ đề về sức mạnh của tình yêu, nhưng cũng ngầm báo hiệu về những thử thách lớn hơn có thể chia cắt họ – như việc chọn trường đại học khác nhau – sẽ cần đến sự tin tưởng này để vượt qua. Long và Linh cùng nhấp một ngụm cà phê, hương vị đắng nhẹ của cà phê sữa hòa quyện với vị ngọt ngào của sự sẻ chia, để lại dư vị khó quên trong tâm hồn. Cả hai đều biết rằng, chặng đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ tiếp tục bước đi trên con đường rực rỡ của tuổi thanh xuân.
***
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả lên khắp thành phố biển Hạ Long. Tuy nhiên, không khí tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương không hề trong lành hay thư thái như cảnh sắc bên ngoài. Một sự căng thẳng vô hình bao trùm lấy ngôi trường, len lỏi qua từng hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, qua những bức tường gạch cũ kỹ của tòa nhà chính mang đậm kiến trúc Pháp cổ điển. Hôm nay là ngày thi môn Toán, một trong những môn học được xem là xương sống, quyết định phần lớn kết quả của kỳ thi đại học. Tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá như những tiếng reo hò cổ vũ, hay cũng có thể là lời than thở cho sự vất vả của sĩ tử.
Long và Linh cùng bước vào cổng trường, hòa vào dòng người đông đúc. Hàng trăm khuôn mặt, ai nấy đều mang vẻ lo âu, hồi hộp, xen lẫn chút quyết tâm. Mùi phấn bảng, giấy sách mới từ căng tin thoảng bay trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi của những học sinh đang hối hả tìm phòng thi. Linh mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục, chiếc váy xanh than được là phẳng phiu, nhưng đôi mắt to tròn long lanh của cô bé vẫn ánh lên sự mệt mỏi sau đêm dài ôn luyện. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Long bên cạnh, dáng người cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, cũng không giấu được vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt hổ phách của cậu, thường ngày lạnh lùng, giờ đây lại mang một sự tập trung cao độ, nhưng không quên hướng về Linh.
"Cố lên, Linh. Cậu làm được mà." Long khẽ thì thầm, giọng trầm ấm như một lời động viên, một lời khẳng định đầy sức mạnh. Cậu nhẹ nhàng đưa tay, siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, truyền cho cô bé hơi ấm và sự tin tưởng. Lòng bàn tay Linh ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng cái siết tay của Long như một luồng điện xua đi phần nào sự bất an.
Linh ngẩng đầu nhìn Long, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười yếu ớt. "Long cũng vậy nhé. Đừng căng thẳng quá." Cô bé đáp lại, giọng nói trong trẻo của cô cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, dù trong lòng đang dậy sóng. Cái siết tay nhẹ của cô bé như lời hứa, lời động viên ngược lại cho cậu. Họ trao nhau ánh mắt chất chứa nhiều điều, một ánh mắt đủ để cả hai hiểu rằng họ không hề đơn độc. Sau khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tiếng trống báo hiệu giờ vào phòng thi vang lên dồn dập, xé tan không khí tĩnh lặng còn sót lại. Long và Linh đành phải tách nhau ra, mỗi người bước về phòng thi riêng của mình, mang theo lời hẹn ước thầm lặng và sức mạnh từ tình yêu.
