Rực rỡ thanh xuân
Chương 402

Bóng Đêm Sâu Hơn

4406 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa sự sa sút tinh thần nghiêm trọng của Phan Việt Hùng, vượt ra ngoài áp lực thi cử thông thường.,Làm nổi bật sự bất lực và lo lắng của Long, Linh, Mai khi nỗ lực tiếp cận Hùng không thành công.,Mở rộng vòng tròn quan tâm, kéo thêm các thành viên khác trong nhóm bạn (Tùng, Lan) vào cuộc khủng hoảng của Hùng.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm và bên ngoài, thể hiện sự căng thẳng của cả nhóm trước tình hình của Hùng, tạo tiền đề cho hành động quyết liệt hơn.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến việc nhóm bạn phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ người lớn hoặc chuyên gia, chuẩn bị cho sự kiện chính của Ch.405.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai, Phan Việt Hùng, Nguyễn Trọng Tùng, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, worried, empathetic, frustrating, determined.
Kết chương: [object Object]

Sóng biển Hạ Long vẫn miệt mài vỗ vào bờ cát, mang theo những lời thì thầm của gió và vị mặn của đại dương. Nhưng trong lòng Long, Linh và Mai, những con sóng ấy giờ đây lại chất chứa một nỗi bất an khó tả, như thể chúng đang cố gắng cuốn đi sự bình yên cuối cùng còn sót lại. Phần cuối chương 401 đã khép lại với sự bất lực xen lẫn quyết tâm, và chương 402 này sẽ tiếp tục dẫn dắt chúng ta vào sâu hơn trong hành trình tìm kiếm lời giải cho bí ẩn mang tên Phan Việt Hùng.

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt còn vương lại trên những ngọn núi đá vôi sừng sững. Quán Cafe Sắc Màu, vốn nổi tiếng với không khí ấm cúng và lãng mạn, giờ đây lại mang một vẻ trầm lắng lạ thường trong góc khuất nơi Long, Linh và Mai đang ngồi. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, làm nổi bật lên ba gương mặt trẻ tuổi đang chìm trong những suy tư nặng trĩu. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng kẽ lá của những chậu cây treo tường, và cả tiếng trò chuyện râm ran của những cặp đôi khác, tất cả dường như chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc trong tâm hồn họ. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan đầy hấp dẫn, nhưng không ai trong số họ có tâm trí để thưởng thức. Những ly cà phê và trà sữa đã nguội lạnh từ lâu, nhưng vẫn nằm yên vị trên bàn, như những minh chứng cho một cuộc đối thoại không lối thoát.

“Hùng vẫn không chịu nói gì cả. Cậu ấy tránh mặt tớ, Linh, cả Long nữa,” Mai khẽ lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng mang theo một sự mệt mỏi rõ rệt. Cô ấy gỡ chiếc kính cận xuống, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn đang vây lấy mình. Đôi mắt sáng thông minh sau lớp kính giờ đây ẩn chứa một sự bất lực. Bình thường, Mai luôn là người đưa ra những phân tích sắc sảo, tìm kiếm giải pháp cho mọi vấn đề, nhưng lần này, bức tường Hùng dựng lên quá kiên cố. Cảm giác bất lực len lỏi vào từng tế bào, khiến cô ấy cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến lạ.

Linh thở dài, nhìn ra cửa sổ lớn của quán, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả con hẻm nhỏ. Dáng người nhỏ nhắn của cô ấy tựa lưng vào chiếc ghế sofa êm ái, nhưng tâm trí lại đang bồng bềnh giữa những làn sóng lo âu. “Tớ lo quá, Hùng chưa bao giờ như vậy. Cậu ấy cứ như đang tự nhốt mình trong một cái vỏ bọc nào đó, không cho ai chạm vào.” Giọng cô ấy trong trẻo nhưng giờ đây lại pha lẫn sự buồn bã, bất an. Ngọc Linh, cô gái hoạt bát, luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, giờ đây lại cảm thấy mình bất lực trước nỗi đau của một người bạn thân. Cô ấy nhớ những lúc Hùng pha trò, những nụ cười híp mắt của cậu ấy, và giờ đây, hình ảnh đó cứ như một mảnh ghép bị vỡ tan tành. Nỗi buồn dâng lên trong lòng cô, như những đợt sóng biển đang vỗ vào bờ cát, mang theo những tâm tư không tên, những câu hỏi không lời đáp.

Long siết chặt cốc cà phê đã nguội ngắt trong tay, ánh mắt cậu ấy kiên định nhưng đầy bất lực. Bờ vai rộng của cậu ấy hơi trùng xuống, như đang gánh vác một trọng trách vô hình. "Chúng ta không thể để Hùng một mình được. Vấn đề này không còn là chuyện thi cử nữa rồi." Giọng cậu ấy trầm ấm nhưng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Trần Hoàng Long, người luôn bình tĩnh và mạnh mẽ, giờ đây cũng cảm thấy mình lạc lối. Cậu ấy là người dẫn dắt, luôn tìm ra hướng đi, nhưng Hùng lại đang trốn tránh mọi sự giúp đỡ, khiến cậu ấy không biết phải làm gì. Cái cảm giác bất lực này thật khó chịu, nó như một sợi dây vô hình thít chặt lấy trái tim cậu ấy. Cậu ấy nhớ lại vẻ mặt sợ hãi của Hùng hôm qua, cái cách cậu ấy nhìn phong bì tiền ở quán game cũ kỹ. Mọi thứ cứ như một câu đố khó, và họ không có bất kỳ manh mối nào. Cậu ấy cảm thấy một nỗi lo lắng to lớn đang đè nặng lên tình bạn của họ, một thử thách mà họ chưa từng phải đối mặt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, thì tình bạn này lại như những con sóng dữ dội đang muốn cuốn trôi tất cả.

"Cậu ấy cứ như đang lẩn tránh tất cả, không chỉ là bạn bè, mà có lẽ cả gia đình nữa. Cái vẻ mặt sợ hãi hôm qua, nó không phải là của một người đang lo lắng về điểm số, mà là của một người đang bị đe dọa, hoặc đang phải đối mặt với một khủng hoảng thực sự." Linh lại tiếp lời, ánh mắt cô ấy nhìn sâu vào Long, tìm kiếm một sự trấn an nào đó. "Mấy ngày nay, tớ đã cố gắng nhắn tin, gọi điện cho Hùng, nhưng cậu ấy chỉ trả lời qua loa, hoặc thậm chí không trả lời. Hôm qua tớ còn thấy cậu ấy lảng tránh khi cô Lan Anh hỏi về việc chuẩn bị hồ sơ đại học nữa." Điều đó càng làm cô ấy thêm bất an. Cô Lan Anh là giáo viên chủ nhiệm, cũng là người rất quan tâm đến học sinh, nhưng Hùng dường như đã đóng chặt mọi cánh cửa.

Mai đặt kính xuống bàn, thở dài một tiếng. "Mấy hôm nay tớ cũng để ý Hùng ăn rất ít, có hôm còn không ăn gì. Cậu ấy gầy đi trông thấy, và đôi mắt thì lúc nào cũng thâm quầng. Tớ đã thử hỏi dò mẹ cậu ấy, nhưng mẹ Hùng bảo cậu ấy vẫn bình thường, chỉ là hơi căng thẳng vì ôn thi thôi. Điều đó càng chứng tỏ Hùng đang che giấu rất giỏi, hoặc cậu ấy không muốn gia đình biết chuyện." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời cô nói ra đều như một nhát dao cứa vào lòng Long và Linh. Cô ấy là người tinh tế, có khả năng quan sát và phân tích mọi chuyện một cách sâu sắc. Những suy đoán của Mai thường chính xác, và điều đó chỉ càng làm tăng thêm nỗi lo lắng trong lòng Long và Linh.

"Thế nên chúng ta mới không thể bỏ cuộc được." Long nói, giọng kiên quyết hơn. Cậu ấy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Linh và Mai. "Cậu ấy là bạn của chúng ta. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện, không lẽ giờ lại bỏ mặc cậu ấy như vậy sao? Dù Hùng có muốn lẩn tránh đến đâu, chúng ta cũng phải tìm cách kéo cậu ấy ra khỏi cái vỏ bọc đó." Long nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ của cả nhóm, những trận bóng đá nảy lửa, những buổi học nhóm căng thẳng, những lần cả đám cùng nhau phá phách. Hùng luôn là cây hài, là người mang lại tiếng cười cho cả nhóm. Không ai muốn thấy một Hùng trầm lặng, u uất như bây giờ.

Linh gật đầu mạnh mẽ. "Đúng vậy. Tớ không muốn nhìn thấy Hùng cứ thế này mãi. Cậu ấy xứng đáng có được một tuổi thanh xuân rực rỡ như chúng ta." Cô ấy đưa tay ra, nắm lấy tay Long, một cử chỉ đầy động viên và sẻ chia. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự trấn an, mà còn là một lời hứa, một lời khẳng định về tình bạn bền chặt của họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại chứng kiến một thử thách lớn lao cho tình bạn.

"Nhưng làm sao để Hùng mở lòng đây? Cậu ấy cứ như đang lảng tránh tất cả. Anh đã cố gắng nghĩ ra mọi cách, nhưng Hùng cứ như đang cố tình đẩy chúng ta ra xa." Long thở dài, cảm giác bất lực lại trỗi dậy. Cậu ấy đã thử đủ mọi cách, từ hỏi han nhẹ nhàng, mời đi chơi, cho đến việc cố gắng nói chuyện nghiêm túc, nhưng Hùng đều khéo léo lảng tránh. Sự từ chối và né tránh của Hùng cho thấy vấn đề của cậu ấy rất nghiêm trọng và nhạy cảm, đòi hỏi một cách tiếp cận khác hoặc sự can thiệp từ nhiều phía hơn, mà có lẽ, họ sẽ phải cùng nhau tìm kiếm.

Mai nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt cô ấy nhìn vào khoảng không vô định, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho câu đố khó hiểu này. "Mọi thứ dường như phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Có lẽ, chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn, nhưng phải thật cẩn trọng, để không làm Hùng cảm thấy bị tổn thương thêm." Cô ấy nói, giọng trầm tư. "Hùng đã không tin tưởng chúng ta đủ để mở lòng, vậy thì liệu có ai mà cậu ấy tin tưởng hơn không? Hoặc có cách nào để chúng ta tiếp cận vấn đề từ một góc độ khác, mà không trực tiếp ép buộc cậu ấy?"

Long và Linh nhìn nhau, rồi lại nhìn Mai. Cả ba đều hiểu rằng, đây không phải là lúc để bỏ cuộc. Bóng tối dần bao trùm thành phố, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, Hùng đang dựng lên một bức tường vô hình quá kiên cố, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

***

Mấy ngày sau, không khí tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn tràn đầy năng lượng và sự hối hả của tuổi trẻ, nhưng với Long, Linh, Mai, Tùng và Lan, nó lại mang một sắc thái khác. Tiếng chuông báo giờ ra chơi buổi sáng vang lên, xé tan sự yên tĩnh của những dãy phòng học. Hành lang trường Ánh Dương trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng chuông reo vang, tiếng giảng bài từ các lớp học hòa lẫn với tiếng bút viết trên giấy và tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi. Mùi phấn bảng và giấy sách mới vẫn thoảng nhẹ trong không khí, nhưng không thể xua đi cái mùi lo lắng đang bao trùm lấy tâm trí của nhóm bạn. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, tạo cảm giác tươi mới và hy vọng, nhưng đối với Hùng, dường như ánh sáng ấy không thể chạm tới.

Long, Linh và Mai đang đi cùng Tùng và Lan, cả nhóm vừa kết thúc tiết học Hóa. Tùng, với vẻ ngoài ưa nhìn và phong độ, vẫn giữ được sự nhanh nhẹn thường thấy, nhưng ánh mắt cậu ấy cũng không giấu được vẻ sốt ruột. Lan, cô bạn năng động và khỏe khoắn, cũng đang trầm tư hơn mọi khi. Mấy hôm nay, Hùng cứ như một bóng ma trong lớp học, lầm lì, ít nói, không còn là "cây hài" của lớp nữa. Cả nhóm đang trên đường xuống căng tin thì Long khẽ huých tay Linh, ánh mắt cậu ấy hướng về phía lớp học của Hùng.

"Kia kìa..." Long thì thầm, giọng trầm xuống. Cậu ấy hơi nheo mắt nhìn về phía lớp 12A2, nơi Hùng đang ngồi.

Qua khung cửa sổ lớp học, một cảnh tượng đáng lo ngại hiện ra. Hùng, với vẻ mặt tái mét và đôi mắt thâm quầng, đang ngồi gục xuống bàn trong lớp, dường như không quan tâm đến sự ồn ào xung quanh. Chiếc áo đồng phục của cậu ấy hơi nhàu nhĩ, không còn vẻ chỉnh tề như mọi khi. Đôi mắt híp khi cười, giờ đây lại trũng sâu, đầy mệt mỏi. Cậu ấy không hề ngẩng đầu lên khi tiếng chuông ra chơi vang lên, không hề quan tâm đến những tiếng cười nói rộn rã của bạn bè ngoài hành lang. Tư thế ngồi co ro, như đang cố gắng thu mình lại, né tránh mọi ánh nhìn.

"Hùng bị sao thế? Trông cậu ấy như người mất hồn vậy," Tùng thì thầm, giọng nói nhanh và dứt khoát thường ngày giờ đây cũng pha chút lo lắng. Cậu ấy chưa bao giờ thấy Hùng trong bộ dạng như vậy. Hùng luôn là người sôi nổi, thích pha trò, luôn là tâm điểm của những câu chuyện cười. Chứng kiến Hùng gục mặt như thế, Tùng cảm thấy một sự bất an len lỏi.

Lan cũng khẽ gật đầu, đôi mắt tinh nhanh của cô ấy quan sát Hùng một cách kỹ lưỡng. "Mấy hôm nay cậu ấy cứ như vậy. Không ăn uống, không nói chuyện, điểm số cũng xuống dốc nghiêm trọng. Cô Lan Anh đã gọi riêng cậu ấy mấy lần rồi, nhưng hình như cũng không ăn thua." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, nhưng chứa đựng sự quan ngại sâu sắc. Cô ấy là người thực tế, và cô ấy hiểu rằng tình trạng này không thể kéo dài.

Đúng lúc đó, một tiếng rung nhỏ phát ra từ trong lớp học của Hùng. Cậu ấy giật mình thon thót, như một con chim non bị giật mình bởi tiếng động lạ. Hùng vội vàng rút điện thoại ra từ túi quần, liếc nhanh qua màn hình với vẻ mặt hốt hoảng, rồi lại nhanh chóng giấu nó vào trong cặp sách, như thể đang che giấu một bí mật động trời. Động tác của cậu ấy nhanh nhẹn, nhưng đầy vẻ lén lút và sợ hãi.

Cả nhóm bạn nín thở quan sát. Hùng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt thâm quầng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ lớp học, hướng về phía cổng trường. Ánh mắt cậu ấy chứa đựng một nỗi sợ hãi tột độ, không phải sợ hãi của một học sinh lo lắng về bài kiểm tra, mà là nỗi sợ hãi của một người đang bị đe dọa, đang đối mặt với một mối nguy hiểm thực sự. Ngay lúc đó, một chiếc xe ô tô màu đen, đời cũ, với cửa kính dán tối màu, chậm rãi dừng lại bên lề đường đối diện cổng trường. Chiếc xe không hề có dấu hiệu quen thuộc nào, và nó chỉ dừng lại đó, im lìm, như một bóng ma.

"Chiếc xe đó..." Long thì thầm, ánh mắt cậu ấy nheo lại, cố gắng nhìn rõ hơn. Cậu ấy nhớ lại cảnh tượng ở quán game cũ kỹ, và cái phong bì tiền trên tay Hùng. Mọi thứ cứ như đang xâu chuỗi lại với nhau một cách đáng sợ. Chiếc xe lạ bên đường, vẻ mặt tái mét của Hùng, điện thoại bị giấu vội vàng – tất cả đều củng cố giả thuyết rằng vấn đề của cậu ấy liên quan đến áp lực bên ngoài, có thể là tiền bạc hoặc bị đe dọa.

Hùng vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào chiếc xe, gương mặt cậu ấy trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Sau đó, như thể có một lực vô hình nào đó thúc đẩy, cậu ấy vội vàng thu dọn đồ đạc một cách nhanh chóng, thậm chí còn không chào hỏi bạn bè trong lớp. Cậu ấy lén lút ra khỏi lớp, rảo bước nhanh về phía cổng sau của trường, cố gắng né tránh mọi ánh mắt, bỏ lại sự ngạc nhiên và lo lắng của cả nhóm bạn. Dáng người hơi tròn trịa thường ngày, giờ đây lại mang vẻ co rúm, gánh nặng.

"Long, chúng ta không thể chần chừ nữa. Vấn đề này đã quá rõ ràng rồi." Linh nói, giọng cô ấy run run. Cô ấy nắm chặt lấy cánh tay Long, cảm nhận sự căng thẳng trong cơ bắp cậu ấy. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy giờ đây ngập tràn sự lo lắng.

Mai cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt cô ấy trầm trọng hơn bao giờ hết. "Cậu ấy đã hoàn toàn khác. Không thể là áp lực thi cử đơn thuần được."

Tùng và Lan trao đổi ánh mắt lo lắng với Long, Linh và Mai. Họ đều hiểu rằng, vấn đề của Hùng đã vượt quá tầm kiểm soát của một nhóm bạn học sinh. Tiếng chuông báo hiệu hết giờ ra chơi vang lên, nhưng không ai trong số họ có tâm trí để quay lại lớp học. Một cảm giác nặng nề, u ám bao trùm lấy cả nhóm, như một đám mây đen đang kéo đến từ phía chân trời Hạ Long.

***

Buổi chiều cùng ngày, không khí trầm mặc, yên tĩnh và tri thức của Thư viện Thành phố dường như càng làm nổi bật sự căng thẳng đang bao trùm lấy nhóm bạn. Tòa nhà lớn, với kiến trúc cổ kính và nội thất gỗ ấm áp, thường là nơi Long và Linh tìm đến để ôn bài hoặc đơn giản là tìm một không gian yên bình để thư giãn. Nhưng hôm nay, không ai trong số họ có thể tìm thấy sự bình yên. Tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, và tiếng bước chân đi lại có phần rón rén của nhân viên thư viện, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với những suy nghĩ hỗn độn đang quay cuồng trong đầu họ. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một chút vị đắng chát của nỗi lo.

Cả nhóm bạn – Long, Linh, Mai, Tùng và Lan – ngồi quây quần ở một góc khuất trong Thư viện Thành phố, nơi yên tĩnh và ít người qua lại. Họ đã chọn một chiếc bàn tròn lớn, đủ chỗ cho tất cả mọi người, nhưng khoảng cách giữa họ lại như xa vời vợi, bởi mỗi người đều đang chìm trong những suy tư riêng. Không khí căng thẳng, nặng nề bao trùm, như thể một tảng đá vô hình đang đè nặng lên vai mỗi người. Mọi người đều cảm thấy gánh nặng trên vai, không chỉ là gánh nặng của áp lực thi cử, mà còn là gánh nặng của tình bạn, của trách nhiệm.

Long là người mở lời, giọng cậu ấy trầm ấm nhưng đầy kiên quyết. "Rõ ràng Hùng đang gặp chuyện lớn. Không phải chuyện học hành. Tớ thấy cậu ấy nhìn chiếc xe đó như thể sợ hãi tột độ, và cái cách cậu ấy giấu điện thoại, rồi lén lút rời khỏi trường..." Cậu ấy ngừng lại, ánh mắt quét qua từng người bạn, tìm kiếm sự đồng tình. "Chuyện này đã vượt quá khả năng của chúng ta rồi."

Linh tựa đầu vào vai Long, cô ấy không giấu được sự lo lắng đang hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của mình. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy giờ đây phảng phất một nỗi buồn sâu sắc. "Liệu có phải là chuyện gia đình không? Hay... cậu ấy đang bị ai đó gây áp lực? Tớ nhớ Hùng luôn tự hào về bố mẹ, về gia đình cậu ấy. Nếu là chuyện gia đình, chắc chắn phải là một chuyện rất lớn, đến mức cậu ấy không thể chia sẻ với chúng ta." Linh khẽ nói, giọng cô ấy nhỏ dần, như muốn tan vào làn gió. Cô ấy nhớ đến những câu chuyện Hùng từng kể về gia đình mình, về những bữa cơm ấm cúng, về tình yêu thương của bố mẹ. Một Hùng như thế, không thể nào lại giấu giếm gia đình mình một cách vô lý được.

Mai gật đầu đồng tình với Linh. Cô ấy đẩy gọng kính lên sống mũi, ánh mắt thông minh ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Tớ cũng nghĩ vậy. Việc Hùng lảng tránh không chỉ là bạn bè mà có thể cả gia đình, gợi ý về một vấn đề cá nhân hoặc gia đình đang ảnh hưởng sâu sắc đến cậu ấy. Và điều quan trọng là, chúng ta không thể tự mình giải quyết được nữa. Hùng không tin tưởng chúng ta đủ để mở lòng. Chúng ta cần sự giúp đỡ của người lớn." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng mỗi lời cô nói ra đều có trọng lượng. Cô ấy đã dành rất nhiều thời gian để phân tích tình hình, và đây là kết luận duy nhất mà cô ấy có thể đưa ra.

Tùng, người vẫn còn khá bất ngờ về sự thay đổi của Hùng, cũng lên tiếng. Cậu ấy là người thường ngày khá bận rộn với các hoạt động thể thao và học tập, nhưng khi biết chuyện của Hùng, cậu ấy đã gác lại mọi thứ để đến đây. "Tớ đồng ý. Nếu là chuyện liên quan đến tiền bạc hay xã hội đen gì đó, chúng ta không có kinh nghiệm. Chúng ta chỉ là học sinh, không thể tự mình điều tra hay giải quyết những chuyện phức tạp như vậy được. Phải nói với cô Lan Anh thôi." Tùng nói, giọng nhanh, dứt khoát, thể hiện sự lo lắng và có phần hơi tức giận vì Hùng đã không chia sẻ. "Tại sao cậu ấy không nói gì với chúng ta chứ? Tụi mình là bạn bè mà!"

Lan, với dáng người khỏe khoắn và năng động, cũng có chung suy nghĩ. "Cô Lan Anh rất tâm lý. Cô ấy chắc chắn sẽ biết phải làm gì. Hoặc chúng ta có thể đến phòng tư vấn học đường. Họ có thể giữ bí mật cho Hùng, và họ có chuyên môn để xử lý những vấn đề nhạy cảm như thế này." Lan nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. Cô ấy cũng cảm thấy có trách nhiệm với bạn, và suy nghĩ thực tế rằng việc nhờ người lớn giúp đỡ là giải pháp tốt nhất lúc này.

Cả nhóm im lặng một lúc, suy nghĩ về những lời vừa nói. Ý kiến của Mai, Tùng và Lan đều rất hợp lý. Họ đều là những học sinh cấp ba, dù có tình cảm sâu sắc với Hùng đến đâu, họ cũng không thể giải quyết một vấn đề có vẻ phức tạp và tiềm ẩn nhiều nguy hiểm như thế này. Áp lực thi cử vẫn đè nặng, nhưng giờ đây, nỗi lo cho Hùng còn lớn hơn tất cả.

Long hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy. Cậu ấy nhìn từng người bạn, ánh mắt kiên quyết hơn bao giờ hết, dù trong lòng vẫn còn đó sự hoang mang. "Vậy thì chúng ta sẽ làm thế. Ngày mai, chúng ta sẽ cùng đến gặp cô Lan Anh." Giọng cậu ấy trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh của thư viện, mang theo một sự quyết tâm không thể lay chuyển.

Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Long, ánh mắt cô ấy đầy sự đồng cảm và quyết tâm. Cô biết, Long đang cảm thấy áp lực lớn đến nhường nào. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách."

Mai gật đầu, vẻ mặt cô ấy giãn ra một chút, như thể đã trút bỏ được phần nào gánh nặng. Tùng và Lan cũng gật đầu đồng thuận. Sự kiện Hùng nhìn chiếc xe lạ với vẻ sợ hãi và vội vàng giấu điện thoại đã củng cố giả thuyết rằng vấn đề của cậu ấy liên quan đến áp lực bên ngoài, có thể là tiền bạc hoặc bị đe dọa. Quyết định của cả nhóm tìm kiếm sự giúp đỡ từ giáo viên chủ nhiệm hoặc cô tư vấn học đường báo hiệu một sự can thiệp từ người lớn, dẫn đến việc Hùng phải đối mặt với vấn đề của mình. Sự đoàn kết và quyết tâm của nhóm bạn trong việc giúp đỡ Hùng sẽ là yếu tố then chốt để họ vượt qua thử thách này, củng cố tình bạn bền chặt.

Cả nhóm đứng dậy, những chiếc ghế gỗ khẽ kẽo kẹt dưới chân. Dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Nhưng trước mắt, họ có một người bạn cần được giúp đỡ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi, nó cũng ẩn chứa những góc khuất đầy bóng tối. Và họ, những người bạn trẻ, sẽ không ngần ngại bước vào bóng tối ấy để kéo người bạn của mình trở về. Bóng tối dần bao trùm thành phố, nhưng trong lòng Long, Linh, Mai, Tùng và Lan, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, Hùng đang dựng lên một bức tường vô hình quá kiên cố, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì họ là bạn bè, và tình bạn của họ, cũng như tuổi thanh xuân rực rỡ này, sẽ vượt qua mọi thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