Tiếng trống trường vang lên, một hồi dài, dồn dập, rồi ngân nga và tan dần vào không gian chiều. Ngọc Linh giật mình, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái, rồi cô chậm rãi đặt cây bút xuống. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng, như một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc khỏi lồng ngực, ập đến khiến cô muốn thở phào thật dài. Tiếng thở phào ấy, dường như không chỉ là của riêng cô, mà còn của hàng trăm học sinh khác trong phòng thi và cả trong toàn bộ ngôi trường này. Mùi mực, mùi giấy, mùi gỗ bàn cũ kỹ và chút hương phấn bảng còn vương vấn trong không khí đặc quánh giờ tan thi.
Ngọc Linh mi mắt khẽ nhắm lại, cố gắng cảm nhận khoảnh khắc này một cách trọn vẹn nhất. Thế là xong... Thật sự đã xong rồi sao? Ba năm đèn sách, ba năm của những buổi học miệt mài dưới ánh đèn khuya, của những trang sách lật giở không ngừng, của những đề thi khó nhằn và cả những ước mơ cháy bỏng về một tương lai rực rỡ. Tất cả, tất cả đã gói gọn trong những buổi sáng căng thẳng đến nghẹt thở, trong những dòng chữ nguệch ngoạc trên giấy thi và trong cái tiếng trống kết thúc vừa rồi.
Một cảm giác trống rỗng đến lạ lùng len lỏi vào tâm hồn cô gái nhỏ. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không hẳn là sự hụt hẫng, mà là một khoảng lặng mênh mông, khi mục tiêu lớn nhất, áp lực lớn nhất của những năm tháng thanh xuân vừa được hoàn thành. Cô ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua những gương mặt bạn bè xung quanh, từng người một đang chậm rãi thu dọn đồ đạc, ánh mắt còn vương vẻ mệt mỏi nhưng cũng rạng ngời niềm vui giải thoát. Có người vươn vai thật dài, có người lặng lẽ nở nụ cười, và có người thì vẫn còn ngồi yên, như Linh, đang cố gắng định hình lại cảm xúc của mình.
Cô nhớ về những đêm dài thao thức, khi cả thành phố Hạ Long chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn bàn của cô và tiếng gió biển rì rào vọng từ xa. Nhớ những lần cậu Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, từng nét chữ, từng con số, từng công thức được cậu giải thích tỉ mỉ, giúp cô tháo gỡ mọi khúc mắc. Long luôn ở đó, không chỉ là người bạn học, người bạn trai, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một nguồn động lực không ngừng. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định và cái nắm tay ấm áp của cậu ấy luôn đủ để xua tan mọi lo lắng trong lòng Linh. Những câu nói động viên đơn giản nhưng đầy sức mạnh: "Cố lên, tớ tin cậu làm được", "Cậu đã chuẩn bị rất kỹ rồi, đừng lo lắng", "Dù kết quả thế nào, tớ vẫn ở đây". Những lời ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí cô, như một bản nhạc nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn.
Cái bàn học đã trở nên quen thuộc, chiếc ghế đã in hằn dáng ngồi của cô trong suốt ba ngày thi căng thẳng, giờ đây bỗng trở nên xa lạ. Mọi thứ xung quanh dường như đang thay đổi, đang dần biến mất. Cô biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng của những năm tháng học trò vô tư, của những ngày chỉ biết đến sách vở và những kỳ thi. Một cánh cửa đã khép lại, nhưng một cánh cửa khác, rộng lớn hơn, đầy hứa hẹn hơn, đang chờ đợi cô ở phía trước. Cô thở hắt ra một hơi, lần này là một tiếng thở dài mang theo chút bâng khuâng, chút luyến tiếc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, những con sóng đầu đời đã vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn cô, và giờ đây, cô đã sẵn sàng để đón nhận những con sóng lớn hơn của cuộc đời.
