Hoàng hôn đã buông hẳn, nhưng ánh sáng dịu cuối ngày vẫn còn vương vấn trên mặt hồ, vẽ nên những vệt màu cam tím lãng mạn. Long và Linh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế đá quen thuộc dưới bóng cây cổ thụ, tận hưởng những giây phút bình yên hiếm hoi. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang tay Linh, sự vững chãi từ bờ vai cậu là điểm tựa an toàn cho cô. Nỗi lo lắng về kỳ thi đại học vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, nó dường như bị đẩy lùi về phía sau, nhường chỗ cho sự tin tưởng và tình yêu đang lớn dần. Linh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương của gió biển lồng lộng, cảm nhận sự tươi mới len lỏi vào từng tế bào. Cô biết, đây chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi, một điểm dừng chân để lấy lại năng lượng trước khi bước vào cuộc đua cam go phía trước. Những lời nói của Long vẫn văng vẳng bên tai, như một lời hứa, một sự đảm bảo cho tương lai mà cả hai đang cùng nhau xây dựng. Tình yêu của họ, tựa như những con sóng nhỏ bé nhưng bền bỉ, cứ thế vỗ về bờ cát tâm hồn, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, thì cuối cùng vẫn luôn trở về với bến bờ bình yên, vững chãi. Hạ Long, thành phố biển thơ mộng này, dường như cũng đang nín thở chứng kiến sự bền chặt của một tình yêu tuổi học trò, một tình yêu hứa hẹn sẽ rực rỡ như chính tên gọi của thanh xuân.
Sáng hôm sau, bầu trời Hạ Long trong xanh và cao vút, những tia nắng ban mai rực rỡ xuyên qua từng kẽ lá, trải vàng trên sân trường Ánh Dương. Tiếng trống báo hiệu giờ học cuối cùng của buổi chiều vừa dứt, nhưng thay vì những tiếng reo hò ồn ã thường lệ, một không khí căng thẳng bao trùm khắp các hành lang. Học sinh túm tụm lại thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán với ánh mắt lo lắng, như thể một tin tức không mấy vui vẻ vừa được truyền đi. Long và Linh cũng cảm nhận được sự bất thường đó. Họ ngồi trong lớp học, ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ cao, nhuộm vàng những bàn ghế gỗ cũ kỹ, nhưng không tài nào xua đi được cái cảm giác nặng nề đang đè nén không gian.
Long khẽ quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách thường ngày vẫn điềm tĩnh, nhưng giờ đây ẩn chứa một sự dò hỏi. Cậu thấy cô có vẻ căng thẳng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, bàn tay nắm chặt cuốn sách Sinh học. Linh cũng cảm nhận được ánh nhìn của Long, cô ngước lên, trao cho cậu một nụ cười gượng gạo. "Không biết có chuyện gì vậy, Long?" cô thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha chút lo âu. "Tụi nó cứ xì xào mãi."
Đúng lúc đó, cánh cửa lớp bật mở. Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước vào. Hình ảnh cô giáo trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính, bộ áo dài duyên dáng, thường ngày luôn mang lại sự tươi vui, nhưng hôm nay lại hoàn toàn khác. Gương mặt cô nghiêm nghị lạ thường, đôi mắt thường ngày ánh lên sự nhiệt huyết, giờ đây lại đượm vẻ suy tư. Trên tay cô là một xấp tài liệu dày cộp, khiến không khí trong lớp càng thêm phần nặng trĩu. Cả lớp im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô giáo, như thể tất cả đều cảm nhận được điều gì đó quan trọng và không mấy dễ chịu sắp được công bố. Ngay cả Phan Việt Hùng, cậu bạn thân lanh lảnh của Long, người thường xuyên pha trò để khuấy động không khí, cũng ngồi im thin thít, vẻ mặt bất an hiện rõ. Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân trầm tính của Linh, người luôn chìm đắm trong sách vở, cũng rời mắt khỏi trang giấy, đôi mắt sáng thông minh giờ ánh lên sự ngờ vực.
Cô Lan Anh chậm rãi đặt xấp tài liệu lên bàn giáo viên, tiếng giấy sột soạt nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Cô quét một lượt ánh mắt qua từng khuôn mặt học trò, như muốn đọc được những suy nghĩ đang ẩn chứa trong đó. Một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ môi cô, trước khi cô cất tiếng nói, giọng cô trầm hơn bình thường, nhưng vẫn đủ rõ ràng để mọi học sinh đều có thể nghe thấy.
"Các em," cô bắt đầu, "cô có một thông báo quan trọng về kỳ thi thử sắp tới."
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng nó lại như một tảng đá lớn vừa rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng xáo động trong lòng mỗi học sinh. Ngay lập tức, những tiếng xì xào nhỏ bắt đầu nổi lên, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt nghiêm khắc của cô Lan Anh dập tắt. Cô tiếp tục, giải thích về tầm quan trọng của kỳ thi thử này. "Đây không phải là một kỳ thi thử thông thường. Trường ta sẽ phối hợp với một số trường chuyên trọng điểm trong khu vực để tổ chức một kỳ thi thử liên trường, với cấu trúc đề và độ khó tương đương với kỳ thi THPT Quốc gia sắp tới. Kết quả của kỳ thi này sẽ là một thước đo rất quan trọng để đánh giá năng lực thực tế của các em, đồng thời giúp các thầy cô có phương án ôn tập hiệu quả hơn."
Những lời nói của cô Lan Anh như một gáo nước lạnh tạt vào đám học trò đang còn vương vấn chút bình yên sau giờ tan học. Áp lực vô hình mà họ cảm nhận được từ lúc nãy giờ đã trở nên hữu hình và nặng nề hơn bao giờ hết. Long khẽ thở dài, trong lòng thầm đoán đúng như cậu nghĩ. Cậu nhìn Linh, thấy đôi mắt cô mở to, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. Cô siết chặt tay cậu dưới gầm bàn, một cử chỉ vô thức tìm kiếm sự an ủi.
"Ôi trời, lại thi thử nữa sao?" Phan Việt Hùng không kìm được, khẽ kêu lên một tiếng, giọng nói vốn lanh lảnh giờ đây nghe có vẻ rầu rĩ. Cậu xoa xoa mái tóc cắt đầu nấm của mình, vẻ mặt nhăn nhó như thể vừa ăn phải quả chanh. "Mới thi thử tuần trước, giờ lại thi liên trường. Thi cử gì mà lắm thế không biết!"
Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt đầy suy tư. Cô không nói gì, nhưng vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày giờ cũng không giấu được một chút căng thẳng. Cô biết rõ ý nghĩa của một kỳ thi thử liên trường, đó không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, mà còn là một cuộc cạnh tranh thực sự với những học sinh giỏi nhất của các trường khác.
Linh nghiêng đầu, thì thầm với Long, giọng cô nhỏ đến mức chỉ mình cậu nghe thấy: "Lần này chắc chắn sẽ rất khó... Em sợ không kịp ôn hết kiến thức." Nỗi lo lắng về tương lai, về kỳ thi đại học sắp tới, lại ùa về như một cơn sóng lớn, cuốn trôi đi sự bình yên mà Long đã cố gắng mang lại cho cô tối qua.
Long siết nhẹ tay Linh, truyền cho cô sự trấn an. "Đừng lo lắng quá, Linh. Chúng ta còn thời gian mà." Cậu nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể, dù trong lòng cậu cũng không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng. Ánh nắng cuối ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối đang len lỏi vào từng góc lớp. Tiếng chuông báo hết giờ một lần nữa vang lên, nhưng không còn mang theo sự nhẹ nhõm, mà thay vào đó là một âm hưởng nặng nề, báo hiệu cho một giai đoạn ôn luyện căng thẳng sắp bắt đầu.
Long và Linh ra về trong không khí trầm lắng của những học sinh đang đối mặt với thử thách mới. Dù vậy, trong ánh mắt họ, vẫn ánh lên một sự kiên định, một quyết tâm không lay chuyển. Cả hai đều biết rằng, thời gian bình yên đã qua, và giờ là lúc họ phải dồn hết sức lực để đối mặt với những ngọn núi tri thức đang chờ đợi phía trước. Và họ sẽ không đơn độc, họ sẽ cùng nhau vượt qua, như lời Long đã hứa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng đầy những thử thách cần phải vượt qua.
***
Đêm về, thành phố Hạ Long chìm trong vẻ tĩnh lặng hiếm có, chỉ còn lại tiếng gió rì rào mang theo hơi thở của biển cả. Ngay cả Thư viện Thành phố, nơi thường ngày vẫn có chút ồn ào của những cuộc thảo luận nhóm hay tiếng gõ bàn phím, giờ đây cũng trở nên trầm mặc hơn, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng bút viết sột soạt trên giấy. Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn lớn, ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn tỏa ra, bao trùm lấy không gian của riêng họ. Xung quanh là những kệ sách cao ngút, chất đầy tri thức, tỏa ra mùi giấy cũ và gỗ trầm ấm.
Trước mặt họ, sách vở chất chồng như một ngọn núi nhỏ. Những cuốn sách giáo khoa dày cộp, tập đề cương in ấn chi chít chữ, và những cuốn sổ tay ghi chép cẩn thận. Sự bình yên mà cả hai vừa tìm thấy trong buổi hẹn hò tối hôm trước đã nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ và đôi chút căng thẳng. Nhưng đây là một loại căng thẳng tích cực, loại căng thẳng của những người đang đặt ra mục tiêu và quyết tâm chinh phục nó. Linh, với mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ nghiêm túc. Cô đang chăm chú lật giở những trang sách Sinh học, đôi khi khẽ nhíu mày khi gặp phải một khái niệm khó hiểu. Long, với bờ vai rộng vững chãi, dáng người thẳng tắp, ngồi đối diện cô. Khuôn mặt góc cạnh của cậu hiện rõ sự tập trung, đôi mắt sâu màu hổ phách lướt nhanh qua từng dòng chữ trong cuốn sách Toán.
"Môn Toán cần tập trung vào phần đạo hàm và tích phân, đặc biệt là các bài toán ứng dụng thực tế," Long nói, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng, cậu đặt cây bút chì khắc tên mình xuống mặt bàn, chỉ vào một trang trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. "Còn Hóa thì phải củng cố các phản ứng hữu cơ, đặc biệt là phần điều chế và nhận biết các chất. Đề thi thử liên trường thường rất sâu ở những phần này."
Linh gật đầu, ghi lại những gì Long nói vào cuốn sổ của mình. Nét chữ cô nắn nót, cẩn thận. "Văn và Anh thì em tự tin hơn một chút," cô đáp, giọng nói trong trẻo giờ đây pha chút ưu tư. "Nhưng sinh học có vẻ hơi đuối. Em sợ không kịp thời gian để ôn hết tất cả các chương, nhất là phần di truyền và tiến hóa. Em cứ bị lẫn lộn các khái niệm." Cô thở dài một tiếng, cảm thấy gánh nặng của lượng kiến thức khổng lồ đang đè nặng lên vai. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và cả mùi cà phê thoảng nhẹ từ phía căng tin của thư viện dường như cũng không thể xua đi cái cảm giác lo âu trong lòng cô.
Long nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Linh. Cậu khẽ đặt tay lên bàn, gõ nhẹ một nhịp, thu hút sự chú ý của cô. "Đừng lo lắng quá, Linh," cậu nói, giọng điềm tĩnh và trấn an. "Chúng ta sẽ cùng nhau. Anh sẽ giúp em tổng hợp kiến thức Sinh học. Em đã có nền tảng tốt rồi, chỉ cần hệ thống lại một chút thôi. Cứ từng bước một." Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng tỏa nắng, như muốn truyền thêm năng lượng cho cô. Ánh mắt cậu chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, không chỉ vào khả năng của cô, mà còn vào sự hợp sức của cả hai.
"Anh còn phải ôn của anh nữa mà," Linh nói, nhưng trong lòng cô đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi nghe những lời động viên từ Long. Cô biết Long cũng đang chịu áp lực rất lớn, nhưng cậu vẫn luôn sẵn sàng là chỗ dựa cho cô.
"Không sao đâu," Long đáp. "Anh và em là một đội mà. Giúp em cũng là giúp chính anh củng cố lại kiến thức thôi." Cậu cầm cây bút chì khắc tên lên, bắt đầu ghi chú thêm một vài điểm quan trọng vào cuốn sổ tay của mình. "Chúng ta sẽ chia nhỏ các phần kiến thức. Sáng mai, mình sẽ tập trung vào lý thuyết Sinh học, sau đó buổi chiều làm bài tập tổng hợp. Tối thì mình sẽ giải đề Toán và Lý. Anh sẽ kèm em phần Sinh, còn em giúp anh kiểm tra lại các bài tập Văn và Anh."
Linh nhìn Long, ánh mắt cô tràn ngập sự biết ơn. "Cảm ơn cậu, Long," cô nói, giọng nói chân thành. "Có cậu ở đây, em thấy mọi thứ dễ thở hơn nhiều." Cô biết, sự hiện diện của Long, sự quan tâm tinh tế và cách cậu luôn sẵn lòng chia sẻ gánh nặng, chính là nguồn động lực lớn nhất giúp cô vượt qua những áp lực này. Cảm giác mệt mỏi khi ngồi lâu trên ghế tựa cứng nhắc của thư viện dường như cũng tan biến đi phần nào khi cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long khẽ chạm vào tay cô dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.
Cả hai tiếp tục miệt mài với sách vở. Long kiên nhẫn giảng giải những phần kiến thức khó trong Toán và Lý cho Linh, sau đó lại dành thời gian để cùng cô tổng hợp kiến thức Sinh học. Linh thì chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng lại hỏi lại để chắc chắn mình đã hiểu rõ. Tiếng lật sách, tiếng bút viết sột soạt, và những tiếng thì thầm trao đổi bài vở của họ hòa quyện vào không gian yên tĩnh của thư viện, tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực và quyết tâm. Dù không có những cuộc trò chuyện ồn ào hay những khoảnh khắc lãng mạn như buổi hẹn hò hôm qua, nhưng sự đồng hành, sự hỗ trợ thầm lặng này lại càng củng cố thêm sợi dây liên kết giữa hai người. Họ không chỉ là người yêu, mà còn là những người bạn đồng hành trên con đường chinh phục ước mơ.
***
Khi đồng hồ điểm gần chín giờ tối, thư viện bắt đầu vắng vẻ hơn, Long và Linh quyết định chuyển sang Quán Cafe Sắc Màu để tiếp tục ôn tập trong một không gian thoải mái hơn. Trời đã se lạnh, không khí trong lành mang theo chút hơi ẩm của biển cả. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những khung cửa sổ lớn, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm sự ấm áp. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại với kiến trúc vintage pha hiện đại, những chậu cây xanh treo tường, những bức tranh nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thư thái.
Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng lấp đầy không gian, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của vài vị khách khác. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, đôi khi lại là mùi hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, giúp xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm trí của Long và Linh.
Họ chọn một góc yên tĩnh, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh mịch. Hai ly trà sữa nóng hổi được đặt lên bàn, hơi ấm tỏa ra từ cốc làm dịu đi cái se lạnh của buổi tối. Sách vở lại một lần nữa được trải ra, và cả hai lại miệt mài lao vào những con chữ, những công thức, những bài tập. Đã gần ba tiếng trôi qua kể từ khi họ đến quán, nhưng dường như thời gian không còn ý nghĩa gì với họ nữa.
Linh đang giải một bài tập Sinh học về di truyền quần thể, đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại. Cô đọc đi đọc lại đề bài, lật giở trang sách, cố gắng tìm ra lời giải đáp. Một tiếng thở dài thoát ra từ môi cô, đầy vẻ bất lực. "Phần này khó quá, Long ạ," cô nói, giọng nói thể hiện rõ sự mệt mỏi và chán nản. "Em cứ bị nhầm lẫn giữa các chu kỳ, các loại giao tử... Càng học càng thấy rối, cứ như là một mớ bòng bong vậy." Cô khẽ day day thái dương, cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung ra. Mùi thơm của bánh ngọt lúc này cũng không còn hấp dẫn như lúc đầu nữa.
Long bên cạnh, đang kiểm tra lại một bài Lý thuyết dao động cơ, khẽ liếc nhìn Linh. Cậu nhận ra sự chán nản trong ánh mắt cô. Cậu đặt cuốn sách xuống, quay hẳn người về phía Linh, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Để anh giảng lại cho em," cậu nói, giọng nhẹ nhàng và trấn an. "Cứ bình tĩnh, đừng vội vàng. Chúng ta còn thời gian mà." Cậu với tay lấy cuốn sách Sinh học của Linh, lướt nhanh qua phần cô đang gặp khó khăn.
Cậu bắt đầu giải thích, bằng một giọng điệu chậm rãi, rõ ràng, từng bước từng bước một, từ những khái niệm cơ bản nhất. Cậu dùng những ví dụ dễ hiểu, liên hệ với thực tế để Linh có thể hình dung rõ hơn. Linh lắng nghe chăm chú, ánh mắt cô dần sáng lên khi những nút thắt trong đầu cô được Long từ từ gỡ bỏ. Cô gật đầu lia lịa, thỉnh thoảng lại xen vào một câu hỏi. Cảm giác mệt mỏi và chán nản dần tan biến, thay vào đó là sự tập trung và một chút phấn khởi khi cô bắt đầu hiểu rõ vấn đề.
"À, ra là vậy!" Linh reo lên khe khẽ khi Long kết thúc phần giải thích. "Bây giờ em hiểu rồi. Tại sao lúc trước em lại không nghĩ ra nhỉ?" Cô mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như ánh nắng xua tan đi mây mù. "Cảm ơn cậu, Long. Có cậu ở đây, em thấy an tâm hơn nhiều." Cô đưa tay siết chặt tay cậu dưới gầm bàn, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời cảm ơn chân thành. Sự ấm áp từ bàn tay cậu truyền sang, xoa dịu mọi căng thẳng còn sót lại.
Long mỉm cười nhẹ, cảm thấy vui khi thấy Linh đã lấy lại được tinh thần. "Đừng tự trách mình. Ai cũng có lúc bối rối mà. Quan trọng là chúng ta không bỏ cuộc." Cậu cầm ly trà sữa lên nhấp một ngụm, hơi ấm từ ly trà lan tỏa trong lòng bàn tay. "Cứ tiếp tục đi, nếu có gì không hiểu, cứ hỏi anh."
Họ lại tiếp tục miệt mài với bài vở. Linh, được Long động viên và hướng dẫn, đã lấy lại được sự tự tin. Cô tiếp tục giải bài tập Sinh học, và lần này, những con số, những gen di truyền dường như đã trở nên dễ hiểu hơn rất nhiều. Long cũng quay lại với cuốn sách Lý của mình, nhưng thỉnh thoảng cậu vẫn liếc nhìn Linh, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ khi nào cô cần.
Sự căng thẳng vẫn hiện hữu, nhưng nó được xoa dịu bởi sự hiện diện của nhau, bởi những lời động viên chân thành và sự hỗ trợ không ngừng nghỉ. Buổi tối hôm đó, tại Quán Cafe Sắc Màu, họ không chỉ là hai học sinh đang ôn thi, mà còn là hai tâm hồn đang cùng nhau chiến đấu, cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên của chặng đường cuối cùng. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Long, với cây bút chì khắc tên luôn nằm cạnh, và sự kiên trì của Linh, đã trở thành biểu tượng cho sự quyết tâm của họ.
Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng xay cà phê vẫn đều đặn, nhưng trong góc nhỏ ấy, Long và Linh đang viết nên câu chuyện của riêng họ, một câu chuyện về tình yêu, tình bạn và sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Họ biết rằng, kỳ thi thử này chỉ là bước đệm, là lời thách đấu đầu tiên cho những kỳ thi thử tiếp theo, báo hiệu một giai đoạn ôn luyện dài và đầy thử thách phía trước. Nó cũng là điềm báo cho những dấu hiệu mệt mỏi, stress sẽ xuất hiện trong các chương sau. Nhưng hiện tại, họ không còn sợ hãi. Bởi vì, dù áp lực có lớn đến đâu, họ vẫn sẽ cùng nhau vượt qua. Tình yêu của họ sẽ là ngọn hải đăng, soi sáng con đường chông gai phía trước, để tuổi thanh xuân rực rỡ của họ luôn tràn đầy hy vọng và niềm tin.