Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi buổi sáng reo vang, xé tan bầu không khí căng thẳng bao trùm những tiết học đầu tiên. Trên hành lang của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, dòng người áo trắng vội vã đổ ra, tiếng nói cười, tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, quen thuộc của tuổi học trò. Những dãy phòng học với kiến trúc pha trộn giữa nét cổ điển của Pháp và hơi thở hiện đại, vẫn giữ được vẻ trang nghiêm nhưng cũng đầy sức sống. Mái ngói đỏ rêu phong, tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, xen kẽ là những ô cửa kính lớn phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, chiếu sáng cả một góc hành lang. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và đâu đó thoang thoảng mùi cà phê từ căng tin lướt qua, như một lời nhắc nhở về nhịp sống hối hả nhưng cũng đầy nhiệt huyết nơi đây.
Long đứng tựa vào bức tường cạnh cửa sổ, ánh mắt dõi theo những tán cây phượng vĩ đang bắt đầu xanh mướt trong sân trường. Cậu vẫn còn cảm thấy nặng trĩu trong lòng từ cuộc trò chuyện tối qua với Linh, và cả với bố mẹ cậu. Những lời định hướng, những kỳ vọng được đặt ra, cứ như những tảng đá vô hình đè nặng lên đôi vai non trẻ. Tiếng ồn ào xung quanh dường như không thể lấn át được những suy tư đang cuộn trào trong tâm trí cậu. Long nhớ lại ánh mắt đầy lo lắng của Linh khi cô tựa vào vai cậu trên cầu vượt, nhớ lại cái siết tay yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa của cô. Cậu biết, cô cũng đang trải qua những cảm xúc tương tự, thậm chí còn bối rối hơn cả cậu.
Ngọc Linh bước tới, dáng người nhỏ nhắn lướt qua đám đông học sinh. Mái tóc dài đen óng ả của cô được buộc gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn tinh nghịch rủ xuống vầng trán. Đôi mắt to tròn long lanh của cô không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, thay vào đó là một nét ưu tư khó tả. Cô mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm, nhưng dường như nó không thể che giấu được sự nặng nề trong lòng cô. Vừa nhìn thấy Long, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, như thể tìm thấy một bến đỗ an toàn giữa biển khơi của những lo toan.
“Cậu đứng đây đợi tớ à?” Linh hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng hơi khẽ.
Long khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. “Ừ. Tiết vừa rồi tớ cứ nghĩ mãi về chuyện tối qua.” Cậu đưa tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ quen thuộc mà cô luôn cảm thấy ấm áp. “Cậu sao rồi?”
Linh khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, cảm nhận sự vững chãi quen thuộc. Hơi ấm từ cậu truyền sang, làm dịu đi phần nào sự bất an trong lòng cô. “Tớ cũng vậy. Cứ nghĩ đến là lại thấy đầu óc quay cuồng, Long à.” Cô thở dài, tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi và bối rối. “Bố mẹ tớ cứ nhắc mãi về Sư phạm, Ngoại ngữ… Cứ như thể đó là con đường duy nhất dành cho tớ vậy. Tớ không biết mình có thực sự muốn vậy không, Long à.” Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự hoang mang. Cô luôn là một người hoạt bát, năng động, nhưng trước ngưỡng cửa của những quyết định lớn lao này, cô lại cảm thấy mình thật bé nhỏ và yếu ớt. Cái áp lực vô hình từ những kỳ vọng của gia đình, những lời khuyên từ họ hàng, cứ bủa vây lấy cô, khiến cô không thể tìm thấy lối thoát.
