Rực rỡ thanh xuân
Chương 416

Bình Yên Ngắn Ngủi Trước Bão Lớn

3454 từ
Mục tiêu: Khắc họa cảm giác giải tỏa, nhẹ nhõm tạm thời của các nhân vật sau kỳ thi Tốt nghiệp THPT.,Làm nổi bật những lo lắng, bất an ngầm ẩn về kết quả thi và đặc biệt là kỳ thi Đại học sắp tới, dù đang cố gắng tận hưởng khoảnh khắc hiện tại.,Củng cố tình cảm và sự hỗ trợ lẫn nhau giữa Long và Linh, cho thấy họ là chỗ dựa tinh thần của nhau.,Thể hiện sự trưởng thành của nhóm bạn khi họ đối mặt với ngưỡng cửa cuộc đời, mỗi người một tâm trạng và định hướng riêng.,Dẫn dắt mạch truyện sang giai đoạn chờ đợi kết quả và chuẩn bị cho kỳ thi Đại học, duy trì nhịp độ 'climax' của arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Nhẹ nhõm, hoài niệm, lãng mạn, nhưng ẩn chứa sự lo lắng và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Cảm giác nhẹ nhõm nhưng trống rỗng, một sự pha trộn kỳ lạ của cảm xúc, báo hiệu một giai đoạn mới đầy thử thách và chờ đợi sẽ đến, giai đoạn của những quyết định lớn lao và những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Long và Linh cùng nhóm bạn bước đi, rời khỏi cổng trường Ánh Dương, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long đã khắc sâu những kỷ niệm khó phai. Phía trước họ là một con đường mới, một hành trình trưởng thành đầy hứa hẹn, nhưng cũng không ít thử thách. Kết quả thi, lựa chọn đại học, khoảng cách địa lý – tất cả đều là những dấu hỏi lớn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày thi, họ biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, lời hẹn ước của tuổi thanh xuân, tình yêu và tình bạn mà họ đã vun đắp sẽ là kim chỉ nam, dẫn lối cho họ vượt qua mọi sóng gió, hướng về một tương lai mà họ đã cùng nhau mơ ước.

***

Tiếng nhạc Kpop sôi động từ chiếc loa nhỏ, tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng leng keng của đá va vào ly, tạo nên một không khí nhộn nhịp, tươi trẻ tại quán trà sữa Trăng Khuyết. Ánh đèn màu pastel dịu nhẹ hắt xuống những bức tranh tường vẽ hình các nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh, cùng những chậu cây xanh nhỏ xinh điểm xuyết khắp nơi, mang đến cảm giác thư thái, dễ chịu. Mùi thơm ngọt ngào của trà sữa trân châu, đường đen và sữa tươi quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan, như muốn xoa dịu những căng thẳng, mệt mỏi sau chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng.

Long và Linh cùng nhóm bạn – Hùng, Mai, Lan và cả Tùng – đã chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố tấp nập. Mặc dù đã cố gắng gạt bỏ áp lực, nhưng những ngày thi vừa qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí mỗi người. Hùng, với vai trò cây hài bất diệt của nhóm, là người khuấy động không khí nhất. Cậu ta vừa nhai trân châu sột soạt vừa khoa chân múa tay, kể lại những "pha" làm bài "cân não" của mình.

"Trời ơi, cái đề Văn hôm qua như muốn giết người vậy! Ai mà nghĩ ra được cái đoạn trích đó chứ? Tớ thề là tớ đã muốn xé toang tờ giấy thi ra làm nghìn mảnh rồi!" Hùng than vãn, khuôn mặt bầu bĩnh cố tình nhăn nhó, khiến cả nhóm bật cười.

Linh, ngồi cạnh Long, khẽ cười gượng. Cô vẫn cảm thấy một chút nặng trĩu trong lòng, dù đã cố gắng tỏ ra vui vẻ. "Thôi đừng nói nữa, nghĩ lại là thấy đau tim rồi," cô lí nhí, đưa tay lên ngực. Đôi mắt to tròn của cô vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi và chút bâng khuâng. Cô khẽ chạm vào chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng, như tìm kiếm một điểm tựa.

