Ánh hoàng hôn đã lặn dần, để lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời xanh thẫm của Hạ Long. Tiếng chim hót líu lo dần thay bằng tiếng dế kêu ri ri. Làn gió mát từ hồ thổi đến, mang theo mùi ẩm của nước và hương của cây cỏ, cuốn đi một phần nào những lo lắng, muộn phiền đang còn vương vấn trong lòng Ngọc Linh. Trong vòng tay của Long, cô cảm thấy mình có thể vượt qua tất cả, dù cho những môn thi cuối cùng sắp đến vẫn sẽ là một thử thách cực đại, đòi hỏi sự bền bỉ tinh thần. Lời khẳng định về sự tin tưởng và đồng hành của họ trong bối cảnh áp lực thi cử và chọn trường, ngầm báo hiệu rằng những quyết định về tương lai có thể sẽ là một thử thách lớn tiếp theo cho mối quan hệ của họ, có thể dẫn đến việc tạm thời xa cách. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, dưới bầu trời Hạ Long rực rỡ, họ tin rằng tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân sẽ đủ sức mạnh để vượt qua mọi chông gai. Long khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc Linh, như một lời cam kết thầm lặng về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vẽ nên, bất chấp mọi khó khăn.
***
Sáng hôm sau, mặt trời Hạ Long lại lên cao, rải những tia nắng vàng rực rỡ xuống thành phố biển. Nhưng đối với Trần Hoàng Long, những tia nắng ấy không còn mang theo áp lực của một ngày thi mới mà thay vào đó là một sự chờ đợi, một sự im lìm lạ thường. Cậu ngồi trong phòng thi cuối cùng, trước tờ giấy trắng tinh khôi của môn Ngoại ngữ, cảm nhận rõ từng nhịp đập của trái tim mình. Xung quanh, tiếng bút sột soạt, tiếng ho khan khe khẽ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của giám thị. Mùi giấy mới, mùi mực in, mùi phấn bảng từ xa thoảng lại, tất cả hòa quyện thành một thứ hương vị đặc trưng của mùa thi. Nắng gắt xuyên qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng chói lọi trên sàn gạch cũ kỹ của phòng học, nhưng bên trong, không khí vẫn mát mẻ nhờ chiếc quạt trần quay đều đều, tạo ra một làn gió nhẹ đủ để xua đi cái oi ả của buổi trưa hè.
Cậu nhấp từng ngụm cà phê cuối cùng, cố gắng tập trung vào câu hỏi cuối cùng của phần đọc hiểu. Mắt Long lướt qua từng dòng chữ, nhưng trong tâm trí, một phần nào đó đã bắt đầu được giải phóng. Ba tiếng đồng hồ trôi qua như một cái chớp mắt, rồi lại dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Cậu kiểm tra lại từng câu, từng chữ, cố gắng tìm kiếm bất kỳ lỗi sai nào có thể bỏ sót. Không phải vì lo sợ, mà là vì một thói quen tỉ mỉ đã ăn sâu vào Long trong suốt những năm tháng học trò. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, không còn vẻ căng thẳng như những ngày thi trước. Đôi mắt hổ phách thường ngày ánh lên sự lạnh lùng, nay lại mang một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy an nhiên.
Long đặt bút xuống. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tín hiệu kết thúc. Cậu khẽ thở phào. Vậy là xong. Thật sự đã xong rồi. Ba năm cấp ba, mười hai năm đèn sách, tất cả đều gói gọn trong những trang giấy vừa được hoàn thành. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ treo trên tường: 11 giờ 30 phút. Chuông reo. Tiếng chuông dài, vang vọng khắp hành lang, như một bản hùng ca chiến thắng, một lời tuyên bố chính thức về sự kết thúc của một giai đoạn.