Long khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, siết nhẹ. Ngón tay cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, truyền đi sự trấn an và thấu hiểu. Ánh mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ kiên định, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô. “Bố mẹ tớ cũng vậy,” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm, nhưng cũng mang theo chút mệt mỏi. “Mấy hôm nay, bàn ăn tối nào cũng thành bàn họp chiến lược. Nào là Bách Khoa, Ngoại Thương… Cứ như là một con đường đã được định sẵn vậy, mà tớ thì chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi theo con đường đó.” Cậu nhớ lại những ánh mắt đầy kỳ vọng, những câu hỏi thăm dò về điểm số, về các trường đại học top đầu mà bố mẹ cậu vẫn hay nhắc đến. Họ chỉ muốn cậu có một tương lai tốt đẹp, một công việc ổn định, nhưng họ lại quên mất rằng, cậu cũng có những ước mơ, những khao khát riêng. “Họ nói, đó là những ngành nghề ‘thời thượng’, ‘có tương lai’. Nhưng tương lai của ai thì tớ lại không biết nữa.” Cậu khẽ lắc đầu, sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long. Cô hiểu cảm giác của cậu hơn ai hết. “Cảm giác như… mình không được phép có tiếng nói riêng vậy. Như thể mọi người đã vẽ sẵn một con đường và mình chỉ cần bước theo thôi.” Cô nói, giọng nói pha chút giận dỗi và thất vọng. “Nhưng đây là tương lai của mình cơ mà. Là quyết định của cả đời người. Làm sao mà mình có thể giao phó hoàn toàn cho người khác được chứ?”
Long gật đầu đồng tình. “Chính xác. Chúng mình không thể cứ để mọi người quyết định thay được.” Cậu đứng thẳng dậy, bờ vai rộng và dáng người cao ráo toát lên một vẻ kiên định. “Nếu cứ tiếp tục như thế này, chúng ta sẽ chỉ mãi bơi trong mớ bòng bong của những kỳ vọng không phải của mình. Chúng ta cần chủ động tìm hiểu, chủ động chọn lựa.” Cậu siết chặt tay Linh hơn, như một lời cam kết. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường của riêng mình, Linh ạ. Dù nó có khác biệt với những gì mọi người mong muốn, nhưng ít nhất, đó là con đường mà chúng ta tự chọn.”
Nghe những lời của Long, Linh cảm thấy một luồng sức mạnh nhỏ bé trỗi dậy trong lòng. Cô biết, Long luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô, là người luôn ủng hộ và động viên cô vượt qua mọi khó khăn. “Nhưng mà, bắt đầu từ đâu bây giờ, Long? Có quá nhiều trường, quá nhiều ngành… Tớ cảm thấy như lạc vào một mê cung vậy.” Cô vẫn còn bối rối, nhưng đã có thêm một chút quyết tâm.
Long mỉm cười nhẹ nhàng. “Thì chúng ta sẽ cùng nhau tìm đường ra khỏi mê cung đó. Tối qua, tớ đã nghĩ rồi. Thay vì ngồi lo lắng, chúng ta hãy bắt đầu hành động. Chiều nay, sau giờ học, chúng ta đến thư viện thành phố nhé? Ở đó có rất nhiều tài liệu, có cả máy tính để chúng ta tra cứu thông tin.” Cậu nhìn cô, ánh mắt đầy tin tưởng. “Chúng ta sẽ cùng nhau lập một ‘bản đồ tương lai’ cho riêng mình. Ít nhất là những nét phác thảo đầu tiên.”
Linh nhìn Long, đôi mắt cô dần lấy lại được sự lấp lánh quen thuộc. “Được thôi,” cô nói, giọng nói đã hào hứng hơn nhiều. “Nghe cũng thú vị đấy. Một ‘bản đồ tương lai’... Cùng nhau phác thảo.” Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi có Long ở bên, cùng cô đối mặt với những thử thách này. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy không ồn ào dữ dội nhưng lại bền bỉ và dịu dàng, đang dần trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước. Dù chông gai đến mấy, cô tin rằng, với Long ở bên, cô sẽ cùng cậu vượt qua. Tiếng chuông hết giờ ra chơi lại vang lên, Long và Linh nắm tay nhau trở về lớp, trong lòng mang theo một quyết tâm mới, một tia hy vọng mới cho hành trình sắp tới.
