Rực rỡ thanh xuân
Chương 408

Áp Lực Ngầm: Lời Thì Thầm Giữa Ánh Đèn Thành Phố

3385 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa quá trình hồi phục chậm rãi của Phan Việt Hùng sau lời thú nhận, cho thấy sự kiên trì của nhóm bạn.,Giới thiệu và phát triển một hiểu lầm nhỏ giữa Long và Linh, bắt nguồn từ áp lực thi cử và sự căng thẳng dồn nén.,Làm nổi bật tác động của áp lực học tập và các vấn đề cá nhân (Hùng) lên mối quan hệ của Long và Linh.,Cho thấy sự trưởng thành trong cách Long và Linh đối mặt và giải quyết những xung đột nhỏ, củng cố tình yêu của họ trước những thử thách mới.,Duy trì nhịp điệu 'rising_action' của arc, tăng cường căng thẳng và chuẩn bị cho những sự kiện lớn hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Trọng Tùng, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, emotional, reflective, with moments of rekindled romance and determination.
Kết chương: [object Object]

Lời thú nhận của Hùng vang lên giữa tiếng gió và tiếng xe cộ ồn ào, như một vết nứt giữa lòng bão. Nó không chỉ là áp lực thi cử, mà còn là một gánh nặng tài chính, một mối đe dọa từ bên ngoài mà Hùng đã phải gánh chịu một mình. Ánh mắt sợ hãi của cậu, lời thì thầm về "nguy hiểm", giờ đây đã có một hình hài rõ ràng hơn. Long và Linh nhìn nhau, ánh mắt họ trao đổi một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm mới. Đây không chỉ là một cuộc chiến về tinh thần, mà còn là một cuộc chiến chống lại những khó khăn thực tế, tàn nhẫn của cuộc sống.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến những góc khuất đầy khắc nghiệt của thực tại. Nhưng trong khoảnh khắc đó, trên cây cầu vượt lộng gió, Long và Linh biết rằng họ sẽ không để Hùng một mình đối mặt với bão tố. Họ sẽ cùng nhau, vượt qua tất cả.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương đón chào một ngày mới với ánh nắng vàng ươm rải đều trên mái ngói đỏ thắm và những tán cây cổ thụ sum suê. Tiếng chuông reo vang lanh lảnh, báo hiệu giờ vào lớp, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự sôi động của giờ ra chơi vừa kết thúc. Học sinh xô bồ trên hành lang rộng rãi, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng bút viết sột soạt trên giấy hòa cùng tiếng giảng bài từ các lớp học tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Đâu đó trong sân trường, tiếng bóng rổ nảy lên đều đặn, và xa xa là tiếng ve kêu râm ran như báo hiệu mùa hè đang đến rất gần, mang theo cả sự mong chờ và nỗi lo lắng của kỳ thi đại học.

Phan Việt Hùng, với bước chân còn nặng nề, từ từ trở lại lớp. Cậu ấy vẫn còn xanh xao, làn da tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt trũng sâu thiếu sức sống, nhưng ánh nhìn đã không còn vẻ hoảng loạn, sợ hãi tột độ như những ngày qua. Cậu đã cố gắng hòa nhập, cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ để nhận ra gánh nặng vẫn đè nặng trên đôi vai gầy. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hòa quyện trong không khí, như một lời nhắc nhở về áp lực thi cử đang ngày càng tăng lên, một áp lực mà Hùng đã phải đối mặt một cách tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.

Nhóm bạn của cậu – Long, Linh, Mai, Tùng, Lan – đã ở đó, âm thầm và tinh tế. Họ không xúm xít hỏi han, không tạo áp lực thêm cho Hùng, mà chỉ hiện diện, như những trụ cột vô hình. Tùng, với vẻ ngoài năng động, thường là người mở lời đầu tiên, giọng cậu ấy hơi nhanh và dứt khoát, nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành. "Hùng, cậu thấy đỡ hơn chưa? Có bài nào khó cứ hỏi bọn tớ nhé, đừng ngại." Cậu nói, ánh mắt lướt qua Hùng rồi quay về phía bảng, như để giảm bớt sự chú ý cho bạn mình. Hùng chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa, nhưng đôi môi cậu ấy run nhẹ, không thể nói nên lời.

