Tiếng trống trường vang lên, âm thanh quen thuộc mỗi sáng thứ Hai nhưng hôm nay lại mang theo một sự nặng nề lạ thường, như thể nó không chỉ báo hiệu một tuần học mới mà còn là sự khởi đầu cho một giai đoạn đầy thử thách. Ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng ươm như mật rót qua khung cửa sổ lớn của phòng học, đậu lại trên những bàn ghế gỗ cũ kỹ, trên những trang sách còn đang mở dở. Gió từ biển thổi vào, mang theo chút vị mặn và hương hoa sữa thoảng nhẹ, làm dịu đi cái không khí ngột ngạt đang bao trùm cả căn phòng. Tuy vậy, trong lớp 12A1, không ai cảm nhận được sự thơ mộng của buổi sớm Hạ Long ấy. Thay vào đó, một cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở đang len lỏi qua từng hàng ghế, khi tất cả đôi mắt đều đổ dồn về phía cửa, nơi cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh sắp xuất hiện.
Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, rồi tắt hẳn, khi cánh cửa bật mở. Cô Lan Anh bước vào, dáng người trẻ trung, năng động trong bộ áo dài tím nhạt, mái tóc cắt ngắn cá tính ôm lấy khuôn mặt. Cô mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự nghiêm túc thường thấy mỗi khi có chuyện quan trọng. Trên tay cô là một chồng bài kiểm tra dày cộp, khiến trái tim lũ học trò như bị bóp nghẹt. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới trộn lẫn với chút hương cà phê nhẹ từ căng tin buổi sáng, tất cả tạo nên một hỗn hợp mùi vị đặc trưng của trường học, nhưng hôm nay, chúng dường như chỉ làm tăng thêm sự lo lắng.
“Chào cả lớp,” cô Lan Anh cất giọng, tiếng nói vẫn trong trẻo nhưng đầy uy lực. “Hôm nay cô sẽ trả bài thi thử lần hai của các em. Cô biết các em rất mong chờ, nhưng trước hết, cô muốn nói một vài điều.” Cô dừng lại, lướt mắt qua từng gương mặt học trò, từ những người đang cúi gằm mặt đến những ánh mắt đầy hy vọng. “Mặc dù có nhiều em đã có tiến bộ đáng kể so với lần thi trước, đó là tín hiệu rất tốt, cho thấy sự nỗ lực của các em. Nhưng mặt bằng chung của lớp chúng ta, đặc biệt là những môn trọng tâm như Toán, Lý, Hóa, Sinh, vẫn cần nỗ lực nhiều hơn nữa để đạt được mục tiêu vào các trường đại học top đầu.”
Ngọc Linh siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô quay sang Phan Việt Hùng, cậu bạn ngồi cạnh với vẻ mặt cũng không khá hơn là bao. “Tớ lo quá Hùng ơi,” cô thì thầm, giọng khẽ run. “Không biết môn Lý của tớ có khá hơn không. Lần trước tớ còn bị điểm kém, mẹ tớ lo lắng lắm.” Cô nhớ lại ánh mắt thất vọng của mẹ khi cầm tờ điểm thi thử lần một, và cảm giác nặng nề ấy lại ập đến. Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng cũng nhăn lại, đôi mắt híp khi cười nay lại mở to đầy vẻ căng thẳng. “Tớ thì lo môn Hóa. Tớ cứ lú lẫn giữa các phản ứng, các phương trình,” cậu đáp, giọng cũng thì thào.
Long ngồi phía trước Linh, cậu không quay đầu lại nhưng dường như cảm nhận được sự lo lắng của cô. Cậu khẽ hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Từ lúc nhận đề thi thử lần này, cậu đã tự nhủ phải cố gắng hết sức, không chỉ cho bản thân mà còn để trở thành một chỗ dựa vững chắc cho Linh. Long vốn luôn là người điềm tĩnh, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài, nhưng trong những kỳ thi quan trọng như thế này, cậu cũng không tránh khỏi những áp lực vô hình.