Linh chậm rãi đứng dậy, xoa xoa hai bên thái dương. Cơn đau đầu nhẹ sau ba ngày vắt kiệt sức lực vẫn còn đó, nhưng không thể át đi cảm giác hân hoan đang trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều Hạ Long vẫn vàng óng ả, phủ lên những dãy nhà cổ kính của trường Ánh Dương một vẻ đẹp hoài niệm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ góc sân, như một lời chào tạm biệt dịu dàng. Cô bước ra khỏi phòng thi, hòa vào dòng người đang ùa ra sân trường, mỗi bước đi đều nhẹ bẫng như vừa được giải thoát khỏi một gánh nặng vô hình.
Sân trường Ánh Dương chiều nay bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng ồn ào của hàng trăm học sinh vỡ òa, tiếng cười nói rôm rả, tiếng chân chạy lạch bạch trên sân gạch, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự giải thoát. Ánh nắng chiều vàng dịu trải dài trên sân, nhuộm một màu lung linh lên những chiếc áo đồng phục trắng. Ngọc Linh bước ra, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng, như vừa thoát ra khỏi một giấc mơ dài. Cô hít căng lồng ngực, cảm nhận luồng không khí trong lành, thoảng hương cỏ non và chút mặn mòi của gió biển Hạ Long.
Đúng lúc đó, cô thấy Hùng. Cậu bạn thân với dáng người hơi tròn trịa, cái đầu nấm quen thuộc, đang đứng tựa vào cột cờ, vẫy tay nhiệt tình. Gương mặt cậu ấy rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt híp lại khi cười. Bên cạnh Hùng là Thảo Mai, vẫn thanh tú và dịu dàng như thường lệ, đôi mắt đeo kính cận lấp lánh niềm vui. Và Thanh Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai, đang cười tít mắt, vỗ vai Hùng một cái bốp. Nhìn thấy Linh, cả ba cùng reo lên:
"Ôi trời ơi, cuối cùng cũng được giải thoát!" Hùng là người đầu tiên cất giọng lanh lảnh, cái giọng nói mà Linh đã nghe không biết bao nhiêu lần trong suốt những năm qua. Cậu ấy chạy ào đến, dang rộng hai tay như muốn ôm trọn Linh vào lòng. "Linh ơi, trông cậu như vừa đi đánh trận về ấy! Tớ còn tưởng cậu bị đề thi 'hành' cho ra bã rồi chứ!"
Ngọc Linh bật cười, một tiếng cười trong trẻo, rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô chạy đến, ôm chầm lấy Hùng, rồi đến Mai và Lan. Bốn người bạn thân thiết, bốn mảnh ghép của một bức tranh thanh xuân rực rỡ, giờ đây được đoàn tụ sau những ngày căng thẳng nhất.
"Cảm giác như vừa được sống lại vậy," Linh nói, giọng cô ấy vẫn còn chút khàn nhẹ nhưng tràn đầy năng lượng. "Mấy cậu có thấy vậy không? Tớ cứ tưởng mình sẽ gục ngã trong phòng thi mất thôi."
Thảo Mai khẽ mỉm cười, đẩy gọng kính lên. "Cậu làm tốt lắm mà, Linh. Giờ thì xả hơi thôi! Cậu xứng đáng được nghỉ ngơi sau tất cả những gì đã trải qua." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sự quan tâm. Cô ấy vỗ nhẹ vào vai Linh, ánh mắt dịu dàng như muốn truyền thêm sức mạnh.
"Đúng đó, Linh! Tớ thấy cậu ra sớm nhất nhì lớp mà, chắc là bài làm ngon lành cành đào rồi!" Thanh Lan nói, giọng dứt khoát, nhanh nhẹn như tính cách của cô. "Tớ thì… tớ chỉ mong được điểm liệt thôi là mãn nguyện rồi, hehe." Cô ấy nói đùa, rồi nháy mắt tinh nghịch.
Cả nhóm cùng bật cười, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây cổ thụ. Họ đứng đó, giữa sân trường rộng lớn, cảm nhận sự tự do và niềm hạnh phúc giản dị khi một chặng đường dài đã kết thúc.
Đúng lúc ấy, ánh mắt Linh lướt qua đám đông và dừng lại ở một bóng hình quen thuộc. Từ xa, Long đang bước về phía cô, dáng người cao ráo, bờ vai rộng vững chãi. Cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh, tay áo xắn nhẹ lên đến khuỷu tay, vẫn toát lên vẻ cuốn hút đặc trưng. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu ấy nhìn thẳng vào Linh, ấm áp và đầy thấu hiểu. Dù khoảng cách còn khá xa, nhưng Linh có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm và an ủi từ ánh mắt ấy. Một nụ cười rạng rỡ, chân thành xuất hiện trên môi cô, không cần che giấu. Cậu ấy đã đến, đúng như cô biết cậu ấy sẽ làm.
Long bước đến gần, chào hỏi Hùng, Mai, Lan bằng một cái gật đầu nhẹ và nụ cười hiếm hoi. "Mấy cậu cũng thi xong rồi à?" Giọng cậu trầm ấm, vang nhẹ trong không khí. "Cảm thấy thế nào?"
"Ôi giời, Long ơi, cậu đúng là người ngoài hành tinh mà!" Hùng lập tức trêu chọc. "Thi xong mà mặt mũi vẫn tỉnh bơ, không một chút dấu hiệu của sự mệt mỏi! Bọn tớ thì rũ rượi cả rồi đây này."
Long chỉ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt vẫn hướng về phía Linh. "Chắc tại tớ quen rồi." Cậu nói, ý muốn ám chỉ những trận bóng đá, những buổi tập luyện vất vả đã rèn cho cậu sức bền và sự kiên cường.
Thanh Lan nhìn Long một cách ngưỡng mộ. "Long đúng là Long mà. Tớ ước gì tớ được một phần như cậu ấy."
Mai chỉ cười, không nói gì, nhưng ánh mắt cô ấy cũng ngầm đồng ý. Cả nhóm bạn thân lại đứng quây quần bên nhau, cùng chia sẻ những câu chuyện về bài thi, về những câu hỏi khó nhằn, về những dự định "ăn mừng" sắp tới. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và ánh nắng chiều dần chuyển sang màu vàng cam, báo hiệu hoàng hôn đang đến. Tất cả tạo nên một khoảnh khắc thật đẹp, thật bình yên, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn và mở ra một chương mới.
Long khẽ nắm lấy tay Linh, đan những ngón tay mình vào những ngón tay cô một cách tự nhiên. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như một lời khẳng định, một sự trấn an. Cậu dẫn cô đi, rời khỏi đám đông ồn ào của bạn bè, hướng về phía gốc cây bàng cổ thụ nằm khuất mình ở cuối sân trường. Đó là nơi quen thuộc của hai người, nơi họ đã từng chia sẻ biết bao câu chuyện, bao tâm sự, bao ước mơ.
Ánh nắng chiều đã ngả vàng cam, dịu nhẹ và ấm áp, trải dài trên sân trường, vương trên những tán lá bàng xanh thẫm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hương hoa sữa thoảng nhẹ và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hôm trước. Long và Linh ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng, nơi đã chứng kiến rất nhiều khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ của họ. Linh tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Cậu ấy khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của cô, dịu dàng và trìu mến.
"Cảm giác như vừa trút được cả tảng đá ấy, Long à," Linh cất giọng, nhỏ nhẹ và mơ màng. "Nhưng cũng... trống rỗng sao đó, như vừa mất đi một phần cuộc sống vậy." Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn đang dâng trào trong lòng. "Tớ đã quen với việc mỗi ngày phải nghĩ đến chuyện học, đến chuyện thi cử. Giờ thì... tất cả đã xong rồi. Tớ không biết mình nên làm gì tiếp theo."
Long im lặng lắng nghe, cái vuốt ve trên tóc Linh vẫn đều đặn, như một nhịp điệu trấn an. Cậu hiểu cảm giác của cô. Cái cảm giác hụt hẫng khi một mục tiêu lớn đã hoàn thành, cái khoảng trống mênh mông khi những áp lực quen thuộc bỗng chốc tan biến. Cậu cũng đã trải qua nó khi vừa kết thúc bài thi của mình.
"Anh biết mà," Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Từ "anh" thoát ra một cách tự nhiên, như một lời khẳng định về sự trưởng thành trong mối quan hệ của hai người. "Cảm giác đó là bình thường thôi. Nhưng em đã làm rất tốt. Thật sự rất tốt, Linh à." Cậu xoay người lại một chút, để mặt đối mặt với cô, đôi mắt sâu màu hổ phách nhìn thẳng vào mắt Linh, đầy tin tưởng và yêu thương. "Dù kết quả thế nào, em cũng đã cố gắng hết sức. Anh tin vào năng lực của em. Và bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau chờ đợi, cùng nhau quyết định."