Ngọc Linh, với mái tóc dài đen óng ả thường được buộc cao gọn gàng, nhẹ nhàng đặt một hộp sữa tươi lên bàn của Hùng, cùng với một gói bánh nhỏ. "Cậu uống đi, Hùng. Nhớ ăn uống đầy đủ nhé. Đừng để cơ thể suy nhược." Giọng cô ấy trong trẻo, dịu dàng, như một làn gió mát xua tan đi sự nặng nề trong không khí. Cô không nhìn thẳng vào Hùng, chỉ nhìn xuống bàn, như thể đang nói chuyện với đồ vật, nhưng ánh mắt cô vẫn lén lút quan sát từng cử chỉ của bạn. Linh biết, Hùng cần không gian và sự tôn trọng, không phải là sự thương hại. Cậu ấy vẫn còn quá mong manh. Sau đó, cô khẽ nắm lấy tay Thảo Mai, tìm kiếm sự an ủi từ cô bạn thân, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng không che giấu. Linh cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên Long, lên cô, và lên cả nhóm, nhưng hơn hết, cô lo cho Hùng.

Long, người ngồi phía trên Hùng một dãy bàn, không nói một lời. Cậu ấy chỉ nhẹ nhàng đặt một cuốn sách tham khảo môn Vật lý – môn Hùng yếu nhất – lên góc bàn của Hùng khi cô giáo vừa quay đi. Cái chạm nhẹ của cuốn sách như một lời động viên thầm lặng, một lời hứa sẽ luôn ở bên cạnh. Ánh mắt Long sâu thẳm, màu hổ phách, thoáng nhìn về phía Hùng, chứa đầy sự kiên định và cả một nỗi lo lắng không thể nói thành lời. Cậu biết, con đường phía trước còn rất dài và khó khăn. Mùi hương quen thuộc của sách vở, xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, dường như cũng trở nên nặng nề hơn trong tâm trí cậu.

Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, cũng không bỏ qua sự trở lại của Hùng. Cô thường xuyên để mắt đến cậu, thỉnh thoảng ghé qua lớp vào giờ ra chơi để hỏi han vài câu, không quá sâu sắc, chỉ đủ để Hùng cảm thấy mình không bị bỏ rơi. "Hùng, có gì cứ nói với cô hoặc các bạn nhé. Đừng giữ trong lòng." Cô Lan Anh nói, giọng cô ấy tự nhiên nhưng vẫn giữ sự nghiêm túc của một người giáo viên, ánh mắt trìu mến nhìn Hùng. "Các em là tương lai của đất nước! Và cô tin các em sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn."

Hùng khẽ gật đầu, cố gắng mỉm cười lần nữa. "Cảm ơn các cậu... và cô." Giọng cậu khàn đặc, yếu ớt, nhưng đã có một chút kiên cường hơn. Cậu biết ơn những người bạn này, biết ơn cô giáo, nhưng nỗi sợ hãi về "nguy hiểm" vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí, một cái bóng đen đe dọa không chỉ tương lai của cậu mà còn cả gia đình. Cậu cảm thấy mình đang là một gánh nặng, một điểm yếu của cả nhóm. Cậu không muốn làm liên lụy đến ai, nhưng lại không thể tự mình đứng vững. Những suy nghĩ nặng nề đó khiến cậu cảm thấy mệt mỏi, dường như chỉ một chút lơ là cũng có thể khiến cậu sụp đổ lần nữa. Long nhìn Hùng, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm mạnh mẽ. Cậu sẽ không để Hùng một mình. Nhưng đồng thời, áp lực thi cử, áp lực phải tìm cách giúp Hùng giải quyết vấn đề tài chính, tất cả như một tảng đá đè nặng lên vai cậu.

***

Chiều muộn, thư viện Thành phố chìm trong một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh. Tòa nhà lớn, với kiến trúc có phần cổ kính nhưng được bảo trì kỹ lưỡng, toát lên vẻ trang nghiêm và tri thức. Những kệ sách cao vút bằng gỗ cũ kỹ trải dài hun hút, chứa đựng vô vàn tri thức của nhân loại. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn hắt vào, rọi lên những bàn đọc sách rộng rãi, nơi từng nhóm học sinh cặm cụi ôn luyện. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của sự tập trung. Mùi giấy cũ, mùi gỗ thoang thoảng, đôi khi lẫn với mùi bụi sách và mùi nước tẩy rửa, tạo nên một không gian đặc trưng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại.

Long và Linh ngồi cạnh nhau ở một góc khuất. Long đang dồn hết tâm trí vào việc giải một bài toán Vật lý cực khó, hoặc có thể là đang nghiên cứu những thông tin liên quan đến các khoản vay nặng lãi, những điều mà Hùng đã tiết lộ. Cậu ấy cắm cúi trên trang giấy, chiếc Cây bút chì khắc tên của mình lướt thoăn thoắt, đôi mắt sâu màu hổ phách dán chặt vào những con số và công thức. Vẻ mặt cậu căng thẳng, đôi lông mày khẽ nhíu lại, như thể toàn bộ thế giới đang nằm gọn trong bài toán đó. Long biết, đây là giai đoạn nước rút, không chỉ cho tương lai của cậu, mà còn là cho cả Hùng. Mỗi giây phút đều quý giá. Cậu phải mạnh mẽ, phải tập trung, phải tìm ra cách.

Linh, sau một buổi học căng thẳng ở trường và một ca làm thêm ngắn ngủi, cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cô muốn chia sẻ, muốn được Long lắng nghe, muốn tìm một chút an ủi từ người yêu. Cô khẽ mở Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, nơi cô ghi lại những cảm xúc, những ước mơ, và cả những nỗi lo lắng. "Long này, bài Toán này khó quá, tớ nghĩ mãi không ra..." Linh khẽ chạm vào cánh tay Long, giọng cô ấy nhỏ nhẹ, mong chờ một sự chú ý.

Long, vẫn không rời mắt khỏi sách, chỉ lơ đãng "Ừm" một tiếng. "Cứ làm theo công thức là được, Linh. Mấy dạng này cậu đã làm nhiều rồi mà." Giọng cậu hơi gắt, thiếu kiên nhẫn, như thể Linh đang làm gián đoạn một khoảnh khắc quan trọng. Cậu không hề nhận ra sự nhạy cảm trong giọng nói của cô, hay sự mong manh của tình cảm đang bị thử thách. Trong đầu cậu lúc này chỉ có những con số, những phương án giúp đỡ Hùng, và áp lực về kỳ thi đại học đang đến gần.

Linh rụt tay lại, cảm thấy một chút tủi thân. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm xúc. "Nhưng tớ... tớ thấy hơi lo lắng về môn Văn. Kết quả thi thử không được như ý lắm." Cô lại thử, hy vọng Long sẽ ngẩng lên, nhìn vào mắt cô, nói một lời động viên. Cô chỉ cần một chút thôi, một chút sự quan tâm từ cậu ấy để xoa dịu nỗi lo lắng của mình.

"Cứ bình tĩnh mà ôn, đừng nghĩ nhiều." Long lại trả lời, vẫn cúi xuống viết tiếp. Cậu không hề ngẩng đầu. "Cậu học giỏi Văn mà. Đừng tự tạo áp lực cho mình." Lời nói của cậu có ý tốt, nhưng cách thể hiện thì hoàn toàn ngược lại. Nó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang khao khát được sẻ chia của Linh.

Linh cảm thấy một dòng nước mắt nóng hổi chực trào. Cô khẽ nói, giọng hơi run rẩy, gần như là thì thầm. "Cậu có vẻ không quan tâm tớ nói gì nhỉ?" Cô không thể tin rằng Long, người luôn tinh tế và quan tâm đến cô từng chút một, giờ lại thờ ơ đến vậy. Nỗi buồn và sự thất vọng dâng lên trong lòng cô. Có phải Long đã không còn yêu cô nữa? Hay áp lực đã khiến cậu ấy quên mất cô là ai?

Long cuối cùng cũng thở dài, ngẩng lên nhìn Linh. Ánh mắt cậu mệt mỏi, chứa đựng sự căng thẳng đã dồn nén bấy lâu. "Linh, tớ đang rất bận. Cậu đừng làm quá lên." Lời nói vô tình của Long như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Linh. Cậu ấy không hiểu, hay cậu ấy không muốn hiểu? Áp lực thi cử, chuyện của Hùng, tất cả đều đang khiến cậu ấy trở nên xa cách.

Linh không nói thêm lời nào. Cô nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long, tìm kiếm một tia ấm áp, nhưng chỉ thấy sự mệt mỏi và bực bội. Nước mắt cô không thể kìm được nữa, lăn dài trên má. Cô khẽ khép Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" lại, từng động tác chậm rãi như thể đang đóng lại một phần của chính mình. Cô đứng dậy, không quay đầu lại, không cho Long thêm một cơ hội nào để giải thích, và rời đi. Tiếng bước chân cô nhẹ bẫng trên sàn thư viện, nhưng trong lòng cô là một cơn bão táp. Long nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh, cảm thấy một nỗi hối hận dâng trào. Cậu đã làm gì vậy? Tại sao cậu lại có thể vô tâm đến thế? Vẻ mặt cậu bối rối, ánh mắt đầy sự tự trách. Mùi giấy cũ và bụi sách trong thư viện bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

***

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long, Linh đã tìm đến Cầu vượt bộ hành quen thuộc. Cầu được xây bằng kết cấu thép và bê tông vững chãi, với những bậc thang và đường dốc cho người đi bộ. Lan can cao, đôi khi có những chi tiết trang trí tinh xảo, giờ đây là điểm tựa cho Linh. Gió từ biển thổi lồng lộng, mang theo mùi khói bụi xe cộ và tiếng còi xe ồn ã từ phía dưới đường, tạo nên một bản nhạc xô bồ của thành phố. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ nhàng hơn mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ công viên gần đó, nhắc nhở về một mùa thu lãng mạn đã qua, nhưng tâm trạng Linh lúc này chẳng có chút gì lãng mạn.

Cô tựa vào lan can, thân người nhỏ nhắn, thanh thoát chìm giữa không gian rộng lớn. Đôi mắt to tròn long lanh nhìn dòng xe cộ hối hả bên dưới, những ánh đèn pha bật sáng, kéo dài thành những vệt sáng lấp lánh trong màn đêm đang dần buông. Lòng cô cũng đang chông chênh, hỗn loạn như những ánh đèn đường đó. Linh tự hỏi Long có còn quan tâm đến mình như trước hay không, hay áp lực thi cử và những vấn đề của Hùng đã khiến cậu ấy quên mất cô.

"Long bận tâm nhiều chuyện quá... Anh ấy có còn nhớ đến tớ không?" Linh thì thầm trong lòng, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng với hơi gió lạnh, khiến má cô càng thêm buốt giá. Cô cảm thấy mình thật yếu đuối, thật trẻ con khi đòi hỏi sự chú ý của Long trong lúc cậu ấy đang phải đối mặt với quá nhiều khó khăn. Nhưng cô cũng chỉ là một cô gái tuổi mười bảy, mười tám, khao khát được yêu thương, được che chở, được người mình yêu lắng nghe. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng đôi khi cũng có thể là những con sóng dữ dội xô bờ, khiến trái tim cô chông chênh đến lạ.

Long, sau khi nhận ra sự vô tâm của mình trong thư viện, đã vội vàng đi tìm Linh. Cậu biết cô thường đến đây mỗi khi có chuyện buồn hoặc muốn tìm một khoảng lặng. Cậu sải bước dài, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, vừa lo lắng vừa hối hận. Cậu tìm thấy cô trên cầu, dáng người nhỏ bé của cô đơn độc giữa cảnh hoàng hôn rực rỡ và những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh.

Cậu tiến lại gần, bước chân thật nhẹ nhàng. Mùi hương quen thuộc của Linh, mùi của nắng và của riêng cô, khiến trái tim cậu dịu lại một chút. Cậu đặt tay lên vai cô, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sự vững chãi. "Linh, tớ xin lỗi." Giọng cậu trầm ấm, nhưng chứa đựng sự hối lỗi sâu sắc. Cậu nhìn vào mái tóc dài đen óng ả của cô, cảm thấy mình thật tồi tệ.

Linh khẽ rùng mình, quay đầu lại. Đôi mắt cô hoe đỏ, hàng mi cong vút ướt đẫm nước mắt. Cô nhìn Long, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong ánh mắt. "Cậu không cần xin lỗi." Giọng cô lạc đi, vẫn còn chút giận dỗi và tủi thân. "Tớ biết cậu bận. Cậu có Hùng, có chuyện học, có tất cả mọi thứ để lo... tớ chỉ là một phần nhỏ thôi." Cô không hề biết rằng những lời nói đó lại càng khiến Long đau lòng hơn.

Long lắc đầu, ánh mắt đầy kiên định. Cậu nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Linh, siết nhẹ. "Không phải vậy. Cậu là tất cả của tớ, Linh. Cậu không phải là một phần nhỏ, cậu là điều quan trọng nhất." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành trong lời nói của mình. "Chỉ là... tớ đang rất căng thẳng. Chuyện của Hùng, rồi áp lực thi cử, tớ cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Tớ đã không để ý đến cảm xúc của cậu. Tớ xin lỗi, thật sự xin lỗi." Long hít một hơi thật sâu, mùi gió biển mặn mặn hòa lẫn mùi khói bụi, nhưng tất cả đều không thể làm dịu đi sự căng thẳng trong tâm trí cậu. Cậu biết, cậu đã sai. Cậu đã quá tập trung vào những vấn đề bên ngoài mà quên mất người con gái đang ở ngay bên cạnh.

Linh nhìn Long, nước mắt vẫn rưng rưng nhưng trong lòng cô cảm thấy ấm áp hơn một chút. Cô hiểu, Long cũng đang phải chịu đựng rất nhiều. "Tớ cũng vậy. Tớ cũng lo lắng." Cô khẽ nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Tớ chỉ muốn cậu ở bên cạnh tớ một chút thôi." Cô tựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của cậu ấy, mùi của nắng, của sách vở và của riêng Long. Cái cảm giác được ôm ấp, được che chở này khiến mọi nỗi buồn tan biến.

Long ôm nhẹ Linh vào lòng, cái ôm thật chặt, như thể sợ cô sẽ biến mất. Cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô. "Tớ sẽ luôn ở đây, Linh. Luôn ở bên cạnh cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Tất cả mọi thứ." Cậu thì thầm, lời hứa hẹn vang vọng giữa tiếng gió lộng và ánh đèn thành phố. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi thanh xuân, giờ đây cũng là nơi chứng kiến những thử thách đầu tiên trong mối quan hệ của họ.

Cả hai cùng ngắm nhìn thành phố lên đèn, những ngôi nhà lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, những con tàu neo đậu ngoài khơi sáng rực một góc biển. Gió thổi nhẹ qua tóc, mang theo một chút hơi lạnh của buổi tối cuối thu. Áp lực thi cử vẫn còn đó, vấn đề của Hùng vẫn chưa được giải quyết triệt để, những mối đe dọa từ bên ngoài vẫn tiềm ẩn. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa ánh đèn thành phố và tiếng gió rì rào, Long và Linh biết rằng họ không hề đơn độc. Tình yêu của họ, dù đôi khi bị thử thách bởi những hiểu lầm và căng thẳng, vẫn đủ mạnh mẽ để cùng nhau vượt qua mọi sóng gió. Họ sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau đối mặt với những khó khăn của cuộc đời, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của tuổi thanh xuân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