Sáng hôm đó, một luồng khí lạnh se sắt từ biển thổi vào thành phố, mang theo hơi ẩm mặn mà đặc trưng của Hạ Long. Dù vậy, ánh nắng ban mai vẫn đủ sức xuyên qua lớp sương mờ còn vương lại trên những đỉnh núi đá vôi hùng vĩ, trải một tấm thảm vàng óng lên những con đường dẫn đến Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Ngôi trường, với mái ngói đỏ thẫm và những bức tường gạch cổ kính pha lẫn nét kiến trúc hiện đại của các dãy phòng học mới, hiện lên vừa trang nghiêm vừa quen thuộc. Tiếng chuông trường vang lên từng hồi dài, báo hiệu một ngày mới, nhưng hôm nay, tiếng chuông ấy mang một sắc thái khác – sắc thái của sự căng thẳng và kỳ vọng. Đó là tiếng gọi của kỳ thi giữa kỳ, một cột mốc quan trọng đối với mọi học sinh lớp Mười.
Từng dòng người học sinh đổ về cổng trường, không khí nhanh chóng trở nên náo nhiệt. Tiếng bước chân vội vã trên sân gạch, tiếng xì xào bàn tán về bài vở, tiếng lật giở sách vở lần cuối, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đặc biệt của tuổi học trò trước giờ G. Long, với dáng người cao ráo và bước đi điềm tĩnh thường ngày, xuất hiện cùng Hùng, Mai và Lan. Cậu ấy vẫn giữ được vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách, một chút lo âu nhẹ nhàng vẫn ẩn hiện. Không phải cho bản thân, mà là cho một người con gái nào đó.
“Uầy, môn Toán khó nhằn thật đấy, Long ơi cứu bồ!” Hùng vừa đi vừa than thở, tay vò mái tóc đầu nấm, vẻ mặt nhăn nhó như sắp khóc. Cậu ta đã cố gắng ôn tập hết sức, nhưng dường như các công thức và định lý vẫn cứ nhảy múa loạn xạ trong đầu.
Mai, cô nàng đeo kính cận với vẻ mặt thanh tú, khẽ đẩy gọng kính, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tự tin: “Cậu đừng lo quá, Hùng. Cứ làm hết sức thôi. Các phần cơ bản thì chắc chắn sẽ có.”
Lan, với vẻ năng động và khuôn mặt tươi tắn, vỗ vai Hùng: “Đúng đó, nghĩ nhiều làm gì. Quan trọng là tinh thần!”
Long khẽ mỉm cười trước sự lo lắng thái quá của Hùng. Cậu ấy đưa mắt nhìn quanh sân trường đông đúc, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, ở phía xa, dưới tán cây bàng cổ thụ đang chuyển màu lá đỏ, cậu thấy Linh. Cô nàng đứng cùng vài người bạn khác, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp vẫn lộ rõ vẻ căng thẳng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng hơi cụp xuống, tay miết nhẹ vào quai cặp. Long biết Linh đã ôn bài rất kỹ, nhưng sự lo lắng là điều không thể tránh khỏi trước mỗi kỳ thi quan trọng.
Đúng lúc ấy, Linh cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nàng vô tình lướt qua đám đông và bắt gặp ánh mắt của Long. Một tia sáng nhỏ lướt qua trong đôi mắt cô, như nhận được một tín hiệu vô hình. Môi cô khẽ nở một nụ cười thật nhẹ, một nụ cười trấn an chính mình, và cũng là một lời chào thầm lặng gửi đến Long.
Long cũng khẽ gật đầu, đáp lại nụ cười ấy. Trong túi quần cậu ấy, cây bút chì khắc tên "Linh" vẫn nằm yên, như một lời nhắc nhở về lời hứa thầm lặng sẽ luôn ở bên cô, sẽ luôn là điểm tựa vững chắc. Cậu ấy đã kiểm tra cây bút chì vài lần trước khi rời nhà, như thể nó mang một sức mạnh đặc biệt, một lá bùa hộ mệnh.
Khi cả nhóm đến gần hơn, Long nghe thấy Linh thở dài một tiếng thật khẽ. “Tớ ôn mãi mà vẫn thấy lo sao ấy,” Linh nói với Mai và Lan, giọng cô nàng trong trẻo nhưng pha chút bất an. Cô nàng khẽ siết chặt quai cặp, nơi có cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" được cất giữ cẩn thận, như một vật kỷ niệm, một nguồn động lực.
Long bước đến gần hơn, đứng cạnh Linh. Cậu ấy không nói gì nhiều, chỉ khẽ vỗ nhẹ lên vai cô nàng một cách rất tự nhiên. “Cậu làm được mà. Cứ bình tĩnh.” Giọng Long trầm ấm và đầy quan tâm, đủ khẽ để chỉ mình Linh nghe thấy giữa tiếng ồn ào xung quanh. Ánh mắt cậu ấy dịu dàng nhìn thẳng vào mắt Linh, truyền đi một sự tin tưởng mạnh mẽ.
Sự trấn an từ Long như một làn gió mát xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Linh. Cô nàng ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt sáng lên một cách rõ rệt. “Cảm ơn cậu,” cô nàng thì thầm, nụ cười trên môi giờ đây đã tự nhiên hơn, rạng rỡ như ánh nắng ban mai chiếu qua hàng cây. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái se lạnh của buổi sáng. Sự hiện diện của Long, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, một lời nói thì thầm, hay một ánh mắt, cũng đủ để cô nàng cảm thấy an tâm lạ thường. Nó như một sợi dây vô hình kết nối hai người, mang đến sự bình yên giữa những bộn bề lo toan.
Tiếng chuông lần thứ hai vang lên, đanh gọn và dứt khoát, báo hiệu giờ vào phòng thi đã đến. Các nhóm học sinh giải tán, ai nấy đều hối hả di chuyển về phía các phòng thi đã được phân công. Long và Linh cũng như những người bạn khác, nhanh chóng hòa vào dòng người, mỗi người một hướng. Nhưng trước khi tách ra, ánh mắt họ lại chạm nhau lần nữa. Đó là một ánh mắt thấu hiểu, một lời cổ vũ không cần nói thành lời, một lời hứa sẽ cùng nhau vượt qua thử thách này. Long tin tưởng vào năng lực của Linh, và Linh cũng tìm thấy sự vững vàng từ Long. Mùi phấn bảng từ các lớp học cũ, mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin, và mùi giấy sách mới từ những cuốn đề thi đang chờ đợi, tất cả đều tạo nên một hương vị đặc trưng, khó quên của tuổi thanh xuân rực rỡ, của những ngày tháng sắp trưởng thành.
***
Trong phòng thi số 12, ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng trong xanh xuyên qua những ô cửa sổ cao, trải dài trên những dãy bàn học được sắp xếp ngay ngắn. Không khí căng như dây đàn, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang đề thi khe khẽ, và thỉnh thoảng là tiếng bước chân tuần tra chậm rãi của các giám thị. Cô giáo Nguyễn Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và vẻ mặt nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên sự quan tâm, cùng thầy Trần Quang Hải, gương mặt phúc hậu với cặp kính lão và bộ sơ mi đóng thùng chỉnh tề, đang đi lại giữa các dãy bàn, ánh mắt sắc sảo quan sát từng học sinh.
Long ngồi ở hàng thứ ba từ cửa sổ vào, dáng người cao ráo của cậu ấy hơi cúi xuống tập trung vào tờ đề thi môn Toán. Đôi mắt sâu màu hổ phách lướt nhanh qua các câu hỏi, bộ não phân tích và xử lý thông tin một cách mạch lạc. Cậu ấy cầm cây bút chì khắc tên Linh trong tay, đầu ngón tay khẽ miết lên những nét chữ quen thuộc, như tìm kiếm một nguồn động lực thầm kín. Từng nét chữ trên giấy thi của Long đều rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự tự tin và chắc chắn trong từng phép tính, từng lời giải. Các bài toán hình học phức tạp, những phương trình đại số hóc búa, tất cả đều được cậu ấy giải quyết một cách nhanh chóng và chính xác. Đôi lúc, cậu ấy dừng bút, ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua những hàng bàn xa xăm, nơi Linh đang ngồi. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Long: *Cô ấy có ổn không nhỉ? Chắc là được thôi, Linh luôn cố gắng mà.* Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi cậu ấy, rồi cậu ấy lại tiếp tục tập trung vào bài làm.
