Rực rỡ thanh xuân
Chương 378

Chiến Lược Mới: Tìm Lại Ánh Sáng Trong Mê Cung Tri Thức

4604 từ
Mục tiêu: Khắc họa quyết định chủ động thay đổi chiến lược học tập của Long và Linh sau kỳ thi thử đầu tiên.,Làm nổi bật sự trưởng thành của Long và Linh trong việc nhận diện điểm yếu và tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên môn.,Giới thiệu vai trò quan trọng của giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh trong việc định hướng học tập và tâm lý cho học sinh.,Tạo tiền đề cho những nỗ lực ôn luyện cá nhân và nhóm tiếp theo, chuẩn bị cho các kỳ thi thử sau này.,Củng cố sự gắn kết và động lực chung của Long và Linh trong giai đoạn áp lực thi cử.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Lan Anh
Mood: Hy vọng, quyết tâm, định hướng
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông tan học cuối cùng vừa dứt, âm vang của nó còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng một ngày học nữa đã khép lại. Sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vốn ồn ã, náo nhiệt, giờ đây bắt đầu thưa dần bóng học sinh. Từng nhóm bạn ríu rít chia tay, những tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng ve kêu râm ran cuối hè, rồi dần chìm khuất sau cổng trường. Ánh nắng chiều Hạ Long, vàng ươm và dịu nhẹ, xuyên qua tán lá cổ thụ rợp bóng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch sạch sẽ của sân trường. Mùi phấn bảng, giấy sách mới còn vương vấn trong hành lang, pha chút mùi hoa sữa thoảng nhẹ theo làn gió, tạo nên một không gian vừa quen thuộc, vừa mang chút bâng khuâng.

Trong một góc lớp 12A1, nơi ánh nắng chiều hiếm hoi lọt qua khung cửa sổ cao, Long và Linh vẫn ngồi lại. Lớp học đã vãn người, chỉ còn lại những chiếc bàn ghế trống trơn xếp ngay ngắn, bảng đen còn vương vết phấn của bài giảng cuối cùng. Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng bút sột soạt trên trang giấy. Long, dáng người cao ráo, bờ vai rộng, tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu màu hổ phách chăm chú nhìn vào cuốn sổ ghi chép đang mở trên bàn. Khuôn mặt góc cạnh của cậu toát lên vẻ trầm tư, khó đoán, nhưng sâu thẳm bên trong là sự tập trung cao độ. Cạnh cậu, Linh ngồi thẳng lưng, mái tóc đen óng ả buông xõa trên vai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào những con số, những gạch đầu dòng chi chít trong sổ. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô gái xinh đẹp giờ đây đã thay bằng một nét lo lắng, đôi khi Linh lại cắn nhẹ môi dưới, một thói quen mỗi khi cô ấy đang suy nghĩ hoặc bối rối.

Họ đang tổng hợp lại những vấn đề còn tồn đọng sau buổi thảo luận nhóm sôi nổi hôm qua tại Quán Cafe Sắc Màu, và quan trọng hơn, là những điểm yếu còn lộ rõ từ kết quả kỳ thi thử đầu tiên. Dù đã có một kế hoạch học tập nhóm đầy hứa hẹn, nhưng khi đối diện với thực tế khắc nghiệt của từng môn học, những nỗi lo lắng cá nhân lại trỗi dậy, len lỏi vào tâm trí họ.

Linh khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. Giọng cô trong trẻo, nhưng giờ đây lại mang một chút nặng trĩu. “Mặc dù chúng ta đã có kế hoạch nhóm rồi, nhưng tớ vẫn thấy lo lắng về môn Lý quá, Long à. Phần điện xoay chiều tớ cứ bị lơ mơ thế nào ấy. Cứ mỗi lần gặp dạng bài đó là đầu tớ lại quay cuồng, không biết bắt đầu từ đâu.” Cô ấy dùng đầu bút bi chỉ vào một dòng chữ trong cuốn sổ, nơi cô đã cẩn thận ghi chú lại những chuyên đề mình còn yếu.

Long ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu gặp ánh mắt Linh. Cậu hiểu rõ cảm giác của cô ấy. Long luôn là người tự tin vào khả năng của mình, nhưng Văn học lại là một bức tường thành khó nhằn đối với cậu. Cậu gật đầu đồng cảm, đôi môi khẽ mím lại. “Anh cũng thế, Linh à. Văn của anh không ổn chút nào. Mặc dù Mai có thể hỗ trợ, nhưng anh cảm thấy mình cần một cái gì đó sâu hơn, cụ thể hơn, không chỉ là ôn nhóm chung chung. Anh đọc hiểu ổn, nhưng đến phần phân tích và viết bài thì cứ như bị nghẽn lại vậy.” Long lật giở cuốn sổ của mình, những dòng chữ cậu ghi lại về môn Văn cũng chi chít không kém gì của Linh về môn Lý. Cậu gạch chân những môn học và chuyên đề mà cả hai còn yếu, cảm giác như những dòng gạch đó đang xoáy sâu vào nỗi lo lắng trong lòng cậu.

Linh ngước nhìn Long, ánh mắt có chút hoang mang. “Vậy thì phải làm sao bây giờ? Tự mình mày mò có vẻ không hiệu quả lắm. Cứ nghĩ đến việc phải tự mình tìm tòi hết các tài liệu, làm đi làm lại các dạng bài mà vẫn không hiểu, tớ lại thấy nản lòng.” Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ không đạt được mục tiêu, hay tệ hơn là phải xa Long, đang bắt đầu gặm nhấm tâm trí cô ấy. Linh luôn là một cô gái hoạt bát, lạc quan, nhưng áp lực của kỳ thi đại học, đặc biệt là sau kết quả thi thử không mấy khả quan, đã khiến cô ấy cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Cô ấy muốn tiến bộ, muốn cùng Long vượt qua giai đoạn này, nhưng đôi khi, con đường phía trước dường như quá mịt mờ.

Long đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc Linh, một cử chỉ trấn an quen thuộc. Bàn tay cậu ấm áp và mạnh mẽ, mang lại cho cô ấy một cảm giác an toàn. “Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách thôi. Sau khi kết thúc buổi thảo luận nhóm hôm qua, anh đã nghĩ rất nhiều. Kế hoạch học nhóm rất tốt để củng cố kiến thức chung và tạo động lực, nhưng để thực sự khắc phục điểm yếu cá nhân, chúng ta cần một chiến lược cụ thể hơn, mang tính cá nhân hóa.” Cậu nói chậm rãi, giọng trầm ấm, chứa đựng sự kiên định. Trong đầu Long, những ý tưởng đang dần hình thành, như những mảnh ghép tìm thấy đúng vị trí của mình. Cậu luôn là người chủ động, có tầm nhìn, và không bao giờ chịu khuất phục trước khó khăn.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô phản chiếu hình ảnh cậu, tràn đầy sự tin tưởng. “Ý anh là chúng ta nên làm gì cụ thể hơn?” Cô ấy biết, Long sẽ không bao giờ để cô ấy một mình đối mặt với những thử thách này. Tình yêu của Long, sự quan tâm của cậu, luôn là nguồn động lực lớn nhất của Linh.

Long nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương của cây cỏ, của đất ẩm sau một ngày nắng, lùa vào lớp học, làm bay nhẹ vài sợi tóc của Long. “Anh nghĩ, chúng ta cần một người có kinh nghiệm, người hiểu rõ chúng ta, để đưa ra những lời khuyên chính xác nhất.” Cậu quay lại nhìn Linh, ánh mắt ánh lên vẻ quyết đoán. “Một người có thể nhìn rõ điểm mạnh, điểm yếu của từng đứa, và định hướng cho chúng ta một lộ trình phù hợp.”

Linh trầm ngâm suy nghĩ. Ai có thể làm được điều đó? Bạn bè thì đã có Hùng, Mai, Lan, nhưng họ cũng đang lo lắng cho chính mình. Gia đình thì có thể ủng hộ tinh thần, nhưng về mặt chuyên môn học tập thì không phải ai cũng có thể đưa ra lời khuyên sâu sắc. Bỗng nhiên, một cái tên lóe lên trong đầu cô. Cô khẽ thốt lên: “Cô Lan Anh?”

Long mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng tỏa nắng, xua đi vẻ trầm tư ban nãy. “Đúng vậy. Cô Lan Anh. Cô ấy là giáo viên chủ nhiệm của chúng ta, cô ấy đã đồng hành cùng chúng ta từ những ngày đầu cấp ba. Cô ấy không chỉ là một giáo viên giỏi, mà còn là một người thấu hiểu tâm lý học sinh. Cô ấy biết rõ năng lực của từng đứa, biết chúng ta mạnh ở đâu, yếu ở đâu. Và quan trọng hơn, cô ấy luôn tin tưởng vào chúng ta.”

Linh gật đầu lia lịa, đôi mắt cô sáng lên. Ý tưởng này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Đúng rồi, tại sao cô không nghĩ ra sớm hơn? Cô Lan Anh luôn là một chỗ dựa vững chắc cho cả lớp, luôn sẵn lòng lắng nghe và giúp đỡ. “Thật tuyệt! Cô Lan Anh chắc chắn sẽ có cách! Vậy chúng ta đi gặp cô ấy ngay bây giờ được không?” Giọng Linh tràn đầy nhiệt huyết, sự lo lắng ban nãy đã được thay thế bằng một tia hy vọng mới. Cô ấy nhanh chóng gấp cuốn sổ lại, đứng dậy, sẵn sàng hành động theo ý tưởng của Long.

Long cũng đứng lên, vỗ nhẹ vào vai Linh. “Tất nhiên rồi. Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa. Thời gian ôn thi nước rút không cho phép chúng ta lãng phí bất kỳ giây phút nào.” Cậu thu dọn sách vở gọn gàng, trong lòng dâng trào một cảm giác quyết tâm mạnh mẽ. Cậu biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có Linh bên cạnh, chỉ cần họ cùng nhau nắm tay đối mặt, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Tình yêu của họ không chỉ là những rung động đầu đời, mà còn là nguồn sức mạnh, là động lực để họ không ngừng phấn đấu, không ngừng trưởng thành.

Họ cùng nhau bước ra khỏi lớp học, bỏ lại phía sau không gian tĩnh lặng. Hành lang vắng lặng chỉ còn tiếng bước chân của hai người. Ánh nắng vàng ươm hắt qua những ô cửa sổ, soi sáng con đường họ đi. Mùi hoa sữa lại thoang thoảng đâu đây, như muốn níu kéo khoảnh khắc thanh xuân tươi đẹp này. Trong lòng Long và Linh, một tia hy vọng mới đã được thắp lên, dẫn lối họ đến một chiến lược học tập hiệu quả hơn, một tương lai rực rỡ hơn, như chính cái tên của ngôi trường mà họ đang gắn bó – Ánh Dương.

***

Hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vốn ồn ào và tấp nập mỗi khi giờ ra chơi hay tan học, giờ đây vắng lặng đến lạ thường. Ánh nắng vàng ươm của buổi chiều tà rải đều trên nền gạch hoa cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh yên bình, đôi chút hoài niệm. Những hàng cây bằng lăng, phượng vĩ dọc theo hành lang, dù đã qua mùa hoa rực rỡ, vẫn xanh tươi và rợp bóng mát, mang theo mùi hương đặc trưng của đất trời Hạ Long. Tiếng ve kêu thưa thớt hơn, như thể chúng cũng đã thấm mệt sau một ngày dài ca hát, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ lướt qua những ô cửa sổ đang mở.

Long và Linh cùng nhau bước đi trên hành lang vắng. Tiếng bước chân của họ vang vọng nhẹ nhàng, đều đặn. Linh đi cạnh Long, cô ấy vẫn còn chút suy tư về những gì họ vừa thảo luận, nhưng cảm giác lo lắng đã vơi đi đáng kể khi có Long bên cạnh. Bàn tay Long khẽ nắm lấy tay Linh, một cử chỉ tự nhiên, ấm áp, như một lời khẳng định không lời rằng cậu sẽ luôn ở đây, đồng hành cùng cô ấy. Lòng bàn tay Long hơi thô ráp nhưng vững chắc, truyền cho Linh một nguồn năng lượng tích cực. Cô ấy khẽ siết nhẹ tay cậu, một nụ cười mỏng manh nở trên môi.

Đột nhiên, Long khẽ dừng lại. Linh cũng theo đà mà đứng khựng lại theo. Ánh mắt Long lóe lên một tia sáng quyết đoán, như thể cậu vừa tìm ra một lối thoát, một con đường rõ ràng hơn trong mê cung tri thức đầy thử thách này. Khuôn mặt cậu, vốn thường trầm tĩnh, giờ đây ánh lên vẻ tự tin hiếm thấy. Cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt hổ phách sâu thẳm chứa đựng một ý chí mạnh mẽ.

“Anh nghĩ chúng ta không chỉ cần hỏi cô ấy về phương pháp học tập cho từng môn,” Long bắt đầu, giọng cậu trầm ấm và rõ ràng, “mà còn cần hỏi về cách phân bổ thời gian hợp lý, cách giữ vững tinh thần trong giai đoạn nước rút này. Cô Lan Anh là người đã có nhiều năm kinh nghiệm hướng dẫn học sinh cuối cấp, cô ấy chắc chắn sẽ có những lời khuyên quý báu không chỉ về kiến thức mà còn về tâm lý.” Cậu ấy nói thêm, như thể muốn củng cố thêm niềm tin vào quyết định của mình.

Linh chăm chú lắng nghe, cô ấy biết Long luôn suy nghĩ thấu đáo và có tầm nhìn xa hơn cô ấy. Cô ấy gật đầu đồng ý, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu sự ngưỡng mộ dành cho Long. “Đúng vậy! Em cũng lo lắng về việc giữ được sự tập trung và không bị áp lực quá mức. Em sợ mình sẽ kiệt sức trước khi đến kỳ thi chính thức.” Nỗi sợ hãi đó luôn thường trực trong tâm trí cô, dù cô có cố gắng lạc quan đến mấy.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười trấn an. “Đó là lý do chúng ta cần đến sự giúp đỡ của cô Lan Anh. Cô ấy không chỉ là giáo viên, mà còn là một người bạn lớn, một người chị mà chúng ta có thể tin tưởng để chia sẻ.” Cậu siết nhẹ tay Linh một lần nữa, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô ấy. “Em đừng lo lắng quá. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả.”

Cậu ấy hướng ánh mắt về phía cuối hành lang, nơi có phòng giáo viên. Một cảm giác quyết tâm mạnh mẽ dâng trào trong lòng Long. Cậu biết rằng đây không chỉ là việc tìm kiếm lời khuyên học tập, mà còn là một bước quan trọng để khẳng định bản lĩnh của mình, khẳng định sự trưởng thành của cả cậu và Linh. Họ không còn là những học sinh bị động chờ đợi kết quả, mà là những người chủ động tìm kiếm giải pháp, dám đối mặt với điểm yếu của bản thân.

Linh, nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt và cử chỉ của Long, cảm thấy một luồng sức mạnh mới chạy khắp cơ thể. Cô ấy biết, dù có bất kỳ khó khăn nào, Long sẽ luôn là người dẫn đường, là điểm tựa vững chắc cho cô ấy. Nỗi lo lắng từ từ tan biến, nhường chỗ cho niềm tin và hy vọng. “Vâng, em tin tưởng anh, Long. Chúng ta đi gặp cô ấy thôi.” Giọng cô ấy trở nên hào hứng hơn, không còn chút do dự nào.

Long nắm tay Linh, kéo cô đi về phía phòng giáo viên. Cậu sải bước tự tin, đôi chân dài vững chãi. Linh bước theo, nhịp bước chân cô ấy cũng trở nên nhanh nhẹn và dứt khoát hơn. Cái nắm tay ấm áp giữa họ không chỉ là biểu hiện của tình yêu đôi lứa, mà còn là một lời hứa thầm lặng về sự đồng hành, về việc cùng nhau vượt qua mọi sóng gió của tuổi thanh xuân. Họ bước đi dưới ánh nắng vàng ươm của buổi chiều, hình bóng hai người in trên nền gạch, dài và rõ nét, như thể đang vẽ nên một tương lai tươi sáng, đầy hứa hẹn.

Trên đường đi, họ bắt gặp một vài giáo viên khác đang vội vã ra về, hoặc một vài học sinh còn nán lại để hoàn thành bài tập. Tất cả đều chào hỏi Long và Linh một cách thân thiện, bởi họ không chỉ là những học sinh ưu tú của trường, mà còn là cặp đôi được nhiều người ngưỡng mộ. Long khẽ gật đầu đáp lại những lời chào, còn Linh thì mỉm cười rạng rỡ, sự tự tin đã trở lại trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Khi đến gần phòng giáo viên, họ nghe thấy tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ vọng ra. Đó là giọng của cô Lan Anh. Cô ấy có lẽ vẫn đang nán lại để hoàn thành công việc hoặc tư vấn cho một học sinh nào đó. Mùi hương nhẹ nhàng của tinh dầu, thứ mà cô Lan Anh thường dùng để làm dịu không khí trong phòng, thoang thoảng lan ra hành lang. Cả hai dừng lại trước cửa phòng, Long đưa tay gõ nhẹ. Tim Linh đập nhanh hơn một chút, nhưng không phải vì lo sợ, mà là vì sự hồi hộp xen lẫn hy vọng. Cô ấy biết, quyết định này của họ có thể sẽ là một bước ngoặt quan trọng trên con đường chinh phục ước mơ đại học.

***

Cánh cửa phòng tư vấn học đường hé mở, để lộ một không gian ấm cúng và dịu mát, trái ngược hẳn với hành lang vắng lặng và ánh nắng chiều rực rỡ bên ngoài. Căn phòng không quá rộng, nhưng được sắp xếp gọn gàng và khoa học. Những giá sách cao sát trần nhà, đầy ắp các loại sách giáo khoa, sách tham khảo, và cả những cuốn sách về tâm lý học đường, tạo nên một bầu không khí tri thức và yên tĩnh. Mùi sách, mùi giấy mới hòa quyện với mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng, lan tỏa khắp căn phòng, mang lại cảm giác thư thái và tin cậy.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn tròn nhỏ bằng gỗ, bên cạnh là vài chiếc ghế đơn giản, tạo điều kiện cho những cuộc trò chuyện cởi mở và thân mật. Trên bàn, một tách trà thảo mộc còn bốc hơi nghi ngút, cùng với vài tập tài liệu và một cây bút bi được đặt ngay ngắn. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp 12A1, đang ngồi đó. Cô vẫn mặc chiếc áo dài truyền thống màu xanh nhạt, tôn lên vóc dáng trẻ trung, năng động của mình. Mái tóc cắt ngắn cá tính, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu, luôn toát lên vẻ thấu hiểu và quan tâm.

Khi Long gõ cửa, cô Lan Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô dừng lại trên hai gương mặt quen thuộc. Nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ. “Hai đứa vào đi, có chuyện gì mà trông căng thẳng thế?” Giọng cô nhẹ nhàng, ân cần, như một người chị, một người mẹ đang hỏi han con cái. Cô vẫy tay ra hiệu cho hai học trò cưng của mình ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Long và Linh bước vào phòng, cảm giác hồi hộp ban nãy đã được thay thế bằng sự thoải mái và tin tưởng. Long là người chủ động mở lời, giọng cậu trầm ấm và lễ phép. “Dạ thưa cô, chúng em muốn hỏi ý kiến cô về việc học ạ. Sau kỳ thi thử vừa rồi, em và Linh nhận ra có một số môn còn rất yếu và chúng em muốn tìm cách để cải thiện hiệu quả nhất ạ.” Cậu đặt cuốn sổ ghi chép của mình lên bàn, nơi những điểm yếu đã được gạch chân cẩn thận.

Linh cũng tiếp lời, giọng cô có chút e dè nhưng đầy quyết tâm. “Đặc biệt là môn Lý của em, cô ạ. Em đã cố gắng rất nhiều, làm bài tập, học lý thuyết, nhưng vẫn chưa tiến bộ được bao nhiêu. Em cảm thấy mình cứ bị ‘lơ mơ’ mãi ở một số chuyên đề, nhất là phần điện xoay chiều.” Cô ấy khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhỏ nhẹ nhưng chất chứa bao nỗi lo lắng.

Cô Lan Anh kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt cô tràn đầy sự thấu hiểu. Cô không lập tức đưa ra lời khuyên mà nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sổ theo dõi học bạ đặt trên bàn, lật giở những trang ghi chép về kết quả học tập của Long và Linh. Tiếng giấy sột soạt trong không gian yên tĩnh của căn phòng. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Long và Linh một cách trìu mến.

“À, cô cũng đã xem kết quả thi thử của hai đứa rồi. Các em đừng quá lo lắng. Kỳ thi thử là để chúng ta nhìn nhận lại năng lực của bản thân và tìm ra điểm cần cải thiện mà. Long, Văn của con đúng là cần cải thiện thêm một chút về phần phân tích và viết. Còn Linh, môn Lý của con cần một phương pháp tiếp cận khác, có lẽ là tập trung vào bản chất vấn đề nhiều hơn.” Cô ngừng lại một chút, nụ cười trấn an nở trên môi. “Đừng lo lắng, cô sẽ giúp các con tìm ra hướng đi tốt nhất.”

Lời nói của cô Lan Anh như một liều thuốc an thần, làm dịu đi những căng thẳng trong lòng Long và Linh. Họ chăm chú lắng nghe từng lời cô nói, không bỏ sót một chi tiết nào.

Cô Lan Anh tiếp tục, giọng cô trở nên chuyên nghiệp và cụ thể hơn. “Long, con có tư duy logic rất tốt, khả năng phân tích vấn đề cũng nhanh nhạy. Nhưng với Văn học, con cần tăng cường đọc và phân tích các bài văn mẫu, đặc biệt là các bài văn đạt điểm cao để hiểu được cách triển khai ý, cách sử dụng từ ngữ. Quan trọng hơn, con cần tập viết dàn ý thật kỹ trước khi viết chi tiết. Việc này sẽ giúp con sắp xếp ý tưởng mạch lạc hơn, tránh lan man.” Cô lấy từ trên giá sách xuống một vài cuốn sách tuyển tập văn mẫu và một tập tài liệu photo. “Đây là vài quyển sách hay và một số đề bài cô đã tổng hợp. Con hãy luyện tập thường xuyên, và có thể mang đến đây cho cô chấm hoặc tham khảo ý kiến của Mai. Cô tin con sẽ tiến bộ rất nhanh.”

Long đón lấy những cuốn sách và tài liệu từ tay cô Lan Anh, cảm nhận được trọng lượng của tri thức và sự tận tâm của cô. Cậu gật đầu một cách nghiêm túc. “Dạ, em cảm ơn cô ạ. Em sẽ cố gắng làm theo lời cô dặn.” Trong lòng cậu dâng trào một niềm hy vọng mới. Cậu biết, đây chính là kim chỉ nam mà cậu đang tìm kiếm.

