Rực rỡ thanh xuân
Chương 365

Bão Tin Đồn Và Sức Mạnh Niềm Tin

3270 từ
Mục tiêu: Giới thiệu những yếu tố gây lo lắng mới (tin đồn về đề thi khó, áp lực từ đối thủ) trong những ngày thi cuối cùng.,Khắc họa rõ nét sự tin tưởng và đồng hành vững chắc giữa Long và Linh khi đối mặt với những áp lực này.,Làm nổi bật khả năng kiên cường của họ trong việc duy trì tinh thần lạc quan và tập trung cho các môn thi cuối.,Duy trì nhịp độ 'falling_action' bằng cách tập trung vào việc họ xử lý áp lực tâm lý và củng cố mối quan hệ, chuẩn bị cho kết thúc của kỳ thi.,Củng cố hình ảnh Long và Linh là một cặp đôi trưởng thành, biết cách chia sẻ gánh nặng và dựa vào nhau.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Phạm Thùy Chi
Mood: Tense, anxious, romantic, supportive, hopeful
Kết chương: [object Object]

Tiếng quạt trần vẫn quay đều đều trong căn hộ tập thể cũ kỹ, nhưng giờ đây, hơi ấm từ người Long không còn đủ để xoa dịu hoàn toàn sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong tâm trí Linh. Dù đã cùng nhau vượt qua thêm một đêm ôn luyện đầy thử thách với môn Hóa học, dù lời hẹn ước về một tương lai chung vẫn vẹn nguyên trong tim, nhưng khi bình minh ló dạng, gánh nặng của những môn thi cuối cùng lại ập đến, nặng trĩu hơn bao giờ hết.

Sau giờ thi môn Ngữ Văn, Long đứng tựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ của hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lướt qua từng gương mặt học sinh ùa ra từ phòng thi. Kiến trúc trường pha trộn giữa nét cổ kính của tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch rêu phong, cùng những dãy phòng học mới hơn bằng kính và bê tông hiện đại. Tiếng chuông báo hết giờ thi vừa dứt, âm thanh còn vang vọng trong không khí, hòa cùng tiếng bước chân dồn dập và tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm học sinh. Nắng trưa Hạ Long đổ vàng óng xuống sân trường lát gạch sạch sẽ, xuyên qua những tán cây cổ thụ rợp bóng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên hành lang. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn bảng quen thuộc thoảng lẫn chút hương cà phê từ căng tin lướt qua. Cậu đang chờ Linh, và lòng cậu không khỏi trĩu nặng một nỗi lo lắng mơ hồ.

Rồi cậu nhìn thấy cô bé. Lê Ngọc Linh bước ra khỏi cánh cửa phòng thi, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát chìm giữa dòng người đông đúc. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây hơi thất thần, hàng mi cong vút rũ xuống, vẻ rạng rỡ như ánh nắng thường thấy đã bị thay thế bởi một nét mệt mỏi và lo âu. Mái tóc dài đen óng ả của cô bé, dù đã được buộc cao gọn gàng, vẫn có vài sợi lòa xòa trước trán. Cô bé đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc ấy, ánh mắt vẫn còn dán vào khoảng không như thể đang cố gắng lôi kéo từng chữ, từng luận điểm đã viết ra khỏi trí nhớ. Cô bé thở dài một tiếng, tiếng thở phào nhưng cũng đầy bất an. Cậu hiểu cảm giác đó. Môn Văn là một môn thi đòi hỏi sự cảm thụ và phân tích sâu sắc, và luôn là một ẩn số về cách chấm điểm.

"Linh!" Long cất tiếng gọi, giọng trầm ấm và rõ ràng, đủ để cô bé nghe thấy giữa mớ âm thanh hỗn độn.

Ngọc Linh giật mình, đôi mắt cô bé cuối cùng cũng tìm thấy Long. Một nụ cười nhẹ nhõm như ánh trăng rạng rỡ giữa màn đêm dần nở trên môi cô bé, xua đi phần nào sự căng thẳng. Cô bé nhanh chóng bước về phía cậu, đôi chân thoăn thoắt. Phía sau Long, Hùng và Mai cũng đã chờ sẵn. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, đang chống tay lên tường, miệng nhai kẹo cao su chóp chép. Mai, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đang ôm khư khư một cuốn sách dày cộp, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng.

"Cậu thi xong rồi à, Linh?" Hùng lanh lảnh hỏi, cố gắng dùng sự vui vẻ của mình để giảm bớt không khí căng thẳng. "Tớ tưởng cậu còn 'phiêu' với thơ văn của cụ Nguyễn Du đến tận chiều chứ."

Linh không cười nổi, cô bé chỉ lắc đầu nhẹ. Long bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé, siết nhẹ. Bàn tay Linh hơi lạnh và ẩm ướt, dấu hiệu của sự lo lắng không nguôi. "Thế nào rồi?" Long hỏi, ánh mắt cậu đầy sự thấu hiểu.

Linh nhìn Long, rồi nhìn sang Hùng và Mai. Cô bé khẽ cắn môi dưới, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha chút nghèn nghẹn: "Tớ... tớ không biết nữa, đề năm nay có vẻ lạ quá. Có một câu nghị luận xã hội về..." Cô bé ngừng lại, dường như vẫn đang sắp xếp suy nghĩ. "Về sự cống hiến thầm lặng. Tớ đã viết hết những gì tớ nghĩ, nhưng không biết có đủ chiều sâu không."

Hùng nghe vậy, liền vội vàng vỗ vai Linh, cố gắng xoa dịu: "Thôi Linh ơi, thi xong rồi thì thôi, lo nghĩ làm gì. Cậu đã làm hết sức rồi mà! Cậu luôn là người viết văn hay nhất lớp mà." Cậu bạn cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút lo lắng.

Mai, từ tốn hơn, gỡ kính ra lau nhẹ, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn của cô bé vang lên: "Tớ cũng thấy đề văn năm nay khá mở, nhưng cũng có phần 'đánh đố' ở chỗ yêu cầu sự sáng tạo và góc nhìn cá nhân. Nhưng Linh đã làm tốt rồi, tớ tin cậu." Cô bé dừng một chút, rồi lại khẽ thở dài, dường như có điều muốn nói. "Mà... tớ nghe nói đề Hóa sắp tới còn khó hơn nữa. Mà Chi nó bảo làm bài Văn 'trên cả tuyệt vời' ấy."

Câu nói của Mai như một gáo nước lạnh tạt vào Linh. Khuôn mặt cô bé bỗng tái nhợt đi một chút, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hoang mang. Phạm Thùy Chi. Cái tên ấy luôn là một nguồn áp lực vô hình đối với Linh. Chi là một học sinh nổi bật, cá tính, luôn tự tin vào năng lực của mình, và dường như lúc nào cũng dẫn trước Linh một bước trong các cuộc đua thành tích. Nghe Chi nói rằng làm bài Văn 'trên cả tuyệt vời' càng khiến Linh cảm thấy tự ti, nghi ngờ vào chính bài làm của mình. Ánh nắng Hạ Long chói chang ngoài kia dường như cũng không thể sưởi ấm được nỗi lo lắng đang bao trùm lấy cô bé.

Long cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của Linh. Cậu khẽ siết chặt bàn tay cô bé hơn một chút, giọng nói trầm ấm và đầy kiên định vang lên, như một lời trấn an giữa mớ hỗn độn: "Đừng nghe tin đồn, Linh à. Và đừng so sánh mình với bất cứ ai khác. Cậu đã ôn kỹ rồi, tin vào bản thân đi. Mỗi người có một cách làm bài, một góc nhìn riêng. Điều quan trọng nhất là cậu đã cố gắng hết sức." Cậu đưa tay còn lại khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô bé, một cử chỉ quen thuộc đầy ân cần. Cậu biết, trong những khoảnh khắc như thế này, Linh cần sự vững vàng từ cậu hơn bao giờ hết. Áp lực thi cử và những lời đồn thổi có thể dễ dàng làm lung lay tinh thần, đặc biệt là với một người nhạy cảm như Linh. Long cũng cảm thấy một chút áp lực cho bản thân, nhưng cậu hiểu rằng lúc này, cậu phải là chỗ dựa vững chắc cho cô bé.

Hùng và Mai nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng tin đồn và áp lực cạnh tranh đang bắt đầu ảnh hưởng tiêu cực đến Linh. Bầu không khí vui vẻ ban đầu tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng và một nỗi lo lắng thực tế về những môn thi còn lại. Dù vậy, ánh mắt của Long vẫn không hề nao núng, kiên định nhìn vào Linh, như một lời cam kết thầm lặng rằng cậu sẽ luôn ở đó, bên cạnh cô bé, bất kể điều gì xảy ra.

---

Chiều cùng ngày, nhóm Long, Linh, Hùng và Mai lại tìm đến Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ của thành phố biển Hạ Long, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, gợi cảm giác bình yên. Ánh nắng chiều dịu nhẹ rọi qua những ô cửa sổ lớn, chiếu xuống nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại. Những chậu cây xanh treo tường, những bức tranh vẽ nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng và thoảng hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò. Tất cả những yếu tố đó, dù ấm áp và lãng mạn, vẫn không thể xua tan hoàn toàn sự lo lắng vẫn còn đọng lại trong lòng Linh.

Họ chọn một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Linh ngồi đối diện Long, đôi mắt to tròn vẫn còn phảng phất nét ưu tư. Cô bé nhấp một ngụm trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, nhưng tâm trí cô bé vẫn vẩn vơ với lời nói của Mai về Phạm Thùy Chi và những tin đồn về đề thi khó.

"Thật sự, tớ thấy hơi mất tự tin khi nghe Chi nói thế." Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ hơn bình thường một chút, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí yên bình của quán. "Cậu ấy giỏi quá, luôn làm bài tốt hơn tớ trong các môn xã hội." Cô bé đặt tách trà xuống, hai tay đan vào nhau, ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay còn lại.

Long đặt cốc cà phê của mình xuống, tạo ra một tiếng động nhẹ. Cậu nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt hổ phách sâu thẳm đầy sự chân thành. "Mỗi người có một thế mạnh riêng, Linh à. Và quan trọng là cậu đã cố gắng hết sức. So sánh mình với người khác chỉ làm mình thêm mệt mỏi thôi. Chi giỏi Văn không có nghĩa là cậu không giỏi. Cậu có những điểm mạnh của riêng mình mà." Giọng cậu trầm ấm, đều đều, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang xáo động của cô bé. "Cậu nhớ không? Tớ đã thấy cậu thức khuya bao đêm để học, để trau dồi. Sự nỗ lực đó mới là điều đáng trân trọng."

Hùng, ngồi cạnh Long, vội vàng phụ họa, cố gắng làm giảm bớt không khí căng thẳng: "Đúng đó Linh, Long nói phải. Cứ lo cho bài của mình thôi. Phạm Thùy Chi có giỏi cỡ nào thì cũng là chuyện của cậu ấy. Mà này, tụi mình chơi ván cờ vua giải trí đi? Tớ mới tải một app mới, đồ họa đỉnh lắm." Cậu bạn lôi điện thoại ra, ánh mắt long lanh đầy hào hứng, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mọi người.

Mai, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đẩy nhẹ gọng kính lên sống mũi. "Tớ nghĩ Long nói đúng. Hơn nữa, những tin đồn về đề thi khó cũng không đáng tin hoàn toàn. Chúng ta cứ ôn theo đúng lộ trình thôi, tập trung vào kiến thức nền tảng và các dạng bài đã được luyện tập. Càng lo lắng, càng dễ mất tập trung." Giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng đầy lý lẽ, như thể đang phân tích một vấn đề toán học phức tạp. "Áp lực là điều không thể tránh khỏi, nhưng cách chúng ta đối diện với nó mới là quan trọng."

Linh lắng nghe lời của bạn bè, đặc biệt là Long. Từng lời nói của cậu như những viên đá nhỏ, lấp đầy những lỗ hổng trong lòng cô bé, nơi nỗi lo lắng đang cố gắng len lỏi vào. Cô bé nhìn Long, rồi nhìn sang Hùng và Mai. Cô bé biết họ đang cố gắng hết sức để động viên mình. Nỗi sợ hãi khi không đạt được kỳ vọng, sợ làm mọi người thất vọng, đặc biệt là Long, vẫn còn đó. Nhưng sự kiên định, ánh mắt tin tưởng của Long, và sự chân thành của bạn bè đã mang lại cho cô bé một chút bình yên.

Hùng vẫn đang thao thao bất tuyệt về app cờ vua mới, nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu mỉm cười. Cậu biết, Linh cần nhiều hơn là một trò chơi để giải tỏa. Cô bé cần thời gian để đối mặt với những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình, và Long sẽ ở đó để lắng nghe. Mùi cà phê và bánh ngọt vẫn lan tỏa trong không gian quán, nhưng dường như, chỉ có tình bạn và sự sẻ chia mới là liều thuốc hữu hiệu nhất lúc này. Long đưa tay qua bàn, đặt nhẹ lên tay Linh, khẽ siết nhẹ như một lời động viên thầm lặng. Cậu muốn cô bé biết, cậu luôn ở đây, cùng cô bé vượt qua tất cả những áp lực này.

---

Khi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho hoàng hôn rực rỡ buông xuống thành phố biển Hạ Long, Long và Linh rời quán Cafe Sắc Màu. Họ quyết định đi dạo một vòng Công viên Bình Minh, nơi luôn mang lại sự yên bình và trong lành. Cổng đá cổ kính của công viên vẫn đứng đó, chứng kiến bao thế hệ học trò đã từng đến đây tìm chút tĩnh lặng. Đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau một cơn mưa thoáng qua và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây khiến tâm hồn trở nên thư thái hơn.

Họ tìm một chiếc ghế đá vắng vẻ dưới tán cây cổ thụ, cách xa khu vực tập thể dục nhộn nhịp. Long vòng tay qua vai Linh, kéo cô bé lại gần. Linh tựa đầu vào bờ vai rộng vững chắc của cậu, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man qua mái tóc. Ánh hoàng hôn đang phản chiếu lung linh trên mặt hồ, vẽ nên một bức tranh huyền ảo với những gam màu cam, tím, hồng. Khoảnh khắc này, giữa không gian yên bình của công viên, là lúc để cả hai đối mặt với những lo lắng sâu kín nhất mà không cần phải che giấu.

"Long này," Linh khẽ thì thầm, giọng cô bé nhỏ đến nỗi Long phải cúi đầu xuống một chút mới nghe rõ. "Lỡ như... lỡ như tớ không đỗ được trường mình mong muốn thì sao?" Câu hỏi này đã ám ảnh cô bé suốt cả ngày, và giờ đây, nó cuối cùng cũng được thốt ra. Nỗi sợ thất bại, nỗi sợ làm những người yêu thương mình thất vọng, nỗi sợ không xứng đáng với những nỗ lực mà Long đã dành cho cô bé, tất cả cùng lúc dâng trào.

Long cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trên vai Linh. Cậu khẽ siết chặt vòng tay, giọng nói trầm ấm và kiên định hơn bao giờ hết: "Thì sao chứ? Dù thế nào đi nữa, tớ vẫn sẽ ở đây, bên cạnh cậu, Linh à. Kết quả thi không định nghĩa được con người cậu. Tớ tin vào năng lực của cậu, và tớ tin vào chúng ta." Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô bé. "Chúng ta đã cùng nhau đặt ra mục tiêu, cùng nhau cố gắng. Đó mới là điều quan trọng nhất. Dù con đường có đi theo hướng nào, chúng ta vẫn sẽ có nhau."

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào Long. Ánh mắt ấy chứa đựng cả sự yếu đuối, cả nỗi sợ hãi không tên. "Nhưng tớ sợ làm mọi người thất vọng, Long ạ. Sợ không xứng đáng với những gì cậu đã làm cho tớ, với niềm tin mà bố mẹ đã đặt vào tớ." Cô bé nói, giọng nghèn nghẹn, một giọt nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt. Cô bé cảm thấy mình như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực đứt phựt.

Long đưa tay nâng nhẹ cằm Linh, để cô bé nhìn thẳng vào mắt cậu. Ánh mắt cậu tràn đầy yêu thương và sự thấu hiểu. "Cậu luôn xứng đáng, Linh à. Luôn luôn. Cậu là người kiên cường nhất mà tớ từng biết. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, từ những hiểu lầm vu vơ đến những áp lực lớn nhất. Đây chỉ là một thử thách nữa thôi, một chướng ngại vật trên con đường dẫn đến tương lai của chúng ta." Cậu mỉm cười nhẹ, nụ cười ấm áp như ánh nắng Hạ Long, xua đi những đám mây u ám trong lòng cô bé. "Điều quan trọng là chúng ta luôn tin tưởng nhau và không bao giờ bỏ cuộc. Cậu nhớ lời hứa của chúng ta không? Cùng nhau bước tiếp, cùng nhau xây dựng ước mơ."

Linh nhìn Long, ánh mắt cô bé dần trở nên trong trẻo hơn, nỗi sợ hãi từ từ lùi lại, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mới. Cô bé biết, cậu ấy nói đúng. Tình yêu và sự tin tưởng của Long chính là phao cứu sinh, là điểm tựa vững chắc nhất của cô bé trong những ngày giông bão này. Họ đã cùng nhau đối mặt với quá nhiều thử thách, và mỗi lần như vậy, tình cảm của họ lại càng thêm bền chặt.

Họ cùng nhau nhìn về phía hồ nước, nơi ánh hoàng hôn đã lặn dần, để lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời xanh thẫm. Tiếng chim hót líu lo dần thay bằng tiếng dế kêu ri ri. Làn gió mát từ hồ thổi đến, mang theo mùi ẩm của nước và hương của cây cỏ. Trong khoảnh khắc yên bình ấy, Long và Linh không nói gì thêm, chỉ đơn giản là tựa vào nhau, cảm nhận hơi ấm từ đối phương. Sự mệt mỏi và căng thẳng kéo dài trong những ngày thi cuối cùng báo hiệu rằng các môn thi cuối cùng sẽ là thử thách cực đại, đòi hỏi sự bền bỉ tinh thần. Nhưng trong vòng tay của Long, Linh cảm thấy mình có thể vượt qua tất cả. Lời khẳng định về sự tin tưởng và đồng hành của họ trong bối cảnh áp lực thi cử và chọn trường, ngầm báo hiệu rằng những quyết định về tương lai có thể sẽ là một thử thách lớn tiếp theo cho mối quan hệ của họ, có thể dẫn đến việc tạm thời xa cách. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, dưới bầu trời Hạ Long rực rỡ, họ tin rằng tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân sẽ đủ sức mạnh để vượt qua mọi chông gai. Long khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc Linh, như một lời cam kết thầm lặng về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vẽ nên, bất chấp mọi khó khăn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