Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả lên mặt đường, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ trên phố, đánh thức thành phố Hạ Long sau một đêm dài. Nhưng trong lòng Long, Linh và Mai, sự yên bình của buổi sáng dường như không thể chạm tới. Nỗi lo lắng cho Hùng vẫn còn vẹn nguyên, nặng trĩu hơn cả những đám mây xám xịt thường trực trên bầu trời. Sáng hôm sau, họ lại tìm đến Quán Cafe Sắc Màu, nơi đã trở thành một góc quen thuộc để cả nhóm tụ tập, bàn chuyện, và đôi khi là giải tỏa những bộn bề tuổi học trò.
Quán cà phê sáng nay vẫn giữ nguyên vẻ đẹp riêng của mình. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ giờ đây ngập tràn ánh sáng. Bên trong, nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chậu cây xanh nhỏ xinh treo tường, những bức tranh tường nghệ thuật vẽ cảnh biển Hạ Long mộng mơ và những chiếc ghế sofa êm ái mời gọi. Tiếng xay cà phê đều đặn, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương chảy tràn không gian, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, xoa dịu. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa tươi cắm trên bàn, len lỏi vào từng giác quan, tưởng chừng có thể xua đi mọi ưu phiền. Thế nhưng, ba người bạn trẻ ngồi ở một góc khuất, không ai chạm vào ly cà phê sữa đá hay miếng bánh ngọt vừa được mang ra.
“Tớ cứ thấy bất an thế nào ấy, Hùng không phải chỉ là stress thi cử đâu Long ạ,” Linh khẽ khàng lên tiếng, giọng cô ấy trong trẻo nhưng giờ đây lại mang một chút run rẩy. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nhìn xa xăm, như đang cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ghép vụn vặt về Hùng. Cô nhớ lại dáng vẻ lén lút của cậu ấy khi rẽ vào con hẻm tối tăm, ánh mắt thất thần khi xuất hiện trở lại với phong bì trắng trên tay. Hình ảnh ấy cứ lởn vởn trong tâm trí Linh, khiến cô không tài nào yên lòng được. Cậu bạn Hùng của cô, người luôn là cây hài của lớp, người luôn mang đến tiếng cười rộn rã, giờ đây lại giống như một người hoàn toàn khác. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên, như có một con sóng lớn sắp ập tới, cuốn trôi đi sự vô tư của tuổi thanh xuân rực rỡ này.
Mai đẩy gọng kính cận lên sống mũi, ánh mắt cô ấy sau lớp kính vẫn sắc bén và đầy suy tư. "Cậu ấy cứ như đang giấu một chuyện gì đó rất lớn, nhưng lại không muốn ai biết. Tớ đã từng đọc một cuốn sách về tâm lý học, trong đó nói rằng khi một người đột ngột thay đổi hành vi, thường là do họ đang phải đối mặt với một vấn đề nội tâm sâu sắc, có thể là sự sợ hãi, áp lực từ bên ngoài, hoặc một bí mật nào đó mà họ không thể chia sẻ." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng mỗi từ cô nói ra đều mang một trọng lượng nhất định, khiến Long và Linh phải gật gù đồng tình. Cô ấy nhớ lại khoảnh khắc Hùng rời đi một cách vội vã, cái vẻ mặt tái nhợt và ánh mắt hoảng loạn ấy không thể nào là của một người chỉ đơn thuần áp lực học hành. Nó giống như sự sợ hãi tột độ của một người đang bị dồn vào đường cùng.
Long đặt cây bút chì xuống mặt bàn, bản phác thảo những ý tưởng tiếp cận Hùng trên tờ giấy ăn vẫn còn dang dở. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, thể hiện sự mệt mỏi và hoang mang. "Anh cũng nghĩ vậy. Hùng không phải người giấu giếm bạn bè. Dù có chuyện gì, cậu ấy cũng sẽ kể cho chúng ta nghe. Nhưng lần này… Cậu ấy lại trốn tránh. Chúng ta phải tìm cách nói chuyện với Hùng, không thể để cậu ấy một mình gặm nhấm như vậy." Giọng Long trầm, rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút bất lực. Cậu luôn là người chủ động, luôn tìm ra cách giải quyết mọi vấn đề, nhưng lần này, Hùng lại dựng lên một bức tường vô hình quá kiên cố. Cậu biết, đối với một người bạn thân thiết như Hùng, việc lảng tránh không phải là bản chất. Chắc chắn có điều gì đó cực kỳ nghiêm trọng đang đè nặng lên cậu ấy, đến mức Long, người bạn thân thiết nhất, cũng không thể chạm tới. Ánh mắt hổ phách của Long ánh lên vẻ kiên định, pha lẫn chút lo âu. Cậu nhớ lại những lần Hùng đã vô tư pha trò, chọc cười cả nhóm, những lần cậu ấy là người đầu tiên đưa tay ra khi bạn bè gặp khó khăn. Giờ đây, chính Hùng lại đang là người cần sự giúp đỡ, nhưng lại đẩy tất cả ra xa.
Long lướt ngón tay trên mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp đá hoa cương. "Anh đã nghĩ đến việc tìm hiểu xem cậu ấy đã đi đâu, gặp ai trong con hẻm đó. Nhưng nếu Hùng đã cố tình giấu, việc chúng ta điều tra có thể khiến cậu ấy cảm thấy bị phản bội." Cậu thở dài, tóc mái hơi rủ xuống trán, che đi một phần ánh mắt trầm tư. "Hùng rất nhạy cảm. Chúng ta cần một cách tiếp cận khéo léo hơn." Cậu ấy không muốn Hùng cảm thấy mình đang bị "theo dõi" hay bị "tra hỏi". Tình bạn của họ được xây dựng trên sự tin tưởng, và Long không muốn vì một phút nóng vội mà làm tổn thương mối quan hệ đó.
Linh nhìn Long, rồi nhìn Mai. "Vậy chúng ta sẽ làm gì? Cứ để Hùng một mình như vậy sao?" Cô ấy siết chặt hai bàn tay lại, ánh mắt tràn đầy sự trăn trở. Mùi cà phê thơm lừng giờ đây cũng không làm cô cảm thấy dễ chịu hơn. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ôm lấy Hùng, hỏi cậu ấy có chuyện gì, muốn nói rằng cô và mọi người luôn ở bên. Nhưng cô biết, Hùng lúc này không muốn điều đó. Cậu ấy đang tự giam mình trong một vỏ bọc kiên cố. "Tớ nghĩ chúng ta cần phải cho cậu ấy biết rằng chúng ta luôn ở đây, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Nhưng đồng thời, cũng phải tìm cách để cậu ấy tự mở lòng, chứ không phải ép buộc."
Mai gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Sự tin tưởng là chìa khóa. Nếu Hùng cảm thấy chúng ta thực sự quan tâm và không phán xét, cậu ấy có thể sẽ bớt phòng thủ hơn. Nhưng vấn đề là, chúng ta phải làm thế nào để cậu ấy tin tưởng khi cậu ấy đang cố gắng che giấu mọi thứ?" Cô ấy đưa tay vuốt nhẹ trang giấy ăn, nơi Long đang phác thảo. "Anh Long, những ý tưởng này đều tốt, nhưng có lẽ chúng ta cần một lý do tự nhiên hơn để tiếp cận. Một lý do không quá rõ ràng là chúng ta đang ‘điều tra’ cậu ấy."
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách nhìn Mai đầy vẻ tán đồng. "Em nói đúng. Một lý do tự nhiên... Chúng ta không thể cứ hỏi thẳng 'Hùng, cậu có chuyện gì?' mãi được. Cậu ấy sẽ lại lảng tránh." Long suy nghĩ, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trên tờ giấy ăn. "Có lẽ, chúng ta nên rủ cậu ấy tham gia vào một hoạt động nào đó mà cậu ấy thích, một cái cớ để cậu ấy không thể từ chối ngay lập tức. Hoặc ít nhất là ở bên cạnh cậu ấy nhiều hơn, để cậu ấy cảm thấy không đơn độc."
Linh khẽ nhích lại gần Long hơn, tựa đầu vào vai cậu. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ cọ vào áo cậu, mang theo hương thơm dịu nhẹ. "Giờ nghỉ trưa nay, Long và Mai thử tìm Hùng ở sân trường xem sao? Tớ sẽ cố gắng đến sau, để nếu cậu ấy có vẻ khó chịu khi thấy cả ba, tớ sẽ tìm cách 'vô tình' xuất hiện." Cô ấy gợi ý, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ cố gắng hết sức. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ không có ai bị bỏ lại phía sau."
Long siết chặt tay Linh, ánh mắt cậu ấy nhìn ra phía ngoài cửa sổ quán cà phê, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán cây. "Được. Cứ làm theo cách đó. Chúng ta sẽ tìm Hùng vào giờ nghỉ trưa." Cậu ấy gần như chắc chắn rằng vấn đề của Hùng không chỉ nằm ở áp lực học hành, mà là một điều gì đó đen tối hơn, phức tạp hơn rất nhiều, có thể liên quan đến tiền bạc, hoặc một mối đe dọa nào đó. Nhưng dù là gì đi nữa, Long biết, họ sẽ không bao giờ bỏ rơi Hùng.
***
Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên khắp các hành lang của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, như một lời giải thoát ngọt ngào cho hàng trăm học sinh sau những giờ học căng thẳng. Tiếng giảng bài từ các lớp học dần tắt lịm, thay vào đó là tiếng xì xào, cười nói rộn rã, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, và cả tiếng bóng rổ nảy trên sân. Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi trưa chiếu rọi qua những ô cửa kính, in hình những chùm hoa giấy đỏ thắm lên sàn nhà. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa quyện với mùi cà phê từ căng tin và mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, tươi mới và đầy năng lượng của tuổi trẻ.
Long và Mai sải bước trên hành lang, ánh mắt cả hai không ngừng tìm kiếm. Long cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi, cậu mặc đồng phục chỉnh tề nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Mai nhỏ nhắn, đeo kính cận, vẫn giữ vẻ thanh tú, mái tóc đen dài tết gọn gàng. Cả hai đi chậm rãi, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. Cuối cùng, họ phát hiện Hùng đang ngồi một mình trên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng cổ thụ ở góc sân trường, nơi ít người qua lại nhất. Cậu ấy không ăn uống, chỉ vu vơ nghịch điện thoại, khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày nay lại trũng sâu, vẻ mệt mỏi hiện rõ mồn một.
"Hùng!" Long gọi khẽ, cố gắng làm cho giọng mình thật tự nhiên và vui vẻ. "Cậu làm gì ở đây một mình thế? Không định đi ăn trưa à?" Cậu bước lại gần, Mai theo sau, cả hai cố gắng tạo ra một không khí thoải mái nhất.
Hùng ngẩng đầu lên, đôi mắt híp thường ngày giờ đây mở to hơn một chút, ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lảng tránh. Cậu ấy cười gượng gạo, nụ cười nhợt nhạt và không chạm đến mắt. "À, Long, Mai... Hai cậu đấy à. Tớ... tớ đang xem mấy cái tin tức linh tinh thôi." Giọng Hùng lanh lảnh thường ngày giờ lại trầm xuống, thiếu đi sự sôi nổi vốn có. Cậu ấy thậm chí còn không đứng dậy chào hai người bạn, chỉ khẽ nhích người sang một bên như muốn giữ khoảng cách.
"Trời ơi, giờ này mà còn tin tức tin teo gì nữa. Đi ăn thôi. Bọn tớ tính đi quán bún chả mới mở ở đầu phố, nghe nói ngon lắm. Cậu đi cùng không?" Long nói, cố gắng kéo Hùng vào câu chuyện, giọng điệu thân thiết như mọi khi. Cậu ấy đưa tay vỗ nhẹ vào vai Hùng, cảm nhận được một sự cứng nhắc bất thường dưới lớp áo đồng phục.
Hùng khẽ lắc đầu, ánh mắt cậu ấy lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Long hay Mai. "À, thôi, tớ… tớ có hẹn rồi. Để lần khác nhé." Cậu ấy nói, giọng lắp bắp, như đang cố gắng tìm một cái cớ. "Tớ có chút việc riêng cần làm." Long biết Hùng đang nói dối. Hùng không phải người có quá nhiều "việc riêng" trong giờ nghỉ trưa, đặc biệt là khi cậu ấy thường xuyên là người chủ động rủ rê bạn bè đi ăn uống, la cà.
"Hẹn ư? Hẹn với ai mà lại trốn ra đây một mình thế?" Mai lên tiếng, giọng cô ấy nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm. Cô ấy nhìn Hùng một cách tinh tế, cố gắng đọc vị những cảm xúc ẩn giấu trong đôi mắt cậu. "Cậu có vẻ mệt mỏi mấy hôm nay, có chuyện gì không Hùng? Bọn tớ luôn ở đây nếu cậu cần." Giọng Linh, trong trẻo và dịu dàng, bất ngờ vang lên từ phía sau. Cô ấy đã xuất hiện đúng lúc, như một làn gió mát xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Linh bước lại gần, đặt tay lên vai Hùng, nụ cười rạng rỡ của cô cố gắng truyền tải sự ấm áp và tin cậy.
Hùng giật mình, vội vàng rút tay ra khỏi vai Linh, rồi đứng phắt dậy. Khuôn mặt cậu ấy tái nhợt, đôi mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn, xen lẫn chút khó chịu. "Không có gì đâu Linh. Chắc tại ôn thi nhiều quá thôi. Tớ ổn mà. Thôi tớ đi trước đây!" Cậu ấy nói một cách vội vã, giọng điệu gần như là quát, rồi không đợi câu trả lời từ bất kỳ ai, Hùng nhanh chóng quay người, bước đi như chạy, biến mất hút vào đám đông học sinh đang đổ ra từ các lớp học.
Long, Linh và Mai đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng Hùng đang khuất dần. Tiếng xì xào của học sinh xung quanh, tiếng ve kêu râm ran trên tán lá bàng, tất cả bỗng trở nên thật xa vời. Ba người bạn nhìn nhau, ánh mắt đầy sự lo lắng, thất vọng và cả một chút bất lực. Hùng đã dựng lên một tấm khiên vô hình, kiên cố đến mức họ không tài nào xuyên thủng được. Long siết chặt nắm đấm, cảm nhận sự bất lực đang dâng trào trong lòng. Cậu ấy là bạn thân của Hùng, nhưng lại không thể làm gì để giúp đỡ cậu ấy. Cảm giác này thật tệ, tệ hơn cả áp lực thi cử hay bất cứ mâu thuẫn nào cậu từng trải qua.
"Cậu ấy... cậu ấy thậm chí còn không thèm nghe chúng ta nói..." Linh thì thầm, giọng cô ấy lạc hẳn đi. Đôi mắt to tròn giờ đây đong đầy một nỗi buồn sâu sắc. Cô ấy chưa bao giờ thấy Hùng như vậy. Hùng luôn là người cởi mở, vui vẻ, sẵn sàng chia sẻ mọi chuyện. Nhưng giờ đây, cậu ấy lại biến thành một người hoàn toàn xa lạ, đầy rẫy những bí mật và nỗi sợ hãi.
Mai thở dài, đẩy nhẹ gọng kính. "Tớ nghĩ... vấn đề của Hùng nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Cậu ấy không chỉ đơn thuần là muốn giấu, mà là đang sợ hãi. Sợ hãi điều gì đó rất lớn, đến mức không dám đối mặt với cả bạn bè." Cô ấy nhớ lại ánh mắt hoảng loạn của Hùng khi cậu ấy vội vã bỏ đi. Đó không phải là sự khó chịu thông thường, mà là sự hoảng loạn thực sự, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cậu ấy biết, những nỗ lực tiếp cận một cách nhẹ nhàng của họ đã thất bại. Hùng không muốn họ chạm vào thế giới riêng của cậu ấy. Điều này chỉ càng làm tăng thêm sự lo lắng trong lòng Long. Cậu ấy cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, một trách nhiệm phải bảo vệ bạn bè, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua những đỉnh núi đá vôi sừng sững, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy u hoài. Trên cầu vượt bộ hành, nơi gió lộng, Long, Linh và Mai đứng tựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập đang hối hả trở về nhà. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú dưới đường, tiếng bước chân vội vã của những người qua lại, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của phố thị. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ những con đường phía dưới, gợi lên một cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ.
"Hùng không muốn nói chuyện, cậu ấy cứ như đang sợ hãi điều gì đó," Linh lên tiếng, giọng cô ấy nhỏ dần trong tiếng gió. Cô ấy tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ cậu. Tuy nhiên, sự ấm áp đó cũng không thể xua đi cảm giác lạnh lẽo đang bao trùm trái tim cô. Ánh mắt cô ấy dõi theo những chiếc xe đang lướt đi dưới chân cầu, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong dòng chảy vô tận của cuộc sống. Cô nhớ lại ánh mắt lảng tránh của Hùng, cái cách cậu ấy vội vã bỏ đi, như thể có một điều gì đó rất đáng sợ đang đuổi theo cậu ấy.
Long siết chặt tay Linh, ánh mắt hổ phách của cậu nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống biển. "Anh cũng cảm thấy vậy. Cái vẻ mặt đó không phải của một người chỉ đang áp lực học hành. Nó là sự sợ hãi tột độ." Giọng Long trầm, rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút bất lực và hoang mang. Cậu ấy chưa bao giờ thấy Hùng sợ hãi đến vậy. Ngay cả khi đối mặt với những bài kiểm tra khó nhằn nhất, Hùng cũng chỉ than vãn rồi lại cười xòa. Nhưng lần này, nụ cười ấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cái vỏ bọc kiên cố, không ai có thể chạm vào.
Mai đứng cạnh, trầm ngâm, ánh mắt cô ấy qua cặp kính cận nhìn xoáy vào khoảng không. "Tớ nghĩ không chỉ là áp lực học hành đâu. Có lẽ là chuyện gia đình, hoặc... một điều gì đó khác. Cái quán game cũ kỹ đó, và cái phong bì tiền hôm qua Hùng cầm... Tất cả đều không phải là những thứ liên quan đến việc học." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời cô nói ra đều như một nhát dao cứa vào lòng Long và Linh. Cô ấy là người tinh tế, có khả năng quan sát và phân tích mọi chuyện một cách sâu sắc. Những suy đoán của Mai thường chính xác, và điều đó chỉ càng làm tăng thêm nỗi lo lắng trong lòng Long và Linh. "Hùng rất yêu quý gia đình, luôn tự hào về bố mẹ. Nếu là chuyện gia đình, chắc chắn phải là một chuyện rất lớn, đến mức cậu ấy không thể chia sẻ với ai."
Long thở dài, tiếng thở của cậu hòa vào tiếng gió. "Chúng ta không thể bỏ cuộc. Nhưng làm sao để Hùng mở lòng đây? Cậu ấy cứ như đang lẩn tránh tất cả. Anh đã cố gắng nghĩ ra mọi cách, nhưng Hùng cứ như đang cố tình đẩy chúng ta ra xa." Cậu ấy cảm thấy mình như đang lạc vào một mê cung không lối thoát. Tình bạn của họ, mạnh mẽ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, giờ đây lại đang đối mặt với một thử thách lớn chưa từng có. Long, người luôn kiên định và mạnh mẽ, giờ đây cũng cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Cậu ấy không sợ khó khăn, không sợ đối mặt với thử thách, nhưng cậu sợ nhất là nhìn thấy bạn bè mình đau khổ mà không thể làm gì.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự ấm áp từ bờ vai cậu, nhưng trái tim cô vẫn nặng trĩu. "Tớ không biết nữa, Long ạ. Cậu ấy cứ như đang lẩn tránh tất cả, không chỉ là bạn bè, mà có lẽ cả gia đình nữa. Cái vẻ mặt sợ hãi hôm qua, nó không phải là của một người đang lo lắng về điểm số, mà là của một người đang bị đe dọa, hoặc đang phải đối mặt với một khủng hoảng thực sự." Giọng cô ấy nhỏ dần, như muốn tan vào làn gió chiều. Cô ấy cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc dâng lên, như những đợt sóng biển đang vỗ vào bờ cát, mang theo những tâm tư không tên.
"Việc Hùng lảng tránh không chỉ là bạn bè mà có thể cả gia đình, gợi ý về một vấn đề cá nhân hoặc gia đình đang ảnh hưởng sâu sắc đến cậu ấy," Mai khẽ nói, ánh mắt cô ấy nhìn vào khoảng không vô định, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho câu đố khó hiểu này. "Mọi thứ dường như phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Có lẽ, chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn, nhưng phải thật cẩn trọng, để không làm Hùng cảm thấy bị tổn thương thêm."
Long siết chặt tay Linh, ánh mắt cậu ấy kiên định hơn bao giờ hết, dù trong lòng vẫn còn đó sự hoang mang. Cậu ấy biết, vấn đề của Hùng không thể giải quyết chỉ bằng vài câu hỏi han hay một bữa ăn trưa. Nó là một tảng băng chìm, mà họ mới chỉ nhìn thấy phần nổi. Cậu ấy cảm thấy một nỗi lo lắng to lớn đang đè nặng lên tình bạn của họ, một thử thách mà họ chưa từng phải đối mặt. "Chúng ta không thể bỏ Hùng một mình được. Dù có chuyện gì, chúng ta cũng sẽ cùng cậu ấy vượt qua." Long thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyết tâm.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Long, ánh mắt cô ấy đầy sự đồng cảm và quyết tâm. Cô biết, Long đang cảm thấy áp lực lớn đến nhường nào. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách. Tình bạn của chúng ta, và tuổi thanh xuân rực rỡ này, sẽ vượt qua mọi thử thách."
Cả ba đứng trên cầu vượt, nhìn ra khung cảnh Hạ Long đang dần chìm vào màn đêm. Dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, tình bạn của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân ấy không chỉ dành cho tình yêu đôi lứa, mà còn dành cho những người bạn thân thiết, những người luôn sát cánh bên nhau qua mọi sóng gió. Bóng tối dần bao trùm thành phố, nhưng trong lòng Long, Linh và Mai, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, Hùng đang dựng lên một bức tường vô hình quá kiên cố, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì họ là bạn bè, và tình bạn của họ, cũng như tuổi thanh xuân rực rỡ này, sẽ vượt qua mọi thử thách. Sự từ chối và né tránh của Hùng cho thấy vấn đề của cậu ấy rất nghiêm trọng và nhạy cảm, đòi hỏi một cách tiếp cận khác hoặc sự can thiệp từ nhiều phía hơn, mà có lẽ, họ sẽ phải cùng nhau tìm kiếm.