Ở một góc khác của phòng thi, gần cửa ra vào, Linh đang ngồi. Ban đầu, cô nàng có chút run rẩy. Tay cô nàng khẽ siết chặt cây bút, những ngón tay trắng ngần bấu chặt vào thân bút, cố gắng kiểm soát sự lo lắng đang trỗi dậy. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng lướt qua đề thi, cảm thấy có vài câu hỏi hơi "lạ" so với những dạng bài cô nàng đã ôn. Một cảm giác bất an thoáng qua, nhưng rồi, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí cô: hình ảnh Long kiên nhẫn giảng bài cho cô ở Nhà sách Mây Trôi, giọng cậu ấy trầm ấm, ánh mắt đầy tin tưởng. Và lời nói "Cậu làm được mà. Cứ bình tĩnh." vang vọng trong đầu.
Linh hít thở sâu một hơi, cố gắng bình tâm lại. Cô nàng đặt bút xuống, nhắm mắt lại trong vài giây, rồi lại mở ra. Khi cô nàng mở mắt, dường như mọi sự lo lắng đã tan biến, nhường chỗ cho sự tập trung cao độ. Cô nàng nhớ lại những gì Long đã giảng, những mẹo làm bài, những cách tư duy mà cậu ấy đã chỉ. Cô nàng bắt đầu viết, từng nét chữ cẩn thận, rõ ràng. Cô biết mình phải làm thật tốt, không chỉ vì bản thân, mà còn vì sự tin tưởng mà Long đã đặt vào cô. *Mình phải làm được. Long cũng đang cố gắng, mình không thể bỏ cuộc.* Đây không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, mà còn là một bài kiểm tra ý chí, một lời khẳng định cho sự cố gắng của cả hai.
Tiếng cô Lan Anh vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng: “Còn 15 phút nữa, các em kiểm tra lại bài.”
Tiếng nói của giám thị như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến cả phòng thi xao động nhẹ. Long nhanh chóng rà soát lại bài làm của mình, kiểm tra từng câu, từng phép tính. Cậu ấy luôn cẩn trọng, không bao giờ chủ quan. Linh cũng vội vã đọc lại bài, chỉnh sửa những lỗi nhỏ, bổ sung những ý còn thiếu. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt cô nàng vô thức lướt qua phòng thi, và một lần nữa, nó dừng lại ở hình bóng Long. Cậu ấy vẫn đang chăm chú vào bài làm, nhưng cô nàng cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ từ cậu ấy, một sự kiên định vững chãi. Ánh mắt họ giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cái gật đầu thầm lặng từ Long, và một nụ cười nhẹ nhõm từ Linh. Sự thấu hiểu không cần lời nói, chỉ qua một ánh mắt, đã đủ để cả hai cảm nhận được sự cổ vũ và tin tưởng lẫn nhau. Mùi giấy mới, mực viết, và thoang thoảng mùi hoa sữa từ sân trường bay vào qua ô cửa sổ, hòa quyện vào không khí căng thẳng của phòng thi, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những nỗ lực tuổi trẻ.
***
Tiếng chuông hết giờ vang lên giòn giã, phá tan sự im lặng bao trùm phòng thi. Âm thanh ấy như một tiếng thở phào nhẹ nhõm của hàng trăm học sinh. Cả phòng thi như bùng nổ, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở phào, tiếng cười đùa, tất cả cùng ùa ra ngoài. Hành lang trường học nhanh chóng trở nên đông đúc, tấp nập những gương mặt với đủ loại biểu cảm: từ sự nhẹ nhõm, vui vẻ đến lo lắng, chán nản. Ánh nắng cuối buổi sáng đã lên cao, rực rỡ hơn, xua đi cái se lạnh ban đầu, mang theo một làn gió nhẹ, thổi bay những hạt bụi phấn còn vương vất trên hành lang.
Nhóm bạn của Long và Linh nhanh chóng tìm thấy nhau ở hành lang tầng một, gần cầu thang. Hùng là người đầu tiên lên tiếng, vẻ mặt cậu ta méo xệch, tay vò đầu bứt tai đầy vẻ bi kịch. “Trời ơi, cái bài hình học khó quá, tớ tạch rồi!” Cậu ta than vãn, giọng lanh lảnh thu hút sự chú ý của mọi người. “Cái bài chứng minh ba điểm thẳng hàng á, tớ loay hoay mãi mà không ra. Chắc chắn là điểm liệt rồi!”