***
Buổi chiều muộn, khi những tia nắng vàng cuối cùng của ngày bắt đầu trải dài trên những con phố của Hạ Long, Long và Linh cùng nhau tìm đến Thư viện Thành phố. Tòa nhà thư viện có vẻ ngoài hơi cũ kỹ, nhưng được bảo trì rất tốt, với những ô cửa kính lớn và kiến trúc trang nghiêm. Bước vào bên trong, một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh bao trùm, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào huyên náo bên ngoài. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm, và một chút hương bụi sách đặc trưng của thư viện xộc vào mũi, tạo cảm giác dễ chịu và gợi lên sự tò mò. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng bước chân khẽ khàng của nhân viên thư viện lẫn vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho không gian tri thức.
Họ tìm một chiếc bàn trống gần khu vực máy tính công cộng. Long nhanh chóng bật máy tính lên, trong khi Linh đi vòng quanh các kệ sách cao ngút, lướt qua những đầu sách dày cộp về hướng nghiệp, cẩm nang tuyển sinh đại học. Ban đầu, sự tò mò và hứng thú tràn ngập trong đôi mắt cô. Cô cầm lên một cuốn sách bìa cứng, lật dở vài trang, rồi lại đặt xuống, cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc vào một thế giới xa lạ.
“Nhiều trường quá, Long à. Tớ thấy hoa cả mắt rồi đây,” Linh nói, giọng hơi nản. Cô quay lại chỗ Long, hai tay ôm một chồng sách mỏng về các trường đại học ở miền Bắc. “Cứ nghĩ là mình đã biết kha khá, ai dè…”
Long mỉm cười, ánh mắt cậu tập trung vào màn hình máy tính. “Cậu ngồi xuống đây đi, chúng ta cùng xem. Tra cứu trên mạng sẽ nhanh hơn.” Cậu gõ nhanh địa chỉ website của Bộ Giáo dục và Đào tạo, sau đó là các trang tuyển sinh của những trường đại học lớn. “Đây, danh sách các trường đại học, cao đẳng trên cả nước. Cậu muốn bắt đầu từ đâu?”
Linh ngồi xuống cạnh Long, khẽ dựa vào vai cậu. Màn hình máy tính hiện ra một danh sách dài dằng dặc các trường, các ngành học, các khối thi… Thực sự quá sức tưởng tượng của cô. “Ui trời, nhiều thế này sao mà chọn được Long?” Cô thốt lên, ánh mắt vẫn còn sự choáng ngợp. “Nào là kinh tế, công nghệ, y dược… Tớ chỉ thích mấy ngành có liên quan đến ngôn ngữ hoặc sư phạm thôi. Mấy ngành kia tớ thấy khô khan quá.” Cô nhớ lại những lời khuyên của mẹ về việc trở thành giáo viên tiếng Anh, hay phiên dịch viên. Đó là những nghề nghiệp mà mẹ cô vẫn luôn mơ ước cho cô.
Long gật đầu, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên bàn phím. “Tớ hiểu. Tớ thì đang xem Bách Khoa với Ngoại Thương. Đó là những trường bố tớ hay nhắc đến. Nhưng mà, mỗi trường lại có mấy chục khoa khác nhau. Khoa công nghệ thông tin, khoa điện tử, khoa cơ khí… Thật sự… khó hơn làm toán nhiều.” Cậu khẽ thở dài, cảm thấy mình đang đối mặt với một bài toán khó gấp bội những bài toán vật lý, hóa học mà cậu vẫn thường giải. Cậu là một người có tư duy logic, nhưng trước biển thông tin mênh mông này, cậu lại cảm thấy mình trở nên lạc lối.
“Vậy còn những trường ở Hạ Long thì sao?” Linh đột nhiên hỏi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. “Hay mình thử xem mấy trường ở Hạ Long trước nhỉ? Dù sao thì cũng gần nhà, tiện cho việc đi lại, mà bố mẹ cũng sẽ không phải lo lắng nhiều.” Giọng cô đầy hy vọng, một chút mong muốn được ở lại gần gia đình, gần thành phố biển yêu dấu này, và quan trọng hơn cả, là gần Long. Nỗi lo “học xa nhau” từ tối qua vẫn còn len lỏi trong tâm trí cô, như một hạt giống bé nhỏ đang dần nảy mầm.
