Ánh đèn thành phố Hạ Long lấp lánh như những viên ngọc trên tấm thảm nhung đen của màn đêm, soi sáng cho đôi tình nhân trẻ đang nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời. Những nét phác thảo đầu tiên cho bản đồ tương lai đã được vẽ ra, dù còn mơ hồ, nhưng chúng tràn đầy hy vọng và quyết tâm, bởi họ biết, họ không đơn độc trên hành trình ấy.
***
Buổi chiều muộn buông xuống Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, mang theo cái nắng dịu dàng cuối ngày sau một cơn mưa bất chợt buổi trưa. Những tia nắng vàng nhạt lướt qua khung cửa sổ cao, nhuộm vàng một góc lớp học số 12A1 vốn đã trống vắng. Tiếng chuông tan học đã vang lên từ lâu, nhưng Lê Ngọc Linh vẫn ngồi lại, cô đơn trên chiếc ghế quen thuộc bên cửa sổ, nơi thường ngày vẫn có Long ngồi cạnh. Bầu không khí trong lớp học tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ như tiếng ai đó đang thì thầm. Mùi phấn bảng và giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi ẩm của đất sau mưa, tạo nên một cảm giác vừa thân quen vừa buồn bã.
Trước mặt Linh là một tờ giấy trắng tinh khôi, chỉ có vài nét chữ đỏ chói lọi. Đó là bài kiểm tra Vật Lý một tiết vừa được trả lại. Con số 4.5 hiện rõ mồn một như một lời phán quyết nghiệt ngã, xuyên thẳng vào tâm trí cô. Đôi mắt to tròn long lanh của Linh giờ đây lại chất chứa đầy vẻ thất vọng và nặng trĩu. Hàng mi cong vút khẽ cụp xuống, che đi một phần ánh nhìn đang cố gắng né tránh con số ấy. Cô cắn nhẹ môi dưới, nỗi buồn bã và sự tự ti len lỏi trong lòng. Môn Vật Lý luôn là một trở ngại lớn đối với cô, một bức tường thành kiên cố mà cô chưa bao giờ có thể vượt qua một cách trọn vẹn. Mỗi khi đối mặt với những công thức khô khan, những định luật trừu tượng, đầu óc cô lại trở nên mụ mị, rối bời. Dù đã cố gắng rất nhiều, đã thức khuya dậy sớm để học bài, nhưng kết quả vẫn cứ lẹt đẹt.
“Lại không được rồi,” Linh thầm thì với chính mình, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy. Cô thở dài một hơi thật sâu, nặng nề, như thể đang trút bỏ cả gánh nặng của áp lực vô hình đang đè nén lên đôi vai gầy của mình. Áp lực từ những kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và quan trọng hơn cả là áp lực từ chính bản thân cô. Sắp đến kỳ thi đại học rồi, mỗi điểm số đều quan trọng, nhưng với môn Vật Lý, cô lại luôn là người đi sau, luôn là người phải vật lộn. “Mình… mình lại không làm được rồi.”
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, quen thuộc lướt qua cửa lớp. Đó là Trần Hoàng Long. Cậu vừa đi đá bóng về, trên người vẫn còn mặc chiếc áo phông thể thao màu xanh đen, thấm đẫm mồ hôi nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, khỏe khoắn. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, giờ đây lại càng thêm phần lãng tử dưới ánh nắng chiều. Khi đi ngang qua, Long khẽ liếc vào trong lớp, và ánh mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ngay lập tức bắt gặp hình ảnh Linh đang ngồi thẫn thờ. Cậu dừng bước, một sự lo lắng thoáng qua trong ánh mắt thường ngày vẫn lạnh lùng.
Long nhẹ nhàng bước vào lớp, tiếng giày thể thao của cậu khẽ khàng trên sàn nhà. Cậu tiến lại gần bàn của Linh, ánh mắt lướt qua bài kiểm tra Vật Lý đang nằm ngửa trên bàn. Không cần nhìn kỹ, cậu cũng có thể đoán được tình hình qua con số đỏ chói và vẻ mặt thất thần của cô. Long không nói gì ngay, chỉ im lặng quan sát. Cậu hiểu Linh đủ để biết rằng trong những khoảnh khắc này, cô cần sự hiện diện hơn là những lời nói sáo rỗng.
“Có vẻ cậu đang gặp khó khăn,” Long cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh mịch của lớp học, như một làn gió nhẹ xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Linh. “Môn Vật Lý à?”
Linh giật mình ngẩng đầu lên. Cô không ngờ Long lại vẫn còn ở trường. Khuôn mặt cô ửng hồng vì xấu hổ, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái, cố gắng che giấu bài kiểm tra điểm thấp. Cô cắn môi, một hành động quen thuộc mỗi khi cô cảm thấy bối rối hay không tự tin. “Long…” cô gọi tên cậu khe khẽ, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thở dài. Cô vội vàng gấp đôi tờ giấy kiểm tra lại, như thể muốn xóa đi bằng chứng về sự yếu kém của mình. “Không… không có gì đâu.”
Long không nói gì thêm, cậu chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần hơn, không gian giữa hai người dường như thu hẹp lại. Cậu đặt tay lên vai Linh, một cái siết nhẹ, đủ để truyền đi hơi ấm và sự trấn an. Bờ vai rộng của cậu tựa như một điểm tựa vững chãi, một nơi mà Linh luôn có thể tìm thấy sự an ủi mỗi khi cô gặp khó khăn. Hơi ấm từ bàn tay cậu xuyên qua lớp áo đồng phục mỏng, lan tỏa vào tâm hồn đang chìm trong sự thất vọng của Linh, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất khô cằn. Cậu không hỏi thêm về điểm số, cậu chỉ đơn giản là ở đó, cho cô một điểm tựa.
“Cậu không cần phải giấu tớ đâu, Linh,” Long nói, giọng vẫn trầm và đầy thấu hiểu. “Tớ biết cậu đang không vui. Vật Lý không phải là môn dễ dàng với nhiều người.” Cậu không trách móc, không phán xét, chỉ đơn thuần là sự đồng cảm. Cậu hiểu rằng đôi khi, chỉ cần có một người ở bên, thấu hiểu và chấp nhận những điểm yếu của mình, đã là một sự động viên lớn lao. Linh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt long lanh chứa đựng sự biết ơn. Cô cảm thấy một tảng đá lớn trong lòng mình được nhấc bổng. Sự hiện diện của Long, sự ấm áp từ bàn tay cậu, và những lời nói thấu hiểu đó đã xoa dịu đi phần nào sự tự ti đang gặm nhấm tâm hồn cô. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình không còn cô đơn nữa, không còn phải một mình đối mặt với những áp lực và nỗi sợ hãi. “Chúng ta có thể cùng nhau xem lại, nếu cậu muốn.” Long đề nghị, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô, như một lời hứa không lời. “Đừng lo, chúng ta còn nhiều thời gian để cố gắng mà.” Từng lời của cậu như những tia nắng ấm áp, xua đi màn mây u ám trong lòng Linh, khơi dậy trong cô một tia hy vọng mỏng manh rằng mọi thứ vẫn chưa phải là kết thúc.
***
Rời khỏi trường Ánh Dương, Long và Linh quyết định tìm đến Thư viện Thành phố, một nơi quen thuộc mà cả hai thường lui tới mỗi khi cần không gian yên tĩnh để học bài hay tìm tài liệu. Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt đã dần nhường chỗ cho sắc xanh thẫm của bầu trời, nhưng Thư viện vẫn rực rỡ dưới ánh đèn điện. Tòa nhà lớn, với kiến trúc tuy có phần cổ kính nhưng vẫn được bảo trì cẩn thận, sừng sững giữa lòng thành phố. Bước vào bên trong, một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi nước tẩy rửa nhẹ nhàng, tạo nên một cảm giác quen thuộc và dễ chịu.
Thư viện giờ đây khá vắng vẻ, chỉ lác đác vài người đọc sách và một vài học sinh đang miệt mài với bài vở của mình. Tiếng lật sách xột xoạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng bước chân khẽ khàng của nhân viên thư viện sắp xếp sách tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, bình yên. Long và Linh tìm một góc yên tĩnh khuất sau dãy kệ sách cao ngút, nơi có một chiếc bàn gỗ rộng rãi. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, đủ để soi rõ từng trang sách mà không làm chói mắt.
Trước mặt Linh là một đống "chiến lợi phẩm": cuốn sách giáo khoa Vật Lý dày cộp, một chồng vở bài tập đầy rẫy những công thức và bài giải dở dang, cùng với tờ bài kiểm tra 4.5 điểm đầy ám ảnh. Long ngồi đối diện, ánh mắt đầy kiên nhẫn. Cậu không vội vàng bắt đầu, chỉ nhẹ nhàng hỏi Linh về những phần mà cô cảm thấy khó hiểu nhất.
“Cậu yếu phần nào nhất, Linh?” Long hỏi, giọng trầm ấm. Cậu lấy ra một cây bút chì khắc tên mình mà Linh đã tặng cậu nhân dịp sinh nhật năm ngoái, và một tờ giấy nháp trắng tinh. Cây bút chì đó, với nét khắc tinh xảo tên “Long” trên thân, không chỉ là một vật dụng mà còn là kỷ vật, là biểu tượng cho sự gắn kết của cả hai.
Linh ngập ngừng một lúc, rồi thở dài, chỉ vào một trang trong sách giáo khoa. “Hầu như là tất cả các phần về động lực học, Long ạ. Mình cứ bị nhầm lẫn giữa các định luật, rồi các loại lực… Nó cứ rối tung lên trong đầu mình.” Cô nói, vẻ mặt vẫn còn chút tự ti và bối rối.
Long khẽ gật đầu. Cậu cầm cây bút chì lên, bắt đầu vẽ một hình minh họa đơn giản trên tờ giấy nháp, một vật thể nhỏ đang chịu tác dụng của nhiều lực khác nhau. “Đây là phần động lực học, Linh. Cậu cần hình dung lực tác dụng lên vật, và quan trọng nhất là phải xác định đúng các lực. Ví dụ, một vật nằm yên trên mặt sàn, nó chịu tác dụng của những lực nào?”
Linh cắn môi, cố gắng tập trung. Cô đưa mắt nhìn theo từng nét vẽ của Long, từng lời giải thích của cậu. “Lực hấp dẫn… và lực nâng của mặt sàn?” cô nói, giọng nói vẫn còn hơi rụt rè, không chắc chắn.
“Đúng rồi,” Long mỉm cười khuyến khích. Nụ cười nhẹ của cậu như một làn gió mát xua tan đi sự căng thẳng trong lòng Linh. “Bây giờ, nếu có một lực kéo ngang, thì sẽ có thêm lực ma sát. Chúng ta cần hiểu bản chất của từng lực, hướng của nó, và cách chúng tương tác với nhau.” Cậu kiên nhẫn giải thích, dùng những ví dụ rất đỗi đời thường, biến những khái niệm vật lý khô khan thành những câu chuyện dễ hiểu. Cậu vẽ thêm các vector lực, chỉ rõ hướng và độ lớn, rồi lại miêu tả cách áp dụng các định luật Newton. Long không chỉ giảng giải theo sách vở mà còn cố gắng khơi gợi cách tư duy của Linh, giúp cô tự tìm ra vấn đề và cách giải quyết. Cậu tin rằng việc hiểu được bản chất vấn đề sẽ quan trọng hơn việc chỉ học thuộc lòng công thức.
Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt cô dán chặt vào tờ giấy nháp. Ban đầu, ánh mắt cô vẫn còn lờ đờ, mơ hồ, như thể đang lạc lối trong một mê cung công thức. Cô ghi chép từng lời Long nói vào cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” mà cô luôn mang theo bên mình, không chỉ là lời giải thích mà còn là những mẹo nhỏ, những ví dụ thực tế mà Long đưa ra. Cuốn sổ tay này, vốn dùng để ghi lại những ước mơ và kế hoạch tương lai, giờ đây lại được lấp đầy bằng những nét vẽ và công thức Vật Lý. Thỉnh thoảng, cô lại cau mày suy nghĩ, rồi lại gật gù khi một khái niệm nào đó bỗng trở nên rõ ràng hơn trong đầu cô.
“À… ra là vậy!” Linh bất chợt thốt lên, giọng nói nhỏ nhưng đầy phấn khích, như thể vừa tìm thấy một kho báu. Cô vỗ tay nhẹ vào đầu, một hành động đáng yêu thường thấy của cô khi cô chợt nhận ra điều gì đó. “Mình cứ nghĩ phức tạp hóa vấn đề lên! Hoá ra chỉ cần phân tích từng lực một cách rạch ròi thôi!” Ánh mắt cô sáng lên, niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp khuôn mặt. Sự tự ti ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho sự hứng thú và tò mò.
Long mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cậu ấm áp và đầy mãn nguyện khi nhìn thấy sự tiến bộ của Linh. “Không sao. Quan trọng là cậu hiểu rồi. Đôi khi, chúng ta chỉ cần một góc nhìn khác, một cách tiếp cận khác là mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.” Cậu tiếp tục hướng dẫn Linh giải quyết một vài bài tập mẫu. Mỗi khi Linh mắc lỗi, cậu không hề nôn nóng hay trách móc, mà chỉ nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai, giải thích lại cặn kẽ từng bước. Cậu luôn kiên nhẫn đợi Linh tự tìm ra đáp án, chỉ gợi ý chứ không làm thay.
Long nhận ra rằng, Linh không thiếu thông minh, cô chỉ thiếu một người kiên nhẫn dẫn dắt và một phương pháp học phù hợp. Cô là người có khả năng ghi nhớ và phân tích tốt, nhưng lại cần sự trực quan và cụ thể để hình dung ra những khái niệm trừu tượng của Vật Lý. Cậu đã dành cả buổi chiều để cùng cô khám phá thế giới của những con số và định luật, thế giới mà trước đây Linh luôn cảm thấy xa lạ và đáng sợ. Mỗi khi Linh giải đúng một bài toán, ánh mắt cô lại rạng rỡ hơn, và Long cũng cảm thấy một niềm vui âm thầm lan tỏa trong lòng. Đó không chỉ là niềm vui của một người thầy khi thấy học trò tiến bộ, mà còn là niềm hạnh phúc của một người yêu khi nhìn thấy người mình thương vượt qua được khó khăn.
Cậu nhận ra sự khác biệt rõ rệt trong khả năng học thuật của cả hai. Long giỏi tự nhiên một cách bẩm sinh, với tư duy logic và khả năng phân tích nhạy bén. Còn Linh lại mạnh về các môn xã hội, với khả năng ghi nhớ, cảm thụ văn học và ngôn ngữ tuyệt vời. Sự khác biệt này, trong một khoảnh khắc nào đó, Long chợt nhận ra, có thể sẽ là một yếu tố quan trọng khi họ thảo luận về việc chọn trường, chọn ngành trong tương lai. Liệu những con đường học vấn khác biệt này có kéo họ đi xa nhau không? Câu hỏi đó thoáng qua trong tâm trí cậu, nhưng Long nhanh chóng gạt bỏ. Hiện tại, điều quan trọng nhất là giúp Linh lấy lại sự tự tin và vượt qua trở ngại này. Tình cảm và sự tin tưởng sâu sắc hơn giữa hai người, Long tin chắc, sẽ là nền tảng vững chắc để họ đối mặt với những quyết định khó khăn và những khác biệt tiềm ẩn trong tương lai. Cậu tin vào sức mạnh của tình yêu mà họ dành cho nhau.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Khi ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính thư viện, chiếu rọi những vệt sáng bạc lên dãy kệ sách, Long và Linh mới gấp sách lại. Linh cảm thấy đầu óc mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Những khái niệm Vật Lý không còn quá phức tạp nữa, những công thức cũng không còn quá đáng sợ nữa. Thay vào đó là một sự hiểu biết mới mẻ, một tia sáng hy vọng rằng cô có thể chinh phục được môn học này.
***
Đêm đã về khuya, những con phố Hạ Long dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh đèn đường và tiếng xe cộ thưa thớt. Gió đêm từ biển thổi vào, mang theo hơi ẩm và chút vị mặn đặc trưng, làm dịu đi cái nóng ban ngày. Sau buổi học miệt mài tại thư viện, Long và Linh cùng nhau đi bộ về. Họ không chọn những con đường lớn tấp nập, mà rẽ sang một lối tắt dẫn lên cầu vượt bộ hành, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long về đêm.
Cầu vượt, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, sừng sững bắc qua dòng xe cộ hối hả phía dưới. Tiếng xe máy, tiếng ô tô gầm rú tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của thành phố. Bước chân Long và Linh khẽ khàng trên nền cầu, tiếng gió lướt qua tai, mang theo mùi khói bụi từ đường phố, đôi khi lại thoang thoảng mùi hoa sữa dịu ngọt từ công viên gần đó. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với vài giờ trước. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự thất vọng mà thay vào đó là sự biết ơn và một niềm tin mới mẻ.
Họ dừng lại ở giữa cầu, tựa vào lan can, cùng ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh trải dài vô tận. Khung cảnh ấy thật diệu kỳ, tựa như những vì sao trên mặt đất, một bức tranh sống động của cuộc sống về đêm. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên đang lan tỏa trong lòng.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm, Long,” Linh nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chân thành, chứa đựng tất cả sự biết ơn mà cô muốn gửi gắm. Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn thành phố. “Nếu không có cậu, mình chắc không thể hiểu nổi những thứ này mất. Mấy cái công thức vật lý khô khan đó cứ như một bức tường thành không thể vượt qua vậy.” Cô cười nhẹ, một nụ cười rạng rỡ và tự nhiên.
Long khẽ mỉm cười. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Linh, những ngón tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô. “Không có gì đâu. Cậu thông minh mà, Linh. Chỉ là cần một chút thời gian để làm quen với cách tư duy của môn này thôi. Và quan trọng là cậu đã rất cố gắng.” Giọng nói của cậu trầm ấm, như một lời động viên dịu dàng, tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cậu đã nhìn thấy sự kiên trì của cô, sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cô trong việc vượt qua điểm yếu của mình, và điều đó khiến cậu càng thêm trân trọng.
Linh khẽ dựa nhẹ vào Long, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ bờ vai cậu. Đây là cảm giác mà cô luôn tìm thấy mỗi khi ở bên Long – sự an toàn, thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy không ồn ào dữ dội nhưng lại bền bỉ và dịu dàng, đang dần trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước của cả hai.
“Vậy là mình lại có thêm động lực để đối mặt với mấy môn tự nhiên đáng sợ rồi,” Linh nói, giọng đầy phấn khởi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn Long. “Cậu chính là chìa khóa khoa học của mình đó!” Cô không nói đùa, bởi vì trong buổi chiều nay, Long thực sự đã mở ra một cánh cửa mới, một cách nhìn mới về môn Vật Lý cho cô. Cậu không chỉ là người hướng dẫn, mà còn là người truyền cảm hứng, là chỗ dựa tinh thần vững chắc.
Long khẽ siết nhẹ bàn tay Linh, những ngón tay đan vào nhau một cách tự nhiên và ấm áp. Cả hai cùng ngắm nhìn thành phố Hạ Long đang lung linh về đêm. Một cảm giác bình yên và tin tưởng bao trùm lấy họ, xua đi mọi lo lắng và áp lực của cuộc sống học đường. Long nhận ra rằng, vai trò của cậu không chỉ dừng lại ở việc là bạn trai của Linh, mà còn là người dẫn đường, người đồng hành, không chỉ trong học tập mà còn trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Cậu muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô, là người mà cô có thể tin tưởng tuyệt đối.
Sự khác biệt về khả năng học thuật giữa họ – Long giỏi tự nhiên, Linh mạnh xã hội – giờ đây không còn là trở ngại, mà lại là sự bổ sung hoàn hảo. Chính những khác biệt này, cậu tin, sẽ giúp họ phát triển và hoàn thiện nhau hơn. Và dù sau này, những quyết định về trường đại học, về ngành học có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau, Long tin rằng tình cảm và sự thấu hiểu sâu sắc mà họ đã xây dựng sẽ là nền tảng vững chắc để họ vượt qua mọi thử thách. Lời hẹn ước cho tương lai, dù chưa được nói ra một cách rõ ràng, đã khắc sâu trong trái tim cả hai, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ, đầy hy vọng và niềm tin. Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm con đường của riêng mình, không chỉ là con đường sự nghiệp, mà còn là con đường để tình yêu này được vẹn nguyên, bất chấp mọi thử thách.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của Long và Linh, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Dưới ánh đèn đêm huyền ảo, hai trái tim non trẻ nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, tin tưởng rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục, mạnh mẽ và bền bỉ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.