Long bước vào phòng thi, tìm đến số báo danh của mình. Cậu ngồi xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cảm nhận cái lạnh từ mặt bàn truyền qua cánh tay. Bên ngoài cửa sổ, những tán lá xanh rì của cây bàng đang vẫy vẫy theo làn gió nhẹ, nhưng tâm trí cậu hoàn toàn tập trung vào tờ đề thi. Mùi mực in mới, mùi giấy thoảng trong không khí. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng đồng hồ tích tắc trên tường, và tiếng thở dài nhẹ của một vài thí sinh khác tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng. Long bắt đầu đọc đề, từng chữ, từng con số nhảy múa trước mắt. Cậu cố gắng giữ cho hơi thở mình thật đều, ánh mắt quét qua những bài toán phức tạp. Bài hình học không gian, bài phương trình, hệ phương trình... Những dạng toán quen thuộc mà cậu và Linh đã cày cuốc không biết bao nhiêu đêm. Đôi lúc, Long khẽ nhíu mày khi gặp một câu hỏi lắt léo, một chi tiết nhỏ có thể dễ dàng đánh lừa. Cậu hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại vài giây, hình ảnh Linh đang chăm chú giải bài hiện lên trong tâm trí, giúp cậu lấy lại sự bình tĩnh. Cậu nhớ lời Linh đã nói: "Long cũng vậy nhé. Đừng căng thẳng quá." Cậu mỉm cười nhẹ, rồi lại dồn hết sự tập trung vào bài làm. Từng nét bút của cậu chắc chắn, dứt khoát trên trang giấy, như thể cậu đang vẽ nên tương lai của mình.
Trong một phòng thi khác, cách Long không xa, Linh cũng đang vật lộn với những con số và biểu đồ. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua ô cửa sổ, tạo thành những vệt sáng trên sàn nhà, nhưng không thể xua đi sự u ám trong lòng cô bé. Linh cảm thấy áp lực đè nặng trên từng ngón tay cầm bút. Cô bé nhớ lại những đêm thức khuya cùng Long, nhớ những lúc cậu kiên nhẫn giảng giải cho cô bé một khái niệm khó hiểu. Mùi giấy sách, mùi mực in, tất cả đều trở nên quen thuộc đến đáng sợ. Một bài toán tích phân khiến Linh hơi chững lại. Cô bé cắn nhẹ môi dưới, đôi mắt to tròn nheo lại. "Mình phải làm được." Cô bé tự nhủ, trong đầu vang vọng lời động viên của Long: "Cậu làm được mà." Cô bé hít một hơi thật sâu, rồi từ từ viết xuống những dòng đầu tiên của lời giải. Cô bé cảm thấy nặng trĩu trên vai, nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô ấy không thể làm Long thất vọng, không thể làm chính mình thất vọng. Họ đã hứa với nhau, sẽ cùng nhau vượt qua.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong phòng thi. Hàng trăm cây bút đặt xuống cùng lúc, tạo thành một âm thanh đồng điệu. Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn đầy nỗi lo. Cô bé nhìn lại bài làm của mình, hy vọng mọi thứ đều đúng. Long cũng vậy. Khi bước ra khỏi phòng thi, cậu hòa vào dòng người đông đúc, ánh mắt tìm kiếm bóng hình quen thuộc của Linh. Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng một tia hy vọng vẫn lóe lên trong đôi mắt hổ phách khi cậu nhìn thấy Linh đang đứng đợi mình ở cuối hành lang, gương mặt cũng tái nhợt vì căng thẳng. Họ không nói gì, chỉ trao nhau một cái nhìn thấu hiểu, rồi cùng nhau bước ra khỏi cánh cổng trường, nơi không khí oi bức của buổi sáng đang dần nhường chỗ cho cái nắng gay gắt của buổi trưa. Chặng đường thi cử mới chỉ bắt đầu, và môn Toán đã là một thử thách không nhỏ.
***
Khoảng một giờ sau, Long và Linh đã có mặt tại Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Bên trong, không khí ấm áp và lãng mạn của quán cà phê như một liều thuốc an thần sau buổi sáng đầy áp lực. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng góc nhỏ, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn. Hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả như muốn xoa dịu đi những căng thẳng còn đọng lại trong tâm trí hai cô cậu học trò.
