Rực rỡ thanh xuân
Chương 380

Cuộc Đua Tri Thức: Áp Lực Từ Những Lớp Học Chuyên Sâu

3864 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh cùng nhóm bạn tham gia các lớp ôn luyện chuyên sâu, thể hiện sự gia tăng cường độ học tập.,Làm nổi bật khối lượng kiến thức khổng lồ và độ khó của các bài tập mà các nhân vật phải đối mặt.,Miêu tả không khí cạnh tranh gay gắt trong các lớp chuyên, đặc biệt là sự hiện diện của Tùng.,Phản ánh sự mệt mỏi, căng thẳng nhưng cũng là quyết tâm và sự hỗ trợ lẫn nhau giữa Long và Linh trong giai đoạn này.,Củng cố bối cảnh 'setup' của Arc 6, tạo tiền đề cho những thử thách thi cử sắp tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Hoàng Thảo Mai, Phan Việt Hùng
Mood: Tense, determined, slightly overwhelming, but with underlying hope and romance.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh le lói qua rèm cửa, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, mang theo một nhịp điệu đơn điệu mới của những buổi học căng thẳng. Và quả thực, nhịp điệu ấy đã tăng tốc đến mức chóng mặt, cuốn Long và Linh cùng cả nhóm bạn vào một guồng quay không ngừng nghỉ của tri thức và áp lực.

Sáng hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè vẽ nên vệt vàng trên những mái ngói rêu phong của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, Long và Linh đã có mặt trong một lớp ôn luyện chuyên sâu môn Toán. Không khí trong lớp không còn vẻ tươi vui, ồn ào như những giờ học chính khóa. Thay vào đó là sự tĩnh lặng đến mức căng thẳng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng lật sách sột soạt và thỉnh thoảng là tiếng bút máy cọ vào trang giấy trắng. Mùi phấn bảng và giấy mới, hòa lẫn chút hương cà phê thoang thoảng từ căng tin sớm, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những buổi học phụ đạo.

Cậu Long, với dáng người cao ráo và bờ vai vững chãi, ngồi thẳng lưng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm găm chặt vào bảng đen. Tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, thỉnh thoảng lại vương một vài sợi khi cậu cúi đầu ghi chép. Những đường nét góc cạnh trên gương mặt cậu càng trở nên sắc sảo hơn dưới ánh đèn điện, nhưng đôi mắt cậu vẫn giữ được sự tập trung cao độ, gần như không chớp. Cậu ghi chép nhanh chóng, những công thức phức tạp, những biến đổi liên tiếp được cậu tóm tắt lại một cách cô đọng và logic trên trang vở. Chiếc bút chì khắc tên của cô Linh, món quà từ một lần sinh nhật xa xưa, nằm ngay ngắn trên góc bàn của cậu, như một lời nhắc nhở thầm lặng về động lực và mục tiêu.

Thầy giáo Trần Quang Hải, một trong những giáo viên Toán giỏi nhất trường, đang giảng bài với tốc độ khá nhanh, giọng nói dứt khoát và rõ ràng, mỗi từ như găm thẳng vào đầu học sinh. Thầy viết những hàng chữ, những phương trình to tướng lên bảng, rồi lại xóa đi, thay thế bằng những biến đổi mới. Cậu Long không chỉ ghi chép lời thầy, mà còn tự mình suy luận, nháp thử các cách giải khác nhau bên lề trang giấy. Sự quyết tâm hiện rõ trên từng cử chỉ của cậu, dù quầng thâm dưới mắt đã tố cáo những đêm dài thức trắng không ngủ. Cậu biết, đây là giai đoạn nước rút, không cho phép một phút giây lơ là.

Ngồi ngay bên cạnh cậu Long, cô Linh lại có vẻ chật vật hơn. Làn da trắng hồng của cô giờ đây hơi xanh xao dưới ánh đèn. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ thấp thoáng vẻ mệt mỏi, hàng mi cong vút cũng không thể che giấu được sự căng thẳng. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn lòa xòa trước trán mỗi khi cô cúi đầu. Cô cũng cố gắng ghi chép, nhưng tốc độ của cô chậm hơn cậu Long nhiều. Cô thường xuyên cau mày, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt, đôi khi ngừng viết để cắn nhẹ đầu bút, cố gắng tiêu hóa lượng kiến thức khổng lồ đang đổ dồn vào đầu.

Cô Linh cảm thấy đầu óc mình như một mê cung đầy rẫy những con số, những kí hiệu toán học chồng chéo lên nhau. Cô thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như muốn giấu đi sự bối rối và chút nản lòng đang trỗi dậy trong lòng. Cô thật sự đang cảm thấy choáng ngợp.

Thầy giáo Trần Quang Hải vẫn tiếp tục giảng, giọng thầy vang vọng trong phòng học: “Dạng này cần áp dụng ba biến đổi liên tiếp, các em chú ý những điều kiện biên và phương pháp tiếp cận đúng đắn để tránh sai sót. Đây là phần kiến thức trọng tâm, khả năng xuất hiện trong đề thi rất cao.”

Cậu Long nghe thấy tiếng thở dài của cô Linh, cậu khẽ quay sang, ánh mắt đầy quan tâm. Cậu nhìn thấy vẻ lo lắng trong đôi mắt cô. Cậu biết cô đang gặp khó khăn. Cậu hạ giọng, thì thầm đủ nghe để không làm phiền những người xung quanh: "Chỗ này em quên công thức à? Để anh nhắc lại."

Cô Linh khẽ lắc đầu, vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Em thấy nó cứ rối tung lên ấy Long ạ. Anh giảng nhanh quá, mà cái này em chưa kịp nắm vững." Cô Linh siết chặt cây bút trong tay, cảm giác như những con chữ trên sách đang nhảy múa, trêu ngươi cô. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, sợ rằng mình sẽ không theo kịp, sợ rằng mọi nỗ lực của Long và cả bản thân cô sẽ đổ sông đổ bể. Áp lực thi cử, áp lực từ những kỳ vọng của gia đình, và cả áp lực của việc duy trì sự xuất sắc bấy lâu nay đang đè nặng lên đôi vai nhỏ nhắn của cô.

Cậu Long hiểu cảm giác đó. Cậu biết cô Linh là người rất thông minh, nhưng môn Toán nâng cao này đòi hỏi sự luyện tập và tư duy đặc biệt. Cậu đưa tay, khẽ đẩy cốc nước lọc của mình về phía cô. "Uống chút nước đi. Đừng căng thẳng quá. Cứ từ từ rồi sẽ hiểu. Anh sẽ giảng lại cho em sau." Giọng cậu Long trầm ấm, mang theo sự trấn an và kiên định, như một dòng nước mát xoa dịu sự lo lắng trong lòng cô Linh. Cậu tin vào cô, tin vào khả năng của cô, và cậu sẽ không để cô đơn độc chiến đấu với những con số khô khan này.

Ở một dãy bàn không xa, cậu Nguyễn Trọng Tùng cũng đang chăm chú ghi chép. Cậu Tùng mặc bộ đồng phục chỉnh tề, tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt qua những dòng chữ trên bảng với vẻ tự tin. Cậu ghi bài với tốc độ không thua kém gì cậu Long, thỉnh thoảng còn nhếch mép cười nhẹ, như thể những bài toán hóc búa kia chẳng thấm vào đâu so với năng lực của cậu. Cậu Long cảm nhận được ánh mắt của cậu Tùng liếc nhìn về phía mình và cô Linh. Đó là một cái nhìn đầy tính cạnh tranh, một nụ cười khó hiểu, ẩn chứa sự thách thức. Cậu Tùng dường như luôn muốn chứng tỏ mình vượt trội hơn cậu Long, không chỉ trong các hoạt động thể thao mà cả trong học tập.

Cậu Tùng khẽ quay sang nói với bạn bên cạnh, giọng đủ to để cậu Long và cô Linh có thể nghe thấy: "Mấy bài này cũng thường thôi mà, có gì khó đâu. Cứ nắm vững bản chất là giải được hết ấy mà." Giọng cậu ta pha chút tự mãn, như muốn khẳng định vị thế của mình, đồng thời cũng ngầm tạo thêm áp lực cho những người xung quanh. Cậu Long chỉ khẽ nhíu mày, không phản ứng. Cậu biết tính cậu Tùng, và cậu không muốn để những lời nói đó làm xao nhãng sự tập trung của mình và cô Linh. Điều quan trọng nhất bây giờ là giúp cô Linh hiểu bài.

Cậu Long lại cúi xuống, tiếp tục giải một bài tập nháp khác, tay cậu vẫn miệt mài với cây bút, nhưng ánh mắt thi thoảng vẫn liếc sang nhìn cô Linh, xem cô có còn cau mày hay không. Cậu lo lắng cho cô, nhưng cậu cũng tin rằng sự kiên cường và quyết tâm của cô sẽ giúp cô vượt qua được giai đoạn khó khăn này. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, dù vẹn nguyên, nhưng cũng đang được thử thách từng ngày qua những áp lực học tập khổng lồ.

***

Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, xé tan không khí căng thẳng của lớp học. Đó là tiếng chuông giữa giờ, báo hiệu một giờ giải lao ngắn ngủi trước khi bắt đầu tiết học tiếp theo. Học sinh trong lớp vội vã đứng dậy, duỗi người, một vài người nhanh chóng rời đi để tranh thủ mua đồ ăn nhẹ hoặc đi vệ sinh.

Cậu Long và cô Linh vẫn nán lại một chút. Họ đi ra hành lang, tìm một góc yên tĩnh, nơi có thể nhìn ra sân trường ngập tràn ánh nắng. Nắng đã lên cao, rải những vệt vàng óng ả lên từng tán cây phượng vĩ, nhuộm một màu tươi sáng cho những bức tường gạch cũ. Không khí ấm áp hơn, xua đi cái se lạnh buổi sớm. Dù vậy, cái mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhắc nhở họ về buổi học vừa rồi.

Cô Linh thở dài thườn thượt, một hơi thở dài mệt mỏi và đầy áp lực, như thể vừa trút đi một gánh nặng vô hình. Cô đưa tay xoa xoa thái dương, đôi mắt nhắm nghiền. "Trời ơi, sao mà kiến thức nó cứ dồn dập thế này chứ? Em thấy đầu óc em muốn nổ tung rồi Long ạ." Giọng cô Linh nhỏ nhẹ, chứa đựng sự bất lực và mệt mỏi. Lời nói của cô không phải là than vãn, mà là một cách để giải tỏa bớt những căng thẳng đang tích tụ. Những bài toán khó, những công thức phức tạp cứ bủa vây lấy tâm trí cô, khiến cô cảm thấy mình như đang lạc lối trong một mê cung tri thức.

Cậu Long nghe vậy, ánh mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ xót xa. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen óng ả của cô, hành động đó dịu dàng và ấm áp, như muốn truyền một phần sức mạnh của cậu cho cô. Cậu biết cô đang thực sự cố gắng, và cậu không muốn cô gái bé nhỏ này phải chịu quá nhiều áp lực. "Cố gắng chút nữa thôi. Anh biết em làm được mà. Cứ từ từ, đừng vội vàng quá. Kiến thức sẽ ngấm dần thôi." Giọng cậu Long vẫn trầm ấm, như một lời động viên thầm lặng, một điểm tựa vững chắc giữa những biến động của tuổi thanh xuân. Cậu hiểu rằng Linh không chỉ mệt mỏi về thể chất, mà còn đang đấu tranh với nỗi lo lắng, sợ hãi bên trong.

Cô Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nhìn vào cậu Long, tìm kiếm sự động viên và an ủi. "Nhưng nhìn ai cũng học hăng say, em sợ không theo kịp mọi người. Cảm giác như mình đang bị bỏ lại phía sau ấy." Cô Linh nói, giọng cô khẽ run lên. Nỗi sợ hãi ấy, dù cố gắng che giấu, vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt tinh tường của cậu Long. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương kiến thức mênh mông, mỗi cơn sóng là một bài toán khó, một công thức mới, và cô sợ mình không đủ sức chèo chống.

Cậu Long nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô Linh, bàn tay ấy lạnh ngắt và hơi run. Cậu siết nhẹ, truyền hơi ấm vào đó. "Mỗi người có một nhịp độ riêng. Quan trọng là em đừng bỏ cuộc. Đừng so sánh mình với người khác. Cứ tập trung vào bản thân và những gì mình có thể làm tốt nhất. Có anh ở đây rồi, anh sẽ không để em một mình đâu." Lời nói của cậu Long không chỉ là một lời an ủi, mà còn là một lời hứa hẹn, một sự khẳng định về tình cảm và sự đồng hành của cậu. Cậu biết, trong giai đoạn này, sự động viên tinh thần quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Đúng lúc đó, cậu Nguyễn Trọng Tùng đi ngang qua hành lang. Cậu Tùng đang nói chuyện điện thoại, giọng nói nhanh và dứt khoát của cậu ta vang vọng, xen lẫn tiếng bước chân vội vã. Cậu ta mặc một chiếc áo phông hàng hiệu, toát lên vẻ phong độ và tự tin. Ánh mắt sắc sảo của cậu Tùng lướt nhanh qua cậu Long và cô Linh, một cái lướt nhìn chỉ thoáng qua nhưng đủ để cậu Long nhận ra sự lạnh lùng và tính toán trong ánh mắt ấy. Cậu ta không dừng lại, nhưng lời nói của cậu ta lại như cố tình để cậu Long và cô Linh nghe thấy.

"Cậu nói đúng, mấy lớp chuyên này toàn cao thủ, không có thời gian mà lơ là đâu nhé! Một giây lơ là là bị bỏ xa đấy." Giọng cậu Tùng hơi lớn hơn bình thường, đầy vẻ thách thức, như muốn ngầm nhắc nhở cậu Long và cô Linh về áp lực cạnh tranh. Cậu ta khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, rồi biến mất vào một lớp chuyên sâu khác, để lại phía sau một bầu không khí căng thẳng vô hình.

Cô Linh rụt tay lại, khẽ giật mình. Cô cảm thấy một làn sóng áp lực khác ập đến, không chỉ từ kiến thức mà còn từ sự cạnh tranh gay gắt của những người xung quanh. Cậu Long thấy cô Linh khẽ run lên, cậu lại nắm chặt tay cô một lần nữa, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô, như muốn nói rằng: "Đừng sợ, có anh ở đây." Cậu biết, đây là thời điểm mà họ cần phải vững vàng nhất. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng đó đang trở nên mạnh mẽ hơn, đòi hỏi họ phải cùng nhau vượt qua. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, cũng đang chứng kiến họ trưởng thành qua những thử thách.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long, Long, Linh, Mai và Hùng đã có mặt tại Thư viện Thành phố. Tòa nhà thư viện lớn, với kiến trúc có phần cổ kính nhưng được bảo trì tốt, tỏa ra một vẻ trang nghiêm, tri thức. Bên trong, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào, náo nhiệt của trường học. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím máy tính khẽ khàng, tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng của nhân viên sắp xếp sách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và tập trung. Mùi giấy cũ, gỗ và đôi khi là mùi cà phê thoang thoảng từ quầy bán đồ uống nhỏ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của nơi tri thức.

Cả nhóm chọn một góc khuất, nơi có những chiếc bàn đọc sách rộng rãi và đủ ánh sáng. Bàn của họ chất đầy sách vở, tài liệu tham khảo, giấy nháp và những cuốn sổ tay ghi chép chi chít. Long, với mái tóc hơi rối và quầng thâm dưới mắt ngày càng rõ nét, vẫn giữ được sự tập trung cao độ. Cậu đang cặm cụi với một chồng bài tập Lý nâng cao, những công thức phức tạp được cậu viết ra, xóa đi rồi viết lại. Cậu cảm thấy mỏi nhừ ở vai và cổ, nhưng cậu vẫn không ngừng nghỉ. Long biết, đây là giai đoạn quan trọng nhất, không thể lơ là.

Ngồi đối diện cậu Long, Linh đang xoa xoa thái dương, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo. Cô đã tắm rửa và thay một bộ quần áo đơn giản, thoải mái hơn sau buổi học ở trường, nhưng sự mệt mỏi vẫn in hằn trên gương mặt thanh tú. Bên cạnh những cuốn sách Toán và Lý, cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô cũng nằm ngay ngắn, bên trong ghi lại những dòng chữ đầy quyết tâm, những ước mơ giản dị nhưng cháy bỏng. Cô Linh cảm thấy như có cả ngàn cuốn sách đang đè nặng lên đầu mình. Mớ kiến thức khổng lồ cứ như một dòng thác đổ ập xuống, khiến cô choáng ngợp. Cô đặt bút xuống, day day trán, cố gắng sắp xếp lại những mảnh kiến thức rời rạc trong đầu.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, đang trầm tư giải một bài Hóa học khó nhằn. Cô Mai luôn ăn mặc giản dị, kín đáo, và luôn mang theo một cuốn sách bên mình. Giọng cô Mai nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng cô lại khẽ thở dài. "Bài Hóa này khó thật đấy, tớ cứ bị mắc ở khúc cân bằng phản ứng mãi." Lời than thở của cô Mai không phải là dấu hiệu của sự bỏ cuộc, mà chỉ là một cách để giải tỏa áp lực. Cô là người rất kiên trì và tỉ mỉ, luôn cố gắng đến cùng.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, híp mắt khi cười, đang ngáp ngắn ngáp dài. Cậu Hùng có vẻ là người mệt mỏi nhất trong nhóm, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ lạc quan và hài hước. Cậu vươn vai, một tiếng "rắc" nhẹ vang lên từ xương sống. "Ôi dào, Mai cứ làm từ từ thôi. Não tớ bây giờ chỉ muốn nạp thêm đồ ăn chứ không nạp thêm kiến thức nữa rồi." Giọng cậu Hùng lanh lảnh, pha trò, khiến cả nhóm khẽ mỉm cười, giảm bớt đi phần nào căng thẳng. Cậu Hùng luôn là yếu tố giải tỏa áp lực cho cả nhóm, dù bản thân cậu cũng đang phải vật lộn với núi bài tập. Cậu lật trang sách, ánh mắt lướt qua những công thức khô khan, nhưng tâm trí lại đang nghĩ đến món bún chả thơm lừng ở quán đầu phố.

Cô Linh nghe thấy lời cậu Hùng, cô cũng thở dài, khẽ gật đầu đồng tình. "Em cũng thấy vậy. Cứ như có cả ngàn cuốn sách đè lên đầu ấy. Cảm giác như sắp nổ tung rồi." Cô Linh nói, giọng cô đầy mệt mỏi. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và trong lòng cô, một cảm giác lo lắng len lỏi.

Cậu Long nghe vậy, cậu đặt bút xuống, quay sang nhìn cô Linh. "Thử xem bài này anh giải thế này có đúng không." Cậu đẩy một tờ giấy nháp đã giải xong về phía cô Linh. "Quan trọng là mình hiểu được bản chất vấn đề, chứ không phải cứ làm thật nhiều bài tập mà không hiểu gì. Cứ đi từng bước một." Giọng cậu Long trầm ấm, đầy kiên nhẫn. Cậu biết cô Linh cần sự động viên và hướng dẫn cụ thể. Cậu Long chỉ vào từng bước giải, giải thích cặn kẽ từng công thức, từng biến đổi. Bàn tay cậu khẽ chạm vào tay cô Linh khi cậu chỉ vào tờ giấy, một cái chạm nhẹ nhưng đủ để truyền đi hơi ấm và sự tin tưởng.

Cậu Hùng, dù mệt mỏi, vẫn không quên pha trò. "Mà này, mấy đứa thấy không, bây giờ đi đâu cũng thấy người ta học. Cảm giác như cả thành phố đang thi đại học ấy nhỉ. Áp lực ghê." Cậu Hùng nói, ánh mắt lướt qua những dãy bàn khác trong thư viện, nơi cũng có rất nhiều học sinh đang cắm cúi ôn bài. Quả thực, không khí của mùa thi đang bao trùm khắp Hạ Long, từ trường học, quán cà phê đến thư viện, đâu đâu cũng thấy hình ảnh những cô cậu học trò đang miệt mài với sách vở. Đó là một cuộc đua không tiếng súng, nhưng lại đầy gay cấn và quyết liệt.

Cậu Long và cô Linh cùng kiểm tra đáp án trên tờ giấy nháp. Cậu Long nhíu mày, giải thích thêm một vài chỗ mà cô Linh còn băn khoăn. Cô Mai cặm cụi với cuốn sách Hóa, thỉnh thoảng lại đưa tay đẩy cặp kính lên sống mũi. Cậu Hùng vừa càu nhàu về việc phải học quá nhiều, vừa lật sách, cố gắng ghi nhớ những kiến thức khô khan. Cả nhóm thỉnh thoảng ngước nhìn nhau, trao đổi ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Họ biết, sự mệt mỏi này là một phần không thể tránh khỏi của hành trình chinh phục ước mơ.

Sự mệt mỏi và căng thẳng tích tụ của Long và Linh báo hiệu rằng họ có thể sẽ đối mặt với một sự cố nhỏ liên quan đến sức khỏe hoặc tâm lý trong các chương tới. Không khí cạnh tranh gay gắt trong các lớp chuyên sâu, đặc biệt là với Tùng, sẽ dẫn đến những kết quả thi thử đầu tiên đầy thử thách và có thể không như ý, đúng như sự kiện chính của Arc đã đề cập. Nhưng việc Long kiên trì động viên và kèm cặp Linh trong giai đoạn này sẽ củng cố hơn nữa tình cảm của họ, giúp họ vượt qua những khó khăn lớn hơn trong tương lai. Những bài tập khó nhằn và kiến thức chuyên sâu sẽ là tiền đề cho một kỳ thi thử quan trọng, nơi các nhân vật sẽ phải 'kiểm chứng' những nỗ lực của mình.

Đêm dần buông sâu hơn, ánh đèn vàng vọt của thư viện hắt xuống những trang sách chi chít công thức, những gương mặt trẻ tuổi đang ẩn chứa vẻ mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, dù vẹn nguyên, nhưng cũng đang được thử thách từng ngày qua những đêm dài thức trắng, qua những cuộc đua tri thức gay gắt. Họ đang cùng nhau xây dựng một tương lai rực rỡ, dù biết rằng con đường phía trước sẽ còn rất nhiều chông gai, và sự mệt mỏi tích tụ này sẽ dẫn đến những giới hạn mới mà họ cần phải vượt qua. Ánh sáng của ước mơ vẫn bùng cháy trong tim họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, sưởi ấm những trái tim đang cố gắng hết mình. Họ không đơn độc, họ có nhau, có tình bạn, có tình yêu, và đó chính là sức mạnh lớn nhất giúp họ vượt qua mọi thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