Đêm Hạ Long dịu dàng bao trùm lấy hai tâm hồn trẻ, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy ắp yêu thương, bất kể những gì sắp đến.
***
Ánh nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên những vệt sáng vàng cam trên bức tường đã ngả màu thời gian của căn hộ tập thể. Từ bên ngoài hành lang, tiếng rao hàng của một bà lão bán xôi vọng vào, lảnh lót nhưng quen thuộc đến nao lòng. Tiếng lạch cạch của chén đĩa từ căn hộ bên cạnh, cùng tiếng trẻ con cười khúc khích dưới sân tập thể đã hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng buổi sáng bình dị, quen thuộc mà bao nhiêu tháng ngày qua, Long và Linh đã bỏ lỡ.
Linh khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái rồi từ từ mở ra. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm khiến cô nheo mắt, nhưng rồi một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của Long, đầu tựa vào bờ vai rộng của cậu, cảm nhận hơi ấm và nhịp đập đều đặn từ lồng ngực cậu. Cảm giác nhẹ nhõm, thanh thoát lan tỏa khắp cơ thể, như thể mọi gánh nặng, mọi áp lực của những ngày thi cử căng thẳng đã tan biến theo màn đêm. Lần đầu tiên sau rất nhiều đêm, cô không còn mơ thấy những con số, những công thức toán học hay những bài luận văn dài dằng dặc. Giấc ngủ đêm qua thật sâu, thật yên bình, không chút vướng bận.
Linh khẽ nhích người, ngẩng đầu lên nhìn Long. Cậu vẫn còn đang say ngủ, gương mặt góc cạnh giờ đây mềm mại hơn hẳn khi không còn vẻ lạnh lùng thường thấy. Sống mũi cao, đôi môi khẽ hé, và hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở. Cô đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen cắt ngắn của cậu, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay. Cậu ấy đã mệt mỏi rất nhiều, không chỉ vì kỳ thi của chính mình mà còn vì luôn lo lắng, động viên cô. Tình yêu của cậu như một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi lo lắng và tiếp thêm sức mạnh cho cô trong suốt quãng đường gian nan vừa qua.
Long khẽ trở mình, cảm nhận sự lay động nhẹ nhàng. Đôi mắt hổ phách từ từ mở ra, chạm vào ánh nhìn dịu dàng của Linh. Một nụ cười ấm áp nở trên môi cậu. "Em ngủ ngon không?" Giọng cậu trầm ấm, khàn nhẹ vì vừa mới ngủ dậy, nhưng vẫn đầy vẻ cưng chiều. Cậu nhẹ nhàng siết nhẹ vòng tay ôm lấy cô, như thể sợ rằng cô sẽ tan biến mất. "Anh cảm giác như mình vừa trút được cả tảng đá nặng trên vai vậy. Cả người nhẹ bẫng."
Linh khẽ dụi đầu vào ngực cậu, hít hà mùi hương quen thuộc của Long, mùi của nắng, của gió và một chút hương bạc hà thoảng nhẹ. "Ngon lắm! Lâu lắm rồi em mới không phải mơ thấy đề toán. Anh thì sao, có mơ thấy công thức hóa học nào không?" Cô trêu chọc, giọng nói trong trẻo vang lên.
Long khẽ cười, tiếng cười rung lên trong lồng ngực cậu. "Không, anh mơ thấy mình đang nằm trên bãi biển Hạ Long, không lo nghĩ gì cả." Cậu nhéo nhẹ mũi cô. "Vậy hôm nay, công chúa của anh muốn làm gì? Chúng ta có cả một ngày tự do."
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh nghịch. "Anh muốn làm gì hôm nay?"
Long nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt cậu ánh lên vẻ hoài niệm và đầy quyết tâm. "Tất cả những gì chúng ta chưa thể làm trong suốt mấy tháng qua. Không phải lo nghĩ về điểm số, không phải chạy đua với thời gian, không phải học ngày học đêm nữa." Cậu ngồi dậy, kéo Linh ngồi tựa vào lòng mình, hai tay vẫn ôm chặt lấy cô. "Hôm nay, chúng ta sẽ chỉ sống cho khoảnh khắc này, cho thanh xuân của chúng ta."
Linh cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Cô biết, cậu ấy cũng đã phải chịu đựng áp lực rất lớn. Là một nam sinh xuất sắc, kỳ vọng đặt lên vai Long không hề nhỏ. Nhưng cậu vẫn luôn là người đứng vững, làm chỗ dựa cho cô. "Vậy thì, em muốn ăn sáng thật ngon."
Long bật cười, vuốt nhẹ mái tóc dài của cô. "Được thôi, công chúa. Anh sẽ nấu bữa sáng ngon nhất thế giới cho em."
Cậu nhẹ nhàng buông Linh ra, đứng dậy và đi về phía bếp. Linh ngồi trên giường, nhìn theo bóng lưng vững chãi của cậu, lòng tràn ngập cảm giác bình yên và hạnh phúc. Cô nghe tiếng Long lục lọi tủ lạnh, tiếng nước chảy, rồi mùi thơm của trứng ốp la và bánh mì nướng bắt đầu lan tỏa khắp căn hộ. Mùi thức ăn nấu nướng từ nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ dường như cũng bị át đi bởi hương vị ấm áp của bữa sáng gia đình.
Long bưng ra hai đĩa trứng ốp la vàng ươm, vài lát bánh mì nướng giòn rụm và hai ly sữa tươi. Cậu đặt đĩa trước mặt Linh, rồi ngồi xuống đối diện, nở nụ cười rạng rỡ. "Thế nào, đầu bếp Long có đạt tiêu chuẩn không?"
Linh nhấp một ngụm sữa, rồi cắn một miếng bánh mì. "Tuyệt vời! Ngon hơn cả nhà hàng năm sao." Cô nói đùa, nhưng ánh mắt lấp lánh sự chân thành. "Lâu lắm rồi em mới có một bữa sáng thư thả như thế này."
Họ vừa ăn vừa trò chuyện, lên kế hoạch cho ngày đầu tiên của "cuộc sống hậu thi cử". Không có gì quá lớn lao, chỉ là những điều giản dị mà họ đã ước ao trong suốt những ngày ôn thi. Một buổi dạo chơi, một bữa ăn ngon, một bộ phim, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau, không nói gì cả. Căn hộ tập thể cũ kỹ, đôi khi hơi chật chội, nhưng lúc này lại tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp của tình yêu. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào bàn ăn, khiến mọi thứ trở nên lung linh hơn, như một sự khởi đầu mới đầy hứa hẹn.
***
Sau bữa sáng, Long và Linh quyết định thực hiện kế hoạch đầu tiên: đi dạo quanh Công viên Bình Minh. Khu công viên vào buổi trưa, đầu giờ chiều vẫn còn nắng dịu, gió mát, trời trong xanh. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, cùng tiếng cười nói râm ran của những người đi dạo tạo nên một không gian vô cùng sống động nhưng vẫn đầy thư thái. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm nhẹ từ những luống hoa mới được tưới nước thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác gần gũi với thiên nhiên, khác hẳn với mùi mực, mùi sách trong phòng ôn thi ngột ngạt.
Họ nắm tay nhau, bước đi trên con đường lát gạch sạch sẽ, men theo bờ hồ nước trong xanh. Long khẽ siết chặt tay Linh, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp từ bàn tay cô. Cậu nhớ như in những lần họ từng đi dạo ở đây, những buổi hẹn hò trộm sau giờ học, những lúc cùng nhau tâm sự về ước mơ, về tương lai. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và sâu lắng, đã vun đắp nên mối liên kết không thể phá vỡ giữa họ.
"Anh còn nhớ cái lần em lén đến xem anh đá bóng không?" Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo, ánh mắt lấp lánh như thể đang sống lại khoảnh khắc đó. Cô khẽ cười khúc khích. "Lúc đó anh ngầu lắm đó! Cứ như một siêu sao vậy, em cứ tưởng anh không nhìn thấy em cơ."
Long cúi xuống nhìn cô, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ cưng chiều. "Anh nhớ chứ. Làm sao anh có thể quên được? Em mặc cái áo khoác xanh lá cây, cứ ngồi nép sau gốc cây kia, nhưng cái nụ cười rạng rỡ của em thì không thể giấu được." Cậu chỉ tay về phía một gốc cây cổ thụ bên kia hồ. "Lúc đó anh chỉ muốn chạy đến chỗ em, nhưng trận đấu chưa xong. Mỗi lần ghi bàn, anh đều tìm ánh mắt em."
Họ dừng chân dưới một gốc cây bàng cổ thụ, tán lá xum xuê che mát cả một khoảng không gian. Gốc cây này là một trong những "chứng nhân" cho rất nhiều kỷ niệm của họ. Linh tựa lưng vào thân cây sần sùi, còn Long đứng đối diện, hai tay vẫn nắm chặt lấy tay cô.
"Vậy anh còn nhớ cái lần em giận anh vì chuyện của Tùng không?" Long hỏi, giọng có chút trầm xuống, nhưng ánh mắt vẫn nhìn cô đầy trìu mến. "Lúc đó anh đã sợ lắm. Sợ em sẽ không bao giờ nhìn mặt anh nữa."
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi hơi nhạt đi một chút, thay vào đó là ánh nhìn sâu lắng. "Giờ nghĩ lại thấy trẻ con thật. Lúc đó em chỉ biết giận dỗi, không chịu nghe anh giải thích. Nhưng nhờ có những chuyện đó mà mình mới hiểu nhau hơn, đúng không?" Cô ngẩng mặt lên, tìm kiếm sự đồng điệu trong ánh mắt cậu.
Long gật đầu, siết chặt tay cô hơn. "Đúng vậy. Mọi thứ đã đưa chúng ta đến đây. Từ những rung động đầu tiên ở thư viện Thành phố, những buổi học nhóm căng thẳng, những lần anh kiên nhẫn giảng bài khó cho em, cho đến những hiểu lầm, những giọt nước mắt, tất cả đều là một phần của tuổi thanh xuân rực rỡ của chúng ta." Cậu dừng lại một chút, như đang chìm đắm trong dòng hồi ức. "Anh nhớ ngày hội trại thanh xuân, khi chúng ta cùng nhau đốt lửa trại, hát hò. Rồi những lần mình lén đi ăn kem sau giờ học, hay những buổi chiều đạp xe quanh thành phố Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta."
Linh mỉm cười, đôi mắt cô long lanh hơn. Cô nhớ tất cả. Nhớ cái cảm giác ngại ngùng khi Long vô tình chạm vào tay cô trong thư viện, nhớ những lần cô cố tình hỏi bài khó để được cậu ấy giảng riêng, nhớ những trận bóng rổ mà cô nàng nhiệt tình cổ vũ, cứ thế hiện về trong tâm trí cả hai. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và sâu lắng.
"Có lẽ đó là lý do mà em luôn tin tưởng vào chúng ta, Long à." Linh nói, giọng nói đầy chân thành. "Dù có chuyện gì xảy ra, dù chúng ta có phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn thế nào, em biết chúng ta vẫn sẽ tìm được cách để ở bên nhau."
Long nhìn cô, ánh mắt kiên định, không một chút do dự. "Anh cũng tin như vậy, Linh. Tình yêu của chúng ta không phải là thứ dễ dàng bị lung lay bởi khoảng cách hay những khó khăn. Nó đã được vun đắp qua từng ngày, từng kỷ niệm, từng thử thách. Nó bền chặt như những vách đá sừng sững của Hạ Long vậy."
Họ tiếp tục tản bộ, dừng lại bên bờ hồ, ngắm nhìn những chiếc thuyền thiên nga bơi lượn trên mặt nước. Long chỉ vào một bụi hoa giấy nở rực rỡ, kể về lần cậu và Hùng đã cãi nhau chỉ vì ai là người hái bông hoa đẹp nhất tặng cho "người trong mộng". Linh bật cười khúc khích, rồi kể lại chuyện cô và Mai, Lan đã "phát động chiến tranh lạnh" chỉ vì một cái cặp tóc giống hệt nhau. Những câu chuyện trẻ con, vụn vặt nhưng giờ đây lại trở thành những ký ức vô giá, tô điểm cho bức tranh thanh xuân của họ. Ánh nắng vàng nhạt dần, len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên tóc cô, trên vai cậu. Không khí trong công viên vẫn sảng khoái, trong lành, nhưng đã có thêm một chút dịu mát của buổi chiều tà.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều bắt đầu nhạt dần trên bầu trời, Long và Linh tìm đến Quán Cafe Sắc Màu. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu cây xanh treo tường và cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, tạo nên một vẻ đẹp vừa cổ kính vừa hiện đại. Bước vào quán, mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, cùng tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng khiến tâm hồn họ như được xoa dịu hoàn toàn. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn nhỏ treo lơ lửng khắp quán tạo nên một bầu không khí ấm áp, lãng mạn, rất thích hợp cho những cuộc trò chuyện sâu sắc.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Linh gọi một ly latte caramel, còn Long vẫn trung thành với cà phê đen đá. Khi nhân viên mang đồ uống ra, họ khẽ khàng nhấp từng ngụm, cảm nhận vị ngọt ngào của cà phê lan tỏa trong miệng, xua tan đi chút mệt mỏi sau buổi đi dạo.
"Anh vẫn muốn vào Bách Khoa, ngành kỹ thuật." Long là người phá vỡ sự im lặng, giọng cậu trầm xuống, pha chút lo lắng. "Đó là ước mơ của anh từ lâu rồi. Nhưng nếu em vào Sư phạm ở thành phố khác thì sao, Linh?" Cậu đặt ly cà phê xuống, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào cô, ẩn chứa một nỗi niềm khó nói. Đó là điều mà cả hai đã cố gắng tránh nhắc đến trong suốt mấy ngày qua, nhưng giờ đây, khi kỳ thi đã kết thúc, nó trở thành một thực tế không thể né tránh.
Linh khẽ thở dài, đưa tay khuấy nhẹ ly latte. "Em cũng đang phân vân, Long à. Em biết ước mơ của em là được đứng trên bục giảng, được dạy dỗ những thế hệ học sinh tương lai. Nhưng nếu trường Sư phạm tốt nhất lại ở tận thành phố Hồ Chí Minh, hoặc Hà Nội thì sao..." Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ lay động trong gió. "Lúc đó, chúng ta sẽ phải xa nhau rất lâu."
Xung đột nội tâm trong Linh hiện rõ trên gương mặt cô. Một bên là ước mơ cá nhân, một bên là tình yêu cô dành cho Long. Cô biết Long cũng đang lo lắng, nhưng cậu luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Long nhẹ nhàng đưa tay qua bàn, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, khẽ siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, như một lời động viên không lời. "Nhưng dù thế nào, em tin tình cảm của chúng ta sẽ không thay đổi, đúng không anh?" Linh hỏi, giọng cô hơi run, nhưng ánh mắt vẫn cố gắng tìm kiếm sự kiên định trong mắt cậu.
Long không chần chừ. Cậu siết chặt tay cô hơn một chút, ánh mắt hổ phách nhìn sâu vào đôi mắt to tròn của Linh, đầy tình yêu và sự trấn an. "Tất nhiên rồi. Anh đã hứa sẽ luôn ở bên em, dù có chuyện gì xảy ra. Chúng ta sẽ tìm cách, Linh à. Dù anh có ở Hà Nội hay em có ở thành phố Hồ Chí Minh, khoảng cách vật lý không thể chia cắt hai trái tim đã thuộc về nhau." Lời nói của Long vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, như một lời tuyên thệ. Cậu không muốn cô phải hy sinh ước mơ của mình vì cậu, cũng không muốn cậu phải từ bỏ con đường đã chọn. Cậu tin rằng tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách.
Linh cảm nhận được sự chân thành và kiên định từ Long. Nỗi lo lắng trong lòng cô dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên và tin tưởng. "Em cũng vậy, Long. Em tin vào anh, và em tin vào chúng ta." Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua đi mọi u ám.
Họ tiếp tục trò chuyện, không còn quá nặng nề như lúc đầu. Long lấy một chiếc khăn giấy ra, vẽ nguệch ngoạc hình một cô giáo đang đứng trên bục giảng và một kỹ sư đang thiết kế mô hình. "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Anh sẽ là kỹ sư xây dựng những công trình vĩ đại, còn em sẽ là cô giáo tạo nên những thế hệ tương lai. Và dù ở đâu, chúng ta vẫn sẽ có những ngày cuối tuần bên nhau, những kỳ nghỉ cùng nhau khám phá."
Linh nhìn bức vẽ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa của cậu, lòng tràn ngập hạnh phúc. Cô đưa tay đặt lên tay Long, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của cậu. "Dù cho có bất kỳ con sóng nào ập đến, anh cũng sẽ là người giữ chặt tay em," cô nhắc lại lời hứa của cậu từ đêm qua. "Và em cũng sẽ là người nắm chặt tay anh, không buông."
Trong không gian ấm cúng của Quán Cafe Sắc Màu, họ đã không chỉ ôn lại những kỷ niệm đã qua mà còn cùng nhau vẽ nên những nét phác thảo đầu tiên cho tương lai. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau và khả năng phải xa cách địa lý vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi tê liệt. Thay vào đó, nó trở thành một thử thách, một mục tiêu để cả hai cùng nhau vượt qua. Lời hẹn ước "dù có chuyện gì xảy ra" và "sẽ tìm cách" không phải là một sự đảm bảo mù quáng, mà là một sự khẳng định về niềm tin sắt đá vào tình yêu của họ.
Hạ Long về chiều, ánh nắng vàng nhạt dần, nhường chỗ cho những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng. Ánh đèn vàng ấm áp của quán cafe bao trùm lấy hai bóng hình đang tựa vào nhau, như một minh chứng cho tình yêu trong trẻo, bền chặt. Họ tạm gác lại nỗi lo về kết quả thi, tập trung vào tình yêu và những dự định cho chặng đường sắp tới. Long và Linh biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề bằng phẳng, sẽ có những khó khăn và những quyết định lớn đang chờ đợi. Nhưng họ cũng biết, họ sẽ không bao giờ phải đối mặt với chúng một mình. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, được vun đắp từ những ngày đầu ngây thơ ở Hạ Long, sẽ là kim chỉ nam, là sức mạnh để họ cùng nhau vượt qua mọi chông gai, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng và những điều bí ẩn đang chờ được khám phá.