Linh khẽ mỉm cười, tiếp tục giải bài tập, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô và Long, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.
***
Đêm mùa hè ở Hạ Long mang theo một sự oi ả đặc trưng, ngay cả khi màn đêm đã buông xuống. Tiếng rao hàng buổi tối, dù đã xa dần, vẫn còn vọng lại đâu đó trong không gian đặc quánh hơi nóng. Trong căn hộ tập thể cũ kỹ của gia đình Trần Hoàng Long, bữa cơm tối diễn ra trong một bầu không khí có phần căng thẳng hơn thường lệ. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn trần cũ kỹ hắt xuống mâm cơm, làm nổi bật những gương mặt quen thuộc nhưng lại ẩn chứa những suy tư khác nhau. Bên ngoài, tiếng sinh hoạt của hàng xóm vẫn vọng vào, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể đã vãn, nhường chỗ cho tiếng TV từ các nhà lân cận râm ran. Mùi thức ăn nấu nướng từ hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và mùi thơm quen thuộc của món thịt kho tàu mẹ cậu nấu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, nhưng hôm nay, Long dường như không cảm nhận được sự ấm cúng quen thuộc đó.
Trần Thu Hà, mẹ của Long, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu thường trực, hôm nay lại mang một vẻ lo lắng. Bà gắp thêm một miếng thịt vào bát Long, giọng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa sự thúc giục: “Long ăn thêm chút nữa đi con. Con dạo này gầy đi nhiều quá, học hành vất vả phải ăn uống đầy đủ mới có sức.” Cậu khẽ gật đầu, cố gắng nuốt miếng thịt dù cảm giác ngon miệng chẳng còn. Ánh mắt cậu vô thức liếc sang bố, Trần Văn Hùng, người đàn ông trầm tĩnh và phong độ, đang ngồi đối diện. Bố cậu, với vẻ ngoài nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, cũng đang nhìn cậu, ánh mắt đầy suy nghĩ.
“Long này,” bà Hà mở lời, phá v vỡ sự im lặng đang bao trùm. “Con đã nghĩ kỹ về việc chọn ngành, chọn trường chưa? Hè này là phải nộp hồ sơ rồi đấy.”
Long đặt đũa xuống, hớp một ngụm nước. Cậu biết, cuộc nói chuyện này sớm muộn gì cũng đến. Nó cứ lẩn quẩn trong đầu cậu mấy ngày nay, nặng trĩu hơn cả những bài toán khó hay những đề văn cần phân tích. “Con… con vẫn đang tìm hiểu ạ.” Cậu trả lời, giọng trầm khẽ, có chút ngập ngừng.
Ông Hùng lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy dứt khoát: “Long ạ, bố mẹ muốn con có một tương lai tốt đẹp. Với học lực của con, con hoàn toàn có thể vào những trường top đầu. Quan trọng nhất là một trường top, có danh tiếng. Bách Khoa hay Ngoại Thương đều tốt, con phải cố gắng.” Ông gằn mạnh hai chữ “cố gắng”, như một lời nhắc nhở về kỳ vọng mà cả gia đình đang đặt vào cậu.
Bà Hà tiếp lời, với vẻ mặt đầy hy vọng: “Đúng đấy. Con nên suy nghĩ kỹ về ngành kinh tế, tiềm năng phát triển rất lớn. Bác Hai con cũng đang làm ở đó, có thể giúp đỡ con rất nhiều sau này. Có người quen rồi thì đường đi sẽ thuận lợi hơn bao nhiêu.” Bà nhìn cậu đầy trìu mến, nhưng trong mắt Long, những lời đó lại chất thêm một gánh nặng vô hình.
Kinh tế. Bách Khoa. Ngoại Thương. Những cái tên đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Long như một điệp khúc. Cậu biết bố mẹ chỉ muốn điều tốt nhất cho cậu. Bố mẹ đã vất vả cả đời để tạo điều kiện cho cậu ăn học, để cậu không phải lo nghĩ nhiều. Những lời khuyên của họ là từ kinh nghiệm, từ sự quan tâm chân thành. Nhưng liệu đó có phải là con đường cậu thực sự muốn đi không? Cậu đã dành cả tuổi thanh xuân rực rỡ của mình để theo đuổi những con số, những công thức, những trang sách dày cộp, tất cả đều hướng tới một mục tiêu duy nhất: đỗ đại học. Nhưng đỗ vào đâu, làm gì sau đó, cậu vẫn chưa thực sự có một câu trả lời rõ ràng trong trái tim mình.
Trong suy nghĩ của Long, cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã ba đường. Một con đường đã được vạch sẵn, sáng sủa, an toàn, được định hướng bởi những người cậu yêu thương nhất. Con đường còn lại thì mờ mịt hơn, đầy những câu hỏi chưa lời đáp, nhưng có lẽ lại gần với những khát khao thầm kín trong cậu. Cậu gắp thức ăn một cách miễn cưỡng, thỉnh thoảng liếc nhìn bố mẹ, gương mặt cố giữ vẻ bình thản nhất có thể. Cậu thở dài nhẹ trong lòng, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi và bối rối khi bố mẹ nhắc lại những trường đại học cụ thể, những ngành nghề mà cậu chưa từng thực sự tưởng tượng mình sẽ gắn bó. Kỳ vọng của bố mẹ... liệu mình có thể đáp ứng được không? Và nếu đáp ứng được, liệu mình có thực sự hạnh phúc? Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu trong tâm trí cậu, khiến bữa cơm tối vốn nên ấm cúng nay lại trở nên nặng nĩu lạ thường. Cậu chỉ muốn kết thúc bữa ăn thật nhanh, để có thể trở về phòng, đối diện với những suy nghĩ của chính mình trong sự tĩnh lặng.
***
Cùng buổi tối oi ả đó, trong căn hộ tập thể cũ kỹ của Lê Ngọc Linh, không khí có vẻ nhẹ nhàng hơn nhưng áp lực lại hiện hữu theo một cách khác. Sau bữa ăn, Linh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay mân mê chiếc điện thoại đặt trên bàn. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn vẫn đang tỏa sáng góc học tập của cô, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi xa xăm hơn, không phải là những chồng sách vở hay những bài tập còn đang dang dở. Tiếng TV từ nhà hàng xóm, tiếng gió nhẹ xào xạc qua khung cửa sổ, và cả mùi thức ăn còn vương trong không khí, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong dòng suy nghĩ miên man của cô.
Lê Thanh Hương, mẹ của Linh, với gương mặt thanh tú và nụ cười ấm áp thường trực, đang ngồi đối diện cô. Bà Hương là một người phụ nữ tâm lý, luôn thấu hiểu con gái, nhưng hôm nay, những lời nói của bà lại mang theo một sức nặng mà Linh cảm thấy khó lòng gánh vác.
“Linh này, con gái,” bà Hương nhẹ nhàng mở lời, giọng nói trong trẻo, dịu dàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. “Mẹ biết con học giỏi, nhất là môn tiếng Anh. Con gái mẹ giỏi ngoại ngữ thế này, nên chọn trường Sư phạm hoặc Ngoại ngữ là tốt nhất. Sau này có công việc ổn định, lại được làm cô giáo thì còn gì bằng, vừa có ích cho xã hội, vừa có thời gian chăm sóc gia đình.” Bà nhìn Linh đầy trìu mến, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào và hy vọng.
Linh khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười đáp lại. Cô biết mẹ luôn muốn cô có một cuộc sống bình yên, ổn định. Sư phạm hay Ngoại ngữ, đó là những lựa chọn an toàn, được xã hội đánh giá cao. Nhưng liệu đó có phải là điều cô thực sự mong muốn? Cô luôn mơ ước được bay nhảy, được khám phá những điều mới mẻ, được làm những công việc sáng tạo. Trở thành một giáo viên, đứng trên bục giảng, liệu có phải là tất cả những gì cô muốn cho tuổi thanh xuân rực rỡ này?
Lê Quang Minh, bố của Linh, một người đàn ông đứng đắn, có chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự ấm áp, đặt tờ báo xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào con gái. Giọng ông trầm và dứt khoát: “Đừng chọn ngành nào mơ hồ quá, Linh ạ. Phải có tương lai rõ ràng, thu nhập tốt. Học hành là quan trọng nhất, nhưng chọn ngành cũng không kém phần quan trọng đâu. Con phải nhìn vào thực tế, đừng mơ mộng quá.” Ông không gay gắt, nhưng từng lời nói đều mang tính định hướng rõ ràng, thực tế đến mức đôi khi Linh cảm thấy nghẹt thở.
Mẹ Linh tiếp lời, giọng nói có chút lo lắng: “Mẹ tin con sẽ làm được. Nhưng con phải suy nghĩ kỹ. Bạn bè con, những đứa học giỏi khác cũng đang nhắm đến những ngành này đấy. Đừng để lỡ cơ hội tốt.”
Linh cảm thấy bối rối vô cùng. Cô muốn làm hài lòng bố mẹ, muốn đáp ứng kỳ vọng của họ. Cô không muốn làm họ thất vọng. Nhưng cô cũng có những ước mơ của riêng mình, những khát khao thầm kín mà cô chưa dám bày tỏ. Ngoại ngữ cô giỏi, đúng vậy, nhưng cô có thực sự muốn biến nó thành nghề nghiệp cả đời không? Hay đó chỉ là một công cụ giúp cô tiếp cận với thế giới rộng lớn hơn?
“Con… con sẽ suy nghĩ kỹ hơn ạ,” Linh khẽ nói, giọng nói nhỏ dần, yếu ớt. Cô ngồi dựa vào ghế, tay mân mê chiếc điện thoại, ánh mắt xa xăm. Cô thỉnh thoảng gật đầu nhưng tâm trí lại đang bay bổng theo những suy nghĩ riêng. Mình muốn gì? Liệu mình có thể làm hài lòng tất cả mọi người? Nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai bị định đoạt bởi những kỳ vọng của người khác, chứ không phải của chính cô, cứ lớn dần trong lòng. Cô cảm thấy nặng trĩu. Cứ nghĩ đến tương lai mà thấy nặng trĩu. Liệu cô có thể giữ được sự kiên cường bên trong khi đối mặt với những áp lực này không? Cô chỉ ước gì có một phép màu, một lời giải đáp rõ ràng cho con đường phía trước, để cô không phải băn khoăn, lo lắng nhiều đến vậy. Mùi ẩm mốc nhẹ của căn hộ tập thể cũ, hòa với mùi xà phòng từ quần áo vừa giặt của mẹ, và mùi khói bụi nhẹ từ đường phố vọng vào, tất cả dường như càng làm tăng thêm sự nặng nề trong không khí.
***
Màn đêm đã buông sâu, mang theo làn gió mát lành hiếm hoi xua đi cái oi ả của ngày hè. Trên cây cầu vượt bộ hành bắc qua con đường lớn, ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung đen. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, mặc dù đã thưa thớt hơn nhiều so với ban ngày, vẫn tạo nên một bản nhạc nền ồn ào, bất tận của nhịp sống đô thị Hạ Long. Tiếng gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút mùi khói bụi xe cộ lẫn với hơi biển mặn mà, lùa qua mái tóc dài óng ả của Linh, khiến vài sợi tóc lòa xòa trước mặt cô.
Long và Linh đứng sát bên nhau, dựa vào lan can cầu, ánh mắt cả hai cùng nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới. Sau khi trở về nhà và đối mặt với những cuộc “thẩm vấn” về tương lai, cả hai đều cảm thấy ngột ngạt. Một tin nhắn của Long, đơn giản hỏi “Cậu có muốn đi hóng gió không?”, đã khiến Linh không chút do dự đồng ý. Đây là nơi họ thường tìm đến khi cần một khoảng lặng, một nơi để trốn khỏi những ồn ào, cả bên ngoài lẫn bên trong tâm hồn.