Cô Lan Anh bắt đầu phát bài. Từng cái tên được gọi, từng tờ giấy được trao, và cùng với đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm, những cái nhíu mày thất vọng, hay cả những tiếng reo khe khẽ. Khi cô gọi tên “Trần Hoàng Long”, cậu bước lên nhận bài. Đôi mắt hổ phách lướt nhanh qua con số trên tờ giấy, khóe môi khẽ cong lên một chút, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về vẻ điềm tĩnh thường ngày. Cậu biết, đây chưa phải là đích đến cuối cùng.
Khi về chỗ, Linh vội vàng quay sang Long, ánh mắt đầy mong chờ. “Long, cậu được bao nhiêu điểm?” cô hỏi, giọng nói vẫn còn chút hồi hộp.
Long đưa tờ bài kiểm tra cho cô xem. “Cũng được hơn chút... nhưng vẫn chưa đủ cho trường mình muốn,” cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu được một chút suy tư. Cậu đạt điểm khá cao, nhưng so với mục tiêu vào ngôi trường đại học danh tiếng mà cậu và Linh cùng hướng tới, cậu biết mình vẫn còn phải nỗ lực rất nhiều.
Rồi đến lượt Linh. Cô Lan Anh gọi tên “Lê Ngọc Linh”. Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô bước lên bục, nhận tờ bài thi từ tay cô giáo. Ánh mắt cô run rẩy lướt qua từng con số. Điểm Văn của cô rất tốt, vẫn giữ vững phong độ là một trong những học sinh xuất sắc nhất lớp. Nhưng đến môn Toán, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ môi cô. “Văn thì ổn, nhưng Toán... vẫn còn một khoảng cách lớn,” cô nói khẽ với Long khi về chỗ, giọng hơi chùng xuống. Dù đã có tiến bộ so với lần trước, nhưng nó vẫn chưa đủ để cô tự tin. Cô khẽ day day thái dương, cảm thấy nỗi lo lắng lại cuộn trào.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân trầm tính, sâu sắc của Linh, khẽ đặt tay lên vai cô an ủi. “Cậu đừng quá lo lắng. Điểm Văn của cậu rất tốt, và điểm Toán cũng đã nhích lên rồi. Quan trọng là mình biết mình yếu ở đâu để cải thiện.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu. “Ít nhất thì cậu cũng đã tiến bộ, đúng không?”
Cả lớp sau đó chìm vào những cuộc bàn tán nhỏ, những tiếng xì xào so sánh điểm số, những lời động viên nhau, và cả những tiếng thở dài. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ bên ngoài cửa sổ, nhưng trong không khí lớp học, sự căng thẳng đã dệt nên một tấm màn vô hình, nhắc nhở tất cả về chặng đường chông gai phía trước. Long nhìn Linh, đôi mắt cậu ánh lên sự kiên định. Cậu biết, chặng đường này, họ sẽ không đi một mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng đầy những thử thách cần phải vượt qua.
***
Buổi chiều hôm ấy, quán Cafe Sắc Màu vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng xay cà phê đều đặn, mùi hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, cùng tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và dễ chịu. Thế nhưng, ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi Long, Linh, Hùng và Mai đang quây quần, không khí lại có vẻ trầm lắng hơn đôi chút. Mặc dù quán luôn là nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, là nơi những câu chuyện tình yêu và tình bạn được vun đắp, hôm nay, áp lực thi cử đã khiến mọi thứ trở nên khác biệt.
Long ngồi đối diện Linh, trên bàn là những cốc trà sữa đã vơi một nửa và vài lát bánh tiramisu còn dang dở. Khuôn mặt cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại có phần suy tư. Linh ngồi cạnh Mai, cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô đang mở ra, những con số điểm thi thử và những gạch đầu dòng cần cải thiện được ghi chép cẩn thận. Cô khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Mai.
“Thôi nào, tụi bay,” Hùng phá vỡ sự im lặng bằng một giọng điệu cố gắng pha trò, “lần này tớ còn được hơn lần trước một điểm nè! Coi như là có tiến bộ đi, nhỉ?” Cậu cười gượng, nheo đôi mắt híp của mình. “Dù một điểm chắc không đủ để làm nên lịch sử, nhưng ít ra cũng không bị điểm liệt môn nào.” Hùng cố gắng khuấy động không khí, nhưng tiếng cười của cậu có vẻ hơi gượng gạo, cho thấy chính cậu cũng đang phải đối mặt với áp lực riêng.
Mai khẽ xoa đầu Linh, giọng nhỏ nhẹ an ủi. “Hùng nói đúng đó Linh. Cậu không cần quá lo lắng. Điểm Văn của cậu rất tốt, và điểm Toán cũng đã nhích lên rồi. Quan trọng là mình biết mình yếu ở đâu để cải thiện, chứ không phải là ngồi than vãn.” Cô tháo kính cận ra, lau nhẹ, rồi đeo lại. Đôi mắt sáng thông minh của Mai nhìn thẳng vào Linh, đầy sự chân thành. “Cậu đã nỗ lực rất nhiều, tớ nhìn thấy điều đó. Đừng vì kết quả này mà nản chí.”
Linh lắc đầu nhẹ, giọng cô vẫn còn chút bất an. “Nhưng vẫn chưa đủ, Mai à. Tớ cần phải tăng thêm nhiều nữa, đặc biệt là Toán và Lý. Cảm giác như mình cứ chạy đuổi theo mục tiêu vậy, mà mục tiêu thì cứ mãi xa vời.” Cô dùng cây bút chì khắc tên mà Long đã tặng, gạch chân những môn học cần tập trung. Cái chạm nhẹ nhàng của cây bút lên giấy, cùng với sự ấm áp từ bàn tay của Mai trên vai, phần nào xoa dịu nỗi lo trong lòng cô. “Tớ sợ, tớ sợ mình sẽ không đạt được, sợ sẽ làm mọi người thất vọng.”
Long khẽ đặt cốc trà sữa xuống, giọng nói trầm ấm của cậu vang lên, mang theo một sự trấn an đặc biệt. “Chúng ta đã có tiến bộ, đó là điều quan trọng. Nó cho thấy cách ôn luyện của chúng ta đang đi đúng hướng, chỉ là cần nhiều hơn nữa thôi. Đừng nản chí.” Cậu nhìn Linh, đôi mắt hổ phách kiên định, như một lời động viên không lời. “Cậu có nhớ không, chúng ta đã hứa với nhau sẽ cùng cố gắng mà. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi mạnh mẽ, đôi khi dịu êm, nhưng nó sẽ luôn ở đó, cùng chúng ta vượt qua mọi thứ.”
Hùng gật đầu lia lịa. “Đúng đó Linh. Mày có Long, có tụi tao mà. Cứ coi như đây là một bài học để mình biết mình còn thiếu sót chỗ nào. Lần sau mình sẽ cố gắng hơn, đúng không?” Cậu đưa tay ra vỗ nhẹ lên vai Linh, nụ cười đã bớt gượng gạo hơn.
Mai cũng tiếp lời: “Linh, cậu cần một kế hoạch ôn tập cụ thể hơn cho những môn yếu. Tớ có thể giúp cậu sắp xếp thời gian biểu và tìm thêm tài liệu tham khảo. Long cũng rất giỏi Lý, cậu ấy có thể hỗ trợ cậu.” Mai luôn là người đưa ra những lời khuyên thiết thực và có tính xây dựng.
Nghe những lời của bạn bè, đặc biệt là Long, Linh cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp chảy qua mình. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được xoa dịu đi rất nhiều bởi tình bạn và tình yêu mà cô nhận được. Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt đã lấy lại được vẻ kiên định. “Cảm ơn tụi cậu nhiều lắm. Có tụi cậu ở đây, tớ thấy mình mạnh mẽ hơn nhiều.” Cô siết chặt cây bút chì trong tay, như một lời nhắc nhở về sự quyết tâm.
Long mỉm cười nhẹ. Cậu biết, chặng đường này sẽ còn rất nhiều thử thách, có thể có những lúc mệt mỏi, stress, và thậm chí là những cuộc cãi vã nhỏ do áp lực. Nhưng cậu tin vào Linh, tin vào tình yêu của họ. Cậu sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô, và cùng cô vượt qua tất cả. Dù thế nào đi nữa, họ sẽ cùng nhau tiến bước. Tình yêu của họ, cùng với sự đồng hành của bạn bè, chính là ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước, một con đường tuy chông gai nhưng sẽ dẫn đến một tương lai rực rỡ.