Họ chọn một góc khuất yên tĩnh, nơi ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo tường tạo cảm giác riêng tư. Cả hai gọi hai ly cà phê sữa đá, thứ đồ uống quen thuộc giúp họ tỉnh táo và thư giãn. Linh đặt chiếc túi xách xuống ghế, thở dài một hơi thật dài, gần như trút bỏ mọi gánh nặng. Gương mặt cô bé vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt to tròn có quầng thâm nhẹ. Long ngồi đối diện, tựa lưng vào chiếc ghế sofa êm ái, cũng không khá hơn là bao. Ánh mắt cậu dán vào ly cà phê trước mặt, đôi lúc lại liếc nhìn Linh, chờ đợi cô bé mở lời.
"Tớ... tớ không chắc về bài hình học không gian đó Long ạ." Linh bắt đầu, giọng nói như bị kìm nén, đầy vẻ thất vọng. Cô bé dùng ngón tay khuấy nhẹ ly cà phê, tạo thành những vòng xoáy nhỏ. "Hình như tớ tính sai một chỗ. Lúc đấy tớ cứ bị rối, không biết nên chọn phương pháp nào cho đúng..." Khuôn mặt cô bé bỗng nhăn lại, như thể đang sống lại khoảnh khắc bối rối trong phòng thi.
Long đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa lấy mu bàn tay của Linh đang đặt trên mặt bàn lạnh. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một sự an ủi không lời. "Tớ cũng vậy, có một bài phương trình tớ hơi phân vân." Cậu thừa nhận, giọng trầm ấm. "Lúc đọc đề tớ thấy quen lắm, nhưng đến lúc giải thì lại cứ thấy nó loằng ngoằng thế nào ấy. Nhưng mà, đã làm hết sức rồi, đừng nghĩ nhiều nữa. Chúng ta còn những môn khác mà, phải không? Còn cơ hội để gỡ gạc." Long cố gắng trấn an cô bé, cũng là tự trấn an chính mình. Cậu biết rằng, những môn thi sau còn rất nhiều, và việc giữ vững tinh thần là điều quan trọng nhất lúc này.
Đúng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh, pha chút hóm hỉnh vang lên từ phía sau. "Ơ kìa! Hai thiên tài của lớp mình lại trốn ở đây tâm sự à?"
Long và Linh giật mình quay lại. Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười, đang đứng đó, tay cầm một ly trà sữa trân châu to đùng. Bên cạnh cậu ấy là Hoàng Thảo Mai, dáng người nhỏ nhắn, thanh tú, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận. Thảo Mai mỉm cười nhẹ nhàng, trên tay cô ấy là một cuốn sách dày cộp.
"Hùng! Mai!" Linh reo lên, nét mặt rạng rỡ hẳn lên khi thấy hai người bạn thân. Sự xuất hiện của họ như một luồng gió mát xua tan đi sự u ám.
Hùng đặt tay lên vai Long, cười toe toét. "Thôi nào hai thiên tài! Coi như là khởi động thôi. Còn bao nhiêu môn nữa để 'gỡ gạc' mà! Cứ tin vào Long và Linh là vô đối đi! Môn Toán có gì mà phải xoắn!" Cậu ấy cố gắng pha trò, giọng nói lanh lảnh của Hùng luôn có khả năng mang lại không khí vui vẻ, nhẹ nhõm. Hùng biết rằng, Long và Linh đang căng thẳng đến mức nào, và nhiệm vụ của cậu ấy là giúp họ giải tỏa.
Thảo Mai nhẹ nhàng bước đến, cô ấy nói với giọng nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sự quan tâm. "Hùng nói đúng đó. Quan trọng là giữ vững tinh thần. Cả hai đã rất cố gắng rồi. Dù kết quả có thế nào, việc các cậu đã nỗ lực hết mình là điều đáng tự hào nhất." Thảo Mai nhìn Long và Linh, ánh mắt cô ấy đầy sự thấu hiểu. Cô ấy cũng là một học sinh giỏi, cô ấy hiểu được áp lực mà cả hai đang phải gánh chịu. "Đừng để một môn thi làm ảnh hưởng đến tinh thần của cả chặng đường dài phía trước. Hãy coi đây là một bài học, và rút kinh nghiệm cho những môn sau."