“Bố mẹ em cứ nhắc mãi về Sư phạm, Ngoại ngữ… Em không biết mình có thực sự muốn vậy không, Long à.” Giọng Linh nhỏ dần, yếu ớt, lẫn vào tiếng gió. Cô không nhìn Long, chỉ chăm chú dõi theo những ánh đèn xe lướt qua. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư, chứa đựng cả sự bối rối và nỗi lo lắng. Cô cảm thấy thật nặng nề khi phải đối mặt với những kỳ vọng ấy.
Long nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, siết nhẹ. Hơi ấm từ tay cậu truyền sang cô, như một dòng điện xoa dịu những lo âu đang cuộn trào trong lòng cô. Cậu không nói gì ngay, chỉ khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận mùi không khí đêm trong lành pha lẫn chút khói bụi. Ánh mắt cậu kiên định, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi hùng vĩ của Hạ Long ẩn hiện trong màn đêm.
“Bố mẹ anh cũng thế,” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm, nhưng cũng mang theo chút mệt mỏi. “Bách Khoa, Ngoại Thương… Cứ như là con đường đã được định sẵn vậy, mà anh thì chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi theo con đường đó.” Cậu nhớ lại bữa cơm tối đầy áp lực, nhớ lại ánh mắt đầy kỳ vọng của bố mẹ. Cậu biết, họ chỉ muốn điều tốt nhất cho cậu, nhưng đôi khi, cái “tốt nhất” đó lại khác xa với điều cậu thực sự khao khát.
Linh khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, tìm kiếm sự an ủi. Cảm giác quen thuộc, an toàn khi ở bên cậu khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. “Cứ nghĩ đến tương lai mà thấy nặng trĩu. Em sợ lắm, Long à,” cô thì thầm, giọng nói run run. “Liệu chúng ta có thể ở bên nhau không nếu chọn những con đường khác nhau? Nếu em phải đi Sư phạm ở một thành phố khác, hay anh phải vào Bách Khoa ở Hà Nội… Liệu tình yêu của chúng ta có đủ mạnh để vượt qua khoảng cách không?” Nỗi lo “học xa nhau” đã bắt đầu được gieo mầm trong tâm trí cô, như một hạt giống bé nhỏ nhưng đầy tiềm năng trở thành một cây đại thụ của sự bất an.
Long siết chặt tay Linh hơn. Cậu hiểu nỗi lo của cô, bởi cậu cũng đang tự hỏi chính mình câu hỏi tương tự. Cậu nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim cô đang truyền qua. “Anh không biết,” cậu thành thật nói, giọng cậu trầm hơn. “Anh không biết liệu mọi chuyện sẽ ra sao. Nhưng anh biết chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách. Đừng lo một mình.” Cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một tia quyết tâm.
Nỗi lo lắng về một tương lai mịt mờ, về những lựa chọn định mệnh, vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí đêm. Áp lực từ gia đình, từ xã hội về việc chọn trường, chọn ngành đã trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, khiến Long và Linh cảm thấy nặng trĩu khi nghĩ về tương lai. Họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, một ngã rẽ mà ở đó, không ai có thể biết trước điều gì sẽ xảy ra.
Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh đèn lung linh của thành phố Hạ Long, bên nhau trên cầu vượt lộng gió, họ không còn cô đơn nữa. Long và Linh, hai trái tim non trẻ đang đối mặt với thử thách đầu đời của tuổi trưởng thành, đã tìm thấy sự an ủi và sức mạnh từ nhau. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy không ồn ào dữ dội nhưng lại bền bỉ và dịu dàng, đang dần trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước. Dù chông gai đến mấy, họ tin rằng, với tình yêu và sự đồng hành của bạn bè, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của Long và Linh, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Cậu khẽ hôn lên trán Linh, một nụ hôn nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để khẳng định lời hứa không lời: Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai, dù chưa được nói ra, đã khắc sâu trong trái tim cả hai, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ, đầy hy vọng và niềm tin. Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm con đường của riêng mình, không chỉ là con đường sự nghiệp, mà còn là con đường để tình yêu này được vẹn nguyên, bất chấp mọi thử thách.