Long nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đặt dưới gầm bàn, khẽ siết nhẹ. Bàn tay cậu ấm áp và kiên định, truyền cho cô một sự trấn an vô hình. "Cậu làm tốt mà, đừng lo," cậu nói, giọng trầm ấm và dịu dàng, chỉ đủ để Linh nghe thấy. Cậu hiểu nỗi lo lắng của cô, cái cảm giác trống rỗng khi một chặng đường quan trọng vừa kết thúc, và sự bất an về những điều sắp đến. Bản thân cậu cũng không hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ ấy, nhưng cậu biết mình phải là điểm tựa cho Linh.

Tùng ngồi đối diện, dáng người hơi gầy nhưng luôn toát lên vẻ tự tin, thậm chí là có chút kiêu ngạo. Cậu ta đã gọi một ly trà sữa trân châu đường đen size L, món đắt tiền nhất trong menu, như một cách để thể hiện sự hào phóng. "Dù sao thì cũng xong rồi! Cứ xõa đi mọi người!" cậu nói lớn, cố gắng thu hút sự chú ý. "Này Linh, cậu muốn uống gì cứ gọi thêm đi, tớ mời!" Ánh mắt cậu ta vẫn không rời Linh, dù cô chỉ gật đầu xã giao rồi quay sang trò chuyện với Thảo Mai.

Hoàng Thảo Mai, người bạn thân của Linh, tinh tế nhận ra sự bận lòng của cô. Mai có dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận. Cô khẽ nghiêng đầu thì thầm vào tai Linh, giọng nhỏ nhẹ: "Cậu có vẻ vẫn còn nghĩ ngợi nhiều lắm." Mai hiểu Linh hơn ai hết, cô biết rằng đằng sau nụ cười gượng gạo ấy là cả một bầu trời lo lắng.

Vũ Thanh Lan, cô bạn có dáng người khỏe khoắn, năng động, thực tế hơn. Lan nhấp một ngụm trà sữa, đôi mắt tinh nhanh nhìn quanh một lượt. "Đúng vậy, quan trọng là mình đã cố gắng hết sức. Kết quả thì chờ thôi," Lan nói, giọng dứt khoát. Cô luôn là người giữ được sự bình tĩnh nhất trong nhóm, và lời nói của cô thường mang tính động viên thực tế.

Trong lúc đó, Hùng vẫn không ngừng pha trò, kể chuyện về những giám thị khó tính, những màn "quay cóp" bất thành của mấy đứa bạn lớp khác (chỉ là nghe kể thôi chứ Hùng không dám làm vậy đâu!), khiến cả nhóm cười phá lên. Tiếng cười của bọn nó vang vọng trong quán trà sữa, hòa cùng tiếng nhạc và tiếng nói chuyện của những khách hàng khác, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Long vẫn nắm chặt tay Linh dưới gầm bàn, đôi khi vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô. Cậu ngắm nhìn Linh, nụ cười của cô dù không hoàn toàn vô tư như thường lệ, nhưng vẫn rạng rỡ và xinh đẹp. Mái tóc dài đen óng ả của cô được buộc cao, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, dù có chút ưu tư, vẫn là đôi mắt cậu yêu nhất.

Linh khẽ nhích người sát vào Long hơn, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cậu. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô như một lời nhắc nhở về lời hứa của họ, về sự động viên mà cậu đã dành cho cô trong suốt những ngày thi. Cô biết Long đang cố gắng trấn an mình, nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ hoàn toàn những nỗi lo lắng đang ẩn hiện trong tâm trí. Sẽ ra sao nếu kết quả không như mong đợi? Sẽ ra sao nếu nguyện vọng của cô và Long không thể hòa hợp? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu cô, dù cô cố gắng xua đi bằng những câu chuyện vui của Hùng và hương vị ngọt ngào của ly trà sữa. Cô nhìn Tùng đang cố gắng bắt chuyện với mình, rồi lại nhìn sang Long. Long vẫn kiên nhẫn lắng nghe Hùng, nhưng ánh mắt cậu không rời Linh. Cậu hiểu. Cậu biết cô đang nghĩ gì. Và chính điều đó lại khiến cô càng thêm an tâm.