Linh nhìn vào mắt Long, trong đó có cả sự thấu hiểu, sự động viên và một tình yêu bao la. Trái tim cô như được sưởi ấm, những lo lắng mơ hồ dần tan biến. Cô biết, cậu ấy nói đúng. Dù kết quả có ra sao, cô cũng đã cống hiến hết mình, không còn gì để hối tiếc. Nhưng tương lai vẫn là một bức màn bí ẩn, và những quyết định sắp tới sẽ có thể thay đổi rất nhiều thứ.
"Long à," Linh khẽ gọi tên cậu, giọng cô đong đầy cảm xúc. "Dù thế nào, chúng ta vẫn sẽ có nhau, đúng không? Dù cho chúng ta có chọn những con đường khác nhau, dù cho có thể... có thể chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian?" Giọng cô nhỏ dần ở những câu cuối, chứa đựng một nỗi sợ hãi khó nói thành lời. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những định hướng tương lai, đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí họ, và cả hai đều biết rằng có những khả năng có thể đẩy họ đi xa nhau về mặt địa lý.
Long khẽ siết chặt bàn tay Linh đang đặt trong tay cậu. Cậu đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng tay may mắn mà cô luôn đeo trên cổ tay – một chiếc vòng làm bằng sợi chỉ đỏ đơn giản, được cô tỉ mẩn tết từ ngày đầu họ chính thức yêu nhau, như một lời ước hẹn thầm lặng. "Mãi mãi," Long nói, chỉ một từ duy nhất, nhưng nó vang vọng trong không gian như một lời thề non hẹn biển. Giọng cậu kiên định, không một chút do dự, như muốn xua tan đi mọi nỗi lo lắng trong lòng Linh. "Dù có chuyện gì xảy ra, dù chúng ta có ở đâu đi chăng nữa, thì tình cảm này sẽ không bao giờ thay đổi. Anh tin là vậy. Anh tin vào chúng ta."
Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng cuối chiều. "Em cũng tin. Em tin vào chúng ta." Cô tựa đầu trở lại vào vai cậu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim cậu. Hai người cùng im lặng, cùng ngắm nhìn hoàng hôn đang dần buông xuống trên vịnh Hạ Long. Những tia nắng vàng cuối cùng vẽ nên những vệt sáng rực rỡ trên mặt biển lấp lánh từ xa, nhuộm hồng cả một góc trời. Gió biển thổi vào, mang theo hơi muối mặn mà, lùa qua tóc họ, mát rượi và tự do.
Khoảnh khắc này, dưới gốc cây bàng cổ thụ, giữa không gian yên bình của sân trường Ánh Dương khi đã vắng bóng học sinh, là khoảnh khắc của sự kết thúc và khởi đầu. Kết thúc một chặng đường thanh xuân đầy kỷ niệm, đầy thử thách, và khởi đầu cho một hành trình mới, rộng lớn hơn, nơi những ước mơ và hoài bão sẽ được thử thách. Áp lực thi cử đã qua, nhưng áp lực của những lựa chọn tương lai, của việc định hướng con đường riêng, vẫn còn đó. Và cả áp lực của việc duy trì tình yêu này, giữa những biến động của cuộc đời.
Nhưng trong vòng tay Long, Linh cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ vượt qua mọi chông gai. Long khẽ siết chặt chiếc vòng tay trên cổ tay Linh một lần nữa, như một lời hứa thầm lặng, rằng dù những con đường phía trước có thể dẫn họ đến những thành phố khác nhau, thì trái tim họ vẫn sẽ luôn hướng về nhau, vẹn nguyên và bền chặt. Hoàng hôn đã buông hẳn, chỉ còn ánh sáng leo lét của những ngọn đèn đường vừa bật lên, nhưng trong lòng Linh và Long, một niềm hy vọng rực rỡ đang bùng cháy, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy ắp yêu thương.