Tiếng chuông tan học cuối buổi sáng vang vọng khắp các hành lang của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, như một lời giải thoát ngọt ngào sau những giờ phút căng thẳng của kỳ thi. Nhưng hôm nay, có một thứ còn khiến cả khối lớp 10 hồi hộp hơn cả kết quả bài kiểm tra giữa kỳ: đó là kết quả chính thức sẽ được cô giáo chủ nhiệm công bố. Từng tốp học sinh xôn xao, bàn tán, những tiếng cười nói rộn ràng thường ngày bỗng xen lẫn những tiếng thì thầm lo lắng, những cái thở dài thườn thượt hoặc những tiếng reo vui bất chợt. Ánh nắng Hạ Long đã lên cao, rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính, hắt lên nền gạch cũ kỹ của dãy phòng học một màu vàng óng, nhưng dường như không khí trong lớp 10A1 vẫn đặc quánh một sự chờ đợi.
Trong phòng học, những chiếc bàn gỗ đã bạc màu được kê ngay ngắn, tấm bảng đen vẫn còn vương những dòng chữ viết vội của tiết học trước. Mùi phấn bảng và giấy sách mới vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một chút hương hoa sữa dịu nhẹ bay vào từ sân trường qua khung cửa sổ mở. Cả lớp 10A1 ngồi ngay ngắn, ánh mắt dán chặt về phía bục giảng, nơi cô Nguyễn Lan Anh đang đứng. Cô giáo chủ nhiệm, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, vẫn giữ vẻ ngoài trẻ trung, năng động thường thấy. Nhưng trên tay cô, tập giấy dày cộp chứa kết quả điểm thi lại tạo nên một áp lực vô hình. Khuôn mặt cô Lan Anh tuy nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại thoáng nét tự hào, một dấu hiệu nhỏ báo trước những điều tốt đẹp.
Long ngồi ở vị trí giữa lớp, gương mặt cậu vẫn bình thản như thường lệ. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lướt qua một lượt cả lớp, dừng lại một chút ở Ngọc Linh, rồi lại trở về với vẻ điềm tĩnh. Dù bên trong, cậu cũng có một chút hồi hộp, nhưng đó là sự hồi hộp của người đã nỗ lực hết mình và tự tin vào khả năng của bản thân. Cậu biết mình đã làm tốt, và cậu cũng tin Ngọc Linh cũng vậy. Từ hôm học nhóm ở Nhà sách Mây Trôi, Long đã thấy Linh tiến bộ rõ rệt. Cậu đã kiên nhẫn giảng giải từng chút một, và cô nàng đã tiếp thu rất nhanh. Cái cảm giác nhìn thấy sự cố gắng của người khác đơm hoa kết trái, đối với Long, còn ý nghĩa hơn cả thành tích của chính cậu.
Ngọc Linh ngồi phía trên Long vài dãy bàn, sống lưng cô thẳng tắp, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Tim cô đập thình thịch như đánh trống, một cảm giác hỗn độn giữa lo lắng và hy vọng. Cô đã thực sự dốc hết sức cho kỳ thi này, không chỉ vì bản thân mà còn vì Long – vì cậu ấy đã dành thời gian giảng bài cho cô, vì cậu ấy đã tin tưởng cô. Cô không muốn làm Long thất vọng. Mỗi khi cô giáo Lan Anh hắng giọng, Linh lại giật mình, cả người căng thẳng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô thi thoảng lại liếc về phía Long, tìm kiếm một sự trấn an vô hình.
Phía cuối lớp, Nguyễn Trọng Tùng ngồi khoanh tay, đôi mắt sắc sảo của cậu ta dán chặt vào tấm lưng thẳng tắp của Ngọc Linh. Một tia khó chịu xẹt qua trong ánh mắt cậu. Cậu đã nghe loáng thoáng về việc Long và Linh thường xuyên học nhóm cùng nhau, và cái kết quả giữa kỳ này, cậu có linh cảm không lành. Tùng đã cố tình tung những lời đồn thổi, cố gắng chen ngang vào giữa hai người họ, nhưng dường như tất cả đều vô ích, thậm chí còn phản tác dụng. Mỗi lần Long và Linh đứng cạnh nhau, mỗi lần họ trao đổi ánh mắt, Tùng lại cảm thấy như có một vết bỏng rát trong lòng. Cậu ta nghiến chặt răng, bàn tay siết lại thành nắm đấm dưới gầm bàn.
“Các em trật tự nào!” Cô Lan Anh gõ nhẹ thước lên bàn, giọng nói vang vọng. “Cô biết các em đang rất hồi hộp, nhưng hãy nghe cô công bố kết quả nhé.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò. “Trước hết, cô rất tự hào về kết quả chung của lớp chúng ta. Tỷ lệ học sinh đạt điểm giỏi đã tăng lên đáng kể so với kỳ kiểm tra đầu năm. Điều đó cho thấy sự nỗ lực của từng cá nhân và tinh thần học tập nghiêm túc của cả tập thể 10A1.”
Một tràng vỗ tay nhỏ vang lên, xua đi một phần không khí căng thẳng.
“Đặc biệt,” cô Lan Anh nói tiếp, giọng cô bỗng cao hơn một chút, ánh mắt dừng lại ở Long và Linh, “có hai bạn đã đạt điểm số xuất sắc nhất trong kỳ thi giữa kỳ lần này. Đây không chỉ là thành tích cá nhân mà còn là niềm tự hào của cả lớp. Các em là những tấm gương sáng cho bạn bè noi theo.”
Linh nín thở, tai cô ong ong. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
“Bạn đầu tiên, chắc hẳn không ai ngạc nhiên, đó chính là Trần Hoàng Long!”
Cả lớp vỗ tay rầm rộ. Tiếng Hùng lanh lảnh vang lên: “Long đỉnh quá!”
Long khẽ cúi đầu, nhận lấy những lời chúc mừng. Cậu vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Cậu nhận lấy tập điểm từ cô Lan Anh, ánh mắt cậu nhanh chóng lướt qua tờ giấy, rồi lại lướt tìm Linh. Cậu thấy cô nàng đang thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn căng thẳng.
“Và bạn thứ hai,” cô Lan Anh nói tiếp, ánh mắt ấm áp nhìn Linh, “với một sự bứt phá đầy ấn tượng, vượt qua rất nhiều bạn khác, đó chính là Lê Ngọc Linh! Tổng điểm của em gần như tuyệt đối, chỉ kém Long một chút xíu thôi!”
Khi tên mình được xướng lên, Linh như vỡ òa. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng, tiếp nối bằng niềm vui sướng không thể tả. Cô không thể tin vào tai mình. Cô đã làm được! Cô đã không phụ sự tin tưởng của Long. Đôi mắt cô nàng long lanh ngước nhìn Long, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long tươi sáng nhất bừng nở trên môi. Có lẽ, đó là nụ cười đẹp nhất mà Long từng thấy ở cô nàng. Cả lớp lại vang lên những tiếng vỗ tay và chúc mừng.
“Tuyệt vời, Linh ơi!” Hùng reo lên, không giấu nổi sự bất ngờ và vui mừng. “Long với Linh đỉnh quá!”
Tuấn Anh, cậu bạn thư sinh đeo kính cận ngồi gần đó, cũng quay xuống mỉm cười. “Chúc mừng hai cậu nhé! Thành tích đáng nể thật đấy!”
Linh quay sang các bạn, cười tít mắt, vẻ mặt cô nàng đỏ bừng vì ngại ngùng nhưng cũng đầy hạnh phúc. Cô nàng cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ, thay vào đó là một niềm tự hào ấm áp. Khi cô nàng nhận lấy tập điểm từ cô Lan Anh, ánh mắt cô nàng lại tìm đến Long. Cậu ấy đang nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự tán thưởng chân thành. Một cái gật đầu nhẹ nhàng từ Long, như một lời khẳng định thầm lặng: "Anh biết em sẽ làm được." Lời khen không lời ấy, còn giá trị hơn bất cứ điểm số nào, khiến trái tim Linh như được sưởi ấm, những rung động đầu đời trong cô nàng càng thêm mãnh liệt.
Nguyễn Trọng Tùng ở cuối lớp, sắc mặt cậu ta giờ đây đã tối sầm lại. Cậu ta đã lường trước được Long sẽ đạt điểm cao, nhưng việc Ngọc Linh cũng vươn lên mạnh mẽ như vậy thì hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu. Ánh mắt cậu ta tóe lửa khi nhìn Long và Linh trao nhau ánh mắt cùng nụ cười, như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy trái tim cậu. Những lời đồn thổi, những hành động nhỏ nhặt cậu ta gây ra, dường như không những không chia rẽ được họ, mà còn khiến mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên gắn bó hơn, sâu sắc hơn. Cảm giác thất bại và tức giận dâng lên trong lòng Tùng, như một ngọn lửa âm ỉ cháy, giờ bùng lên dữ dội. Cậu ta khẽ nghiến răng, một suy nghĩ lạnh lùng chợt lóe lên: *Lại là hai người đó... Cứ tưởng những lời đồn thổi sẽ khiến chúng mày xa nhau, nhưng có vẻ như lại khiến chúng mày gần nhau hơn thì phải. Được thôi, nếu những cách cũ không hiệu quả, thì sẽ có những cách khác.* Ánh mắt Tùng dõi theo Long và Linh, đầy sự khó chịu và tính toán, như thể đang vạch ra một kế hoạch mới trong đầu, một kế hoạch đen tối hơn, quyết liệt hơn.
***
Buổi chiều cùng ngày, một không khí vui vẻ, thoải mái bao trùm Quán Cafe Sắc Màu. Đây là một góc nhỏ yên bình giữa lòng thành phố Hạ Long nhộn nhịp, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, và những khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Bên trong, quán được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những bức tranh vẽ tường nghệ thuật, những chậu cây xanh treo lủng lẳng và những chiếc ghế sofa êm ái, bọc vải hoa văn. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua khung cửa kính, hắt lên những chiếc bàn gỗ cũ, tạo nên một không gian ấm cúng và lãng mạn.
Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đầy quyến rũ. Tại một góc nhỏ khuất tầm nhìn, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang quây quần bên một chiếc bàn vuông, trên đó là những ly trà sữa đầy màu sắc, cà phê đá mát lạnh và vài đĩa bánh ngọt hấp dẫn. Không khí vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng của tuổi trẻ lấp đầy cả góc quán.
“Nào, nào!” Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, là người khuấy động không khí đầu tiên. Cậu ta giơ cao ly trà sữa của mình, giọng nói lanh lảnh thu hút sự chú ý của mọi người. “Nâng ly, nâng ly! Chúc mừng cho hai ‘thần đồng’ của lớp chúng ta! Long thì khỏi nói rồi, điểm cao là chuyện đương nhiên, nhưng Linh mà cũng lên hạng thế này thì phải khao lớn nha!” Cậu ta nháy mắt tinh quái với Linh.
Ngọc Linh, vẫn còn e thẹn vì những lời khen ngợi, nhưng nụ cười rạng rỡ không hề tắt trên môi. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng ánh lên vẻ hạnh phúc. “Đâu có, đâu có!” Cô nàng xua tay, hai má ửng hồng. “Tớ đâu có giỏi thế. Nhờ Long giảng bài đó chứ! Không có Long chắc tớ không làm tốt được như vậy đâu.” Lời nói của Linh chân thành, không chút che giấu sự biết ơn. Cô nàng không hề ngại ngùng khi thừa nhận công lao của Long, bởi vì cô nàng biết rõ, nếu không có sự giúp đỡ tận tình của cậu ấy, cô nàng đã không thể có được kết quả này.
Long ngồi đối diện Linh, vẻ mặt cậu vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng ánh mắt cậu lại ấm áp hơn rất nhiều khi nhìn cô nàng. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm dường như chỉ dành riêng cho Linh, chứa đựng một sự dịu dàng hiếm thấy. Khi Linh nói lời cảm ơn, Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, chỉ đủ để lộ ra một chút khóe môi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng cái nhìn của cậu ấy nói lên tất cả. Long đưa tay ra, khẽ đặt lên mặt bàn, không chạm vào tay Linh nhưng đủ gần để cô nàng cảm nhận được sự hiện diện và quan tâm của cậu.
“Em đã rất cố gắng,” Long cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Giọng nói của cậu ấy không cao, không lớn, nhưng có một sức hút lạ kỳ, khiến Linh cảm thấy như cả không gian xung quanh bỗng chốc lắng lại, chỉ còn mình cô nàng và Long. “Anh thấy rõ điều đó. Kết quả này là xứng đáng với nỗ lực của em.”
Lời khen của Long không chỉ là một lời khen thông thường. Nó là sự công nhận, sự thấu hiểu từ một người mà Linh vô cùng trân trọng. Trái tim cô nàng đập rộn ràng, một cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lồng ngực. Cô nàng cảm thấy hai má mình nóng bừng, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào Long mà khẽ cụp xuống. Cái cảm giác rung động ấy, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, ngày càng rõ ràng hơn, mãnh liệt hơn. Tình đầu, phải chăng là như vậy? Linh tự hỏi, lòng cô nàng bối rối nhưng cũng đầy hạnh phúc.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân của Linh, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, mỉm cười dịu dàng nhìn hai người. Mai là người tinh tế, cô nàng đã sớm nhận ra những rung động đặc biệt giữa Long và Linh từ rất lâu rồi. Cô nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, và thầm mừng cho hai người bạn của mình. Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động, khỏe khoắn, cũng cười khúc khích. Cô nàng vỗ vai Hùng, "Thấy chưa, tớ bảo mà. Linh giỏi lắm chứ bộ. Đừng có mà đánh giá thấp người ta."
Hùng tặc lưỡi: “Thì tớ biết Linh giỏi rồi, nhưng mà giỏi đến mức này thì đúng là bất ngờ thật. Thôi được, Linh với Long học giỏi thì khao tớ thêm ly trà sữa nữa đi!” Cả bọn cười phá lên trước sự hài hước của Hùng.
Long khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cậu ấy rõ ràng hơn một chút. “Được thôi, hôm nay cứ để Hùng gọi thoải mái.” Cậu ấy nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh.
Linh cảm thấy mình như đang bay bổng trên mây. Sự quan tâm tinh tế của Long, lời khen ngợi chân thành của cậu ấy, và cả bầu không khí vui vẻ của nhóm bạn, tất cả tạo nên một khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ, đáng nhớ. Cô nàng biết, kết quả học tập này không chỉ là một thành tích cá nhân, mà còn là một bước tiến quan trọng trong mối quan hệ của cô nàng và Long. Một sợi dây vô hình, bền chặt, dường như đã được dệt nên giữa hai người, và nó đang ngày càng trở nên vững chắc hơn. Tình bạn, và có lẽ là hơn thế nữa, của họ, đang lớn lên cùng với những tháng ngày rực nắng của tuổi học trò.
***
Chiều tối buông xuống, ánh hoàng hôn dần nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt hắt lên mặt biển lấp lánh như dát vàng, rồi dần nhường chỗ cho những vệt tím than và cam rực rỡ. Gió nhẹ bắt đầu thổi, mang theo hơi ẩm từ biển cả và thoảng mùi hoa sữa dịu ngọt, báo hiệu một buổi tối trong lành. Nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan rời Quán Cafe Sắc Màu, tiếng cười nói vẫn còn vương vấn trên con hẻm nhỏ.
Hùng vẫn là người huyên thuyên nhiều nhất, kể đủ chuyện trên trời dưới biển, Lan và Mai thì thỉnh thoảng phụ họa. Long và Linh bước đi chậm rãi phía sau, một khoảng cách vừa đủ để không bị xen vào cuộc trò chuyện ồn ào của nhóm bạn, nhưng cũng đủ gần để cảm nhận được sự hiện diện của nhau. Chân Linh bỗng dưng cảm thấy nhẹ bẫng, dường như cô nàng vẫn đang chìm đắm trong niềm vui chiến thắng và những lời khen của Long. Trong chiếc cặp nhỏ của cô nàng, cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" dường như cũng trở nên nhẹ bẫng, không còn nặng trĩu những áp lực và lo toan. Cô nàng khẽ chạm vào cây bút chì khắc tên mà Long đã tặng mình, một thói quen vô thức mỗi khi cô nàng cảm thấy vui vẻ hay bối rối.
Khi đến đoạn rẽ lớn dẫn ra con đường chính, Hùng vẫy tay chào tạm biệt. “Thôi, đến đây tớ rẽ rồi. Mai với Lan cũng đi đường này luôn. Bye bye Long, Linh nhé! Hẹn gặp lại!” Cậu ta nói, rồi cùng Mai và Lan rẽ vào một con hẻm khác, bỏ lại Long và Linh tiếp tục bước song song trên vỉa hè.
Ánh đèn đường vừa bật sáng, hắt những vệt sáng vàng cam xuống mặt đường, in bóng hai người dài và rõ nét trên nền gạch. Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng bước chân đều đặn của Long và Linh, hòa cùng tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ. Cái cảm giác ấm áp, thân thuộc khi đi cạnh Long khiến trái tim Linh khẽ run lên. Cô nàng khẽ quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ biết ơn và một chút ngại ngùng.
“Cảm ơn Long nhiều lắm,” Linh nói khẽ, giọng cô nàng trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng lại chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. “Không có Long chắc em không thể làm tốt thế này đâu. Cảm ơn cậu vì đã kiên nhẫn giảng bài cho tớ, vì đã tin tưởng tớ.”
Long khẽ quay sang nhìn Linh, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Trong ánh đèn đường vàng dịu, nụ cười ấy trở nên ấm áp và cuốn hút lạ thường. Long không chỉ nhìn vào mắt Linh, mà dường như đang nhìn sâu vào tâm hồn cô nàng. “Không chỉ là điểm số, Linh ạ,” Long nói, giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Anh thấy em đã tự tin hơn nhiều. Em đã vượt qua chính mình, đã nỗ lực hết sức. Đó mới là điều quan trọng nhất.”
Lời nói của Long như một dòng nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn Linh. Cô nàng cảm thấy hai má mình nóng bừng, đỏ ửng. Cô nàng cúi đầu, mái tóc dài đen óng ả khẽ rủ xuống che đi khuôn mặt đang ngượng ngùng. Trái tim cô nàng đập rộn ràng, những rung động đầu đời mãnh liệt hơn bao giờ hết. Long không chỉ khen ngợi thành tích của cô nàng, mà còn nhìn thấy sự trưởng thành bên trong cô nàng. Đó là điều mà Linh trân trọng nhất. Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt long lanh đầy cảm xúc, muốn nói thêm điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Từ một góc khuất đối diện quán cà phê, ẩn mình sau một cột đèn lớn, Nguyễn Trọng Tùng đứng đó, ánh mắt dán chặt vào hai cái bóng đang đi chậm rãi trên vỉa hè. Cậu ta đã lặng lẽ theo dõi họ từ lúc họ rời quán. Khi nhìn thấy Long quay sang mỉm cười dịu dàng với Linh, và Linh cúi đầu ngại ngùng nhưng ánh mắt lại lấp lánh hạnh phúc, một ngọn lửa ghen tị và tức giận bùng cháy dữ dội trong lòng Tùng. Cậu ta nắm chặt bàn tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng bệch. Từng lời nói, từng ánh mắt của Long và Linh, như những nhát dao cứa vào lòng tự tôn của Tùng.
“Hai đứa mày…” Tùng nghiến răng, lẩm bẩm một mình. Cậu ta đã cố gắng đủ mọi cách, nhưng dường như mọi nỗ lực của cậu ta chỉ khiến Long và Linh càng thêm gần gũi. Cái cảm giác bị phớt lờ, bị coi thường, bị thua cuộc, khiến Tùng cảm thấy khó chịu đến tột cùng. Một tia ý nghĩ độc địa, lạnh lùng chợt lóe lên trong đầu cậu ta. Nếu những cách mềm mỏng không có tác dụng, thì cậu ta sẽ phải dùng đến những cách khác, quyết liệt hơn, thậm chí là tàn nhẫn hơn. Cậu ta không thể để Long dễ dàng có được Ngọc Linh như vậy. Tùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt cậu ta trở nên sắc lạnh và đầy tính toán, như một con thú săn mồi đang lên kế hoạch cho cuộc tấn công tiếp theo. Cậu ta sẽ không bỏ cuộc.
Long và Linh không hề hay biết về ánh mắt đầy ghen tị và những suy nghĩ đen tối đang nung nấu trong đầu Tùng. Họ vẫn chìm đắm trong khoảnh khắc bình yên của buổi hoàng hôn, trong sự kết nối tinh tế giữa hai người. Gió nhẹ thổi qua vạt áo, mang theo hương biển và mùi hoa cỏ, hòa cùng những rung động đầu đời trong cái nắng Hạ Long rực rỡ của thanh xuân. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với nhau, họ tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.