Mai, vẫn điềm tĩnh như thường lệ, khẽ cười. “Tớ thấy cũng không tệ lắm, chắc được điểm khá. Mấy câu lý thuyết thì dễ, còn bài tập thì cũng không quá khó nếu cậu nắm chắc công thức.”
Lan vỗ vai Hùng an ủi: “Thôi, làm xong rồi thì đừng nghĩ nữa. Có lo cũng đâu thay đổi được gì. Cứ đợi kết quả thôi.”
Trong lúc Hùng và Mai đang tranh luận sôi nổi về một câu hỏi khó trong đề thi, Long và Linh đứng cạnh nhau, ánh mắt cả hai không nói nên lời. Linh quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và một chút lo lắng về kết quả của chính mình. “Cậu làm tốt chứ?” Cô nàng hỏi khẽ, giọng trong trẻo mang theo sự quan tâm chân thành.
Long khẽ gật đầu, nụ cười ấm áp khiến trái tim Linh như được sưởi ấm. “Chắc chắn rồi. Cậu cũng vậy mà.” Ánh mắt dịu dàng của Long như một lời khẳng định, một sự tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của Linh. Không cần quá nhiều lời, chỉ một cái gật đầu và một ánh mắt, Long đã truyền cho Linh một sự bình yên lạ thường. Cả hai đều hiểu rằng, họ đã nỗ lực hết sức, và đó mới là điều quan trọng nhất. Cảm giác nhẹ nhõm dâng lên trong lòng Linh, xua đi mọi căng thẳng còn sót lại. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong cặp cô nàng dường như cũng nhẹ bẫng đi.
Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Nguyễn Trọng Tùng, với vẻ ngoài ưa nhìn và phong độ, đang đi ngang qua hành lang. Ánh mắt cậu ta sắc lạnh, lướt qua Hùng, Mai, Lan rồi dừng lại ở hình ảnh Long và Linh đang đứng đối diện nhau, trao nhau ánh mắt và nụ cười dịu dàng. Khóe môi Linh vẫn còn vương vấn nụ cười rạng rỡ, và ánh mắt Long vẫn ánh lên vẻ quan tâm dành cho cô.
Tùng bất giác siết chặt bàn tay, vẻ mặt cậu ta tối sầm lại. Những lời đồn thổi, những hành động nhỏ nhặt cậu ta gây ra, dường như không những không chia rẽ được họ, mà còn khiến mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên gắn bó hơn, sâu sắc hơn. Cảm giác thất bại và tức giận dâng lên trong lòng Tùng, như một ngọn lửa âm ỉ cháy. Cậu ta khẽ nghiến răng, một suy nghĩ lạnh lùng chợt lóe lên: *Lại là hai người đó... Cứ tưởng những lời đồn thổi sẽ khiến chúng mày xa nhau, nhưng có vẻ như lại khiến chúng mày gần nhau hơn thì phải. Được thôi, nếu những cách cũ không hiệu quả, thì sẽ có những cách khác.* Ánh mắt Tùng dõi theo Long và Linh, đầy sự khó chịu và tính toán, như thể đang vạch ra một kế hoạch mới trong đầu. Cậu ta không nói gì, chỉ lướt qua như một cơn gió lạnh, để lại một luồng cảm giác bất an thoảng qua trong không khí.
Long và Linh không hề hay biết về ánh mắt đầy ghen tị đó. Họ vẫn chìm đắm trong khoảnh khắc nhẹ nhõm sau kỳ thi, trong sự kết nối tinh tế giữa hai người. Gió nhẹ thổi qua hành lang, mang theo mùi của biển cả và những tán cây xanh mát, hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của tuổi học trò. Kỳ thi giữa kỳ đã qua, mang theo bao nhiêu lo lắng và nỗ lực. Nhưng điều quan trọng hơn cả, là họ đã cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau cảm nhận những rung động đầu đời trong cái nắng Hạ Long rực rỡ của thanh xuân. Mối quan hệ của họ, sau thử thách này, dường như đã trở nên vững chắc hơn, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt, hứa hẹn sẽ cùng nhau đối mặt với những cơn sóng lớn hơn của cuộc đời, trong hành trình rực rỡ phía trước.