Ngay lập tức, không khí trong phòng thi vỡ òa. Tiếng ghế kéo sột soạt, tiếng cười nói vỡ òa, tiếng thở phào nhẹ nhõm lan truyền như một làn sóng. Long đứng dậy, từ từ tiến đến bàn nộp bài. Cậu đặt tập giấy thi của mình lên chồng bài của các bạn, ánh mắt giao với cô giám thị. Cô ấy mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Làm tốt lắm, cậu học trò.” Lời nói tuy đơn giản nhưng lại khiến Long cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.
Bước ra khỏi phòng thi, hành lang Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương như một tổ ong vỡ. Kiến trúc pha trộn giữa Pháp cổ điển và hiện đại của ngôi trường, với những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt và những dãy phòng học mới hơn với kính và bê tông, giờ đây tràn ngập tiếng nói cười, tiếng reo hò của hàng trăm học sinh. Tiếng bút viết trên giấy đã được thay thế bằng tiếng bước chân vội vã, tiếng bàn tán rôm rả về đề thi, về những dự định tức thì sau chuỗi ngày "cấm cung". Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nắng gắt của mùa hè, mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, và cả mùi giấy sách mới từ những cuốn vở còn nằm trong cặp. Cậu thấy Phan Việt Hùng đang đứng dựa vào tường, mái tóc cắt đầu nấm hơi rũ xuống trán, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp tít lại khi cười toe toét.
"Long! Xong rồi! Mày xong rồi!" Hùng reo lên, giọng nói lanh lảnh, pha trò, vỗ vai Long một cách mạnh mẽ. "Cảm giác như được giải thoát khỏi ngục tù ấy! Đề Anh hôm nay dễ thở hơn mấy môn kia nhiều. Mày làm được chứ?"
Long cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một vẻ ấm áp lạ thường. "Cũng ổn. Còn mày?"
"Tao á? Ôi dào, nói chung là tạm được. Có mấy câu ngữ pháp hơi khoai tí nhưng mà cũng bay bổng hết rồi! Giờ thì chỉ muốn về nhà đánh một giấc đến chiều thôi!" Hùng nói, giọng đầy hào hứng, xoa xoa cái bụng hơi tròn trịa của mình. "Mày tính đi đâu không? Về nhà luôn hay làm gì?"
Long lắc đầu. "Chắc đi đâu đó một lát. Muốn yên tĩnh một chút." Cậu đưa mắt nhìn ra khoảng sân trường ngập tràn ánh nắng, nơi những cây xanh cổ thụ rợp bóng vẫn đứng sừng sững, chứng kiến biết bao thế hệ học trò trưởng thành. Cậu chợt nhận ra mình đã gắn bó với nơi này suốt ba năm ròng rã, và giờ đây, tất cả đã trở thành ký ức. Một cảm giác trống rỗng chợt ùa đến, không phải vì buồn, mà vì một mục tiêu lớn lao đã hoàn thành, để lại một khoảng lặng trong tâm hồn. Cái cảm giác nhẹ nhõm tột độ đó xen lẫn một nỗi trống rỗng khó tả, như thể một phần của cậu vừa được gỡ bỏ. Áp lực thi cử đã đè nặng lên cậu suốt bao tháng ngày, giờ đây tan biến, để lại một khoảng không vô định. Cậu không biết nên làm gì tiếp theo, ngoài việc thở một hơi thật dài. Mắt Long khép hờ trong giây lát, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời đang len lỏi khắp cơ thể, nhưng cũng là sự bình yên đến lạ.
"Vậy à? Thôi được rồi, tao về trước đây. Có gì tụi mình liên lạc sau nhé!" Hùng nói, vẫy tay chào Long rồi hòa vào dòng người đang hối hả ra khỏi cổng trường.
Long chậm rãi bước đi, cảm nhận từng bước chân của mình trên hành lang rộng rãi, nơi từng in dấu biết bao kỷ niệm của tuổi học trò. Tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây phượng ngoài sân trường dường như cũng ngân vang hơn, như một bản nhạc chia tay mùa hè, chia tay tuổi học trò. Cậu không về nhà ngay. Cậu muốn một mình, để cho tâm trí được lắng đọng, để thực sự cảm nhận khoảnh khắc này. Khoảnh khắc mà chặng đường quan trọng nhất của tuổi thanh xuân, chặng đường thi cử đầy cam go, đã chính thức khép lại.
***
Long bước những bước chân chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn đến Công viên Bình Minh. Nắng giữa chiều đã dịu đi nhiều, không còn gay gắt như buổi trưa. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm từ hồ, xoa dịu đi sự mệt mỏi và căng thẳng đang còn vương vấn trong tâm trí cậu. Công viên Bình Minh, với cổng đá cổ kính, những con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ và hàng loạt cây xanh cổ thụ rợp bóng, luôn là nơi cậu tìm đến mỗi khi muốn tìm một khoảng lặng cho riêng mình. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, và cả tiếng cười nói xa xa của những đứa trẻ đang chơi đùa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, hoàn hảo cho khoảnh khắc này.
Cậu tìm một chiếc ghế đá dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi có bóng râm mát rượi, và ngồi xuống. Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng từ những khóm cây được chăm sóc kỹ lưỡng xung quanh. Cái cảm giác nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân ấy vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được thay thế bằng một sự trống rỗng mơ hồ. Một mục tiêu lớn lao đã hoàn thành, và cậu bỗng thấy mình lạc lõng giữa khoảng không mênh mông của những khả năng sắp tới.
Trong tâm trí Long, từng mảnh ký ức của năm học cuối cấp ùa về như một thước phim quay chậm. Những buổi học nhóm thâu đêm tại nhà Linh, dưới ánh đèn bàn ấm áp, với những cuốn sách giáo khoa chồng chất và những cốc cà phê nghi ngút khói. Những lời động viên nhẹ nhàng của Linh mỗi khi cậu cảm thấy nản lòng trước những bài toán khó hay những đề văn khô khan. Áp lực vô hình từ gia đình, từ kỳ vọng của thầy cô, từ chính bản thân cậu, tất cả đều là những thử thách mà Long đã phải đối mặt. Đã có những lúc cậu cảm thấy muốn bỏ cuộc, muốn gục ngã, nhưng rồi ánh mắt kiên định của Linh, nụ cười rạng rỡ của cô ấy, lại kéo cậu trở lại. Cô ấy là ngọn hải đăng, là điểm tựa vững chắc nhất của cậu trong suốt chặng đường giông bão đó.
“Mình đã làm được… Chúng ta đã làm được.” Long thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính cậu nghe thấy. Cậu đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình vẫn còn đang hối hả sau chuỗi ngày căng thẳng. Trong tâm trí, hình ảnh Linh hiện lên rõ ràng, với đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long.
Cậu nhớ lại những lần Linh tựa đầu vào vai cậu, những lời thì thầm đầy lo lắng về kết quả thi, về tương lai bất định. Và cậu cũng nhớ rõ những lời mình đã nói, những lời hứa về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau bước tiếp, cùng nhau xây dựng ước mơ. Long biết, tình yêu của cậu và Linh, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy không ồn ào nhưng bền bỉ và sâu lắng, đã trở thành nguồn động lực lớn nhất. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời" của họ, cũng là nơi chứng kiến tình yêu ấy lớn lên, mạnh mẽ hơn qua từng thử thách.
Nhưng bên cạnh sự nhẹ nhõm và lòng biết ơn, một nỗi lo lắng mới lại len lỏi vào tâm trí Long. Kỳ thi đã kết thúc, nhưng tương lai thì vẫn còn ở phía trước, đầy rẫy những ngã rẽ và quyết định quan trọng. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những định hướng ngành nghề, đã bắt đầu nhen nhóm trong đầu cậu. Liệu họ có cùng đỗ vào một trường? Hay những lựa chọn khác biệt sẽ dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách? Ý nghĩ đó thoáng qua, tạo nên một cảm giác se sắt trong lòng. Cậu khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Bây giờ chưa phải lúc để lo lắng về những điều đó. Quan trọng là hiện tại, cậu đã hoàn thành.
Long từ từ mở mắt, đưa tầm nhìn ra phía hồ nước trong xanh. Gió nhẹ lướt qua mặt, mang theo hơi nước mát lành. Cậu nhìn thấy vài cặp đôi đang nắm tay nhau đi dạo, những cụ già ngồi đọc báo trên ghế đá, và những đứa trẻ đang hồn nhiên chạy nhảy. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và tươi đẹp. Cậu cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc, không chỉ vì đã vượt qua kỳ thi, mà còn vì những người đã luôn ở bên cạnh cậu. Gia đình, bạn bè, và đặc biệt là Linh. Cô ấy đã là nguồn sức mạnh không ngừng nghỉ, là ánh sáng dẫn lối cho cậu trong những thời khắc tăm tối nhất.
Cậu rút điện thoại ra khỏi túi quần, ngón tay lướt trên màn hình. Long nhìn vào tên của Linh, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Cậu muốn nghe giọng cô ấy, muốn chia sẻ khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà họ đã cùng nhau chờ đợi bấy lâu nay. Cậu muốn nói cho cô ấy biết, rằng cậu đã làm được, và rằng cậu yêu cô ấy nhiều đến nhường nào. Dù tương lai có ra sao, có bất định đến đâu, cậu biết rằng có Linh ở bên, cậu sẽ luôn có thể đối mặt.
***
Tiếng chuông điện thoại đổ hồi. Long ngập ngừng một lát, rồi ấn nút nghe. Một giây im lặng, rồi giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng của Linh vang lên, như một làn gió mát lành xua tan đi mọi muộn phiền trong tâm trí cậu.
“Long! Cậu sao rồi? Cũng xong hết rồi chứ?” Giọng Linh đầy vẻ nhẹ nhõm và vui vẻ, dù qua điện thoại, Long vẫn có thể hình dung ra nụ cười rạng rỡ của cô ấy. Phía sau giọng nói ấy, Long loáng thoáng nghe thấy tiếng sinh hoạt gia đình nhẹ nhàng, tiếng bát đũa lạch cạch, tiếng mẹ Linh nói chuyện đâu đó.
Long khẽ mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. “Xong rồi! Vừa mới nộp bài xong đây. Cảm giác như được giải thoát ấy! Cậu có mệt lắm không?”
“Mệt thì mệt chứ! Cậu không biết tớ vừa về đến nhà đã muốn lăn ra ngủ ngay lập tức rồi đây này!” Linh cười khúc khích, giọng nói vẫn tràn đầy năng lượng. “Nhưng mà, đúng là cảm giác như trút được gánh nặng ấy, Long ạ. Ba năm đèn sách, cuối cùng cũng kết thúc rồi.” Cô ấy thở phào, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như thể cả cơ thể cũng đang được thả lỏng. “Cậu đang ở đâu thế? Về nhà rồi à?”
“Tớ đang ở Công viên Bình Minh.” Long nhìn ra phía hồ nước, nơi ánh nắng chiều đang nhảy múa trên những gợn sóng lăn tăn. “Muốn tìm một chỗ yên tĩnh để hít thở một chút. Mình cũng vừa về đến nhà. Cậu có muốn gặp không?”
Long cảm nhận sự hồi hộp từ đầu dây bên kia. “Cũng muốn lắm chứ! Nhưng mà… tớ muốn cậu nghỉ ngơi một chút đi. Cậu đã cố gắng nhiều rồi. Để lát nữa đi, nhé?” Giọng Linh nhẹ nhàng, ngọt ngào, đầy sự quan tâm. Cô ấy luôn tinh tế như vậy, luôn biết cách quan tâm đến cảm xúc của cậu.
Long im lặng một lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ xanh và đất ẩm trong không khí. “Linh à…” cậu nói, giọng trầm ấm, chứa đựng đầy sự chân thành. “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Linh à.” Lời cảm ơn này không chỉ dành cho việc cô ấy vừa quan tâm đến cậu, mà còn là cho tất cả những gì cô ấy đã làm cho Long suốt thời gian qua. Cảm ơn vì đã luôn tin tưởng, luôn động viên, luôn ở bên cạnh, dù cậu có kiên cường đến mấy, đôi khi cũng cần một bờ vai, một ánh mắt để dựa vào. Cô ấy là người duy nhất nhìn thấu được sự mệt mỏi đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của cậu. “Nếu không có cậu, tớ không biết mình có thể vượt qua giai đoạn này như thế nào nữa.”
Linh im lặng một lát, rồi giọng cô ấy nhỏ dần, đầy cảm động. “Cảm ơn cậu mới đúng, Long. Cậu đã làm rất tốt. Cậu luôn là người mạnh mẽ nhất, là người tớ ngưỡng mộ nhất.” Cô ấy nói, và Long có thể nghe thấy một chút nghẹn ngào trong giọng nói ấy. “Tớ… tớ tự hào về cậu lắm, Long.”
Trái tim Long như được sưởi ấm. Những lời nói ấy của Linh, không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại là liều thuốc quý giá nhất cho tâm hồn cậu lúc này. Cậu biết rằng, dù kết quả thi có ra sao, dù tương lai có đẩy họ đi về những hướng khác nhau, tình cảm mà họ dành cho nhau sẽ không bao giờ thay đổi. Nó là một sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết họ lại với nhau.
“Cậu cũng vậy, Linh à.” Long nói, giọng cậu cũng trở nên mềm mại hơn. “Cậu cũng đã làm rất tốt. Cậu là người kiên cường nhất mà tớ từng biết.”
Cả hai cùng im lặng một lát, tận hưởng khoảnh khắc bình yên và nhẹ nhõm này. Áp lực của kỳ thi đại học đã tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác tự do, một sự hân hoan khó tả. Nhưng cùng với đó, một sự hồi hộp mới lại nhen nhóm trong lòng họ. Giai đoạn chờ đợi kết quả sẽ là một thử thách tinh thần khác, một giai đoạn của những suy đoán, của những hy vọng và cả những nỗi lo âu. Những cuộc thảo luận về các trường đại học, về những con đường sự nghiệp khác nhau, chắc chắn sẽ đến. Và có thể, những quyết định sắp tới sẽ dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách.
Nhưng trong cuộc điện thoại này, tất cả những điều đó dường như còn rất xa xôi. Hiện tại, họ chỉ muốn tận hưởng cảm giác nhẹ nhõm, cảm giác đã hoàn thành một chặng đường dài đầy thử thách.
“Thôi được rồi, cậu nghỉ ngơi đi nhé, Long.” Linh nói, giọng cô ấy lại trở nên vui vẻ hơn. “Lát nữa có gì tớ gọi lại cho cậu, hoặc cậu gọi cho tớ cũng được. Chúng ta… có thể gặp nhau sau nhé?”
“Được thôi. Gặp cậu sau nhé, Linh.” Long nói, nở một nụ cười thật tươi.
Cúp máy, Long vẫn ngồi trên chiếc ghế đá, điện thoại vẫn còn trong tay. Cậu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Một cảm giác hy vọng dâng trào trong lòng cậu. Cậu biết rằng, dù phía trước là những quyết định khó khăn, những thử thách mới, thì Long và Linh vẫn sẽ cùng nhau đối mặt. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ vượt qua mọi chông gai, để cùng nhau vẽ nên một tương lai rực rỡ. Long đứng dậy, bước đi, cảm nhận từng tia nắng chiều đang vuốt ve làn da, và trong lòng, cậu đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến.