Tiếng chuông trường Ánh Dương ngân vang, dứt khoát xé tan màn sương nhẹ còn vương vấn trên những tán cây xanh cổ thụ, báo hiệu một ngày học mới đã chính thức bắt đầu. Ánh nắng ban mai rực rỡ như rải mật ong qua khung cửa sổ lớp 10A1, nhuộm vàng những hàng ghế gỗ đã cũ kỹ nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới và một chút hương hoa nhài thoảng nhẹ từ sân trường tạo nên một không khí trong lành, quen thuộc, đánh thức mọi giác quan.
Trong lớp học, không khí vốn đang ồn ào bởi những tiếng cười đùa, xì xào to nhỏ của lũ học trò mới lớn bỗng chốc lắng xuống khi cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung và năng động, bước vào. Cô mỉm cười thân thiện, mái tóc ngắn cá tính khẽ rung rinh theo từng cử động. Cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, ánh mắt hướng về bục giảng, vừa tò mò vừa hồi hộp không biết cô sẽ công bố điều gì.
"Chào các em, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu những buổi học chính thức đầu tiên. Để các em có thể làm quen với nhau tốt hơn và thuận tiện cho việc học tập, cô đã sắp xếp lại chỗ ngồi một chút nhé," cô Lan Anh nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy dứt khoát. Cô bắt đầu đọc danh sách, từng cái tên được xướng lên, kèm theo những tiếng reo hò nho nhỏ hoặc những cái nháy mắt trêu chọc từ đám bạn. Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, ngồi thẳng lưng, ánh mắt lướt qua một lượt cả lớp, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Cậu biết rằng việc sắp xếp chỗ ngồi là điều tất yếu, nhưng trong lòng vẫn có chút tò mò không biết ai sẽ là bạn cùng bàn với mình.
"Hoàng Thảo Mai sẽ ngồi với Vũ Thanh Lan," cô Lan Anh tiếp tục. Hai cô bạn thân mỉm cười rạng rỡ, trao nhau cái nhìn đầy phấn khích. "Phan Việt Hùng sẽ ngồi với Trần Minh Quân." Hùng làu bàu một tiếng trêu chọc, quay sang nháy mắt với Long. Trần Minh Quân, một cậu bạn mới được giới thiệu, phong cách sành điệu, tóc vuốt keo bảnh bao, chỉ nhếch mép cười đầy tự tin.
Rồi đến lượt Ngọc Linh. Cô ngồi ở hàng ghế thứ ba, chăm chú lắng nghe. Tim cô chợt đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác lạ lẫm len lỏi khi cô Lan Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Long rồi lại quay sang cô. "Lê Ngọc Linh..." Cô Lan Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý. "Và cuối cùng, bạn Trần Hoàng Long sẽ ngồi với bạn Lê Ngọc Linh."
Cả lớp bỗng chốc xôn xao hẳn lên. Vài tiếng "ồ" trầm trồ vang lên, vài cô gái khác thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Long và Linh cùng lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dường như thời gian trong lớp học bỗng ngừng lại. Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, má cô chợt nóng bừng lên. Cô nhanh chóng cụp mắt xuống, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng đang dâng trào. Trong lòng cô, một cảm giác vừa bất ngờ, vừa vui vẻ, vừa có chút bối rối khó tả. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ ngồi cạnh cậu ấy, ngôi sao của trường.
Long vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, nhưng sâu bên trong, trái tim cậu cũng hẫng đi một nhịp. Cảm giác lạ lẫm. Một chút thích thú thầm kín len lỏi, xen lẫn sự bất ngờ không hề nhỏ. Cậu không ngờ mình lại có duyên ngồi cùng bàn với cô gái luôn tỏa sáng như ánh nắng Hạ Long này. Cậu khẽ siết nhẹ cây bút trong tay, như thể để giữ cho mình vẻ bình tĩnh tuyệt đối.
Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, không kìm được tiếng cười khúc khích, vỗ vai Long một cái rõ kêu. "Ối giời, được của ló rồi Long ơi! Chúc mừng mày nhé, thoát kiếp FA rồi đấy!" Hùng thì thầm đủ để Long nghe thấy, rồi quay sang nháy mắt đầy ẩn ý. Long chỉ lườm cậu bạn một cái cảnh cáo, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên một cách vô thức.
Ở một góc lớp khác, Trần Thị Yến, một cô gái xinh đẹp, khá điệu đà và luôn theo kịp các xu hướng thời trang, khẽ cau mày. Ánh mắt cô sắc lạnh liếc nhìn Ngọc Linh, một tia ghen tị không thể che giấu. Yến đã để ý Long từ lâu, cô luôn nghĩ mình mới là người xứng đáng ngồi cạnh cậu ấy. "Hừm, lại là cô ta," cô lẩm bẩm đủ để Trần Minh Quân ngồi cạnh nghe thấy. Quân chỉ nhún vai, không tỏ vẻ quan tâm lắm, nhưng ánh mắt cậu cũng thoáng nhìn về phía Long với vẻ khó hiểu.
Cô Lan Anh không để ý đến những xì xào nhỏ nhặt. "Các em nhanh chóng chuyển chỗ nhé, tiết sau chúng ta sẽ học bài mới."
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô khẽ đứng dậy, thu dọn sách vở của mình. Bước chân cô hơi ngập ngừng khi tiến về phía bàn của Long. Cậu đã dọn dẹp một nửa bàn trống cho cô, ngăn nắp và sạch sẽ. Linh khẽ đặt sách xuống, cảm giác như mọi ánh mắt trong lớp đều đang đổ dồn về phía mình. Cô ngồi xuống, lưng thẳng, cố gắng không nhìn sang Long. Nhưng mọi giác quan của cô đều mách bảo sự hiện diện của cậu. Một mùi hương nam tính nhẹ nhàng, thoang thoảng mùi xà phòng và sách mới, vương vấn trong không khí, khiến trái tim cô bất giác lỗi nhịp thêm lần nữa.
Long cũng cảm nhận được sự ngượng ngùng từ phía Linh. Cậu khẽ nghiêng đầu, thoáng nhìn sang cô. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ rủ xuống vai, che đi một phần khuôn mặt đang ửng hồng. Cậu thấy bàn tay cô khẽ mân mê mép sách giáo khoa, một hành động nhỏ bé đầy đáng yêu. Trong giây lát, cậu có một thôi thúc muốn bắt chuyện, nhưng bản tính trầm lặng và sự e dè cố hữu lại khiến cậu giữ im lặng. Cậu chỉ khẽ hắng giọng, rồi lại tập trung vào cuốn sách của mình, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn thỉnh thoảng liếc sang phía cô bạn cùng bàn.
Tiết học đầu tiên trôi qua trong bầu không khí vừa nghiêm túc vừa có chút căng thẳng. Tiếng bút viết trên giấy, tiếng cô giáo giảng bài vang vọng, xen lẫn tiếng xì xào rất khẽ của vài học sinh vẫn chưa hết tò mò về cặp đôi mới. Với Long và Linh, đó là một buổi học đầy những rung động tinh tế, những ánh mắt lén lút và những cảm xúc mới mẻ vừa chớm nở, đánh dấu một khởi đầu bất ngờ trên con đường thanh xuân rực rỡ của họ.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng vàng rực rỡ của Hạ Long đã dịu đi, trải dài trên những con đường và khu nhà cao tầng, Long đang ở Phòng tập gym Tinh Thần. Không gian rộng rãi, tràn ngập ánh sáng mạnh mẽ từ những ô cửa kính lớn, phản chiếu hình ảnh cậu trong những tấm gương khổng lồ. Tiếng tạ va chạm lách cách, tiếng máy chạy bộ kêu ro ro đều đặn, và tiếng nhạc dance sôi động vang vọng khắp phòng, tạo nên một bầu không khí năng động, đầy quyết tâm. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ thảm tập và mùi nước tẩy rửa đặc trưng của phòng gym hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Long mặc bộ đồ thể thao quen thuộc, mồ hôi ướt đẫm trên vầng trán và thấm qua lớp áo. Cậu đang thực hiện bài tập nâng tạ, mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, thể hiện sức mạnh và sự tập trung cao độ. Cơ bắp trên cánh tay cậu cuồn cuộn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào tấm gương phía trước. Nhưng dù cơ thể đang tập trung hết sức vào các bài tập nặng nhọc, tâm trí cậu vẫn không ngừng vẩn vơ. Hình ảnh Ngọc Linh, với mái tóc dài óng ả và nụ cười rạng rỡ, cứ thế hiện lên trong đầu cậu. Cô bạn cùng bàn mới, sự ngượng ngùng khi cô ngồi xuống, ánh mắt lúng túng của cô... Tất cả cứ như một cuộn phim quay chậm.
Cậu nhấc tạ lên lần cuối, rồi thở ra một hơi dài, đặt tạ xuống. Tiếng kim loại va chạm khô khốc. Cậu lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, nhìn vào gương. Khuôn mặt góc cạnh của cậu hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên nghị. Trong lòng Long, một sự đấu tranh nội tâm đang diễn ra. Bản tính lạnh lùng, trầm lặng khiến cậu luôn giữ khoảng cách với mọi người, đặc biệt là với các bạn nữ. Nhưng sự xuất hiện của Linh, và giờ đây là việc ngồi chung bàn, lại khơi dậy một cảm giác tò mò, một mong muốn được gần gũi hơn. Cậu tự hỏi, liệu mình có nên chủ động bắt chuyện với cô ấy không? Hay cứ giữ im lặng như mọi khi? Sự ngập ngừng ấy khiến cậu hơi khó chịu.
Trong lúc nghỉ ngơi, điện thoại Long rung lên. Là tin nhắn từ Hùng. "Ê Long, đi Cyber World làm vài ván không? Đức với Sơn đang đợi. Quân cũng đang ở đó rồi đấy!"
Long khẽ nhíu mày. Cậu không thích những nơi ồn ào như quán net, và hôm nay cậu cũng không có hứng chơi game. Cậu gõ nhanh vài chữ, gửi đi. "Không, tao đi gym rồi. Mày cứ đi đi." Cậu biết Hùng sẽ không để bụng, cậu ta luôn tràn đầy năng lượng và dễ dàng tìm thấy niềm vui ở bất cứ đâu.
Sau khi hoàn thành buổi tập, Long rời phòng gym, cảm giác cơ thể mỏi nhừ nhưng tinh thần lại sảng khoái hơn. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Cậu bước đi trên con đường quen thuộc, qua những hàng cây rợp bóng. Trên đường về, Long vô tình đi ngang qua Tòa nhà Khởi Nghiệp Vươn Xa, một tòa nhà hiện đại, cao tầng với kiến trúc độc đáo, sừng sững nổi bật giữa lòng thành phố. Ánh đèn đã bắt đầu thắp sáng từ bên trong, như những đốm sáng của tri thức và khát vọng. Cậu thoáng nhìn lên tầng cao nhất, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa đầy suy tư. Tòa nhà ấy không chỉ là một kiến trúc đơn thuần, mà còn là biểu tượng của những ước mơ, hoài bão về một tương lai xa hơn, một con đường mà cậu luôn muốn chinh phục. Long dừng lại một lát, để ánh mắt lướt qua những ô cửa kính phản chiếu ánh sáng cuối ngày, rồi tiếp tục bước đi, trong lòng mang theo những suy nghĩ về tương lai và cả những hình ảnh vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu.
Không xa đó, Long thoáng thấy một hình ảnh quen thuộc. Cô y tá Vũ Thị Hà, với dáng người nhỏ nhắn, hiền lành, đeo kính, đang cẩn thận sắp xếp thuốc men trong Phòng y tế của trường. Dù chỉ là một khoảnh khắc lướt qua, nhưng hình ảnh ấy gợi lên sự tận tâm, chu đáo của một người phụ nữ lặng lẽ cống hiến cho sức khỏe của học sinh. Long khẽ gật đầu chào cô, rồi tiếp tục bước đi.
Cũng vào lúc đó, Hùng, cùng với Đức và Sơn, đang hào hứng cười nói, bước chân nhanh nhẹn đi vào Quán net Cyber World. Tiếng nhạc điện tử sôi động từ bên trong vọng ra, hòa cùng tiếng gõ phím lách cách và tiếng reo hò của những game thủ. Cả ba lao vào thế giới ảo, nơi những trận chiến nảy lửa đang chờ đợi, bỏ lại phía sau những bận rộn của ngày dài.
Long, trong sự tĩnh lặng của riêng mình, tiếp tục hành trình về nhà. Cậu biết rằng ngày hôm nay, dù chỉ là những thay đổi nhỏ nhặt, nhưng đã mở ra một chương mới, một con đường mới trong cuộc đời cậu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dệt nên những sợi dây liên kết vô hình, kéo cậu và Linh lại gần nhau hơn, trên những con đường mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả con phố nhỏ, mang theo làn gió nhẹ dịu mát của buổi chiều tà. Ngọc Linh bước chân đều đều trên con đường quen thuộc, hướng về quán tạp hóa nhỏ của Bà Tám. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với mái hiên cũ kỹ và cánh cửa gỗ đã bạc màu theo thời gian. Tiếng chuông xe đạp lạch cạch của người bán hàng rong vọng từ xa, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những người dân địa phương, tạo nên một bức tranh yên bình, đậm chất Hạ Long. Bước vào quán, mùi tạp hóa tổng hợp đặc trưng xộc vào mũi, xen lẫn mùi bánh kẹo ngọt ngào và mùi xà phòng thoang thoảng.
Bà Tám, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và chiếc kính lão đeo trên sống mũi, đang ngồi sau quầy thu ngân. Bà nhìn Linh, đôi mắt tinh anh chợt sáng lên. "Hôm nay Linh nhà ta có chuyện gì vui hay sao mà mặt cứ hớn hở thế cháu?" Bà Tám hỏi, giọng nói hiền lành nhưng đầy tinh ý, như thể có thể đọc thấu mọi suy nghĩ của cô bé.
Linh đang lơ đãng chọn một gói kẹo dẻo, tay cô khẽ mân mê từng viên kẹo đủ màu sắc. Nghe tiếng Bà Tám, cô giật mình, má cô chợt ửng hồng. "Dạ... đâu có ạ," cô lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình thản. "Chắc tại cháu mới được điểm cao môn Toán thôi ạ." Cô viện cớ, nhưng trong lòng lại thấy thật buồn cười. Ai lại vui vẻ đến mức này chỉ vì điểm Toán chứ?
Kỳ thực, kể từ khi cô Lan Anh công bố danh sách chỗ ngồi, trái tim Linh cứ như có một cánh chim nhỏ đang nhảy múa không ngừng. Cô không ngừng nghĩ về việc mình sẽ ngồi cạnh Long, nghĩ về ánh mắt cậu ấy, nghĩ về mùi hương nam tính thoang thoảng từ phía cậu. Cô đã cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, nhưng dường như sự vui vẻ, ngại ngùng cứ thế thoát ra ngoài, không thể che giấu. Cô nhớ lại khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, cái lúng túng của mình, và cả vẻ bình tĩnh đến lạ của Long. Trong lớp, cô đã cố gắng không nhìn sang cậu, nhưng mỗi khi cậu khẽ cử động, hay tiếng giấy sách của cậu sột soạt, cô lại cảm nhận được sự hiện diện của cậu một cách rõ ràng.
Linh cầm gói kẹo, tay vẫn vô thức mân mê nó, ánh mắt xa xăm. Cô hình dung ra những buổi học sắp tới, khi cô và Long sẽ ngồi cạnh nhau, cùng giải những bài toán khó, cùng nghe cô giáo giảng bài. Liệu cậu ấy có giảng bài cho cô như những lời đồn đại không? Liệu cô có thể hỏi cậu những câu hỏi khó không? Một nụ cười nhẹ nhàng, mơ màng lại xuất hiện trên môi cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, khẽ khàng, tinh tế, nhưng đủ sức lay động cả tâm hồn.
Bà Tám đưa mắt nhìn theo Linh, khẽ cười tủm tỉm, nụ cười đầy bao dung và thấu hiểu. Bà đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ học trò lớn lên ở con phố này, và bà biết rất rõ những rung động đầu đời tinh khôi như thế nào. Bà không nói gì thêm, chỉ lắc đầu nhẹ, như thể đã hiểu rõ tất cả những điều mà cô bé đang cố giấu.
Linh nhanh chóng thanh toán, chào Bà Tám và bước ra khỏi quán. Bước chân cô nhẹ bẫng, trong lòng vẫn còn lâng lâng cảm giác hạnh phúc và một chút hồi hộp. Hoàng hôn dần tắt, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời Hạ Long. Cô biết, những ngày tháng sắp tới sẽ không chỉ là những bài học trên lớp, mà còn là những khám phá mới mẻ về bản thân, về những cảm xúc chưa từng có. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang khẽ khàng dệt nên một sợi dây liên kết vô hình, kéo cô và Long lại gần nhau hơn, trên những con đường mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
***
Đêm về, gió mát rượi thổi qua những mái nhà, mang theo hơi ẩm từ biển cả và chút hương hoa sữa thoang thoảng. Long trở về căn hộ tập thể cũ của mình. Khu nhà tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ, tường vôi bong tróc và hành lang chung hẹp. Dù vậy, căn hộ của gia đình Long đã được sửa chữa, trang trí lại, mang đến một nét giản dị, ấm cúng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng TV từ các nhà lân cận, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc, gần gũi. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và mùi hương quen thuộc của gia đình (bột giặt, mùi sách cũ) hòa quyện vào nhau, mang đến cảm giác thân thuộc và an toàn.
Trên bàn ăn, mẹ Trần Thu Hà đã chuẩn bị sẵn một bữa tối đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng. Mẹ Long, với vẻ ngoài dịu dàng và gương mặt phúc hậu, hay cười, nhìn cậu con trai với ánh mắt đầy yêu thương. "Hôm nay con học có ổn không Long? Lớp mới thế nào rồi con?" Mẹ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, trìu mến.
Long đang gắp một miếng thịt kho, cậu chỉ khẽ gật đầu. "Dạ ổn ạ." Cậu cố gắng giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng lại đầy những suy nghĩ miên man. Lại là hình ảnh Ngọc Linh. Từ lúc ngồi chung bàn, cô bạn cứ như một cái bóng, lảng vảng trong tâm trí cậu. Cậu nhớ lại sự ngượng ngùng của cô, cái cách cô khẽ cúi đầu khi ngồi xuống, và cả nụ cười nhẹ nhàng của cô ở quán Bà Tám mà cậu vô tình nghe được từ một bạn cùng lớp đi ngang qua. Những cảm xúc lạ lẫm ấy khiến cậu bối rối, không biết phải gọi tên là gì.
Mẹ Hà quan sát Long, như nhận ra có điều gì đó khác lạ ở con trai. Bà khẽ nhíu mày. "Thế đã có bạn mới nào chưa? À, hay là có bạn cùng bàn mới rồi?" Bà cố ý hỏi, ánh mắt đầy thăm dò.
Long đặt đũa xuống, ngập ngừng một lát. Cậu không giỏi che giấu cảm xúc, nhưng cũng không biết phải diễn tả thế nào. "Dạ... có rồi ạ." Cậu trả lời ngắn gọn, đôi mắt hơi cụp xuống nhìn bát cơm. Cậu cảm thấy má mình hơi nóng lên, dù đã cố gắng kìm nén. Sự trầm tính và khó bộc lộ cảm xúc khiến cậu ngại ngùng khi nhắc đến Linh, nhưng trong lòng lại có sự tò mò và thích thú khó tả. Cậu đấu tranh với bản năng lạnh lùng và mong muốn được gần gũi hơn với cô gái ấy.
Mẹ Hà mỉm cười nhẹ. "Vậy thì tốt rồi. Con cứ cố gắng học tập, làm quen với các bạn, nhưng cũng đừng quên giữ gìn sức khỏe nhé." Bà không hỏi thêm, bởi bà biết Long là một đứa trẻ kín đáo. Nhưng ánh mắt bà vẫn đầy yêu thương và quan tâm. Bà hiểu rằng con trai mình đang lớn, và những thay đổi nhỏ nhặt này chính là dấu hiệu của sự trưởng thành.
Long gật đầu, tiếp tục bữa ăn. Cậu cố gắng tập trung vào thức ăn, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Linh đang ngồi cạnh mình ở lớp, mái tóc dài óng ả, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có đang nghĩ về cậu không? Cảm giác này là gì? Là tò mò, là thích thú, hay là một điều gì đó sâu sắc hơn mà cậu chưa từng trải qua?
Bữa tối diễn ra trong không khí yên bình, tĩnh lặng hơn so với bên ngoài. Long ăn xong, chào mẹ và về phòng. Cậu ngồi vào bàn học, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng rọi qua ô cửa, in bóng cây bàng già lên bức tường. Trong lòng cậu, một cảm giác ấm áp lạ lẫm đang lớn dần. Long biết, ngày hôm nay, với sự sắp xếp chỗ ngồi định mệnh ấy, một chương mới trong cuộc đời cậu đã thực sự mở ra. Những ánh mắt lén lút, những rung động tinh tế, những bối rối đầu đời... tất cả đang dệt nên một sợi dây liên kết vô hình, kéo cậu và Linh lại gần nhau hơn, trên những con đường mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tựa như những con sóng bền bỉ vỗ vào bờ cát, khắc ghi dấu ấn mãi mãi. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cậu biết, từ giờ trở đi, thế giới của cậu sẽ không còn chỉ có những con số và những công thức khô khan nữa.