Lời nói của Hùng và Mai như những làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang mệt mỏi của Long và Linh. Linh cảm thấy khóe mắt mình hơi cay cay. Cô bé biết bạn bè mình luôn ở bên cạnh, luôn ủng hộ cô bé vô điều kiện. Long khẽ mỉm cười, ánh mắt hổ phách nhìn Hùng và Mai đầy vẻ biết ơn. "Cảm ơn hai cậu. Tớ... tớ cũng đang cố gắng không nghĩ nhiều nữa." Cậu ấy nói, giọng nói đã bớt căng thẳng hơn.
"Thôi nào, đừng có 'cố gắng không nghĩ nhiều nữa' nữa!" Hùng giơ tay lên làm động tác "dừng lại". "Nếu nghĩ nhiều quá thì đau đầu, mà đau đầu thì không ôn bài được, không ôn bài được thì trượt, mà trượt thì làm sao mà cùng Long và Linh đi chơi Hạ Long sau khi thi xong được chứ!" Hùng cố ý nói to, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy đầy vẻ tinh quái. "Cứ nghĩ đến chuyến đi chơi xả hơi sau thi ấy! Biển xanh, cát trắng, hải sản tươi ngon! Đảm bảo mọi căng thẳng bay biến hết!"
Linh bật cười khúc khích, nụ cười hiếm hoi nở trên môi cô bé từ sáng đến giờ. Long cũng không nhịn được mà mỉm cười. Mùi cà phê và bánh ngọt hòa quyện, tiếng nhạc acoustic du dương, và những lời trêu chọc của Hùng đã thực sự giúp họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Họ biết rằng, dù chặng đường còn dài và đầy chông gai, nhưng có những người bạn như Hùng và Mai, và có nhau, Long và Linh sẽ có đủ sức mạnh để tiếp tục bước đi. Cả bốn người ngồi lại đó một lúc lâu, chia sẻ những câu chuyện về bài thi, về những dự định sau khi thi xong, và về những ước mơ tuổi học trò. Quán Cafe Sắc Màu, nơi cất giữ biết bao kỷ niệm của họ, lại một lần nữa trở thành nơi xoa dịu tâm hồn, tiếp thêm năng lượng cho những ngày thi đỉnh điểm.
***
Mấy ngày sau đó trôi qua nhanh chóng như một thước phim quay chậm nhưng lại đầy căng thẳng. Mỗi ngày là một môn thi, một thử thách mới, và Long cùng Linh đều phải dốc hết sức lực, tinh thần để vượt qua. Những buổi tối sau khi kết thúc môn thi, thay vì nghỉ ngơi, họ lại tìm đến nhau, nơi căn hộ tập thể cũ của Long đã trở thành pháo đài kiến thức của cả hai.
Căn hộ của Long, tuy là một phần của khu tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90 với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và tường vôi bong tróc, nhưng bên trong lại được sửa chữa, trang trí lại một cách giản dị và ấm cúng. Ánh sáng từ chiếc đèn học ban đêm hắt xuống bàn, chiếu rõ những dòng chữ công thức, những đề bài chi chít trong sách giáo khoa Hóa học. Ngoài cửa sổ, tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, hay tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể đã thay bằng một sự tĩnh lặng của đêm khuya. Chỉ còn lại tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng bút sột soạt trên giấy, và tiếng lật sách của Long và Linh. Mùi sách cũ, mực in, thoảng lẫn mùi thức ăn quen thuộc từ nhà hàng xóm, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa đầy áp lực.
Long, với mái tóc đen cắt ngắn hơi rủ xuống trán, ngồi thẳng lưng, kiên nhẫn giảng giải cho Linh một công thức phức tạp về phản ứng hóa học. Cậu chỉ vào cuốn sách, ánh mắt hổ phách tập trung cao độ, nhưng giọng nói vẫn trầm ấm và đầy sự thấu hiểu. Linh ngồi cạnh cậu, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ của mình. Khuôn mặt cô bé giờ đây đã lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng sự kiên cường và quyết tâm vẫn không hề vơi bớt.
"Chỗ này, nếu cậu dùng phương pháp bảo toàn electron sẽ nhanh hơn." Long chỉ vào một phương trình dài ngoằng. "Nhớ không? Mình đã luyện qua nhiều dạng này rồi. Quan trọng là phải xác định đúng số oxy hóa của từng nguyên tố." Cậu quay sang nhìn Linh, nở một nụ cười nhẹ.
Linh gật gù, cây bút trên tay cô bé thoăn thoắt ghi lại những gì Long vừa nói. "À đúng rồi! Tớ suýt quên mất quy tắc đó. Cảm ơn Long nhé. Nếu không có cậu, chắc tớ đã loạn lên rồi với đống phương trình này." Giọng nói trong trẻo của cô bé pha chút biết ơn chân thành. Cô bé tựa nhẹ đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng vững chắc của cậu. Hơi ấm từ Long truyền sang, xua đi cái lạnh của điều hòa và cả sự mệt mỏi đang vây lấy cô bé.
Họ cùng nhau giải một đề thi thử. Không khí căng thẳng, nhưng lại tràn đầy sự gắn kết. Mỗi khi Linh gặp khó khăn, Long lại kiên nhẫn hướng dẫn, không một lời than phiền. Mỗi khi Long trầm ngâm, Linh lại đặt tay lên cánh tay cậu, khẽ siết nhẹ như một lời động viên thầm lặng. Họ không chỉ là người yêu, mà còn là đồng đội, là chỗ dựa vững chắc cho nhau trong hành trình đầy cam go này.
Long khẽ đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Linh. Ánh mắt cậu ấm áp, đầy ắp những yêu thương và hy vọng. "Chúng ta là một đội mà. Cậu nhớ mục tiêu của chúng ta không?" Cậu nói, giọng trầm ấm vang vọng trong căn phòng. "Cùng nhau vào được trường Y/Bách Khoa, rồi sau đó..." Cậu không nói hết câu, nhưng ánh mắt cậu đã nói lên tất cả. Một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ cùng nhau bước tiếp, cùng nhau xây dựng ước mơ. Đó là lời nhắc nhở về một lời hứa, một lời hẹn ước mà họ đã trao cho nhau từ rất lâu rồi, từ những ngày đầu của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
Linh mỉm cười nhẹ, đôi mắt to tròn nhìn sâu vào mắt Long. "Tớ nhớ." Cô bé đáp, giọng nói đã trở nên nhẹ nhàng và đầy ngọt ngào. "Và tớ sẽ cố gắng hết sức, vì chúng ta." Cô bé siết chặt bàn tay Long, như một lời khẳng định cho quyết tâm của mình. Họ biết rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, những môn thi cuối cùng sắp đến sẽ là thử thách lớn nhất. Sự mệt mỏi và căng thẳng kéo dài của họ báo hiệu rằng áp lực sẽ còn tăng cao hơn nữa. Nhưng trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn học dịu nhẹ, với mùi sách cũ và hơi ấm từ người yêu, họ cảm thấy vững lòng. Lời nhắc nhở về "mục tiêu chung" và "lời hứa về tương lai" trong bối cảnh những môn thi khó, ám chỉ rằng những quyết định về trường đại học và tương lai có thể không dễ dàng, và họ sẽ cần đến sự kiên định này để vượt qua. Long và Linh nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ sẽ vượt qua tất cả, vì tình yêu, vì tuổi thanh xuân rực rỡ và vì lời hẹn ước về một tương lai cùng nhau.