Ánh sáng của những chiếc đèn vàng vọt từ thư viện thành phố Hạ Long đêm qua vẫn còn in hằn trong đôi mắt mỏi mệt của Long và Linh khi họ bước vào cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương sáng nay. Nắng Hạ Long đã vội vàng trải vàng rực rỡ khắp sân trường, nhưng dường như chẳng thể xua đi cái vẻ uể oải, nặng trĩu trên gương mặt của cả hai. Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng khóe mắt cậu hơi trũng xuống, báo hiệu một đêm dài thiếu ngủ. Còn cô Linh, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ, và những động tác của cô cũng chậm rãi, thiếu đi sự hoạt bát quen thuộc. Cả hai đều biết rằng, những đêm thức trắng triền miên như thế này đã trở thành một phần không thể thiếu trong giai đoạn nước rút, nhưng sự mệt mỏi tích tụ dường như đang len lỏi vào từng tế bào, khiến mỗi cử động, mỗi suy nghĩ đều trở nên nặng nề hơn.
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng sau những tiết học căng thẳng. Hành lang bỗng chốc ồn ào với tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện xì xào của học sinh. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng học đường. Cả nhóm bạn – Long, Linh, Hùng và Mai – đang tụ tập ở hành lang lớp học. Cậu Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, là người đầu tiên phá tan bầu không khí ảm đạm. Cậu nhìn Long và Linh, đôi mắt híp lại khi cười, nhưng nét tinh nghịch thường ngày lại pha lẫn chút lo lắng. "Hai đứa hôm nay trông bơ phờ thế? Tối qua lại 'cày' tới khuya à? Long ơi, cậu mà cứ thế này là thành gấu trúc mất thôi. Còn Linh, nhìn cậu cứ như con mèo con bị ốm ấy, mắt thâm quầng cả rồi kìa." Giọng cậu Hùng lanh lảnh, pha trò, nhưng sự quan tâm trong đó thì không thể giấu được. Cậu vỗ nhẹ vào vai Long, rồi quay sang nháy mắt với Linh, cố gắng chọc cười cô nàng.
Cô Mai, nhỏ nhắn và mảnh mai, vẫn giữ vẻ trầm tính thường thấy. Cô đẩy nhẹ chiếc kính cận lên sống mũi, ánh mắt thông minh lướt qua Long và Linh, rồi dừng lại ở những cuốn sách đang mở trên tay họ. Cô biết rõ áp lực mà cả hai đang gánh chịu, và cô hiểu rằng những lời bông đùa của Hùng dù có ý tốt cũng không thể xua đi hết sự nặng nề trong lòng họ lúc này. Cô khẽ thở dài, trong lòng thầm lo lắng cho cô bạn thân. "Hùng nói đúng đấy, cả hai đều cần nghỉ ngơi. Cứ thế này thì làm sao mà giữ sức đến ngày thi được?" Giọng cô Mai nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự chân thành.
Cô Linh khẽ nhúc nhích, đôi mắt to tròn nhìn Long, trong đó có một chút ngần ngại. "Long này, bài Hình học không gian hôm qua em vẫn chưa hiểu rõ lắm... Cái phần chứng minh đường vuông góc với mặt phẳng ấy, em cứ bị nhầm lẫn giữa các định lý." Giọng cô thì thầm, nhỏ xíu, như sợ làm phiền Long, nhưng cũng chất chứa sự lo lắng về một lỗ hổng kiến thức mà cô vẫn chưa lấp đầy được. Cô Linh vốn nhạy cảm, và mỗi khi đối mặt với những kiến thức khó nhằn, cô lại có xu hướng tự ti về khả năng của mình, dù cô biết Long luôn kiên nhẫn với cô. Cô đưa cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" ra, chỉ vào một trang chi chít các hình vẽ và công thức, hy vọng Long sẽ nhìn vào đó và giảng giải cho cô một lần nữa. Mùi giấy mới và mực viết vẫn còn thoảng nhẹ, gợi nhớ đến những giờ phút miệt mài bên nhau.
Long đang cắm cúi vào cuốn sách Vật lý dày cộp, gương mặt cậu nhíu lại khi cố gắng giải quyết một bài toán cơ học khó nhằn. Áp lực từ những công thức chồng chất, những phép tính phức tạp đang đè nặng lên tâm trí cậu. Cậu đã thức gần như cả đêm qua để vật lộn với nó, và đến giờ vẫn chưa tìm ra lời giải hoàn hảo. Đầu óc cậu quay cuồng, mệt mỏi, và sự khó chịu với chính bản thân vì chưa hoàn thành nhiệm vụ khiến cậu trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Khi nghe tiếng Linh, cậu không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật gù một cái, rồi buột miệng nói, giọng hơi cụt lủn và thiếu kiên nhẫn: "Cứ theo công thức mà làm, em tự giải quyết được mà. Anh đang nghĩ cái này." Cậu không hề có ý trách móc hay gạt bỏ, chỉ đơn thuần là cậu đang quá tập trung vào vấn đề của mình, và đầu óc cậu không thể xử lý thêm thông tin nào khác vào lúc này. Mùi mực viết từ cuốn sách Vật lý dường như đậm đặc hơn, nhấn chìm cậu vào thế giới của riêng mình.
