Hoàng hôn đã buông hẳn, chỉ còn ánh sáng leo lét của những ngọn đèn đường vừa bật lên, nhưng trong lòng Linh và Long, một niềm hy vọng rực rỡ đang bùng cháy, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy ắp yêu thương. Linh vẫn tựa đầu vào vai Long, cảm nhận từng nhịp đập vững chãi nơi lồng ngực cậu. Lời hứa "Mãi mãi" của Long vẫn còn văng vẳng bên tai, xua đi những gợn sóng lo âu đang cố len lỏi trong tâm trí cô về tương lai bất định. Cô biết, cậu ấy sẽ không bao giờ bỏ rơi cô, dù cho giông bão có ập đến. Tình yêu của họ, được ủ ấm trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ dưới nắng Hạ Long, đã trở thành một sợi dây vô hình nhưng bền chặt, níu giữ hai trái tim lại gần nhau.
Không gian xung quanh họ giờ đây tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió biển rì rào vỗ về những tán lá bàng già cỗi và tiếng côn trùng đêm bắt đầu bản giao hưởng của riêng mình. Long khẽ cựa mình, nhẹ nhàng đỡ Linh ngồi thẳng dậy. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của cô, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên tia nhìn trìu mến. "Đã muộn rồi," cậu nói, giọng trầm ấm khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng ấy. "Chúng ta nên về thôi. Sẽ có rất nhiều người đang chờ để chúc mừng 'chiến thắng' của em đấy."
Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng cuối chiều, xua đi mọi mệt mỏi. Cô gật đầu, biết rằng lời Long nói là thật. Dù kỳ thi đại học là một cuộc đua khắc nghiệt, nhưng sau cánh cổng trường, luôn có những người bạn, người thân yêu sẵn sàng chia sẻ niềm vui và sự nhẹ nhõm. Cô và Long cùng đứng dậy, tay trong tay, bước những bước chậm rãi trên sân trường đã vắng bóng học sinh. Từng ô gạch lát sạch sẽ dưới chân, từng hàng cây xanh rợp bóng, tất cả đều nhuốm màu kỷ niệm. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin đã đóng cửa, hòa quyện vào làn gió biển mang theo vị mặn mòi quen thuộc, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của ngôi trường cấp ba thân yêu.
Họ bước ra khỏi cổng trường Ánh Dương, nơi vẫn còn lác đác vài phụ huynh đang chờ đón con. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng dài trên con đường quen thuộc. Giữa dòng người tấp nập, những khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm vui giải thoát, đôi mắt Linh nhanh chóng tìm thấy một nhóm quen thuộc. Hùng, Mai, Lan đang đứng ở một góc, mắt liên tục quét tìm họ. Nhìn thấy Long và Linh, Hùng là người đầu tiên reo lên đầy phấn khích, giọng lanh lảnh vang vọng cả một góc phố: "Ê, hai đứa 'thủ khoa' đây rồi! Tưởng hai người biến đi đâu luôn chứ!"
Long và Linh mỉm cười nhìn nhau, rồi cùng bước nhanh hơn về phía nhóm bạn. Khi khoảng cách được rút ngắn, Hùng không đợi được nữa, cậu ấy sải bước tới, vỗ mạnh vào vai Long một cái rõ kêu. "Ê, xong hết rồi! Tối nay đi đâu ăn mừng cái chứ! Tui cảm giác như vừa sống lại ấy! Cứ tưởng mình đã 'tạch' hết rồi chứ!" Hùng nở nụ cười toe toét, đôi mắt híp lại, khuôn mặt bầu bĩnh đầy vẻ hài hước, giải tỏa.
Mai, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng mỉm cười tiến đến, nhẹ nhàng hơn Hùng. Cô nhìn Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm: "Linh nhìn cậu kìa, tươi rói hẳn ra. Cậu làm bài ổn chứ? Tớ thấy cậu ra sau bọn tớ khá lâu."
Linh gật đầu, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc. "Em nghĩ là được, Mai à. Quan trọng là em đã cố gắng hết sức." Cô trả lời, giọng vẫn còn chút run run vì xúc động, nhưng ánh mắt kiên định. "Mà sao mấy cậu không về sớm đi, đứng đợi bọn tớ làm gì?"
Lan, với dáng người khỏe khoắn và năng động, mái tóc ngắn ngang vai búi cao gọn gàng, nhanh nhảu chen vào: "Bọn tớ muốn đợi các cậu để cùng đi ăn mừng chứ sao! Kỳ thi căng thẳng vậy, giờ phải xả hơi chứ. Mà nói thật, tớ thấy mình như vừa thoát khỏi 'nhà tù' ấy, tự do muôn năm!" Cô nàng giơ hai tay lên trời, làm một động tác giải phóng đầy kịch tính, khiến cả nhóm bật cười.
Long nhìn từng người bạn, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn và cảm kích. Những người bạn này đã cùng cậu và Linh trải qua những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, và cả những áp lực thi cử khủng khiếp. "Vậy thì đi đâu đây?" Long hỏi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng hơn thường lệ, có lẽ vì sự nhẹ nhõm đang lan tỏa trong lòng cậu.
Hùng không chần chừ: "Đương nhiên là Quán trà sữa Trăng Khuyết rồi! Quán quen thuộc của chúng ta mà. Vừa mát mẻ, vừa có trà sữa ngon, lại có chỗ để 'tám' chuyện không sợ bị đuổi về." Cậu ấy nháy mắt tinh nghịch, khiến mọi người lại bật cười.
Cả nhóm bạn, với những nụ cười rạng rỡ trên môi, những bước chân nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, cùng nhau rảo bước trên con đường về phía Quán trà sữa Trăng Khuyết. Ánh đèn đường nối tiếp nhau, trải dài như một dải lụa vàng óng dẫn lối cho những ước mơ đang chắp cánh. Gió biển vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng của Hạ Long, ôm ấp lấy những tâm hồn vừa trải qua một trận chiến cam go. Mọi lo toan về kết quả thi dường như tan biến, nhường chỗ cho niềm vui giản dị của sự giải tỏa, của tình bạn và tình yêu đang rực rỡ như nắng Hạ Long.
Quán trà sữa Trăng Khuyết, với mặt tiền tươi sáng và nội thất màu pastel, chào đón nhóm bạn bằng không khí vui vẻ và nhộn nhịp thường thấy. Những chậu cây xanh nhỏ nhắn đặt trên mỗi bàn, cùng với những bức tranh tường vẽ cảnh biển Hạ Long mộng mơ, tạo nên một không gian vừa trẻ trung vừa gần gũi. Tiếng nhạc Kpop/Vpop đang thịnh hành vang lên nhè nhẹ, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh khác cũng vừa kết thúc kỳ thi, tạo thành một bản hòa tấu âm thanh đầy sức sống. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và đường đen đặc trưng lan tỏa khắp không gian, kích thích khứu giác và mời gọi mọi người tận hưởng.
Nhóm Long tìm một góc bàn rộng rãi, đủ chỗ cho cả năm người. Họ gọi những ly trà sữa yêu thích của mình, mỗi người một hương vị, như một cách để khẳng định cá tính riêng sau bao ngày phải "đồng phục hóa" trong phòng thi. Hùng vẫn là người hăng hái nhất, cậu ấy bắt đầu kể lể về những "tai nạn" trong phòng thi, về những câu hỏi khó nhằn và những chiêu trò "cầu may" mà cậu đã sử dụng.