***
Tối hôm đó, căn hộ tập thể cũ của Linh chìm trong một sự tĩnh lặng đặc biệt, khác hẳn với tiếng ồn ào sinh hoạt thường ngày của hàng xóm vọng vào. Tiếng rao hàng buổi tối từ dưới đường đã xa dần, nhường chỗ cho tiếng gió nhẹ xào xạc qua khung cửa sổ. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn cũ kỹ chiếu sáng một góc học tập nhỏ, nơi Linh đang ngồi, giữa những chồng sách vở cao ngất. Mùi sách cũ, mùi giấy mới và cả mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm vẫn thoảng nhẹ, nhưng không làm xao nhãng sự tập trung của cô.
Nỗi lo lắng từ kết quả thi thử buổi sáng vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí Linh. Cô vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng, hơi thất vọng vì sự tiến bộ chưa đủ lớn. Cô khẽ vuốt ve cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", nơi ghi lại những mục tiêu, những ước mơ mà cô và Long đã cùng nhau xây dựng. Từng con số, từng gạch đầu dòng cần cải thiện dường như đang thì thầm, nhắc nhở cô về chặng đường dài phía trước. Cô biết, nếu không nỗ lực hơn nữa, giấc mơ đại học của cô, giấc mơ được cùng Long bước tiếp trên một con đường mới, sẽ trở nên xa vời.
Đúng lúc đó, điện thoại đặt trên bàn rung lên. Linh giật mình, vội vàng cầm lấy. Là tin nhắn từ Long. Trái tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô mở tin nhắn, những dòng chữ hiện lên trên màn hình, đơn giản nhưng đủ sức xoa dịu mọi lo lắng trong cô:
Long: *Đừng lo lắng quá. Cậu đã làm rất tốt rồi. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng nhiều hơn nữa. Tớ tin cậu.*
Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi Linh. Chỉ vài câu chữ ngắn gọn, nhưng sức mạnh của nó thật kỳ diệu. Nó như một liều thuốc an thần, đánh tan đi những đám mây u ám trong lòng cô, thay vào đó là một tia nắng ấm áp của niềm tin và sự kiên định. Cô gõ trả lời, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím:
Linh: *Cảm ơn cậu, Long. Tớ cũng tin chúng ta.*
Sau đó, Linh đặt điện thoại xuống, ánh mắt cô nhìn thẳng vào cuốn sách giáo khoa Toán. Không còn sự mệt mỏi hay chán nản như buổi sáng, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt to tròn. Cô mở sách, lấy cây bút chì khắc tên mà Long đã tặng. Cái chạm của cây bút chì vào trang giấy, tiếng sột soạt nhẹ nhàng khi cô ghi chú, tất cả như một nghi thức, đánh dấu sự khởi đầu của một giai đoạn mới. Cô bắt đầu giải bài tập, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Linh biết, chặng đường sắp tới sẽ vô cùng gian nan. Sự tăng cường độ ôn luyện sẽ dẫn đến những dấu hiệu mệt mỏi, stress, và có thể có cả những lúc cô cảm thấy kiệt sức. Áp lực từ gia đình, từ bạn bè, và cả áp lực tự thân sẽ ngày càng lớn. Thậm chí, có thể sẽ có những cuộc cãi vã nhỏ, những hiểu lầm không đáng có giữa cô và Long, bởi sự căng thẳng kéo dài. Nhưng hiện tại, cô không còn sợ hãi nữa. Bởi vì, dù áp lực có lớn đến đâu, dù con đường có chông gai đến mấy, cô vẫn có Long ở bên, có những người bạn thân thiết luôn ủng hộ. Tình yêu của họ sẽ là ngọn hải đăng, soi sáng con đường phía trước, để tuổi thanh xuân rực rỡ của họ luôn tràn đầy hy vọng và niềm tin.
Cô khẽ mỉm cười, tiếp tục giải bài tập, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô và Long, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.