Cô Lan Anh quay sang Linh, ánh mắt cô dịu dàng. “Còn Linh, môn Lý đòi hỏi sự nhạy bén và khả năng áp dụng công thức vào từng dạng bài. Con nên tập trung vào việc hiểu bản chất từng dạng bài, nắm vững công thức và ý nghĩa vật lý của chúng, sau đó làm nhiều bài tập tương tự để củng cố. Đừng quá chú trọng vào việc giải thật nhanh, mà hãy giải thật chắc. Khi con đã hiểu sâu, tốc độ sẽ tự động đến thôi.” Cô cũng lấy ra một tập tài liệu khác, dày hơn của Long, được đánh dấu cẩn thận. “Đây là một số tài liệu tổng hợp kiến thức trọng tâm và bài tập nâng cao theo từng chuyên đề. Con hãy bắt đầu từ những bài cơ bản nhất. Và ngoài ra, cô nghĩ Long có thể kèm thêm cho con ở những phần cơ bản, đặc biệt là những kiến thức cần tư duy logic và phân tích.” Cô Lan Anh khẽ mỉm cười, nhìn Long với ánh mắt đầy ẩn ý.

Linh đón lấy tài liệu, đôi mắt cô sáng rực lên. Cô nhìn sang Long, người bạn trai của cô cũng đang nhìn cô với ánh mắt đầy động viên. Ý tưởng Long kèm cặp cô ấy môn Lý khiến cô ấy không khỏi vui mừng. Vừa được học thêm kiến thức, vừa được ở gần Long hơn, còn gì tuyệt vời hơn thế? “Dạ, chúng em cảm ơn cô nhiều ạ. Em sẽ cố gắng hết sức ạ!” Linh nói, giọng cô tràn đầy nhiệt huyết. “Nghe cô nói xong, em thấy nhẹ nhõm hẳn. Em cảm thấy mình đã tìm được con đường rõ ràng hơn rồi.”

Long cũng nói thêm: “Dạ, chúng em cảm ơn cô rất nhiều vì những lời khuyên hữu ích này. Chúng em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của cô.” Cậu cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc của cô Lan Anh, không chỉ với tư cách một giáo viên mà còn là một người luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho học trò của mình.

Cô Lan Anh mỉm cười hài lòng. “Tốt lắm. Cô tin tưởng vào năng lực của hai đứa. Hãy nhớ rằng, kỳ thi đại học không chỉ là một cuộc đua kiến thức, mà còn là một cuộc đua về ý chí và tinh thần. Hãy giữ vững tâm lý thoải mái, tin tưởng vào bản thân và luôn hỗ trợ lẫn nhau. Nếu có bất kỳ khó khăn nào, đừng ngần ngại đến gặp cô nhé.”

Long và Linh cùng nhau đứng dậy, cúi đầu cảm ơn cô Lan Anh một lần nữa. Cả hai đều cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự định hướng rõ ràng hơn cho chặng đường sắp tới. Những lời khuyên của cô Lan Anh về phương pháp học tập cá nhân, cùng với những tài liệu cô giáo giới thiệu, sẽ là kim chỉ nam quý giá cho Long và Linh trong giai đoạn ôn thi nước rút. Việc Long được gợi ý kèm Linh môn Lý không chỉ củng cố thêm sự gắn kết của họ, mà còn hứa hẹn những khoảnh khắc học tập chung đầy ý nghĩa.

Họ bước ra khỏi phòng tư vấn học đường, lòng tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Gió biển thổi nhẹ, mang theo mùi mặn mòi của biển cả, vỗ về tâm hồn họ. Long nắm chặt tay Linh, đôi mắt cậu ánh lên sự kiên định. Linh tựa đầu nhẹ vào vai Long, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai đã trở lại trên môi cô ấy. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, với những kỳ thi thử tiếp theo, với áp lực chọn trường, chọn ngành, thậm chí là nỗi sợ phải xa nhau. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Họ có nhau, có sự dẫn lối của thầy cô, và một kế hoạch rõ ràng. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn vẹn nguyên, là động lực để họ cùng nhau vượt qua mọi ngọn núi cao, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng. Bởi vì tuổi thanh xuân của họ rực rỡ như nắng Hạ Long, và chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả, để chạm đến những ước mơ rực rỡ nhất của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