"Đề Văn năm nay ác thật! Tớ cứ nghĩ là mình sẽ 'tạch' ngay từ đầu luôn ấy chứ," Hùng khoa trương kể, tay vẫn liên tục múa máy. "May mà tớ còn nhớ mấy câu thơ của Xuân Quỳnh mà cô Thủy đã phân tích kỹ, không thì 'tạch' chắc! À mà Long này, cậu làm tốt không? Cậu toàn 'thánh' Văn mà."
Long khẽ mỉm cười, đôi mắt hổ phách lướt qua Linh đang ngồi cạnh cậu, rồi nhìn Hùng. "Tớ cũng thấy đề Văn năm nay khá sâu. Nhưng mà tớ nghĩ là ổn. Cậu cứ tự tin lên." Giọng cậu trầm ấm, trấn an, như một điểm tựa vững chắc cho sự huyên náo của Hùng.
Mai nhấp một ngụm trà sữa, rồi nhẹ nhàng nói: "Cậu lúc nào cũng bi quan, Hùng à. Nhưng mà công nhận, áp lực đúng là kinh khủng thật. Tớ cảm thấy như mình vừa chạy một cuộc marathon tinh thần vậy. Giờ thì nhẹ nhõm quá rồi. Chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu."
Lan gật đầu đồng tình, gương mặt tươi tắn tràn đầy năng lượng. "Đúng rồi đó Mai. Cảm giác như trút được gánh nặng cả nghìn cân vậy. Mà Linh với Long thì khỏi nói rồi, 'thủ khoa' chắc luôn. Hai người tính đi đâu chơi sau thi? Có kế hoạch gì đặc biệt không?" Lan hỏi, ánh mắt tò mò nhìn về phía Long và Linh.
Linh khẽ nhún vai, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Cô nhìn Long, ánh mắt giao nhau một cách tự nhiên như đã quen thuộc từ lâu. "Em chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu, rồi sau đó… (cô hơi ngừng lại một chút, giọng nói nhỏ nhẹ hơn, nhưng ánh mắt lại rất kiên định khi nhìn Long) muốn đi đâu đó thật xa, không nghĩ gì đến bài vở nữa. Chỉ có anh và em thôi."
Long khẽ siết nhẹ bàn tay Linh đang đặt dưới gầm bàn, một cử chỉ kín đáo mà chỉ hai người họ mới biết. "Cứ tận hưởng đi, Linh à. Chuyện khác tính sau," cậu nói, giọng đầy yêu chiều. Cậu hiểu ý cô muốn nói gì. Một chuyến đi xa, chỉ hai người họ, để tạm gác lại mọi lo toan về tương lai, về trường đại học, về những lựa chọn có thể đưa họ đến những thành phố khác nhau. Khoảnh khắc này, cậu chỉ muốn Linh được hoàn toàn tự do, nhẹ nhõm và hạnh phúc.
Hùng nhấp một ngụm trà sữa trân châu đường đen, rồi nói tiếp: "À mà nói về đi chơi, mấy cậu có muốn đi phượt một chuyến không? Lên Sapa hay Đà Lạt gì đó chẳng hạn? Trước khi mỗi đứa một nơi, chúng ta nên có một chuyến đi đáng nhớ chứ."
Mai hơi chau mày: "Đi phượt thì cũng hay đấy, nhưng mà phải xem lịch của từng đứa đã chứ. Với lại, còn phải chờ kết quả nữa mà. Lỡ mà..."
Lan nhanh chóng cắt lời Mai: "Thôi thôi, đừng nhắc đến kết quả vội. Giờ là lúc tận hưởng thôi. Chuyện gì đến sẽ đến. Cứ vui cái đã!" Cô nàng phẩy tay, vẻ mặt đầy lạc quan. "Tớ thì muốn đi biển! Hạ Long mình đẹp thế này mà mấy đứa cứ đòi đi đâu xa. Hay là mình thuê một chiếc thuyền, đi ra đảo Ti Tốp hay Bãi Cháy chơi một bữa cho đã đời?"