Cả nhóm ở lại quán trà sữa khá lâu, tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau cơn bão thi cử. Từng câu chuyện, từng tiếng cười, từng ánh mắt trao nhau đều là những mảnh ghép quý giá của tuổi thanh xuân rực rỡ, nơi tình bạn và tình yêu được vun đắp, trở thành điểm tựa vững chắc cho nhau.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm vàng cả không gian, nhóm bạn rời quán trà sữa Trăng Khuyết. Thay vì về nhà ngay, Lan đề nghị cả nhóm đi dạo Công viên Bình Minh để hít thở không khí trong lành. Công viên Bình Minh, với cổng đá cổ kính và những hàng cây xanh rợp bóng, luôn là một địa điểm lý tưởng để thư giãn. Con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ uốn lượn quanh hồ, nơi những cây cầu gỗ nhỏ bắc qua, tạo nên một khung cảnh thơ mộng. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, cùng mùi cỏ xanh tươi và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây, mang lại cảm giác dễ chịu, xoa dịu tâm hồn.

Ban đầu, không khí vẫn giữ được sự vui vẻ, náo nhiệt. Hùng vẫn tiếp tục pha trò, khiến cả nhóm cười vang. Bọn nó cùng nhau chụp ảnh dưới ánh hoàng hôn, những bức ảnh lưu giữ khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ, đầy ắp niềm hy vọng. Linh, với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, tạo dáng đáng yêu bên Long. Cậu ấy, với vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy, lại nở nụ cười ấm áp khi ở bên cô. Tùng cũng cố gắng đứng gần Linh trong mỗi bức ảnh, dù ánh mắt cô vẫn hướng về Long.

Sau một hồi tản bộ, cả nhóm quyết định dừng chân ngồi nghỉ trên một chiếc ghế đá dưới bóng cây cổ thụ lớn, hướng mặt ra phía hồ nước phẳng lặng. Gió nhẹ thổi qua, làm xào xạc những tán lá, mang theo chút hơi nước mát lành. Khi sự huyên náo dần lắng xuống, một sự im lặng kỳ lạ bắt đầu bao trùm. Mỗi người đều chìm vào suy nghĩ riêng, những nỗi lo lắng về tương lai, về kỳ thi Đại học sắp tới bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn, như những con sóng ngầm đang vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn.

Hùng, sau một hồi im lặng hiếm hoi, vươn vai một cái thật dài, phá tan sự tĩnh lặng. "Ngày mai chắc tôi ngủ một giấc dài không biết trời đất gì luôn quá!" cậu nói, giọng đầy vẻ hưởng thụ, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Dù vậy, đôi mắt híp của cậu cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Hoàng Thảo Mai, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉnh lại cặp kính trên sống mũi. "Tớ thì muốn tranh thủ ôn lại mấy môn thi Đại học, sợ quên hết kiến thức," cô nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm. Mai luôn là người có kế hoạch rõ ràng và nghiêm túc với việc học. Cô biết rằng kỳ thi tốt nghiệp chỉ là bước khởi đầu, chặng đường Đại học mới thực sự là thử thách lớn.

Tùng khoanh tay trước ngực, cố tỏ ra bất cần. "Ôn gì mà ôn, cứ chơi đi đã. Thi Đại học còn lâu mà." Cậu ta nói, nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ lo âu, liếc nhìn Linh. Có lẽ, trong sâu thẳm, cậu ta cũng đang rất áp lực, nhưng lại không muốn thể hiện ra ngoài, đặc biệt là trước mặt Linh và Long.

Ngọc Linh, vẫn tựa đầu nhẹ vào vai Long, nhìn xa xăm về phía mặt hồ đang phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. "Không biết kết quả sẽ thế nào nhỉ?" cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ hơn mọi khi, chứa đựng sự bâng khuâng và cả chút sợ hãi. Cô cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ khi nghĩ đến con số, đến điểm số, đến tương lai mịt mờ phía trước. Những hình ảnh về các trường đại học, về những con đường khác nhau mà cô và Long có thể sẽ chọn, hiện lên trong tâm trí cô, khiến trái tim cô thắt lại.

Long nhẹ nhàng siết chặt tay Linh, tay còn lại đặt lên vai cô, khẽ vuốt tóc cô một cách trìu mến. "Đừng nghĩ nhiều quá, em. Chúng ta đã làm hết sức rồi," cậu nói, giọng trầm ấm và đầy sức mạnh, như muốn truyền toàn bộ sự kiên định của mình sang cô. Cậu hiểu cảm giác của Linh hơn ai hết. Cậu cũng mang trong mình những lo lắng tương tự, nhưng cậu biết mình phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho cô. Long nhìn về phía mặt hồ, nơi những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát, như tình đầu của họ, từng chút một, bền bỉ và dịu dàng. Cậu tin rằng dù có bất cứ điều gì xảy ra, tình yêu và lời hứa của họ sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách.

Lan và Mai trao đổi ánh mắt hiểu ý. Bọn nó biết rằng, dù cố gắng vui vẻ đến đâu, những nỗi lo lắng về tương lai vẫn là một gánh nặng không thể tránh khỏi đối với những cô cậu học trò đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời. Cả nhóm ngồi lặng im một lúc lâu, cùng ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang dần chìm xuống, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Gió từ hồ thổi lên mát lạnh, xua đi chút oi ả còn sót lại của một ngày dài. Trong khoảnh khắc đó, dù không nói ra, mỗi người đều cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc giữa họ, một tình bạn keo sơn đã được vun đắp qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ dưới nắng Hạ Long.

Hùng, cuối cùng, lại là người phá vỡ sự im lặng. "Thôi được rồi, không suy nghĩ nữa! Dù sao thì cũng phải ăn mừng cái đã chứ!" Cậu ta đứng dậy, vỗ tay bôm bốp. "Đi ăn kem đi! Tớ mời!"

Lời đề nghị của Hùng như một làn gió mới, xua tan đi phần nào không khí trầm lắng. Cả nhóm bật cười, cùng đứng dậy, tiếp tục hành trình của mình. Dù những nỗi lo vẫn còn đó, nhưng họ chọn cách đối mặt với chúng bằng sự lạc quan và bằng tình bạn, tình yêu vững chắc. Họ biết rằng, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, họ sẽ không bao giờ phải bước đi một mình.

***

Khi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn thành phố, và những ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất, cả nhóm chuẩn bị về nhà. Tùng đã rời đi trước đó, có lẽ cậu ta không còn kiên nhẫn để tiếp tục những cuộc trò chuyện "vô vị" này. Mai và Lan cũng tạm biệt Long và Linh, hẹn gặp lại vào ngày mai để bàn về kế hoạch ôn thi Đại học. Chỉ còn lại Long và Linh, cùng bước đi trên con đường quen thuộc.

"Mình lên Cầu vượt bộ hành một chút nhé, em?" Long đề nghị, giọng trầm ấm. "Anh muốn ngắm thành phố về đêm."

Linh gật đầu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thích thú. Cô luôn thích những khoảnh khắc riêng tư bên Long, đặc biệt là khi ngắm nhìn Hạ Long về đêm, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ. Cầu vượt bộ hành, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, vắt ngang qua dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Đứng trên cầu, gió thổi lồng lộng, mang theo chút hơi mặn của biển và mùi khói bụi nhẹ từ xe cộ, nhưng cũng có chút hương hoa sữa thoang thoảng từ công viên gần đó. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tất cả đều trở nên nhỏ bé, mờ đi trước sự bao la của màn đêm và vẻ đẹp lung linh của thành phố.

Linh tựa vào lan can cầu, mái tóc dài đen óng ả bay bay trong gió. Ánh đèn neon đủ màu sắc từ các tòa nhà cao tầng, từ những con phố sầm uất, tạo nên một bức tranh huyền ảo, sống động. Cô cảm nhận được sự bình yên hiếm có trong khoảnh khắc này, nhưng cũng không thể gạt bỏ hoàn toàn những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng.

"Long này, cậu có sợ không?" Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng gió thì thầm. Cô không quay lại nhìn cậu, chỉ nhìn thẳng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn nối tiếp nhau trải dài vô tận.

Long bước đến gần cô hơn, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, cảm nhận sự mềm mại từ mái tóc và bờ vai gầy của cô. "Sợ gì cơ, em?" cậu hỏi lại, giọng trầm ấm, nhưng trong đó ẩn chứa sự thấu hiểu.

Linh hít một hơi thật sâu, dường như đang lấy hết can đảm để nói ra những điều đang đè nặng trong lòng. "Sợ nếu như... chúng ta chọn những con đường khác nhau. Sợ nếu như kết quả không như mình mong muốn." Giọng cô càng lúc càng nhỏ dần, mang theo một nỗi bất an rõ rệt. Những hình ảnh về các trường đại học ở những thành phố khác nhau, về khoảng cách địa lý có thể chia cắt họ, cứ hiện lên trong đầu cô, khiến trái tim cô nhói đau. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có thể sẽ phải đối mặt với những cơn bão lớn hơn.

Long siết nhẹ vai Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu nhìn thẳng vào ánh đèn thành phố. Cậu hiểu nỗi sợ hãi của cô, bởi vì cậu cũng mang trong mình những nỗi sợ ấy. Sợ phải xa cô, sợ tình yêu của họ sẽ không đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách của khoảng cách và thời gian. Nhưng hơn hết, cậu sợ Linh phải lo lắng một mình. "Sợ chứ, em," cậu thừa nhận, không hề che giấu. "Tớ cũng sợ. Nhưng tớ sợ nhất là cậu lo lắng một mình." Cậu quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định và đầy yêu thương. "Dù thế nào, dù kết quả có ra sao, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau vượt qua, đúng không? Lời hẹn ước của chúng ta không phải chỉ là để nói ra, mà là để thực hiện."

Linh nghe những lời Long nói, trái tim cô như được sưởi ấm. Cô tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang, cảm thấy bình yên và an toàn đến lạ. Mùi hương nam tính quen thuộc của Long bao trùm lấy cô, xoa dịu mọi nỗi lo lắng. "Ừm... tớ tin cậu," cô khẽ nói, giọng nói run run nhưng đầy quyết tâm. Cô siết nhẹ bàn tay cậu, chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô khẽ chạm vào tay cậu, như một lời khẳng định không lời.

Long vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi hôn nhẹ lên trán cô. "Tớ tin chúng ta, em. Và tớ tin vào lời hứa của chúng ta," cậu nói, giọng trầm ấm và đầy sức mạnh, như một lời thề nguyền thiêng liêng. Cậu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh có thể sẽ ló dạng, mang theo một tương lai mới. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây không chỉ là những kỷ niệm tươi đẹp mà còn là niềm tin vững chắc vào một tương lai chung.

Họ đứng đó rất lâu, ôm nhau dưới làn gió đêm mát lạnh, ngắm nhìn thành phố Hạ Long lung linh huyền ảo. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi lo lắng về kết quả thi, về kỳ thi Đại học sắp tới, về những con đường có thể chia cắt họ, dường như đều tan biến. Chỉ còn lại tình yêu, niềm tin và lời hẹn ước về một tương lai mà họ đã cùng nhau mơ ước. Dù phía trước có là bão tố hay bình yên, họ biết rằng, họ sẽ không bao giờ phải đối mặt một mình. Giai đoạn chờ đợi kết quả, những cuộc thảo luận về nguyện vọng đại học, và áp lực chuẩn bị cho kỳ thi Đại học sắp tới – tất cả đều là những thử thách lớn. Nhưng trong vòng tay của Long, Linh cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối mặt với mọi thứ. Phía trước là một hành trình mới, một chặng đường trưởng thành đầy hứa hẹn, nơi tình yêu và tình bạn sẽ tiếp tục được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