Long dừng tay, nhìn sang Linh. Ánh mắt cậu thoáng chút suy tư. “Cũng được, chúng ta có thể tham khảo.” Cậu gõ từ khóa “đại học Hạ Long” vào thanh tìm kiếm. “Nhưng nếu có trường tốt hơn, phù hợp hơn ở xa thì sao? Nếu chúng ta chỉ vì muốn ở gần nhà mà bỏ lỡ cơ hội được học tập trong một môi trường tốt hơn, một ngành học mà mình thực sự yêu thích hơn thì sao, Linh?” Giọng Long trầm xuống, thể hiện sự nghiêm túc trong suy nghĩ của cậu. Cậu là người thực tế, luôn đặt hiệu quả và tương lai lên hàng đầu. Đối với cậu, việc học tập là một khoản đầu tư lớn cho tương lai, không thể tùy tiện. Long khẽ lướt qua một số trường ở Hà Nội trên màn hình, vô thức. Các trường đại học top đầu luôn nằm trong tâm trí cậu, như một mục tiêu lớn mà cậu cần phải chinh phục.
Linh im lặng, cô hiểu những gì Long nói là đúng. Cô biết, cậu luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho cả hai. Nhưng cái cảm giác phải xa nhà, xa bạn bè, xa Long, lại khiến cô ngần ngại. “Tớ hiểu. Nhưng mà… tớ thấy sợ lắm, Long à. Cảm giác như mình đang phải đưa ra một quyết định quá lớn so với tuổi của mình vậy.” Cô nói, giọng cô trở nên yếu ớt hơn. “Và tớ cũng sợ… nếu chúng ta chọn những con đường quá khác nhau…”
Long khẽ đặt tay lên tay Linh, siết nhẹ. “Đừng lo lắng quá. Đây chỉ là bước đầu tiên thôi mà. Chúng ta còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu, để suy nghĩ kỹ càng. Quan trọng là chúng ta đang cùng nhau làm điều đó.” Cậu mỉm cười trấn an cô. “Cậu cứ xem kỹ các ngành mà cậu thích, tớ cũng vậy. Sau đó chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc, cân nhắc ưu nhược điểm của từng lựa chọn.” Cậu kéo một cuốn sổ tay nhỏ từ trong cặp ra. “Đây là ‘cuốn sổ tay ước mơ tuổi 17’ của chúng ta. Chúng ta sẽ ghi lại tất cả những gì chúng ta tìm hiểu được vào đây.” Cuốn sổ tay có bìa màu xanh ngọc, được Long cẩn thận bọc lại. Cậu mở ra trang đầu tiên, đã có vài dòng chữ viết tay ngay ngắn. Long luôn là người cẩn thận và có kế hoạch.
Hai người tiếp tục ngồi bên nhau, lật dở từng trang sách, lướt qua từng website. Thỉnh thoảng, Linh lại chỉ vào một ngành học nào đó và hỏi Long, hoặc Long lại giải thích cho cô về một khái niệm mà cô chưa hiểu. Có lúc, họ bật cười vì những cái tên ngành học lạ lẫm, có lúc lại thở dài vì sự phức tạp của các quy định tuyển sinh. Không khí thư viện vẫn trầm mặc, nhưng xung quanh Long và Linh lại có một luồng sinh khí khác, một sự pha trộn giữa bối rối, lo lắng, và cả một chút hào hứng của những người trẻ đang khám phá một thế giới mới.
***
Khi những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thắp sáng cả thành phố, Long và Linh rời khỏi thư viện. Họ quyết định đi bộ qua cầu vượt bộ hành để về nhà, như một thói quen, và cũng là để tiếp tục cuộc trò chuyện còn dang dở. Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ, mang theo chút hơi ẩm mặn mà của biển Hạ Long, hòa cùng mùi khói bụi đặc trưng của đô thị. Tiếng xe cộ gầm rú vội vã dưới chân cầu tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống thành phố về đêm.
Trên cầu, Long và Linh dừng lại, tựa vào lan can, cùng nhìn ngắm thành phố lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài vô tận, tượng trưng cho vô vàn con đường, vô vàn lựa chọn đang chờ đợi họ phía trước. Sau hơn hai tiếng đồng hồ ‘nghiên cứu’ tại thư viện, đầu óc cả hai đều cảm thấy nặng trĩu hơn là nhẹ nhõm.
