Rực rỡ thanh xuân
Chương 407

Vết Nứt Giữa Lòng Bão: Lời Thú Nhận Của Hùng

3357 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự kiên trì và tinh tế của nhóm bạn trong việc tiếp cận Phan Việt Hùng.,Dẫn dắt Hùng dần mở lòng, chia sẻ không chỉ áp lực thi cử mà cả nguyên nhân sâu xa hơn gây ra khủng hoảng tinh thần của cậu ấy.,Giúp nhóm bạn và độc giả hiểu rõ hơn về vấn đề của Hùng, từ đó định hình hướng giải quyết cho các chương tiếp theo.,Củng cố tình bạn và sự trưởng thành của các nhân vật chính khi đối mặt với một vấn đề phức tạp.
Nhân vật: Phan Việt Hùng, Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Trọng Tùng, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, emotional, hopeful, sympathetic
Kết chương: [object Object]

Long nắm chặt tay Linh, đan những ngón tay mình vào những ngón tay mềm mại của cô ấy. Ánh mắt cậu hướng về phía đường chân trời xa xăm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Cậu biết, đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi, một cuộc chiến với những bí mật, những nỗi sợ hãi vô hình, và cả sự bất lực. Nhưng cậu cũng biết, cậu không đơn độc. Bên cạnh cậu có Linh, có Mai, Tùng, Lan, và cả cô Lan Anh. Họ sẽ cùng nhau tìm ra sự thật, cùng nhau kéo Hùng ra khỏi cái vực sâu im lặng đó. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến một thử thách lớn lao, một lời hẹn ước cho tình bạn vĩnh cửu. Dù mệt mỏi, dù bất lực, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

***

Sáng hôm sau, phòng tư vấn học đường của trường Ánh Dương vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng và những lo lắng không tên. Cô Lan Anh ngồi phía đầu chiếc bàn tròn, mái tóc ngắn cá tính lướt nhẹ trên vai khi cô nghiêng người, ánh mắt chăm chú nhìn từng đứa học trò. Long, Linh, Mai, Tùng, Lan ngồi đối diện, mỗi người mang một vẻ mặt riêng. Long vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Linh tựa lưng vào ghế, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, vẻ lo lắng vẫn hiện rõ. Mai đeo kính cận, lặng lẽ ghi chép vào cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn cô giáo, ánh mắt sáng ngời vẻ suy tư. Tùng thì khoanh tay trước ngực, nét mặt nghiêm nghị khác hẳn với vẻ ngoài sành điệu thường thấy. Còn Lan, cô nàng năng động thường ngày cũng trở nên trầm tư, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.

Căn phòng tư vấn vốn được thiết kế để tạo cảm giác thoải mái, với những bức tranh phong cảnh Hạ Long treo trên tường, vài chậu cây xanh nhỏ và một lọ tinh dầu thơm thoang thoảng mùi sả chanh dịu nhẹ. Mùi sách, giấy mới và mực viết vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa quyện với mùi tinh dầu tạo nên một không gian vừa học thuật vừa thư giãn. Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, mọi thứ dường như bị bao phủ bởi một màn sương mờ của sự bất lực. Tiếng bút lách tách trên giấy của Mai, tiếng thở dài khe khẽ của Linh, và cả sự im lặng nặng nề của những người còn lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của nỗi lo.

Cô Lan Anh hớp một ngụm trà nóng, đặt tách xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Giọng cô trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiên định: "Cô hiểu các em đang rất lo lắng cho Hùng, và cô cũng vậy. Việc Hùng từ chối giao tiếp hoàn toàn, tắt máy, trốn tránh... cho thấy vấn đề không chỉ là áp lực thi cử đơn thuần nữa." Cô dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trẻ tuổi đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta không thể ép buộc Hùng. Điều quan trọng là cho cậu ấy thấy chúng ta luôn ở đây. Sự kiên nhẫn và thấu hiểu sẽ là chìa khóa."

Long gật đầu, giọng cậu trầm ấm vang lên trong căn phòng tĩnh lặng: "Vâng, cô nói đúng ạ. Em nghĩ Hùng đang sợ hãi một điều gì đó rất lớn, và cậu ấy không muốn kéo bất kỳ ai vào. Có lẽ Hùng sợ... bị phán xét, hoặc sợ làm liên lụy đến chúng ta." Cậu nhớ lại ánh mắt hoảng loạn của Hùng hôm đó, nhớ lời cậu ấy thì thầm "nguy hiểm lắm".

Linh tiếp lời, giọng cô ấy trong trẻo nhưng đầy sự đồng cảm: "Em cũng nghĩ vậy. Khi một người bạn đang chìm sâu trong bóng tối, điều họ cần nhất không phải là những câu hỏi dồn dập hay sự dò xét, mà là một bàn tay chìa ra. Mình nghĩ Hùng cần một người bạn, không phải một người điều tra." Cô ấy siết chặt nắm tay, thể hiện sự quyết tâm.

Mai khẽ đẩy gọng kính, giọng nói nhỏ nhẹ của cô ấy mang một sự sâu sắc đáng ngạc nhiên: "Hùng là một người khá nhạy cảm. Cậu ấy hay cười đùa, nhưng bên trong lại suy nghĩ rất nhiều. Việc chúng ta cố gắng tiếp cận một cách trực diện có lẽ đã khiến cậu ấy cảm thấy bị dồn ép, và phản ứng lại bằng cách đóng chặt mình hơn."

Tùng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Lúc em để chai nước trên bàn, cậu ấy nhìn em với ánh mắt... không phải tức giận, mà là kiểu bất lực và hơi cảnh giác. Như thể cậu ấy muốn nói 'đừng lại gần tôi, sẽ không an toàn đâu'."

Lan thở dài, cô nàng khoanh tay trước ngực. "Nói chung là Hùng đang xây một bức tường, và chúng ta đang cố gắng đục khoét nó bằng búa tạ. Có lẽ chúng ta cần một cách khác, nhẹ nhàng hơn, để cậu ấy tự nguyện mở cửa."

Cô Lan Anh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Chính xác. Chúng ta cần một cách tiếp cận tinh tế hơn, kiên nhẫn hơn. Chúng ta sẽ không gây áp lực, không nói quá nhiều. Chỉ đơn giản là cho Hùng thấy sự hiện diện của chúng ta, sự quan tâm âm thầm mà không đòi hỏi bất cứ điều gì." Cô lấy ra một cây bút dạ, phác thảo vài gạch đầu dòng trên tấm bảng trắng nhỏ. "Kế hoạch là thế này. Mỗi ngày, một hoặc hai bạn sẽ luân phiên thực hiện một hành động nhỏ, không phô trương, không cần Hùng phải phản hồi. Chỉ là những cử chỉ quan tâm đơn giản, liên tục, cho đến khi Hùng cảm thấy đủ an toàn để mở lòng."

Long gật đầu, ánh mắt cậu ánh lên vẻ thấu hiểu. "Chúng ta sẽ không ép cậu ấy phải nói. Chỉ cần ở đó, để cậu ấy biết rằng cậu ấy không hề cô đơn."

"Đúng vậy," Linh nói thêm, "và rằng dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ ở bên cạnh, không phán xét, không bỏ rơi."

Cô Lan Anh nhìn nhóm bạn, ánh mắt cô lấp lánh niềm tự hào. "Cô tin các em sẽ làm được. Tình bạn của các em là tài sản quý giá nhất. Hãy dùng chính tình bạn ấy để kéo Hùng ra khỏi cái vỏ bọc mà cậu ấy đang cố gắng tự nhốt mình vào."

Cả nhóm gật đầu thống nhất, ánh mắt ai nấy đều ánh lên một tia quyết tâm mới. Mùi tinh dầu trong phòng tư vấn dường như đang thì thầm một lời hứa, về sự kiên trì và niềm tin vào tình bạn. Họ biết rằng con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng họ đã có một kế hoạch, và quan trọng hơn, họ có nhau.