Lời nói của Long như một gáo nước lạnh tạt vào Linh. Cô khẽ cụp mắt xuống, cảm thấy một nỗi buồn tủi dâng lên trong lòng. Cô biết Long đang áp lực, nhưng lời nói vô tình của cậu vẫn khiến cô tổn thương. Cảm giác như mình đang làm phiền cậu, như mình thật vô dụng khi cứ mãi không thể tự mình giải quyết được những vấn đề đơn giản. Môi cô mím chặt, bàn tay khẽ nắm chặt cuốn sổ tay. Cô cố gắng gạt đi những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ rằng Long chỉ đang mệt mỏi thôi, cậu ấy không cố ý. Nhưng cái cảm giác bị bỏ rơi, bị xem nhẹ vẫn len lỏi, gặm nhấm tâm hồn nhạy cảm của cô. Cô lùi lại một bước, tránh ánh mắt của Long, như thể muốn biến mất khỏi tầm nhìn của cậu. Nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Linh, một đám mây xám xịt vừa kéo đến.
***
Chiều muộn, sau giờ học, ánh nắng đã dịu đi, trải một lớp màu cam ấm áp lên những con phố quen thuộc của Hạ Long. Long và Linh cùng nhóm bạn quyết định ghé Quán Cafe Sắc Màu để tiếp tục cuộc chiến với sách vở. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng và những khung cửa sổ lớn nhìn ra con đường vắng. Nội thất bên trong được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái, cây xanh treo tường và tranh vẽ nghệ thuật, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng điệu nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian, mang lại một chút thư thái hiếm hoi giữa bộn bề lo toan. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bầu không khí đa giác quan hấp dẫn, mời gọi.
Cả nhóm chọn một góc khuất, nơi có thể tập trung tối đa mà không bị làm phiền. Long vẫn đang vật lộn với bài toán khó ban sáng. Gương mặt cậu căng thẳng, sống mũi cao khẽ nhíu lại, đôi mắt hổ phách sâu thẳm dán chặt vào những con số và ký hiệu. Cậu liên tục gạch xóa, viết lại, đôi khi lại day day thái dương, cảm thấy như có một khối đá đang đè nặng lên đầu. Sự bực bội với chính mình vì chưa thể tìm ra lời giải cứ thế tăng dần, biến thành một áp lực vô hình bao trùm lấy cậu. Cậu Hùng và cô Mai cũng đang miệt mài với bài tập của riêng mình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Long, thấy rõ vẻ căng thẳng của cậu.
Linh ngồi đối diện Long, cô đang cố gắng hoàn thành bài tập Vật lý. Cô đọc đi đọc lại một câu hỏi về định luật bảo toàn năng lượng, nhưng dường như tâm trí cô cứ bay bổng đi đâu đó. Đây là một dạng bài mà Long đã giảng cho cô rất kỹ vài tuần trước, nhưng dưới áp lực của hàng tá kiến thức mới, cô lại cảm thấy mình mơ hồ. Cô Linh vốn không giỏi Vật lý bằng các môn khác, và mỗi lần gặp khó khăn, nỗi tự ti lại trỗi dậy. Cô nhớ lại câu nói của Long sáng nay, và một cảm giác rụt rè, e ngại lại dâng lên. Cô sợ rằng nếu hỏi lại, Long sẽ lại bực mình, sẽ lại nghĩ cô là một đứa học mãi không vào. Tuy nhiên, thời gian không cho phép cô chần chừ. Kỳ thi thử đang đến gần, và cô không muốn có bất kỳ lỗ hổng kiến thức nào.
Cô Linh hít một hơi thật sâu, rồi nhỏ giọng, gần như thì thầm: "Long ơi, cái đoạn này... em lại quên mất rồi. Em không biết phải áp dụng công thức nào cho phù hợp với trường hợp này." Cô đưa cuốn sách Vật lý về phía cậu, ngón tay run nhẹ chỉ vào đề bài. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ cầu khẩn, xen lẫn một chút lo lắng và sợ hãi. Tiếng xay cà phê bỗng trở nên chói tai hơn, và điệu nhạc acoustic du dương bỗng chốc lạc điệu trong tai cô.