“Tớ thấy hơi sợ Long à,” Linh nói, giọng cô nhỏ dần, yếu ớt. Cô siết chặt cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” trong tay. “Nhiều lựa chọn quá, nhiều thông tin quá. Tớ cứ cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã ba đường mà không có biển chỉ dẫn vậy. Lỡ mình chọn sai thì sao?” Nỗi sợ hãi về việc đưa ra quyết định sai lầm cho tương lai, một quyết định có thể ảnh hưởng đến cả cuộc đời, cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Đặc biệt là khi những lựa chọn đó lại có thể dẫn họ đến những thành phố khác nhau, những môi trường khác nhau.
Long khẽ đặt tay lên vai Linh, siết nhẹ. “Sẽ không sai đâu, Linh. Quan trọng là mình đã cố gắng hết sức để tìm hiểu, để chọn con đường mà mình thực sự muốn đi. Hơn nữa,” cậu nói thêm, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu mà. Cậu không một mình đâu.” Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang vai cô, như một lời trấn an vô hình, xoa dịu đi phần nào sự bất an trong lòng Linh. Cậu hiểu nỗi lo của cô, bởi cậu cũng đang tự hỏi mình những câu hỏi tương tự. Liệu con đường mình chọn có thực sự là con đường tốt nhất? Liệu nó có dẫn cậu đi xa khỏi Linh không?
Linh khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của cậu. “Ước gì có một cái bản đồ chỉ đường sẵn cho tương lai nhỉ?” cô nói, giọng nói pha chút mơ mộng và cả sự bất lực. “Cứ theo đó mà đi thì đỡ phải lo nghĩ nhiều.”
Long mỉm cười nhẹ. “Cuộc sống mà, đâu phải lúc nào cũng có bản đồ chỉ đường sẵn. Hơn nữa, nếu có, thì còn gì là thú vị nữa? Chúng ta sẽ cùng nhau vẽ bản đồ đó, Linh ạ.” Cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một tia quyết tâm. “Chỉ là… cần thêm thời gian để phác thảo rõ ràng hơn thôi. Bây giờ mới chỉ là những nét vẽ đầu tiên, những điểm chấm phá. Rồi chúng ta sẽ tô màu, sẽ thêm chi tiết vào từng chặng đường.”
Linh ngẩng đầu lên, nhìn Long. Cô thấy trong ánh mắt cậu sự tự tin và cả sự ấm áp. “Cậu nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau vẽ.” Cô khẽ siết chặt tay Long, cảm nhận sự vững chãi từ cậu. Dù tương lai vẫn còn mịt mờ, dù những lựa chọn vẫn còn đang lơ lửng, nhưng có Long ở bên, cô cảm thấy mình không còn cô đơn nữa. Long và Linh, hai trái tim non trẻ đang đối mặt với thử thách đầu đời của tuổi trưởng thành, đã tìm thấy sự an ủi và sức mạnh từ nhau. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy không ồn ào dữ dội nhưng lại bền bỉ và dịu dàng, đang dần trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước. Dù chông gai đến mấy, họ tin rằng, với tình yêu và sự đồng hành của bạn bè, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của Long và Linh, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Cậu khẽ hôn lên trán Linh, một nụ hôn nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để khẳng định lời hứa không lời: Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai, dù chưa được nói ra, đã khắc sâu trong trái tim cả hai, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ, đầy hy vọng và niềm tin. Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm con đường của riêng mình, không chỉ là con đường sự nghiệp, mà còn là con đường để tình yêu này được vẹn nguyên, bất chấp mọi thử thách.
Ánh đèn thành phố Hạ Long lấp lánh như những viên ngọc trên tấm thảm nhung đen của màn đêm, soi sáng cho đôi tình nhân trẻ đang nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời. Những nét phác thảo đầu tiên cho bản đồ tương lai đã được vẽ ra, dù còn mơ hồ, nhưng chúng tràn đầy hy vọng và quyết tâm, bởi họ biết, họ không đơn độc trên hành trình ấy.