Rực rỡ thanh xuân
Chương 388

Bản Giao Hưởng Tương Lai: Những Khúc Khải Hoàn Và Nốt Lặng

3079 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh chứng kiến bạn bè xung quanh đã bắt đầu định hình rõ ràng hơn về con đường đại học và tương lai, tạo áp lực gián tiếp lên chính họ.,Làm nổi bật sự trưởng thành của nhóm bạn khi họ đưa ra những quyết định quan trọng, mỗi người một định hướng riêng biệt.,Tăng cường cảm giác cấp bách và sự nhận thức của Long và Linh về việc họ cũng cần sớm đưa ra lựa chọn, dù còn nhiều mơ hồ.,Phát triển xung đột nội tâm cho Long và Linh về sự khác biệt tiềm ẩn trong định hướng của mỗi người, đồng thời củng cố sự gắn kết khi họ đối mặt với áp lực chung.,Thiết lập bối cảnh và tâm lý cho cuộc nói chuyện nghiêm túc về định hướng chọn trường ở Chương 390, nơi những khác biệt sẽ bộc lộ rõ ràng hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai, Phan Việt Hùng, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Thoughtful, slightly tense, reflective, supportive, urgent
Kết chương: [object Object]

Long và Linh nắm chặt tay nhau dưới ánh đèn đêm huyền ảo của Hạ Long. Sự bình yên và tin tưởng bao trùm lấy họ, xua đi mọi lo lắng và áp lực của cuộc sống học đường. Long nhận ra rằng, vai trò của cậu không chỉ dừng lại ở việc là bạn trai của Linh, mà còn là người dẫn đường, người đồng hành, không chỉ trong học tập mà còn trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Cậu muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô, là người mà cô có thể tin tưởng tuyệt đối. Cậu tin rằng, chính những khác biệt trong khả năng và sở thích sẽ giúp họ phát triển và hoàn thiện nhau hơn. Và dù sau này, những quyết định về trường đại học, về ngành học có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau, Long tin rằng tình cảm và sự thấu hiểu sâu sắc mà họ đã xây dựng sẽ là nền tảng vững chắc để họ vượt qua mọi thử thách. Lời hẹn ước cho tương lai, dù chưa được nói ra một cách rõ ràng, đã khắc sâu trong trái tim cả hai, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ, đầy hy vọng và niềm tin. Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm con đường của riêng mình, không chỉ là con đường sự nghiệp, mà còn là con đường để tình yêu này được vẹn nguyên, bất chấp mọi thử thách. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của Long và Linh, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Dưới ánh đèn đêm huyền ảo, hai trái tim non trẻ nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, tin tưởng rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục, mạnh mẽ và bền bỉ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn ồn ào và tấp nập như mọi ngày, nhưng có vẻ như nhịp điệu hối hả ấy giờ đây mang một ý nghĩa khác. Tiếng chuông reo vang lừng, báo hiệu giờ ăn trưa, nhanh chóng bị lấn át bởi tiếng xì xào của hàng trăm học sinh đổ về căng tin. Không khí trong căng tin đặc quánh mùi thức ăn trưa hấp dẫn, hòa quyện với mùi giấy sách cũ và chút thoảng nhẹ của mùi hoa sữa từ công viên gần đó theo gió lùa vào. Ánh nắng cuối thu vàng dịu hắt qua những ô cửa sổ lớn, nhuộm vàng không gian, làm nổi bật những làn bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng cười nói, tiếng chạm bát đũa lách cách, tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò.

Long và Linh tìm một bàn trống ở góc khuất hơn một chút, nơi họ có thể quan sát mà không bị quá nhiều người chú ý. Long, với vóc dáng cao ráo và bờ vai rộng, nhẹ nhàng đặt khay đồ ăn xuống. Linh, nhỏ nhắn và xinh xắn, cười tươi khi cậu đẩy chiếc ghế về phía cô. Họ bắt đầu bữa trưa của mình với những câu chuyện bâng quơ về tiết học buổi sáng, về những bài tập khó nhằn và cả những câu chuyện cười vui vẻ của bạn bè trong lớp. Mặc dù vừa trải qua một buổi tối lãng mạn và đầy tin tưởng, nhưng áp lực về tương lai dường như vẫn lơ lửng đâu đó trong không khí, vô hình nhưng hiện hữu.

Đột nhiên, ánh mắt Linh bị thu hút về một bàn ăn cách đó không xa. Ở đó, nhóm bạn thân của họ – Thảo Mai, Việt Hùng và Thanh Lan – đang tụ tập, không phải để ăn uống đơn thuần. Thay vào đó, bàn của họ trải đầy những tập tài liệu tuyển sinh đại học đủ màu sắc, những cuốn cẩm nang hướng nghiệp dày cộp và cả những tờ quảng cáo bóng bẩy của các trường đại học danh tiếng. Linh khẽ lay tay Long, ánh mắt cô đầy vẻ tò mò.

“Nhìn kìa, Long,” cô thì thầm, giọng nói trong trẻo của cô lẫn vào tiếng ồn ào của căng tin. “Hình như các cậu ấy đang bàn chuyện chọn trường.”

Long ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lướt qua nhóm bạn. Cậu đã nhận thấy sự nghiêm túc trên gương mặt Thảo Mai khi cô chỉ trỏ vào một trang giấy, và vẻ hăng hái của Việt Hùng khi cậu ấy gật gù. Long và Linh tiếp tục bữa ăn, nhưng sự chú ý của họ đã hoàn toàn đổ dồn về phía nhóm bạn.

Thảo Mai, với mái tóc đen dài tết gọn gàng và đôi kính cận quen thuộc, đang chăm chú vào một tập tài liệu. Cô ấy luôn là người học giỏi nhất nhì lớp, không chỉ thông minh mà còn cực kỳ cẩn trọng trong mọi quyết định. “Tớ quyết rồi,” Mai nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng rất rõ ràng, từng lời từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. “Sẽ nộp Y hoặc Sư phạm. Dù khó nhưng tớ nghĩ mình sẽ không hối hận. Yêu cầu đầu vào rất cao, nhưng tớ đã tìm hiểu kỹ chương trình đào tạo rồi, rất phù hợp với định hướng của tớ.” Cô ấy khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt sáng lên vẻ quyết tâm.

Việt Hùng, cậu bạn tròn trịa, vui vẻ với đôi mắt híp khi cười, vỗ vai Mai một cái rõ kêu. “Ghê gớm thật đấy Mai! Nhưng mà Y với Sư phạm thì khác nhau một trời một vực luôn đó nha. Cậu đã nghĩ kỹ chưa?” Hùng cười hì hì, nhưng ánh mắt cậu ấy cũng ánh lên vẻ nghiêm túc khi nói về tương lai. “Tớ thì chắc chắn về Du lịch rồi, nghe nói trường ở Đà Nẵng có chương trình rất hay, lại được đi nhiều nơi! Cậu biết đấy, tớ thích khám phá mà. Vừa học vừa đi du lịch, còn gì bằng! Bố mẹ tớ cũng ủng hộ lắm, bảo là ngành này sau này phát triển mạnh ở Hạ Long mình.” Cậu hào hứng khoa tay múa chân, tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai.

Thanh Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, lắc đầu. “Mấy cậu cứ nghĩ đến mấy ngành hot hot ấy làm gì. Quan trọng là mình thích gì và mình có thể làm tốt điều gì.” Lan lật giở một tập portfolio dày cộp, bên trong là những bản phác thảo thời trang đầy màu sắc. “Tớ sẽ thử sức với ngành thiết kế thời trang ở Sài Gòn. Ước mơ từ bé rồi, dù bố mẹ còn hơi lo. Nhưng tớ đã tìm hiểu rất kỹ, trường này có cơ sở vật chất tốt, giảng viên cũng là những người có tiếng trong ngành. Tớ tin là mình sẽ làm được.” Giọng cô ấy dứt khoát, toát lên sự tự tin vào con đường mình đã chọn.

Nghe những lời đó, Linh khẽ liếc nhìn Long. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình. Mọi người đều đã có những định hướng rõ ràng, những kế hoạch cụ thể, thậm chí là những đam mê cháy bỏng. Còn cô và Long, tuy đã có những cuộc nói chuyện về tương lai, nhưng tất cả vẫn còn khá mơ hồ, như những nét phác thảo chưa hoàn chỉnh trên tấm bản đồ rộng lớn.

Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, phong độ xuất hiện, đặt khay đồ ăn xuống bàn một cách dứt khoát. Đó là Tùng, chàng công tử nhà giàu với vẻ ngoài luôn chải chuốt và ánh mắt tự mãn. Cậu ấy liếc nhìn Long và Linh một cái, như thể muốn khẳng định sự vượt trội của mình.

“Mấy cậu còn lo nghĩ gì nữa?” Tùng nói, giọng cậu nhanh và dứt khoát, pha chút kiêu ngạo. “Tớ xong xuôi hết rồi, cứ Ngoại Thương thẳng tiến thôi, bố tớ đã chuẩn bị hết rồi. Học kinh tế, ra trường làm ở công ty gia đình, mọi thứ đều đã được sắp xếp đâu vào đấy. Khỏi phải đau đầu suy nghĩ cho mệt.” Cậu nhún vai, vẻ mặt không hề có một chút lo lắng hay băn khoăn nào.

Lời nói của Tùng như một gáo nước lạnh tạt vào sự mơ hồ của Long và Linh. Tựa như tất cả mọi người xung quanh họ đều đã vẽ xong tấm bản đồ tương lai của mình, chỉ còn lại hai người họ vẫn đang loay hoay với những nét vẽ đầu tiên.

Long cảm nhận được sự bất an của Linh. Cậu đưa tay xuống gầm bàn, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng siết chặt. Bàn tay Linh hơi lạnh, và cậu cảm nhận rõ sự căng thẳng đang lan tỏa trong cơ thể cô.

“Họ đều đã có định hướng rõ ràng hết rồi…” Long thì thầm với Linh, giọng cậu trầm ấm, nhưng cũng ẩn chứa một chút suy tư. Cậu biết Linh đang cảm thấy áp lực, và cậu cũng vậy. Dù đã có những khoảnh khắc lãng mạn bên nhau, những lời hứa hẹn về sự đồng hành, nhưng thực tế phũ phàng của việc chọn lựa con đường tương lai đang dần hiện rõ. Long nhìn vào mắt Linh, muốn truyền cho cô sự yên tâm, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu cũng đang tự hỏi, liệu con đường của họ sẽ dẫn đến đâu? Liệu họ có thể giữ vững lời hẹn ước này khi mỗi người một ngả? Ánh nắng cuối thu bên ngoài cửa sổ vẫn vàng tươi, nhưng trong lòng Long và Linh, một đám mây nhỏ của sự lo lắng đã bắt đầu kéo đến. Họ tiếp tục bữa trưa, nhưng hương vị thức ăn dường như đã nhạt đi, nhường chỗ cho những suy nghĩ miên man về tương lai.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ một góc trời Hạ Long, Long và Linh tìm đến Quán Cafe Sắc Màu, nơi quen thuộc của hai người. Quán là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ yên bình. Bước vào bên trong, không khí ấm cúng bao trùm lấy họ, khác hẳn sự ồn ào và căng thẳng của căng tin trường học buổi trưa. Nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, hòa quyện với tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng trò chuyện râm ran của vài vị khách. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, giúp tâm hồn thư thái hơn.

Họ chọn một góc khuất, nơi ánh đèn vàng dịu hắt xuống, tạo nên một không gian riêng tư. Linh gọi một ly trà sữa trân châu, còn Long vẫn trung thành với cà phê đen đá. Ly cà phê và trà sữa còn nguyên trên bàn, nhưng không khí trầm lắng giữa họ khác hẳn với sự hối hả ở căng tin. Vẻ mặt Linh chất chứa nhiều suy nghĩ, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ lo lắng. Cô dùng đầu ngón tay khẽ vẽ viền quanh ly trà sữa lạnh, như thể đang cố gắng tìm một điểm tựa trong mớ hỗn độn cảm xúc của mình.

“Tớ thấy áp lực quá, Long à,” Linh khẽ thở dài, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, như không muốn phá vỡ sự yên tĩnh của buổi chiều tà. “Mọi người đều biết mình muốn gì, Mai thì Y hoặc Sư phạm, Hùng thì Du lịch, Lan thì Thiết kế thời trang, cả Tùng cũng đã định hướng kinh tế rõ ràng… Còn chúng ta thì sao?” Cô ngước nhìn Long, đôi mắt đầy vẻ bất an. “Cứ như thể chúng ta là những người duy nhất vẫn còn đang loay hoay giữa ngã ba đường vậy.”

Long nhìn sâu vào mắt Linh, cảm nhận được nỗi lo lắng của cô. Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô, xoa nhẹ trấn an. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một lời động viên không lời. “Chúng ta sẽ tìm ra thôi, Linh. Không sao cả, mỗi người có một lộ trình riêng. Không phải cứ giống mọi người là tốt. Nhưng đúng là… chúng ta cũng cần phải sớm đưa ra quyết định.” Giọng cậu trầm ấm, pha chút suy tư. Long biết rõ áp lực này, cậu cũng đang cảm nhận nó từng ngày. Việc chứng kiến bạn bè đã có những lựa chọn cụ thể khiến cậu không khỏi nghĩ ngợi về con đường của chính mình và của cả hai. Cậu muốn là chỗ dựa cho Linh, nhưng cậu cũng không thể tránh khỏi những băn khoăn về tương lai.

Linh tựa nhẹ đầu vào vai Long, tìm kiếm sự an ủi. Hơi ấm từ vai cậu lan tỏa, giúp cô cảm thấy bớt chông chênh hơn một chút. “Cậu nghĩ mình sẽ chọn ngành kỹ thuật hay kinh tế? Còn tớ… liệu có nên theo đuổi sư phạm hay ngoại ngữ không?” Cô hỏi, giọng nói nhỏ dần, như đang tự hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi Long. Những lựa chọn này đã lởn vởn trong đầu cô từ lâu, nhưng đến giờ vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát. Cô biết mình có thiên hướng về các môn xã hội, về việc giao tiếp và truyền đạt, nhưng liệu đó có phải là con đường tốt nhất cho cô không?

Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống và những ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh. Những con đường dưới kia, tấp nập xe cộ, như những dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc đời. “Dù là con đường nào, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau vượt qua,” Long nói, giọng cậu dứt khoát hơn một chút, chứa đựng sự kiên định. “Quan trọng là cậu hạnh phúc với lựa chọn của mình. Tớ sẽ luôn ủng hộ cậu, dù cậu chọn gì.” Cậu quay lại nhìn Linh, đôi mắt hổ phách chứa đựng một tình yêu thương sâu sắc và niềm tin tuyệt đối. Cậu muốn trở thành ngọn hải đăng cho cô, là điểm tựa vững chắc để cô có thể tự tin đưa ra quyết định của mình.

Linh khẽ siết chặt tay Long. Câu nói của cậu như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào nỗi lo trong lòng cô. Cô biết Long sẽ luôn ở bên cô, dù có chuyện gì xảy ra. Nhưng một nỗi sợ hãi khác vẫn còn ẩn chứa, một câu hỏi mà cô đã cố kìm nén bấy lâu nay.

“Nhưng nếu… nếu con đường của chúng ta khác nhau quá thì sao?” Linh thì thầm, giọng cô mang theo chút nghẹn ngào, như thể đang đối mặt với một sự thật khó chấp nhận. “Nếu cậu chọn một trường ở Hà Nội, còn tớ lại muốn ở gần Hạ Long… Hoặc nếu ngành của cậu đòi hỏi phải đi xa, còn tớ thì không thể…” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự lo lắng nhìn vào đôi mắt Long. Đây là điều khiến cô trăn trở nhất, điều mà cô sợ phải đối mặt. Tình yêu của họ đã được vun đắp từ những ngày tháng thanh xuân rực rỡ dưới mái trường Ánh Dương, trên những con phố Hạ Long quen thuộc. Liệu nó có đủ mạnh mẽ để vượt qua những khoảng cách địa lý, những khác biệt trong định hướng cuộc đời?

Long ôm Linh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về. Cậu cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể cô. “Đừng nghĩ xa quá, Linh à,” cậu khẽ nói, giọng cậu đầy dịu dàng và trấn an. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Tớ đã nói rồi mà, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của chúng ta vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước đó sẽ không bao giờ thay đổi.” Cậu siết chặt vòng tay, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh và niềm tin của mình.

Cả hai cùng im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Hạ Long đã lên đèn rực rỡ. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài vô tận, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn ngã rẽ. Long biết, câu hỏi của Linh không phải là vô cớ. Sự khác biệt trong định hướng ngành học của cậu (kỹ thuật/kinh tế) và của cô (sư phạm/ngoại ngữ) đã bắt đầu hiện rõ. Cậu cũng biết, dù cậu đã hứa hẹn về sự tiếp nối của tình yêu, nhưng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những thử thách, những khó khăn mà họ phải đối mặt. Nhưng trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn vàng ấm áp của Quán Cafe Sắc Màu, với vòng tay Long ôm trọn, Linh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Cô tin vào Long, tin vào tình yêu của họ. Dù tương lai có ra sao, cô biết họ sẽ không đơn độc. Họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau tìm kiếm con đường, và cùng nhau giữ gìn ngọn lửa tình yêu của tuổi thanh xuân rực rỡ, bất chấp mọi sóng gió.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