Long lúc này đang ở đỉnh điểm của sự căng thẳng. Cậu vừa gạch xóa một phép tính sai, cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Lời nói nhỏ nhẹ của Linh, trong khoảnh khắc đó, lại vô tình trở thành giọt nước tràn ly. Cậu buông bút xuống, mắt vẫn còn đỏ ngầu vì thức khuya và tập trung cao độ. Cậu nhìn Linh, nhưng ánh mắt ấy không còn sự dịu dàng thường ngày, mà thay vào đó là vẻ mệt mỏi và bực bội khó tả. Giọng cậu hơi gằn, khác hẳn với sự trầm ấm quen thuộc: "Anh đã giảng bao nhiêu lần rồi Linh? Sao em cứ hỏi đi hỏi lại mãi vậy? Không chịu nhớ à? Tập trung vào đi!" Cậu không hề có ý tổn thương Linh, nhưng áp lực và sự thiếu kiên nhẫn đã khiến cậu không kiểm soát được lời nói của mình. Cậu chỉ muốn Linh hiểu rằng cô cần phải tự mình cố gắng nhiều hơn, rằng cậu cũng đang phải gồng mình lên để đối phó với những khó khăn của riêng mình.
Cô Linh sững người. Cả người cô như đông cứng lại. Lời nói của Long như một nhát dao cứa vào tim cô, sắc lạnh và đau đớn. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào ra. Cô cảm thấy như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, lạnh buốt từ đầu đến chân. Tất cả những nỗ lực, những cố gắng của cô dường như đều trở nên vô nghĩa trước câu nói ấy. Cô cúi gằm mặt xuống, cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt đang chực lăn dài. Cảm giác tủi thân, thất vọng và tổn thương dâng lên cùng lúc, nhấn chìm cô vào một khoảng không vô định.
Cậu Hùng và cô Mai thoáng nhìn nhau. Cậu Hùng, dù thường ngày vô tư lự, cũng nhận ra sự bất ổn trong không khí. "Có chuyện gì vậy nhỉ?" Cậu khẽ hỏi Mai, giọng nhỏ xíu, đầy vẻ bối rối. Cô Mai chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Linh. Cô biết Linh nhạy cảm đến mức nào, và lời nói của Long, dù có thể không cố ý, cũng đã chạm đến sâu thẳm nỗi tự ti của cô bạn.
Cô Linh không nói một lời nào nữa. Cô vội vã thu dọn sách vở, những động tác của cô trở nên lúng túng và run rẩy. Chiếc sổ tay "Ước mơ tuổi 17" khẽ trượt khỏi tay cô, rơi xuống bàn một tiếng "phạch" nhỏ. Cô không nhặt nó lên. "Em... em xin lỗi. Em không khỏe, em về trước đây." Giọng cô nhỏ xíu, nghẹn ngào, như thể cô đang cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang bùng nổ trong lòng. Cô đứng dậy, tránh ánh mắt của Long và mọi người, rồi vội vã bước ra khỏi quán, như một cái bóng vụt qua. Mùi cà phê và bánh ngọt quen thuộc giờ đây mang theo một vị chát đắng, vị của sự tổn thương và hiểu lầm.
Long nhìn theo bóng Linh, vẻ mặt cậu bàng hoàng và hối hận. Cậu nhận ra mình đã quá lời, đã để sự căng thẳng lấn át lý trí. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu muốn đứng dậy, muốn chạy theo Linh, nhưng đôi chân cậu như bị đóng băng. Cậu Hùng và cô Mai cũng không biết phải làm gì, chỉ biết nhìn nhau đầy vẻ ái ngại. Không khí trong quán cà phê bỗng trở nên nặng nề, những giai điệu acoustic du dương bỗng chốc trở thành bản nhạc buồn thảm.
***
Đêm đã buông sâu, bao trùm thành phố Hạ Long trong màn sương mờ ảo của ánh đèn đường. Gió từ biển thổi vào, mang theo hơi mặn và cái se lạnh đặc trưng của vùng đất cảng, luồn qua những con phố, xoa dịu đi cái nóng bức ban ngày. Long trở về nhà, nhưng lòng cậu lại nặng trĩu. Cậu cố gắng tập trung vào sách vở, nhưng hình ảnh đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt tổn thương của Linh cứ ám ảnh cậu. Mẹ của Linh, cô Lê Thanh Hương, đã gọi điện cho mẹ Long, giọng cô đầy lo lắng khi kể rằng Linh về nhà với vẻ mặt buồn bã, không nói một lời nào, chỉ vùi mình vào phòng. Nghe những lời đó, Long cảm thấy day dứt khôn nguôi. Cậu biết mình đã sai. Áp lực thi cử không phải là cái cớ để cậu buông lời làm tổn thương người mình yêu.
Không thể chịu đựng thêm được nữa, Long đứng dậy, lấy áo khoác và vội vã rời khỏi nhà. Cậu không biết Linh đang ở đâu, nhưng có một linh cảm mách bảo cậu rằng cô đang cần một khoảng lặng, một nơi để trút bầu tâm sự. Cậu phóng xe đạp qua những con phố quen thuộc, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của Hạ Long. Tiếng xe cộ gầm rú từ xa, tiếng gió lộng thổi qua tai, tất cả đều hòa vào nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng cậu.
Và rồi, cậu nhìn thấy cô. Trên Cầu vượt bộ hành, nơi họ từng đứng ngắm hoàng hôn, ngắm nhìn thành phố lấp lánh ánh đèn, giờ đây chỉ có một mình Linh. Dáng người nhỏ nhắn của cô đơn độc giữa không gian rộng lớn, đôi vai khẽ run lên trong gió. Cô đang nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất. Long dừng xe, bước đi thật chậm rãi, trái tim cậu đập mạnh trong lồng ngực. Mùi khói bụi từ đường phố, mùi gió biển mặn mòi, tất cả đều trở nên thật rõ ràng trong khoảnh khắc này.
Long đến gần, đứng phía sau Linh. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng trầm ấm, nhưng đầy sự hối lỗi: "Linh... anh xin lỗi. Anh đã quá lời." Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ biết rằng cậu cần phải nói ra lời xin lỗi chân thành nhất.
Linh khẽ giật mình, rồi từ từ quay lại. Đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe, gò má ướt đẫm nước mắt. Ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt cô, khiến vẻ buồn bã càng trở nên rõ ràng hơn. Cô nhìn Long, ánh mắt vừa có sự tổn thương, vừa có sự ngạc nhiên. "Em tưởng... anh đã chán em rồi, vì em cứ mãi không tiến bộ." Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy, như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Những lời nói ấy như một mũi dao xuyên qua tim Long. Cậu không thể tin được rằng những lời nói vô tình của mình lại có thể khiến Linh nghĩ đến mức độ đó.
Long không chần chừ thêm nữa. Cậu bước đến, vòng tay ôm chặt lấy Linh vào lòng. Cái ôm trấn an, ấm áp, như muốn truyền đi tất cả sự hối hận và tình yêu của cậu. Mùi hương quen thuộc của Linh xộc vào mũi cậu, xoa dịu đi nỗi lo lắng. "Ngốc. Sao anh có thể chán em được chứ? Chỉ là... anh cũng đang rất căng thẳng, anh đã không kiểm soát được bản thân. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn." Giọng cậu trầm ấm, đầy sự dịu dàng, và cậu khẽ hôn lên mái tóc đen óng ả của cô. Cậu siết chặt cô hơn, như thể muốn bù đắp cho tất cả những tổn thương mà cậu đã gây ra.
Linh tựa đầu vào vai Long, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ cái ôm của cậu, sự chân thành trong lời xin lỗi. Nỗi tủi thân, tổn thương dần tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và sẻ chia. "Em cũng xin lỗi, vì đã quá nhạy cảm. Em biết anh cũng áp lực lắm." Cô nói, giọng vẫn còn nghẹn ngào. "Em chỉ... em chỉ sợ mình không đủ giỏi, không thể cùng anh vượt qua được chặng đường này. Em sợ mình sẽ là gánh nặng của anh."
Long nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. "Em không phải là gánh nặng của anh, Linh à. Em là động lực của anh. Anh biết em đang cố gắng hết sức. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, được không?" Cậu khẽ nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, trong đó chứa đựng sự kiên định và tình yêu vô bờ bến. "Anh hứa sẽ không bao giờ để điều này xảy ra nữa. Anh hứa sẽ luôn là chỗ dựa cho em, và anh cũng mong em sẽ là chỗ dựa cho anh."
Linh gật đầu, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng nụ cười đã bắt đầu hé nở. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay Long, siết chặt. Cái siết tay ấm áp, đầy sự tin tưởng và thấu hiểu. Họ cùng nhìn về phía thành phố lấp lánh ánh đèn, những ánh sáng xa hoa của Hạ Long về đêm như đang chứng kiến lời hẹn ước thầm lặng của hai trái tim. Gió vẫn thổi, nhưng không còn lạnh buốt nữa, mà mang theo hơi ấm của tình yêu và sự sẻ chia.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả những hiểu lầm, những căng thẳng đều tan biến. Họ nhận ra rằng áp lực thi cử không chỉ là cuộc chiến với kiến thức, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân, với những giới hạn của cảm xúc. Và điều quan trọng nhất, họ không đơn độc. Họ có nhau, có tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió. Cái ôm trên cầu vượt bộ hành, dưới ánh đèn lung linh của Hạ Long, không chỉ là lời xin lỗi và sự tha thứ, mà còn là sự tái khẳng định cho một tình yêu bền chặt, một lời hứa sẽ luôn là điểm tựa cho nhau trên hành trình chinh phục ước mơ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn luôn trở về với bến bờ bình yên, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Họ biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục, và lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới.