Long khẽ siết chặt bàn tay Linh, truyền hơi ấm vào lòng bàn tay nhỏ bé. Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng. "Hùng trông mệt mỏi thật sự, anh ạ," Linh bắt đầu, giọng nói cô trầm hơn mọi khi, pha chút xót xa. "Không phải giả vờ đâu. Cậu ấy chưa bao giờ như vậy. Em chưa bao giờ thấy Hùng lại buông xuôi đến thế."
Long gật đầu, ánh mắt hổ phách của cậu nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi sừng sững ẩn hiện trong màn đêm. "Anh biết chứ, Linh. Anh cũng cảm thấy rất lo cho Hùng. Áp lực thi cử đang đè nặng lên tất cả chúng ta, nhưng anh không ngờ nó lại ảnh hưởng đến Hùng nặng nề như vậy. Anh lo cho Hùng, và cả cho em nữa. Và cho chính anh." Long thừa nhận, giọng cậu trầm lắng. Cậu không muốn che giấu cảm xúc của mình với Linh, bởi vì họ đã hứa sẽ đối mặt với mọi thứ cùng nhau.
Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng vững chãi của cậu. "Em cũng lo cho Hùng lắm," cô nói, giọng nghẹn lại. "Cứ nghĩ đến câu cậu ấy nói 'hay là bỏ quách đi' mà thấy chạnh lòng. Cậu ấy là người luôn vui vẻ, lạc quan, luôn là người khuấy động không khí. Em không biết cậu ấy còn chịu đựng được bao lâu nữa." Cô ấy nhớ lại những lời Tùng đã nói về việc tự chủ, về việc không nên dựa dẫm, và cô đã cố gắng rất nhiều để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng khi nhìn thấy Hùng suy sụp, cô lại cảm thấy một gánh nặng khác đè lên vai mình, gánh nặng của tình bạn, của sự đồng cảm.
Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt cậu đầy kiên định. "Chúng ta phải tìm cách giúp cậu ấy, Linh," Long nói, giọng cậu ấy giờ đây đã lấy lại được sự mạnh mẽ. "Không ai trong nhóm được bỏ cuộc. Chúng ta là một tập thể, chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, từ những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, cho đến những buổi chiều đạp xe quanh Hạ Long. Chúng ta không thể để một thành viên nào bị bỏ lại phía sau." Cậu nhớ lại những ngày đầu, khi tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, trong trẻo và vô tư. Giờ đây, những con sóng ấy đã lớn hơn, mang theo cả những áp lực và trách nhiệm.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt Long. Cô thấy trong đó không chỉ là sự lo lắng, mà còn là ý chí mạnh mẽ và tình yêu thương vô bờ bến dành cho bạn bè. Cô gật đầu, khẽ siết chặt tay Long. Bàn tay cậu ấm áp, rắn rỏi, tựa như một ngọn hải đăng vững chắc giữa biển đêm đầy giông bão. "Vâng," Linh thì thầm, "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Em tin chúng ta làm được."
Cả hai tiếp tục bước đi trên cầu vượt bộ hành, dưới ánh đèn lung linh của thành phố Hạ Long. Gió đêm vẫn thổi, mang theo những suy tư và nỗi lo. Tình trạng mệt mỏi và chán nản của Hùng không chỉ là vấn đề của riêng cậu ấy, mà còn là dấu hiệu cho thấy các thành viên khác trong nhóm cũng đang phải vật lộn với áp lực theo cách riêng của họ. Việc Long và Linh nhận ra và lo lắng cho Hùng sẽ củng cố vai trò của họ như những người gắn kết nhóm, đồng thời thử thách khả năng lãnh đạo và sự đồng cảm của Long. Sự kiện này có thể dẫn đến việc nhóm bạn phải đối mặt và giải quyết những vấn đề tâm lý chung, không chỉ riêng việc học tập. Long biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng cậu tin rằng, chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt, họ sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc hạnh phúc giản đơn, mà còn có cả những giông bão, những thách thức để mỗi người học cách trưởng thành. Và Long biết, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới.
***
Sáng hôm sau, hơi lạnh vẫn còn vương vấn trên cầu vượt bộ hành khi Long và Linh lại đứng đó, nhưng lần này là dưới ánh sáng ban mai yếu ớt. Đêm qua, sau khi về nhà, cả hai đã nhắn tin cho nhau đến tận khuya, bàn bạc về tình hình của Hùng. Mặc dù trời đã tạnh mưa từ lâu, nhưng bầu trời Hạ Long vẫn bị bao phủ bởi một lớp mây xám xịt, nặng trĩu, khiến ánh nắng mặt trời không thể xuyên qua, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ nhạt, làm khung cảnh thành phố thêm phần ảm đạm. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ đã bắt đầu gầm rú, hối hả hơn, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của nhịp sống đô thị đang thức giấc. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn hơi ẩm của đất sau mưa đọng lại trong không khí, phả vào mặt cậu và cô khi một cơn gió nhẹ lướt qua.
Long tựa người vào lan can cầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Vẻ mặt cậu đăm chiêu, không còn sự mạnh mẽ quyết đoán như đêm qua, thay vào đó là một nỗi lo lắng mơ hồ. Linh đứng cạnh cậu, cô cũng nhìn theo hướng Long đang nhìn, bàn tay cô nắm chặt lấy tay cậu, tìm kiếm sự an ủi và chia sẻ. Gió nhẹ luồn qua những sợi tóc mái của Linh, khiến chúng khẽ bay bay trước trán. Cô kéo nhẹ bàn tay Long, đưa ánh mắt lo âu nhìn vào đôi mắt cậu.
"Cậu thấy Hùng có vẻ... khác lạ không, anh?" Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ hơn thường lệ, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng trong lòng hai người. "Không chỉ là lo thi đâu. Em cứ cảm thấy có gì đó không ổn."
Long gật đầu, cái gật đầu chậm rãi, nặng nề. "Anh cũng nghĩ vậy, Linh. Ánh mắt cậu ấy đêm qua... nó trống rỗng lắm, không phải cái vẻ mệt mỏi thông thường. Cứ như có gì đó đang đè nặng lên cậu ấy mà Hùng không thể nói ra, hoặc không muốn nói ra." Cậu nhớ lại vẻ mặt bàng hoàng, thất thần của Hùng khi cậu ấy nói "hay là bỏ quách đi". Cái câu nói đó, dù chỉ là một thoáng qua, nhưng lại gieo vào lòng Long một hạt mầm nghi ngờ lớn. Hùng không phải là người dễ dàng buông xuôi như vậy. Hùng là linh hồn của nhóm, là người luôn nhìn thấy mặt tích cực trong mọi chuyện, luôn động viên mọi người.
"Đúng vậy," Linh đồng tình, giọng cô đầy cảm thông. "Hùng là người luôn mang lại tiếng cười mà giờ lại... cứ như một cái bóng. Em không thể tưởng tượng được chuyện gì có thể khiến cậu ấy thay đổi đến mức này. Áp lực thi cử lớn thật, nhưng đâu đến mức khiến một người lạc quan như Hùng trở nên tuyệt vọng như thế." Linh khẽ thở dài, cảm thấy nặng trĩu trong lòng. Cô lo lắng cho Hùng, một nỗi lo lắng chân thành của một người bạn thân thiết. Những lo lắng cá nhân về kết quả thi cử, về tương lai của cô và Long dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự quan tâm đến người bạn đang gặp nạn.
Long quay sang nắm chặt cả hai bàn tay Linh, ánh mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào cô, đầy kiên định. "Chúng ta phải tìm hiểu xem có chuyện gì, Linh. Anh không thể đứng nhìn cậu ấy như vậy được. Hùng là bạn thân của chúng ta, chúng ta không thể để cậu ấy một mình đối mặt với bất cứ khó khăn nào." Giọng cậu trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mạnh mẽ. Long cảm thấy trách nhiệm nặng nề. Với tư cách là một người bạn, và cũng là người "anh cả" trong nhóm, cậu không thể thờ ơ.
Linh nhìn vào đôi mắt Long, cô thấy sự chân thành và quyết tâm của cậu. Nỗi lo lắng trong lòng cô dường như vơi đi một phần khi có Long ở bên. Cô gật đầu. "Em cũng nghĩ vậy. Cậu ấy cần chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau giúp cậu ấy, phải không?"
"Chắc chắn rồi," Long đáp, siết nhẹ tay cô. Cậu hướng mắt về phía những con đường trải dài dưới chân cầu, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu mờ đi khi ngày dần sáng. "Chúng ta sẽ nói chuyện với cậu ấy một lần nữa, tìm cách để Hùng mở lòng. Dù có chuyện gì, chúng ta cũng sẽ ở bên Hùng."
Tiếng chuông báo hiệu giờ học sắp bắt đầu vang lên từ xa, vọng đến từ phía trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Hai người khẽ giật mình, nhận ra đã đến lúc phải đi. Dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ về Hùng, nhưng họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước có thể đầy rẫy những bất ngờ, nhưng Long và Linh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tất cả.
***
Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vào giờ ra chơi buổi sáng luôn tràn ngập năng lượng. Tiếng chuông reo vang lanh lảnh kết thúc tiết học đầu tiên, kéo theo tiếng xì xào của hàng trăm học sinh ùa ra từ các lớp học. Trên hành lang rộng rãi của dãy nhà mới, những bước chân vội vã lướt qua, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bàn tán sôi nổi về bài kiểm tra, về kế hoạch cuối tuần. Ánh nắng ban mai rực rỡ đã xua tan lớp mây xám từ sáng sớm, chiếu qua những ô cửa sổ lớn, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gạch sạch sẽ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và thoang thoảng mùi cà phê từ căng tin hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, tươi mới đầy sức sống của tuổi học trò.
Nhưng giữa dòng người náo nhiệt ấy, có một hình bóng lại trở nên lạc lõng. Phan Việt Hùng, cậu bạn luôn là tâm điểm của mọi cuộc vui, mọi câu chuyện cười, giờ đây lại đang ngồi co ro một mình trên chiếc ghế đá ở góc hành lang, đối diện với một cửa sổ lớn nhìn ra sân trường. Khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày của cậu giờ đây hóp lại, đôi mắt híp thường ánh lên vẻ hài hước, thân thiện, nay lại trũng sâu, đờ đẫn, nhìn vô định ra khoảng không bên ngoài. Tóc cắt đầu nấm của cậu có vẻ rối hơn mọi khi, và bộ đồng phục dù vẫn sạch sẽ nhưng lại có vẻ lỏng lẻo hơn trên dáng người hơi tròn trịa của cậu. Cậu ấy không hề đùa nghịch, không hề trò chuyện, chỉ đơn thuần là ngồi đó, như một bức tượng sống giữa dòng đời hối hả.
Long, Linh và Thảo Mai đã tìm Hùng từ lúc chuông báo giờ ra chơi vang lên. Họ trao đổi ánh mắt lo lắng khi nhìn thấy cậu ấy. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi kính cận, trông có vẻ tĩnh lặng hơn, nhưng ánh mắt sáng thông minh của cô ấy cũng không giấu được sự quan tâm. Cô ấy khẽ chạm nhẹ vào cánh tay Long, ra hiệu.
Ba người bạn tiến lại gần. Tiếng bước chân của họ khẽ khàng, như sợ làm tan biến một bong bóng mong manh. Linh là người lên tiếng trước, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sự dịu dàng. "Hùng ơi, trưa nay tụi mình đi ăn ở quán quen nhé? Lâu rồi không ghé." Cô cố gắng tạo ra một không khí bình thường nhất có thể.
Hùng giật mình, cái giật mình rõ rệt, như thể cậu ấy vừa thoát ra khỏi một giấc mơ nặng nề. Đôi mắt cậu chớp chớp vài cái, phải mất một lúc mới định hình được ba người bạn đang đứng trước mặt. Vẻ mặt cậu thoáng chút bối rối, rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái đờ đẫn. "À... thôi, tớ không đói lắm." Giọng Hùng khàn khàn, cộc lốc, không còn cái lanh lảnh pha trò thường ngày. Cậu ấy tránh ánh mắt của cả ba, cụp mắt xuống nhìn những ngón chân đang mân mê nền gạch.
Long cảm thấy lòng nặng trĩu. Cậu cố gắng kiên nhẫn. "Hay mình ra quán cà phê Sắc Màu, đổi gió một chút? Mấy hôm nay cậu cứ ru rú trong thư viện, cần phải ra ngoài hít thở không khí chút chứ." Cậu ấy cố gắng gợi lại những kỷ niệm vui vẻ, những buổi đi chơi của cả nhóm.
Hùng khẽ lắc đầu, động tác chậm chạp, đầy vẻ mệt mỏi. "Tớ có việc rồi. Mấy cậu cứ đi đi." Cậu ấy thậm chí còn không buồn nhìn Long. Cái cách cậu ấy né tránh như thể đang che giấu một điều gì đó, hoặc sợ hãi bị phát hiện. Sự thay đổi này khiến Long, Linh và Mai cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.
Mai, với sự tinh tế của mình, nhận thấy sự từ chối của Hùng không phải là sự bướng bỉnh, mà là một sự mệt mỏi cùng cực. Cô ấy khẽ tiến lên một bước, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy quan tâm. "Cậu có vẻ mệt mỏi lắm, Hùng. Có chuyện gì vậy? Cậu có thể kể cho tụi mình nghe mà."
Câu nói của Mai dường như chạm vào một dây thần kinh nào đó trong Hùng. Cậu ấy ngẩng phắt dậy, ánh mắt thoáng chút tức giận và cáu kỉnh, rồi lại nhanh chóng chuyển sang vẻ tuyệt vọng. Hùng đứng dậy, né tránh ánh mắt của ba người bạn, đẩy ghế ra sau một cách mạnh bạo, tạo ra tiếng cọ xát chói tai trên sàn gạch. "Không có gì!" Cậu ấy gần như gắt lên, nhưng giọng nói lại yếu ớt, thiếu sức sống. "Chỉ là áp lực học hành thôi. Mấy cậu đừng lo."
Nói rồi, Hùng vội vã bước đi, như muốn chạy trốn khỏi những ánh mắt quan tâm của bạn bè. Bóng lưng hơi tròn trịa của cậu ấy nhanh chóng khuất vào dòng người đang di chuyển trên hành lang. Cậu ấy bỏ đi nhanh chóng, để lại Long, Linh và Mai đứng sững sờ, nhìn theo với ánh mắt đầy lo lắng và khó hiểu.
"Cậu ấy... sao vậy?" Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Cô chưa bao giờ thấy Hùng lại có thái độ như thế với bạn bè.
Long siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cậu ấy trầm trọng. "Không phải chỉ là áp lực thi cử nữa rồi."
Mai khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt cô ấy lướt qua nơi Hùng vừa ngồi, rồi lại nhìn về phía hành lang trống rỗng. "Đúng vậy. Ánh mắt cậu ấy... có một nỗi sợ hãi rất lớn."
Không khí sôi động của trường học dường như bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và tĩnh lặng đối với ba người bạn. Họ biết, vấn đề của Hùng nghiêm trọng hơn những gì họ có thể tưởng tượng.
***
Buổi chiều muộn, quán cà phê Sắc Màu ngập tràn trong ánh nắng vàng dịu cuối ngày. Không khí ở đây luôn ấm áp và dễ chịu, với hương cà phê đậm đà quyện cùng mùi bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên mỗi bàn. Tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng lấp đầy không gian, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng. Long, Linh và Thảo Mai ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ đối diện. Họ đã quyết định không đi ăn trưa hay về nhà, mà ở lại đây, vừa để bàn bạc, vừa để chờ đợi, hy vọng có thể tìm thấy một manh mối nào đó về Hùng.
Long nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cậu vẫn không ngừng suy nghĩ về thái độ của Hùng sáng nay. Cái vẻ mặt cáu kỉnh, né tránh và sau đó là sự bỏ đi vội vã của cậu bạn vẫn ám ảnh trong tâm trí cậu. Linh ngồi đối diện, cô gái xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, nhưng giờ đây đôi mắt ấy lại hiện rõ vẻ lo lắng. Cô ấy khẽ khuấy ly trà đào, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra phía con hẻm đối diện, như đang tìm kiếm điều gì đó. Thảo Mai ngồi cạnh Linh, cô ấy đang lật dở một cuốn sách, nhưng ánh mắt đeo kính cận của cô lại không tập trung vào trang giấy, mà cũng thỉnh thoảng liếc ra ngoài.
"Em vẫn không thể hiểu được Hùng," Linh khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. "Cậu ấy chưa bao giờ như vậy. Cứ như có một bức tường vô hình ngăn cách cậu ấy với chúng ta."
"Có lẽ cậu ấy gặp chuyện gì đó quá lớn, đến mức không thể chia sẻ," Mai nhỏ nhẹ lên tiếng, giọng cô từ tốn nhưng đầy suy tư. "Áp lực thi cử chỉ là cái cớ bên ngoài để cậu ấy che giấu một vấn đề khác."
Long gật đầu. "Anh cũng nghĩ vậy. Nhưng là chuyện gì mới được chứ? Hùng không phải người giấu giếm bạn bè."
Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc lướt qua tầm mắt họ. Linh khẽ giật mình, vội vàng chỉ tay về phía con hẻm. "Kia... hình như là Hùng!"
Cả Long và Mai đều ngẩng đầu lên, ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về phía Linh vừa chỉ. Đúng là Hùng. Cậu ấy đang đi bộ với dáng vẻ lén lút, cúi gằm mặt xuống, như sợ bị ai đó nhận ra. Cậu ấy rẽ vào con hẻm nhỏ đối diện quán cà phê, nơi có một tấm biển hiệu cũ kỹ, mờ nhạt ghi chữ "GAME ZONE". Quán game này trông có vẻ xập xệ, cũ kỹ, với ánh đèn điện mờ ảo hắt ra từ bên trong, hoàn toàn khác biệt với những quán game hiện đại, sáng sủa mà tụi học sinh thường lui tới. Nó toát lên một vẻ u ám, không mấy thiện cảm.
"Cậu ấy đi đâu vậy?" Long chau mày, ánh mắt hổ phách của cậu đầy vẻ khó hiểu. "Quán game đó... trông không ổn chút nào. Hùng đâu có chơi game ở mấy chỗ như vậy." Cậu biết Hùng có chơi game, nhưng luôn là những quán lớn, có tiếng tăm, chứ không phải một nơi khuất nẻo, có phần bí ẩn thế này.
Mai đẩy gọng kính lên sống mũi, giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng đầy sự chắc chắn. "Hùng không bao giờ chơi game ở mấy chỗ như vậy. Thậm chí cậu ấy còn chẳng thích mấy loại game ở đó. Trông cậu ấy... sợ hãi lắm." Ánh mắt của Mai sắc bén, cô ấy đã nhận ra sự căng thẳng, thậm chí là hoảng loạn trên khuôn mặt Hùng dù chỉ là một thoáng qua.
Ba người bạn nín thở, dán mắt vào con hẻm. Mấy phút trôi qua như cả thế kỷ. Bỗng nhiên, Hùng lại xuất hiện từ trong con hẻm, nhưng lần này, vẻ mặt cậu ấy còn tệ hơn trước. Đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đã tái nhợt, thất thần, như một người vừa trải qua một cú sốc lớn. Đặc biệt hơn, trên tay cậu ấy đang cầm một phong bì mỏng, màu trắng, có vẻ như bên trong chứa một ít tiền. Cậu ấy vội vã nhét phong bì vào túi quần, rồi cúi gằm mặt, bước đi nhanh chóng, gần như chạy, về phía ngược lại, biến mất hút vào dòng người đông đúc của phố thị.
"Thấy chưa!" Linh thì thầm, giọng cô đầy vẻ hoảng hốt. "Hùng đã vào đó! Và cậu ấy còn cầm cái phong bì kia nữa..."
Long đập tay xuống bàn một tiếng "cộp" nhỏ, nhưng đủ để thể hiện sự bàng hoàng và giận dữ của cậu. Ánh hoàng hôn cuối ngày nhuộm đỏ khuôn mặt điển trai của Long, làm nổi bật vẻ lo âu và quyết đoán trong ánh mắt cậu. "Không phải chỉ là áp lực thi cử. Chắc chắn có chuyện gì đó nghiêm trọng hơn rồi." Cậu ấy gần như chắc chắn. Một người bạn thân thiết như Hùng sẽ không bao giờ hành động một cách lén lút và sợ hãi như vậy vì chuyện học hành. Vấn đề của Hùng không chỉ là nỗi lo thi cử, mà là một điều gì đó đen tối hơn, phức tạp hơn rất nhiều, có thể liên quan đến tiền bạc, hoặc một mối đe dọa nào đó.
Mai nhìn Long và Linh, đôi mắt cô ấy đầy sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một tia quyết tâm. "Chúng ta không thể để Hùng một mình được."
Long đứng phắt dậy, ánh mắt cậu ấy kiên định. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng cá nhân về những vết rạn nứt trong tình yêu với Linh, về áp lực thi cử, dường như tan biến hết. Lúc này, chỉ còn lại một Long kiên cường, đầy trách nhiệm, sẵn sàng đối mặt với bất cứ khó khăn nào để bảo vệ bạn bè. Long biết, đây là lúc cả nhóm cần phải đoàn kết lại.
"Đúng vậy," Linh nói, cô cũng đứng dậy theo Long, bàn tay cô siết chặt tay cậu. Cô nhìn Long, rồi nhìn Mai, ánh mắt cô ấy đầy sự đồng cảm và quyết tâm. "Chúng ta sẽ tìm hiểu rõ mọi chuyện. Bằng mọi giá."
Cả ba nhìn ra con hẻm tối tăm, nơi Hùng vừa biến mất. Bóng tối dần bao trùm thành phố Hạ Long, nhưng trong lòng Long, Linh và Mai, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì họ là bạn bè, và tình bạn của họ, cũng như tuổi thanh xuân rực rỡ này, sẽ vượt qua mọi thử thách.