Mưa phùn đã dứt tự bao giờ, trả lại cho Hạ Long một buổi chiều trong lành, mát mẻ. Không khí sau cơn mưa như được gột rửa, mang theo mùi ẩm của đất và chút hương hoa lài thoảng nhẹ từ những vườn cây ven đường. Tại Thư viện Thành phố, một tòa nhà lớn với kiến trúc có phần cổ kính nhưng được bảo trì cẩn thận, không gian bên trong vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm, tĩnh mịch vốn có. Những kệ sách bằng gỗ cao vút, sẫm màu, xếp ngay ngắn thành từng hàng dài, chất đầy tri thức của nhân loại. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn treo trần đổ xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, mời gọi sự tập trung. Trong khu vực học nhóm, tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng như tiếng mưa rơi đều đều, và đôi khi là tiếng chân đi lại có phần khẽ khàng của nhân viên thư viện khi sắp xếp lại những cuốn sách đã được độc giả trả. Một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, gỗ mộc và chút bụi sách vấn vương trong không khí, đôi lúc xen lẫn mùi nước tẩy rửa thoang thoảng, tạo nên một không gian đặc quánh sự yên tĩnh và tri thức.
Long, Linh, Hùng và Mai đang ngồi quây quần bên một chiếc bàn lớn bằng gỗ sồi, mặt bàn láng bóng phản chiếu ánh đèn. Trên bàn la liệt sách vở, tài liệu, những cây bút đủ màu sắc và những ly cà phê sữa đã vơi một nửa. Mặc dù không khí chung của thư viện luôn thúc đẩy sự tập trung, nhưng Long vẫn không khỏi nhận ra một sự khác lạ từ Hùng. Cậu bạn thân, người mà nụ cười và những câu đùa hóm hỉnh dường như là thương hiệu, hôm nay lại trầm ngâm đến lạ. Hùng ngồi đối diện Long, dáng người hơi khom xuống, mái tóc cắt đầu nấm thường ngày trông có vẻ lộn xộn hơn. Đôi mắt híp khi cười của cậu giờ đây trũng sâu, với hai quầng thâm đen mờ mịt dưới bọng mắt, tố cáo những đêm thức trắng triền miên. Cậu liên tục ngáp ngắn ngáp dài, bàn tay chống cằm, đôi khi lại đưa mắt nhìn ra ngoài ô cửa sổ lớn, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả sang tông màu hổ phách, nhuộm vàng cả một góc trời. Ánh mắt Hùng nhìn ra xa xăm, vô định, như thể tâm trí cậu đang trôi dạt đến một nơi nào đó không phải là trang sách hay những công thức toán học khô khan trước mặt.
Long, sau khi giải xong một bài tập vật lý phức tạp, ngước lên và bắt gặp ánh mắt lơ đãng của Hùng lần thứ ba trong vòng mười lăm phút. Cậu khẽ đặt bút xuống, phát ra một tiếng "cạch" nhỏ nhưng đủ để kéo Hùng về thực tại.
"Hùng, cậu có ổn không?" Long hỏi, giọng trầm ấm, pha chút lo lắng. Cậu ấy không muốn gây áp lực cho bạn, nhưng sự thay đổi này quá rõ ràng để có thể bỏ qua. "Từ nãy đến giờ cứ nhìn ra ngoài mãi thế?"
Hùng giật mình, đôi mắt lờ đờ chớp nhẹ vài cái, như thể vừa thoát ra khỏi một giấc mơ chập chờn. Cậu thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở dài nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của thư viện. "À... tớ hơi mệt thôi," Hùng trả lời, giọng khàn khàn, thiếu đi sự lanh lảnh và hài hước thường ngày. Cậu gãi gãi đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Đêm qua thức khuya quá. Mấy cái bài tập khó nhằn này khiến tớ mất ngủ."
Linh ngồi cạnh Long, cũng quay sang nhìn Hùng với ánh mắt đầy lo lắng. Cô vừa trải qua những cảm xúc tiêu cực tương tự sau kỳ thi thử, nên cô hiểu rõ hơn ai hết cảm giác kiệt sức và chán nản này. Mái tóc dài đen óng ả của cô hơi xõa xuống vai, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ đồng cảm. "Trông cậu có vẻ không ổn chút nào, Hùng," Linh nhẹ nhàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha chút xót xa. "Cậu có cần nghỉ ngơi không? Hay về nhà ngủ một giấc đi? Cứ cố gắng thế này cũng đâu có hiệu quả."
Mai, người luôn trầm tĩnh và quan sát mọi thứ một cách tinh tế, cũng khẽ đẩy chiếc kính cận lên sống mũi. Cô gập cuốn sách dày cộp đang đọc dở lại, ánh mắt thông minh ẩn sau cặp kính hướng về phía Hùng. "Thảo Mai đồng ý với Ngọc Linh," cô nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng. "Sức khỏe là quan trọng nhất. Cậu đã thức khuya mấy đêm rồi phải không? Tớ thấy cậu cứ uể oải mấy hôm nay rồi."
Hùng chỉ gật đầu lơ đãng, ánh mắt lại vô thức lướt ra ngoài cửa sổ, nơi những vệt nắng cuối ngày đang phai dần. Cậu không nói thêm gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng nhưng dường như cũng không làm cậu tỉnh táo hơn chút nào. Long và Linh nhìn nhau, một nỗi lo lắng không tên dấy lên trong lòng mỗi người. Áp lực thi cử không chỉ đè nặng lên riêng họ, mà dường như đang dần siết chặt lấy cả nhóm bạn, để lại những "vết rạn vô hình" không chỉ trong mối quan hệ, mà còn trong chính tâm hồn của từng người. Cậu nhớ lại lời nói của Linh về nỗi sợ hãi "không đủ sức", và giờ đây, Long nhìn thấy sự phản chiếu của nỗi sợ hãi ấy trong ánh mắt mệt mỏi của Hùng. Cậu biết, đây không còn là chuyện của riêng Long và Linh nữa, mà là chuyện của cả nhóm, của cả một tuổi thanh xuân rực rỡ đang phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất.
Buổi chiều dần trôi qua, màn đêm buông xuống nhanh chóng thay thế cho những vệt nắng vàng úa cuối ngày. Đèn điện trong thư viện bật sáng, chiếu rõ từng hàng sách, từng gương mặt đang miệt mài bên trang giấy. Mùi giấy cũ và gỗ sồi càng trở nên đậm đặc hơn trong không gian kín. Hùng vẫn ngồi đó, nhưng sự uể oải của cậu càng lúc càng lộ rõ. Cậu vùi đầu vào một cuốn sách bài tập toán, những ngón tay gõ gõ cây bút chì khắc tên mình lên mặt bàn, tạo ra những tiếng động lạch cạch đều đều, như nhịp đập của sự mệt mỏi và chán nản. Long cố gắng tập trung vào bài vật lý của mình, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu vẫn không ngừng liếc nhìn về phía Hùng. Cậu thấy Hùng liên tục chau mày, vẻ mặt nhăn nhó, rồi lại thở hắt ra một tiếng đầy bất lực.
Mai khẽ ho một tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ cắt ngang sự im lặng căng thẳng. "Hùng, cậu có cần tớ giảng lại bài này không? Phần lượng giác này hơi khó, nhưng nếu nắm vững công thức thì sẽ dễ hơn rất nhiều." Mai chỉ vào một công thức phức tạp trong cuốn sách của mình, ánh mắt cô đầy vẻ sẵn lòng giúp đỡ.
Hùng ngước lên, đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào trang sách của Mai, nhưng Long có thể thấy ánh mắt ấy không hề tập trung. Cậu ấy lắc đầu, rồi đột nhiên, một tiếng "soạt" vang lên. Hùng đã vò nát tờ giấy nháp đang ghi dở những công thức loằng ngoằng, biến nó thành một nắm giấy nhàu nát. Cậu đập nhẹ cây bút chì xuống bàn, tiếng "cạch" lần này nghe nặng trĩu hơn, như tiếng va đập của sự thất vọng.
"Khó quá!" Hùng buông một câu đầy chán nản, giọng cậu ấy không còn giữ được vẻ hài hước thường ngày nữa, mà thay vào đó là sự bất lực và tuyệt vọng. "Cứ thế này thì có học đến sáng cũng không vào đầu được chữ nào. Hay là bỏ quách đi cho rồi!"