Mấy đứa bạn cứ thế rôm rả trò chuyện, đưa ra đủ thứ kế hoạch đi chơi, từ đơn giản như đi xem phim, đi ăn vặt, cho đến những chuyến đi xa hơn như phượt miền núi hay khám phá các hòn đảo. Tiếng cười đùa vang vọng, xua tan đi mọi căng thẳng và mệt mỏi sau kỳ thi. Dù không phải tất cả các kế hoạch đều có thể thực hiện, nhưng chính những khoảnh khắc mơ mộng, lên kế hoạch cùng nhau này đã khiến họ cảm thấy gắn kết hơn bao giờ hết. Tình bạn của họ, được vun đắp từ những ngày tháng học trò hồn nhiên, giờ đây càng thêm bền chặt, là một phần không thể thiếu trong bức tranh rực rỡ của tuổi thanh xuân. Long và Linh lắng nghe, mỉm cười. Trong lòng họ, một sự bình yên sâu sắc đang lan tỏa. Họ biết rằng, dù tương lai có ra sao, dù những con đường phía trước có thể rẽ nhánh, thì tình bạn này, và tình yêu giữa họ, sẽ mãi là ngọn hải đăng dẫn lối.
Thời gian trôi qua nhanh chóng trong quán trà sữa ấm cúng. Khi đồng hồ điểm chín giờ, nhóm bạn quyết định giải tán, hẹn nhau một buổi khác để thực hiện những kế hoạch đã đề ra. Hùng, Mai, Lan vẫy tay chào Long và Linh, những nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. "Về cẩn thận nhé!" Mai dặn dò. "Nhớ nghỉ ngơi thật tốt đó."
"Okie! Bye bye!" Lan và Hùng đồng thanh nói, rồi quay người rảo bước về phía nhà của mình, bóng dáng họ dần khuất vào màn đêm.
Long và Linh cũng đứng dậy. Thay vì về thẳng nhà, Long khẽ siết chặt tay Linh, đôi mắt hổ phách nhìn cô đầy ẩn ý. "Hay là chúng ta đi dạo một chút?" Cậu biết, Linh cũng muốn kéo dài thêm khoảnh khắc bình yên này.
Linh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng. Cô hiểu ý Long. Họ không muốn kết thúc một ngày trọng đại như vậy một cách vội vàng. Con đường về nhà của Linh không xa Quán trà sữa Trăng Khuyết lắm, và trên đường đi, có một công viên nhỏ, tĩnh lặng, rất thích hợp để tản bộ.
Công viên Bình Minh vào tối muộn mang một vẻ đẹp rất riêng. Cổng đá cổ kính, phủ rêu phong, như một cánh cửa thời gian dẫn lối vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Hai người họ bước vào, những bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng trên con đường lát gạch sạch sẽ. Gió đêm bắt đầu se lạnh, nhưng cái nắm tay ấm áp của Long khiến Linh cảm thấy được che chở. Tiếng chim hót líu lo đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa công viên, và tiếng lá xào xạc khi gió lùa qua những tán cây cổ thụ. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau mưa và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian trong lành và thanh bình, xoa dịu mọi giác quan.
Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ đi cạnh nhau, cảm nhận sự hiện diện của đối phương. Từng ký ức về những ngày tháng đã qua, những buổi học nhóm căng thẳng ở thư viện Thành phố, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh, hay những trận bóng đá nảy lửa trên sân trường Ánh Dương mà cô nàng nhiệt tình cổ vũ, cứ thế hiện về trong tâm trí cả hai. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và sâu lắng, đã vun đắp nên mối liên kết không thể phá vỡ giữa họ.
Đi sâu vào trong công viên, họ tìm thấy một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây bàng già cỗi, nơi ít người qua lại. Long khẽ kéo Linh ngồi xuống, rồi cậu cũng ngồi cạnh cô, vai kề vai. Cậu vòng tay qua vai Linh, nhẹ nhàng kéo cô tựa vào lòng mình. Linh ngoan ngoãn dựa vào bờ vai rộng của cậu, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể Long. Cả hai cùng ngước nhìn lên bầu trời đêm Hạ Long, nơi hàng ngàn vì sao đang lấp lánh như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen. Ánh đèn thành phố từ xa lung linh, tạo nên một bức tranh huyền ảo, tượng trưng cho một tương lai rộng mở, nhưng cũng đầy bí ẩn và cần khám phá.
"Em vẫn nhớ lần đầu tiên anh và em cùng ngồi ôn bài ở thư viện Thành phố," Linh khẽ thì thầm, giọng nói mềm mại như nhung. "Lúc đó em cứ sợ anh lạnh lùng, khó gần. Anh cứ im lặng mãi thôi."
Long khẽ cười, một tiếng cười trầm ấm rung lên trong lồng ngực cậu. Cậu cúi đầu, hít hà mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô. "Anh nhớ cái ngày em cổ vũ anh trên sân bóng rổ trường Ánh Dương," cậu đáp lại, giọng điệu đầy hoài niệm. "Lúc đó anh chỉ muốn bay đến ôm em một cái, nhưng sợ mọi người cười."
Linh khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh sao. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Long, tìm thấy trong đó sự thấu hiểu và tình yêu vô điều kiện. "Dù có chuyện gì xảy ra, dù chúng ta có phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau, đúng không anh?" Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng chất chứa một sự tin tưởng tuyệt đối. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những định hướng tương lai, về khả năng xa cách địa lý vẫn lẩn quất đâu đó trong tâm trí, nhưng cô muốn nghe Long khẳng định lại, một lần nữa.
Long không chần chừ. Cậu nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán Linh. Nụ hôn ấy ấm áp và đầy dịu dàng, như một lời trấn an, một lời hứa. "Mãi mãi, Linh à," cậu nói, giọng kiên định, không một chút do dự. "Anh sẽ không bao giờ để em một mình. Chúng ta sẽ cùng nhau đi qua mọi thứ. Dù cho có bất kỳ con sóng nào ập đến, anh cũng sẽ là người giữ chặt tay em." Lời nói của cậu vang vọng trong không gian tĩnh lặng của công viên, mạnh mẽ và chân thành, xua tan đi mọi nỗi sợ hãi, mọi lo lắng còn sót lại trong lòng Linh.
Linh mỉm cười hạnh phúc, tựa đầu trở lại vào vai Long, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn từ trái tim cậu. Trong khoảnh khắc này, dưới bầu trời đêm đầy sao của Hạ Long, giữa không gian yên bình của Công viên Bình Minh, mọi lo toan về kết quả thi, về tương lai bỗng chốc tan biến. Chỉ còn lại sự bình yên, sự tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và sự đồng hành của họ. Long khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy Linh, như muốn giữ cô thật gần, thật chặt. Cậu biết, chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những thử thách, những lựa chọn khó khăn, thậm chí có thể là những giọt nước mắt. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ, tin vào sức mạnh của hai trái tim đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của tuổi học trò.
Trong vòng tay ấm áp của Long, Linh cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ vượt qua mọi chông gai. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh từ xa, như những vì sao trên mặt đất, cùng với bầu trời đêm đầy sao, mở ra một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng nhưng cũng ẩn chứa bao điều bí ẩn. Long và Linh vẫn ngồi đó, hai bóng hình dựa vào nhau, như một minh chứng cho tình yêu trong trẻo, bền chặt, vĩnh cửu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của Hạ Long. Họ biết, dù những con đường phía trước có thể dẫn họ đến những thành phố khác nhau, thì trái tim họ vẫn sẽ luôn hướng về nhau, vẹn nguyên và bền chặt. Đêm Hạ Long dịu dàng bao trùm lấy hai tâm hồn trẻ, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy ắp yêu thương, bất kể những gì sắp đến.