***

Trong những ngày tiếp theo, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vốn là một bản giao hưởng của tiếng cười, tiếng nói và sự hối hả tuổi học trò, lại trở thành một sân khấu cho một vở kịch câm đầy ý nghĩa. Ngôi trường, với sự pha trộn kiến trúc Pháp cổ điển và hiện đại – những mái ngói đỏ sẫm của tòa nhà chính, những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, xen lẫn với những dãy phòng học mới hơn với cửa kính lớn và bê tông vững chãi – chứng kiến những hành động nhỏ bé nhưng đầy kiên trì của nhóm bạn.

Mỗi sáng, khi tiếng chuông trường ngân vang báo hiệu giờ vào lớp, hành lang lại rộn ràng tiếng bước chân vội vã. Sau đó, một sự tĩnh lặng nhẹ nhàng bao trùm, chỉ còn tiếng giảng bài từ các lớp học vọng ra, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và tiếng xì xào nhỏ của học sinh trong giờ ra chơi. Mùi phấn bảng, giấy sách mới, và đôi khi là mùi cà phê từ căng tin, hay mùi hoa sữa thoang thoảng vào buổi chiều, tạo nên một không gian quen thuộc, thân thương.

Trong cái không gian quen thuộc ấy, nhóm bạn bắt đầu triển khai kế hoạch.

Một buổi sáng, khi Hùng vừa đến lớp, cậu nhìn thấy một chai nước tăng lực đặt ngay ngắn trên bàn của mình. Không có lời nhắn, không có ai quanh đó. Cậu cau mày, ánh mắt lướt nhanh qua cửa lớp, rồi lại nhìn chai nước. Hùng nhớ đến Tùng, người thích uống loại này. Cậu cầm chai nước lên, định vứt vào thùng rác, nhưng rồi lại đặt xuống. Một cảm giác khó chịu xen lẫn với một chút bối rối. Cậu không hiểu tại sao bọn họ lại kiên trì đến vậy. "Lại là bọn họ... sao không chịu bỏ cuộc?", Hùng thầm nghĩ, một sự mệt mỏi trỗi dậy trong lòng.

Đến giờ ra chơi, khi Hùng đang vùi mình vào một góc khuất của thư viện, Mai lẳng lặng đi qua, đặt một cuốn sách dày cộp – một tập truyện trinh thám mà Hùng rất yêu thích – vào ngăn bàn của cậu. Cô không nói một lời, chỉ khẽ đặt xuống rồi quay đi. Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt híp lại nhìn theo bóng dáng mảnh mai của Mai. Cậu nhận ra cuốn sách đó, một cuốn cậu đã tìm bấy lâu nhưng thư viện luôn hết. Một cảm giác ấm áp thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi nỗi sợ hãi. Cậu không muốn nhận bất cứ thứ gì từ họ, không muốn bất kỳ sự liên hệ nào. Điều đó chỉ khiến cậu cảm thấy có lỗi hơn.

Ngày hôm sau, Linh, với vẻ mặt tươi tắn thường ngày nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng, lặng lẽ để lại một hộp sữa tươi và một mẩu giấy nhỏ trên cặp sách của Hùng khi cậu đang ở trong phòng vệ sinh. Mẩu giấy chỉ có hai chữ viết tay nắn nót: "Cố gắng nha!" Hùng trở lại, nhìn thấy hộp sữa và tờ giấy, đôi mắt cậu chợt trùng xuống. "Cố gắng cái gì chứ?", cậu thầm lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong cổ họng. Cậu cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đang đè lên vai mình, mỗi hành động quan tâm của họ đều khiến gánh nặng ấy thêm chồng chất. Nhưng rồi, cậu lại không nỡ vứt hộp sữa đi. Cậu cất nó vào cặp, một hành động mà chính cậu cũng không hiểu rõ ý nghĩa.

Long là người kiên nhẫn nhất. Cậu không để lại đồ vật hay lời nhắn. Thay vào đó, cậu chọn cách ở bên Hùng một cách thầm lặng nhất. Có những buổi trưa, khi Hùng ngồi một mình ở căn tin, Long sẽ ngồi cách đó vài bàn, vờ như đang đọc sách hoặc làm bài tập, nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại liếc về phía Hùng. Hay trong thư viện, Long chỉ đơn giản là ngồi yên lặng cạnh Hùng, không nói gì, chỉ tập trung đọc sách. Cậu không cố gắng bắt chuyện, không nhìn Hùng quá lâu, chỉ tạo ra một không gian yên bình, một sự hiện diện không đòi hỏi.

Hùng cảm nhận rõ sự hiện diện của Long. Cậu biết Long đang ở đó, không quá gần để làm cậu khó chịu, nhưng đủ gần để cậu không cảm thấy hoàn toàn cô độc. Đôi khi, Hùng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Long thoáng qua, ánh mắt ấy không hề có sự phán xét hay dò hỏi, chỉ là một sự kiên định, một sự chấp nhận. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ thư viện, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gỗ cũ kỹ, và trong khoảnh khắc đó, Hùng thấy mình không còn quá sợ hãi ánh sáng nữa. Cậu vẫn né tránh, vẫn giữ khoảng cách, nhưng sự khó chịu trong ánh mắt cậu đã giảm đi nhiều. Thay vào đó, là một sự dao động nhẹ, một tia hy vọng mong manh. Những hành động tưởng chừng vô nghĩa ấy, lặp đi lặp lại qua nhiều ngày, đã dần dần gặm nhấm bức tường phòng thủ mà Hùng tự dựng lên. Tiếng ve kêu râm ran mùa hè qua khung cửa sổ, cùng với mùi hoa sữa thoảng nhẹ mỗi chiều, dường như đang thì thầm một thông điệp: "Cậu không một mình đâu, Hùng."

***

Ngày tháng trôi đi trong sự kiên trì thầm lặng. Hùng vẫn đến trường, vẫn đi học, nhưng cậu như một cái bóng, lẩn tránh mọi ánh mắt và lời nói. Cậu gầy đi trông thấy, đôi mắt luôn trũng sâu và khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày giờ hốc hác, xanh xao. Cậu không còn ngồi cùng bạn bè, không còn cười đùa lanh lảnh hay pha trò như trước. Cậu trở nên im lặng, khép kín, một mình giữa đám đông.

Một buổi chiều tà đặc biệt, khi những vệt nắng cuối cùng của ngày đang buông mình xuống, nhuộm đỏ rực cả bầu trời Hạ Long, Long và Linh vừa tan học, lại bắt gặp Hùng. Cậu đang đứng một mình trên cầu vượt bộ hành quen thuộc, nơi gió lộng thổi qua, mang theo chút hơi mặn của biển và mùi khói bụi xe cộ từ dưới đường. Cầu vượt, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, thường là nơi tụ tập của những đôi tình nhân hay nhóm bạn trẻ, nhưng giờ đây, Hùng lại cô độc đứng đó, tựa vào lan can cao, ánh mắt vô định nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của đô thị, nhưng tất cả dường như không thể chạm tới thế giới nội tâm của Hùng.

Long và Linh dừng lại cách đó một đoạn, không bước tới ngay. Họ lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng gầy gò của Hùng, cảm nhận nỗi cô đơn đang bao trùm lấy cậu. Gió thổi nhẹ qua, làm tung bay mái tóc đen dài của Linh và những sợi tóc mai của Long, mang theo chút lạnh của buổi chiều cuối thu. Sau một lúc, Long khẽ siết tay Linh, ra hiệu. Cả hai nhẹ nhàng bước đến, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Họ đứng cạnh Hùng, mỗi người cách cậu một khoảng nhỏ, không nói gì, chỉ cùng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống, để lại những vệt màu cam, tím, hồng rực rỡ.

Sự hiện diện thầm lặng của họ, không một lời hỏi han, không một cái nhìn dò xét, lại chính là điều Hùng cần nhất. Cậu không quay đầu lại, nhưng cậu biết họ ở đó. Mùi hương quen thuộc của Linh, sự vững chãi từ Long, tất cả đều tạo nên một cảm giác an toàn mong manh mà cậu đã đánh mất bấy lâu.

Một lúc lâu sau, khi hoàng hôn đã gần như hoàn toàn buông xuống, và những ánh đèn đầu tiên của thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, Long mới khẽ cất tiếng, giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng như hơi thở của gió. "Gió hôm nay đẹp thật, phải không Hùng?" Cậu không nhìn Hùng, chỉ nhìn về phía xa xăm, như đang nói chuyện với chính mình, hay với cả không gian bao la.

Hùng khẽ rùng mình, nhưng không trả lời. Cậu vẫn đứng im lìm, đôi vai khẽ run lên.

Linh, đặt tay nhẹ lên lan can cầu, hướng về phía Hùng, giọng cô ấy dịu dàng như một làn gió mát lành. "Dù có chuyện gì, cậu không cần phải một mình gánh chịu đâu, Hùng." Lời nói của cô, không mang theo sự ép buộc hay dò hỏi, chỉ là một lời khẳng định đơn giản, chân thành.

Câu nói đó, như một giọt nước làm tràn ly, đã phá vỡ bức tường kiên cố mà Hùng đã cố gắng dựng lên. Cậu từ từ quay lại, ánh mắt trũng sâu nhìn Long và Linh. Đôi mắt cậu đỏ hoe, chứa đầy sự giằng xé, sợ hãi, và cả một nỗi tuyệt vọng mà họ chưa từng thấy trước đây. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Hùng, khiến cơ thể cậu run lên bần bật.

"Tớ... tớ không biết phải làm sao nữa..." Giọng Hùng khàn đặc, nghẹn ngào, những từ ngữ như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. "Mọi chuyện... thật sự rất nguy hiểm..." Cậu úp mặt vào hai bàn tay, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài qua kẽ tay. "Tớ... tớ không muốn... làm liên lụy đến các cậu..."

Long khẽ đặt tay lên vai Hùng, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sự vững chãi, như một điểm tựa vô hình. "Không có gì là nguy hiểm đến mức không thể chia sẻ. Và chúng ta là bạn bè. Bạn bè thì luôn ở bên nhau, dù có chuyện gì đi nữa."

Linh cũng khẽ chạm vào cánh tay Hùng, giọng cô ấy đầy sự thấu hiểu. "Chúng ta không sợ bị liên lụy, Hùng. Điều duy nhất chúng ta sợ là cậu phải một mình đối mặt với tất cả."

Hùng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Long và Linh, như đang tìm kiếm một tia hy vọng. "Tớ... tớ thật sự không biết phải làm sao. Áp lực thi cử... nó quá lớn. Bố mẹ tớ... họ đặt quá nhiều kỳ vọng. Tớ sợ... sợ làm họ thất vọng. Nhưng đó không phải tất cả..." Cậu ngập ngừng, một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy trong ánh mắt. "Có một chuyện... một chuyện khác nữa... liên quan đến gia đình tớ... một khoản nợ... nếu tớ không đậu đại học, nếu tớ không thể có một công việc tốt, thì mọi chuyện sẽ rất tệ. Mấy người cho vay nặng lãi... họ đã đến tìm tớ... nói rằng sẽ không để yên cho gia đình tớ nếu không trả được nợ đúng hạn. Tớ... tớ đã cố gắng... cố gắng làm thêm, nhưng không đủ. Mọi thứ... nó chồng chất lên nhau. Tớ không thể tập trung học được nữa."

Lời thú nhận của Hùng vang lên giữa tiếng gió và tiếng xe cộ ồn ào, như một vết nứt giữa lòng bão. Nó không chỉ là áp lực thi cử, mà còn là một gánh nặng tài chính, một mối đe dọa từ bên ngoài mà Hùng đã phải gánh chịu một mình. Ánh mắt sợ hãi của cậu, lời thì thầm về "nguy hiểm", giờ đây đã có một hình hài rõ ràng hơn. Long và Linh nhìn nhau, ánh mắt họ trao đổi một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm mới. Đây không chỉ là một cuộc chiến về tinh thần, mà còn là một cuộc chiến chống lại những khó khăn thực tế, tàn nhẫn của cuộc sống.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến những góc khuất đầy khắc nghiệt của thực tại. Nhưng trong khoảnh khắc đó, trên cây cầu vượt lộng gió, Long và Linh biết rằng họ sẽ không để Hùng một mình đối mặt với bão tố. Họ sẽ cùng nhau, vượt qua tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