Lời nói của Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào cả nhóm. Linh giật mình, đôi mắt to tròn mở to, không thể tin vào tai mình. Cậu bạn Phan Việt Hùng của cô, người luôn là cây hài của lớp, người luôn có những trò đùa để xoa dịu không khí căng thẳng, giờ đây lại nói ra những lời buông xuôi như thế. "Hùng, đừng nói vậy chứ..." Linh thốt lên, giọng cô run nhẹ. Cô nhớ lại cảm giác của chính mình khi đối mặt với bảng điểm nghiệt ngã ở chương trước, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Cô không muốn Hùng cũng phải trải qua điều đó. "Cậu sao thế? Cậu đâu phải là người dễ bỏ cuộc mà."
Long cũng khẽ nhíu mày. Cậu biết áp lực đang rất lớn, nhưng Long chưa bao giờ nghĩ rằng Hùng lại có thể nói ra những lời như vậy. Cậu ấy, người mà ai cũng nghĩ sẽ luôn lạc quan và vững vàng, giờ đây cũng đang đứng trước bờ vực của sự chán nản. Long đưa tay vỗ nhẹ lên vai Hùng, cố gắng truyền cho cậu ấy một chút sức mạnh. "Mọi người đều mệt mỏi mà, Hùng," Long nói, giọng trầm ấm và kiên định. "Nhưng cậu không thể bỏ cuộc được. Chúng ta đã đi đến chặng đường này rồi, không thể dừng lại. Cố lên."
Hùng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Long, rồi lại nhìn sang Linh và Mai. Một nụ cười gượng gạo, méo mó hiện trên khuôn mặt bầu bĩnh của cậu, nụ cười mà Long chưa bao giờ thấy ở Hùng. "Cố cái gì chứ?" Hùng lẩm bẩm, ánh mắt cậu ấy giờ đây không còn sự vui vẻ thường ngày mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ. "Tớ thấy mình chẳng có năng khiếu gì cả. Cứ như con số 0 trước mấy cái đề này. Tớ học mãi, học mãi mà chẳng thấy tiến bộ gì cả. Cứ như là... bơi ngược dòng vậy."
Hùng cúi gằm mặt xuống, đôi vai hơi run rẩy. Long thấy cậu ấy đưa tay lên dụi mắt, như thể muốn xua đi sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt cậu ấy vẫn đỏ hoe. Có lẽ, cậu ấy đang cố gắng che giấu những giọt nước mắt chăng? Linh nhìn Long, ánh mắt cô ấy đầy lo lắng và bất lực. Cô biết, Long đang cố gắng làm chỗ dựa cho tất cả mọi người, nhưng chính cậu ấy cũng đang phải chịu đựng áp lực. Mai thì im lặng, cô ấy khẽ siết chặt cuốn sách trong tay, đôi môi mím chặt. Cô không giỏi an ủi bằng lời nói, nhưng ánh mắt của Mai đã nói lên tất cả sự quan tâm và lo lắng của cô dành cho Hùng.
Long cảm thấy một cơn sóng bất lực dâng lên trong lòng. Cậu đã cố gắng là chỗ dựa cho Linh, cố gắng giải quyết những "vết rạn" trong mối quan hệ của họ, và giờ đây, một người bạn thân thiết khác cũng đang dần suy sụp. Cậu không biết phải làm gì, phải nói gì để kéo Hùng ra khỏi cái hố sâu của sự chán nản ấy. Cậu nhìn cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình đặt trên bàn, nơi cậu và Linh đã cùng nhau viết nên những hoài bão cho tương lai. Giờ đây, những ước mơ ấy dường như đang bị bao phủ bởi một đám mây mù dày đặc của áp lực và sự tuyệt vọng. Hùng, người luôn mang đến tiếng cười, giờ đây lại là người đang cần tiếng cười và sự động viên hơn bao giờ hết. Long siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, một quyết tâm bỗng bùng lên trong lòng cậu. Cậu sẽ không để bất cứ ai trong nhóm bỏ cuộc. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến họ cùng nhau vượt qua những thử thách này, như những con sóng mạnh mẽ vượt qua ghềnh đá.
Khi đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả thành phố biển, Long và Linh sóng bước bên nhau trên cầu vượt bộ hành quen thuộc. Gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, thổi nhẹ vào mặt, mang theo hơi mặn của biển cả và mùi khói bụi xe cộ từ dưới đường. Từ trên cao, ánh đèn rực rỡ của Hạ Long như những vì sao rơi xuống mặt đất, trải dài vô tận. Tiếng xe cộ gầm rú liên hồi dưới chân cầu, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của nhịp sống đô thị, nhưng trong lòng Long và Linh, mọi âm thanh dường như đều bị nhấn chìm bởi những suy nghĩ nặng trĩu về Hùng.
Linh rụt người lại một chút vì cơn gió, Long khẽ siết chặt bàn tay cô, truyền hơi ấm vào lòng bàn tay nhỏ bé. Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng. "Hùng trông mệt mỏi thật sự, anh ạ," Linh bắt đầu, giọng nói cô trầm hơn mọi khi, pha chút xót xa. "Không phải giả vờ đâu. Cậu ấy chưa bao giờ như vậy. Em chưa bao giờ thấy Hùng lại buông xuôi đến thế."
Long gật đầu, ánh mắt hổ phách của cậu nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi sừng sững ẩn hiện trong màn đêm. "Anh biết chứ, Linh. Anh cũng cảm thấy rất lo cho Hùng. Áp lực thi cử đang đè nặng lên tất cả chúng ta, nhưng anh không ngờ nó lại ảnh hưởng đến Hùng nặng nề như vậy. Anh lo cho Hùng, và cả cho em nữa. Và cho chính anh." Long thừa nhận, giọng cậu trầm lắng. Cậu không muốn che giấu cảm xúc của mình với Linh, bởi vì họ đã hứa sẽ đối mặt với mọi thứ cùng nhau.
Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng vững chãi của cậu. "Em cũng lo cho Hùng lắm," cô nói, giọng nghẹn lại. "Cứ nghĩ đến câu cậu ấy nói 'hay là bỏ quách đi' mà thấy chạnh lòng. Cậu ấy là người luôn vui vẻ, lạc quan, luôn là người khuấy động không khí. Em không biết cậu ấy còn chịu đựng được bao lâu nữa." Cô ấy nhớ lại những lời Tùng đã nói về việc tự chủ, về việc không nên dựa dẫm, và cô đã cố gắng rất nhiều để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng khi nhìn thấy Hùng suy sụp, cô lại cảm thấy một gánh nặng khác đè lên vai mình, gánh nặng của tình bạn, của sự đồng cảm.
Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt cậu đầy kiên định. "Chúng ta phải tìm cách giúp cậu ấy, Linh," Long nói, giọng cậu ấy giờ đây đã lấy lại được sự mạnh mẽ. "Không ai trong nhóm được bỏ cuộc. Chúng ta là một tập thể, chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, từ những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, cho đến những buổi chiều đạp xe quanh Hạ Long. Chúng ta không thể để một thành viên nào bị bỏ lại phía sau." Cậu nhớ lại những ngày đầu, khi tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, trong trẻo và vô tư. Giờ đây, những con sóng ấy đã lớn hơn, mang theo cả những áp lực và trách nhiệm.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt Long. Cô thấy trong đó không chỉ là sự lo lắng, mà còn là ý chí mạnh mẽ và tình yêu thương vô bờ bến dành cho bạn bè. Cô gật đầu, khẽ siết chặt tay Long. Bàn tay cậu ấm áp, rắn rỏi, tựa như một ngọn hải đăng vững chắc giữa biển đêm đầy giông bão. "Vâng," Linh thì thầm, "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Em tin chúng ta làm được."
Cả hai tiếp tục bước đi trên cầu vượt bộ hành, dưới ánh đèn lung linh của thành phố Hạ Long. Gió đêm vẫn thổi, mang theo những suy tư và nỗi lo. Tình trạng mệt mỏi và chán nản của Hùng không chỉ là vấn đề của riêng cậu ấy, mà còn là dấu hiệu cho thấy các thành viên khác trong nhóm cũng đang phải vật lộn với áp lực theo cách riêng của họ. Việc Long và Linh nhận ra và lo lắng cho Hùng sẽ củng cố vai trò của họ như những người gắn kết nhóm, đồng thời thử thách khả năng lãnh đạo và sự đồng cảm của Long. Sự kiện này có thể dẫn đến việc nhóm bạn phải đối mặt và giải quyết những vấn đề tâm lý chung, không chỉ riêng việc học tập. Long biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng cậu tin rằng, chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt, họ sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc hạnh phúc giản đơn, mà còn có cả những giông bão, những thách thức để mỗi người học cách trưởng thành. Và Long biết, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới.