Gió đêm Hạ Long mang theo hơi lạnh từ biển, lướt qua mái tóc của Linh, khiến cô rụt người hơn trong vòng tay Long. Ánh đèn thành phố dưới chân cầu vượt bộ hành, nơi họ đang đứng, lung linh như dải lụa vàng bạc, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang lớn dần trong trái tim cô. Lời hứa của Long, "Anh sẽ không để điều đó xảy ra đâu, Linh à," vẫn văng vẳng bên tai, ấm áp và kiên định, nhưng thực tại lại như một bức tường vô hình, dần hiện rõ mồn một. Họ biết rằng, dù kết quả thi tốt nghiệp có đẹp đến mấy, cánh cửa đại học sắp mở ra có thể dẫn họ đến những ngã rẽ hoàn toàn khác biệt.
***
Tối hôm đó, sau khi Long đưa Linh về đến khu tập thể cũ kỹ, ấm cúng của gia đình cô, không khí trong căn hộ nhỏ bỗng trở nên nặng nề hơn thường lệ. Khu nhà tập thể bốn tầng, với những bức tường vôi đã bong tróc ở hành lang chung, những bậc cầu thang bộ cũ kỹ kêu kẽo kẹt dưới mỗi bước chân, vẫn luôn là tổ ấm quen thuộc của Linh. Bên trong căn hộ, dù đã được sửa sang lại gọn gàng, sạch sẽ, nhưng cái mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những căn nhà lâu năm vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi thức ăn thơm lừng từ bữa tối mẹ vừa dọn dẹp. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ liền kề – tiếng trẻ con cười đùa, tiếng ti vi chiếu phim bộ, tiếng loảng xoảng của bát đũa – tất cả tạo nên một thứ âm thanh nền quen thuộc, nhưng hôm nay, chúng dường như càng làm nổi bật sự im lặng căng thẳng trong phòng khách nhà Linh.
Bữa cơm tối diễn ra khá nhanh chóng, hương vị canh chua cá và thịt kho trứng quen thuộc bỗng trở nên nhạt nhẽo trong miệng Linh. Cô chỉ gắp vài miếng rồi đặt đũa xuống, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn dò xét của bố mẹ. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, cả gia đình quây quần bên bộ bàn ghế gỗ đã sờn cũ. Mẹ Thanh Hương, người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, giờ đây cũng mang vẻ mặt trầm ngâm. Bố Quang Minh, dáng người đứng đắn, có phần nghiêm khắc, đặt tờ báo xuống bàn, đôi mắt kính nhìn thẳng vào Linh. Bà ngoại Bích, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và nụ cười phúc hậu, đang ngồi đan áo len, cũng ngước lên nhìn cháu gái với ánh mắt đầy quan tâm.
"Linh ơi, con đã nghĩ kỹ về việc chọn trường chưa?" Mẹ Thanh Hương mở lời, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. "Bố mẹ thấy con cứ chần chừ mãi. Giờ là lúc phải quyết định rồi đấy con."
Linh khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Cô nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vẫn nằm gọn gàng trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Cuốn sổ ấy, đã từng ghi chép bao nhiêu dự định, bao nhiêu khát khao, giờ đây lại giống như một vật chứng tố cáo sự bế tắc của cô.
"Con... con vẫn đang suy nghĩ ạ," Linh trả lời lí nhí, cố gắng giấu đi sự hoang mang trong lòng. "Con muốn học Sư phạm, hoặc là Ngoại ngữ..."
Nghe đến đó, bố Quang Minh khẽ nhíu mày. Ông đã luôn có những quan điểm thực tế và thẳng thắn về tương lai của con gái. "Ngành Sư phạm bây giờ cạnh tranh lắm đấy con. Lương bổng thì không cao, áp lực công việc lại lớn. Chưa kể, nếu muốn vào trường top, ở Hà Nội, con sẽ phải học hành rất vất vả." Ông nói, giọng điệu có phần khô khan nhưng Linh biết đó là vì ông yêu thương và lo lắng cho cô. "Mẹ biết con thích dạy học, nhưng bố mẹ muốn con có một tương lai vững chắc hơn." Mẹ Thanh Hương tiếp lời, ánh mắt đầy trìu mến nhưng cũng không giấu được sự kỳ vọng. "Hoặc là con thử xem xét những ngành như Kinh tế, Công nghệ thông tin xem sao? Thấy bảo mấy ngành đó đang 'hot', ra trường dễ xin việc, lương cao."
Linh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cô yêu thích việc truyền đạt kiến thức, yêu thích ngoại ngữ, nhưng những lời bố mẹ nói không phải là không có lý. Hình ảnh Lan, với điểm số không như ý và gương mặt thất vọng, bỗng hiện về trong tâm trí cô. Cô không muốn mình cũng phải đối mặt với sự bất ổn sau này.
"Con cứ theo đuổi ước mơ của mình, nhưng cũng phải nghĩ đến thực tế nữa chứ," Bà ngoại Bích khẽ nói, giọng hiền từ, ánh mắt đầy thấu hiểu. Bà đặt chiếc áo len đang đan dở xuống, nhìn Linh bằng ánh mắt của người đã từng trải. "Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nhưng cũng cần sự chân thành. Và cả sự nghiệp nữa con ạ. Cuộc đời còn dài, không chỉ có tình yêu đâu cháu." Lời của bà như một luồng gió nhẹ, vừa an ủi vừa nhắc nhở, khiến Linh càng thêm suy tư. Bà luôn là người hiểu cô nhất, nhưng những lời khuyên của bà lại càng làm cô rối bời giữa ước mơ cá nhân và mong muốn về một tương lai ổn định, không phụ lòng bố mẹ.
Linh cúi gằm mặt, đôi tay vân vê mép áo. Cô biết bố mẹ chỉ muốn những điều tốt đẹp nhất cho mình, nhưng cô cũng có những khao khát riêng, những con đường mà cô muốn khám phá. Ánh mắt cô lại lướt về phía cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17". Trang đầu tiên, cô đã viết thật to dòng chữ: "Trở thành giáo viên dạy Văn hoặc hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp, khám phá thế giới." Giờ đây, những ước mơ ấy dường như đang bị bao phủ bởi lớp sương mù của thực tế và những lời khuyên đầy lý trí. Cô gật đầu nhẹ, cố gắng mỉm cười trấn an bố mẹ, nhưng trong lòng, một nỗi hoang mang khôn tả đang chiếm lấy. Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã ba đường, mà mỗi con đường đều ẩn chứa những khó khăn và đánh đổi. Tiếng gió đêm bên ngoài cửa sổ dường như cũng đang thì thầm những câu hỏi không lời đáp.
***
Vài ngày sau, dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều, Long và Linh hẹn gặp nhau tại Thư viện Thành phố. Tòa nhà thư viện lớn, tuy có chút dấu vết thời gian trên những bức tường đã ngả màu, nhưng vẫn được bảo trì tốt, toát lên vẻ trang nghiêm và tri thức. Bên trong, không khí trầm mặc, yên tĩnh bao trùm, chỉ có tiếng lật sách xột xoạt, tiếng gõ bàn phím máy tính khẽ khàng, tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng của những người thủ thư và độc giả. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi của những kệ sách cao ngút ngàn, lẫn với mùi bụi sách và một chút hương nước tẩy rửa quen thuộc, tạo nên một không gian đặc trưng mà Long và Linh thường tìm đến để tìm kiếm sự tập trung. Ánh sáng dịu nhẹ từ những cửa sổ lớn chiếu xuyên qua, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.
Họ tìm một góc khuất, nơi có một chiếc bàn đọc sách rộng rãi và ít người qua lại. Trên bàn, chồng sách hướng nghiệp dày cộp, những tờ thông tin tuyển sinh rải rác, cùng với cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Linh, mở ra ở một trang trống. Long, với vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, ngồi thẳng lưng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm chăm chú đọc từng dòng chữ trên màn hình máy tính, nơi cậu đang tra cứu thông tin về các trường đại học. Cậu mặc một chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Linh ngồi cạnh cậu, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài đen óng ả buông xõa. Cô dựa cằm vào lòng bàn tay, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng thật khẽ.
"Trường này ở Hà Nội, cách Hạ Long xa quá..." Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của thư viện. Cô chỉ vào một dòng chữ trên màn hình máy tính, nơi Long đang hiển thị thông tin về Đại học Sư phạm Hà Nội. "Còn trường này thì ở đây, gần nhà hơn..." Cô lướt ngón tay sang một thông tin khác về Đại học Hạ Long.
Long khẽ gật đầu, khuôn mặt góc cạnh của cậu hiện rõ vẻ đăm chiêu. "Anh cũng đang tìm hiểu mấy trường kỹ thuật như Bách Khoa, hoặc Kinh tế như Ngoại Thương. Mấy trường đó đều ở Hà Nội hoặc thành phố lớn cả." Cậu nói, giọng trầm ấm, rồi dùng cây bút chì khắc tên của mình, Long, để ghi chú vào một tờ giấy trắng. Cây bút chì ấy, một món quà Linh tặng cậu từ hồi cấp hai, đã theo cậu qua biết bao nhiêu kỳ thi, bao nhiêu lần ôn luyện.
Không khí giữa hai người bỗng trở nên nặng nề hơn. Dần dần, một khoảng cách vô hình dường như đang hình thành giữa những lựa chọn của họ. Long thì tập trung vào những ngành học đòi hỏi sự tư duy logic, tính toán, những trường đại học danh tiếng hàng đầu về kỹ thuật và kinh tế, thường nằm ở các đô thị lớn. Linh lại mơ ước được đứng trên bục giảng, truyền đạt kiến thức, hoặc được đi đây đó, giới thiệu vẻ đẹp của đất nước mình.
"Ngành của em và ngành của anh dường như không liên quan gì đến nhau nhỉ?" Linh thở dài, giọng nói mang theo chút chua xót. Cô ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính, chất chứa nỗi lo lắng. "Anh thì muốn học kỹ thuật, sau này về đây làm ở khu công nghiệp hoặc ra ngoài. Em thì muốn làm giáo viên, hay hướng dẫn viên du lịch."
Long khẽ đặt tay lên tay Linh, siết nhẹ. Cậu biết cô đang nghĩ gì. Cậu cũng đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Một bên là hoài bão cá nhân, mong muốn được thử sức ở môi trường cạnh tranh cao, được theo đuổi đam mê kỹ thuật. Một bên là Linh, là tình yêu mà cậu đã trân trọng bấy lâu. Cậu không muốn phải lựa chọn, nhưng dường như, cuộc đời lại đang đẩy họ vào tình thế đó.
"Nếu anh đỗ Bách Khoa, còn em ở Sư phạm Hà Nội... thì sao?" Linh hỏi, giọng cô run run. Nỗi sợ hãi về sự xa cách, về những con đường riêng biệt, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có thể sẽ phải đối mặt với những cơn bão lớn hơn nữa.
Long nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt đầy yêu thương và quyết tâm. Cậu không muốn cô phải lo lắng một mình. "Chúng ta sẽ tìm cách thôi," cậu nói, giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát. "Luôn có cách, miễn là chúng ta muốn. Anh sẽ không để điều đó xảy ra đâu, Linh à." Cậu biết lời nói đó nghe có vẻ đơn giản, nhưng để thực hiện được, sẽ cần rất nhiều nỗ lực và hy sinh. Áp lực vô hình về việc phải trở thành chỗ dựa cho Linh, cho nhóm bạn, đồng thời lo lắng cho tương lai của chính mình, vẫn đè nặng lên cậu. Cậu không thể để tình yêu này tan vỡ chỉ vì những lựa chọn trường lớp. Cậu đã hứa với cô, và cậu sẽ giữ lời. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, cố gắng truyền cho cô chút hơi ấm và niềm tin. Nhưng trong lòng cậu, sự nặng trĩu vẫn không hề giảm bớt. Cả hai đều biết rằng, những lựa chọn này không chỉ ảnh hưởng đến tương lai cá nhân, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tình yêu của họ. Tiếng gõ bàn phím của một ai đó ở bàn bên cạnh vang lên lách cách, như gõ vào nhịp đập đang loạn nhịp của trái tim họ.
***
Đêm về khuya, không khí trong căn hộ tập thể cũ trở nên se lạnh hơn. Linh nằm cuộn tròn trong chăn, ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên khuôn mặt vẫn còn vương những nét lo âu. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, đôi khi mang theo tiếng còi xe vọng lại từ xa. Cô ôm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình, nơi dòng tin nhắn cuối cùng của Thảo Mai vẫn còn hiển thị.
Sau khi chia tay Long ở thư viện, Linh về nhà với một tâm trạng nặng trĩu. Cảm giác áp lực từ bố mẹ, sự hoang mang về định hướng tương lai, và đặc biệt là nỗi lo lắng khi nhận ra nguyện vọng của mình và Long có thể dẫn đến việc xa cách, tất cả cứ vây kín lấy cô. Cô đã tìm đến Mai, người bạn thân trầm tính nhưng luôn đưa ra những lời khuyên khách quan và thấu đáo, để giãi bày.
"Tớ cảm thấy bế tắc quá Mai ạ," Linh nhắn tin, ngón tay cô lướt trên bàn phím một cách nặng nề. "Bố mẹ muốn tớ học những ngành 'an toàn' hơn, có tương lai sáng sủa hơn. Họ nói Sư phạm hay Ngoại ngữ bây giờ khó xin việc, lương thấp, cạnh tranh cao."
Tin nhắn của Mai đến rất nhanh, như thể cô ấy đã chờ đợi. "Tớ hiểu mà, Linh. Bố mẹ nào cũng muốn con cái mình có một cuộc sống ổn định. Nhưng điều quan trọng nhất là cậu muốn gì."
Linh thở dài, nước mắt khẽ rưng rưng nơi khóe mắt. "Nhưng tớ sợ phải lựa chọn giữa ước mơ và tình yêu quá... Long thì kiên định với Bách Khoa, còn tớ thì phân vân giữa Sư phạm và Ngoại ngữ, mà cả hai trường đó đều ở Hà Nội. Hai đứa hai nơi, làm sao mà... làm sao mà chúng ta có thể giữ được tình yêu này đây, Mai?" Nỗi sợ hãi ấy, nó lớn dần lên trong lòng cô, đe dọa nuốt chửng mọi niềm tin và hy vọng mà cô đã vun đắp cùng Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có thể sẽ phải đối mặt với những cơn bão lớn hơn nữa.
Thảo Mai nhắn lại, giọng văn vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm. "Tớ biết bây giờ cậu đang rất rối bời, nhưng tớ nghĩ, cậu và Long cần phải nói chuyện thẳng thắn với nhau. Cậu ấy là người cậu yêu, và cũng là người luôn muốn bảo vệ cậu mà. Cậu cứ nói hết những lo lắng trong lòng mình cho Long nghe đi. Cậu ấy sẽ hiểu mà."
Những lời của Mai như một tia sáng nhỏ nhoi trong màn đêm u tối của tâm trí Linh. Cô biết Mai nói đúng. Cô và Long đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thử thách, bao nhiêu hiểu lầm. Nhưng lần này, đây là một thử thách hoàn toàn khác, liên quan đến cả tương lai của mỗi người. Làm sao để cân bằng giữa hoài bão cá nhân và tình yêu? Làm sao để không làm bố mẹ thất vọng, mà vẫn có thể sống với ước mơ của mình? Hàng loạt câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu Linh, khiến cô không tài nào chợp mắt được.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố mờ ảo lấp lánh như những giọt nước mắt của đêm. Tiếng chuông điện thoại rung khẽ, báo hiệu một tin nhắn mới. Là Long. "Em ngủ chưa? Anh nhớ em." Dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy, chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng lại khiến trái tim Linh thắt lại. Cô nhớ Long, nhớ hơi ấm từ bàn tay cậu, nhớ bờ vai vững chãi của cậu. Nhưng cô cũng sợ, sợ rằng những quyết định sắp tới sẽ khiến họ phải xa nhau, như hai con thuyền đi về hai hướng khác biệt trên biển cả mênh mông của cuộc đời. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, đã đến lúc phải nói chuyện thẳng thắn với Long, như Mai đã khuyên.
***
Gió đêm Hạ Long thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh đặc trưng của thành phố biển. Trên cây cầu vượt bộ hành quen thuộc, Long và Linh đứng tựa vào lan can, cùng nhau nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng bước chân vội vã của người đi đường, tất cả hòa quyện vào tiếng gió rít qua tai, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của màn đêm. Mùi khói bụi xe cộ lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ công viên gần đó, tạo nên một hỗn hợp hương vị quen thuộc, nhưng hôm nay lại chất chứa một nỗi buồn khó tả. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi lên khuôn mặt của cả hai, làm nổi bật sự căng thẳng và lo lắng.
Họ đã đứng đó một lúc lâu, không ai nói một lời nào, chỉ nắm chặt tay nhau, cảm nhận hơi ấm và sự hiện diện của đối phương. Cuối cùng, Long chủ động phá vỡ sự im lặng. Cậu siết nhẹ bàn tay Linh, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào cô, ánh mắt đầy kiên định nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc.
"Anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện trường lớp, Linh à," Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng có chút nặng nề. "Anh vẫn muốn theo ngành kỹ thuật ở Bách Khoa. Đó là ước mơ từ bé của anh rồi. Anh muốn được tự tay tạo ra những thứ có ích, góp phần xây dựng đất nước này. Và anh cũng tin, với kiến thức từ một trường top như Bách Khoa, anh sẽ có một tương lai vững chắc để lo cho em, lo cho gia đình chúng ta sau này." Cậu nói, ánh mắt đầy quyết tâm, nhưng sâu thẳm trong đó, Linh vẫn thấy được sự giằng xé.
Linh ngẩng đầu lên nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh đã hơi đỏ hoe. Nước mắt chực trào ra nhưng cô cố gắng kìm nén. "Em cũng vậy... Em vẫn muốn học Sư phạm ở Hà Nội. Đó là ước mơ của em. Em muốn được đứng trên bục giảng, được truyền đạt những điều hay, điều đẹp cho các thế hệ học trò. Hoặc là Ngoại ngữ, để em có thể đi đây đi đó, khám phá thế giới." Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự yếu lòng và hoang mang. Cô biết, những ước mơ của họ, tuy đều tươi đẹp, nhưng lại rẽ về hai hướng khác nhau.
Sự im lặng lại bao trùm, nặng nề hơn trước. Tiếng gió thổi mạnh, cuốn bay những sợi tóc của Linh, khiến chúng bay phấp phới trước mặt. Họ cùng nhìn xuống dòng xe cộ phía dưới, những ánh đèn pha lướt qua như những vệt sáng vội vã trong đêm.
"Vậy là... chúng ta sẽ xa nhau thật sao?" Linh hỏi, giọng cô vỡ òa, những giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén, lăn dài trên má. Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào trái tim Long, khiến cậu đau nhói. Nỗi sợ hãi mà cả hai đã cố gắng chôn giấu bấy lâu, giờ đây đã hiện hữu, rõ ràng và đau đớn.
Long nhẹ nhàng nâng cằm Linh lên, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên má cô. Trái tim cậu cũng nặng trĩu, nhưng cậu biết mình không thể gục ngã lúc này. Cậu phải là chỗ dựa cho cô, phải kiên định vì cả hai. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt đầy yêu thương và một lời hứa không lời. "Anh biết là khó khăn, Linh à. Anh biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Khoảng cách địa lý, những áp lực từ gia đình, từ xã hội... tất cả đều là thử thách lớn." Cậu thừa nhận, không hề che giấu sự thật. "Nhưng chúng ta sẽ tìm cách, Linh à. Tình yêu của chúng ta đủ lớn để vượt qua mọi khoảng cách, đúng không? Anh tin vào chúng ta. Anh sẽ không để em một mình, không để em phải lo lắng một mình đâu."
Linh khẽ lắc đầu, những giọt nước mắt mới lại tuôn rơi. "Nhưng... em sợ lắm, Long ạ. Em sợ những lúc anh bận học, bận làm, em sẽ cảm thấy cô đơn. Em sợ những lúc em cần anh nhất, anh lại không thể ở bên cạnh em. Em sợ thời gian, sợ khoảng cách sẽ bào mòn tình cảm của chúng ta..." Nỗi sợ hãi ấy, nó lớn hơn bất cứ điều gì cô từng trải qua. Nó là nỗi sợ của một tình yêu đầu đời, mong manh và chân thành, đang phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã của cuộc sống trưởng thành.
Long ôm chặt Linh vào lòng, siết cô thật chặt, như muốn truyền cho cô toàn bộ sức mạnh và niềm tin của mình. Hương thơm quen thuộc của cô, thoang thoảng mùi hoa sữa từ công viên gần đó, vương vấn trong không khí, xoa dịu đi một phần nỗi lo lắng trong lòng cậu. Cậu vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà hương thơm ấy, cố gắng tìm kiếm sự bình yên. "Sẽ không đâu, Linh à. Anh hứa. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Em hãy tin anh. Anh sẽ luôn tìm cách để chúng ta gần nhau, dù có khó khăn đến mấy." Lời hứa ấy, vang lên trong gió đêm, trầm ấm và kiên định, như một lời thề nguyền thiêng liêng.
Họ đứng đó thật lâu, ôm chặt lấy nhau, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể đối phương giữa cái lạnh của đêm Hạ Long. Tiếng gió rít qua tai, mang theo những lời hứa, những nỗi sợ hãi, và cả những ước mơ đang chông chênh. Ánh đèn thành phố vẫn rực sáng, vẽ nên một bức tranh lung linh huyền ảo của Hạ Long về đêm, nhưng trong lòng hai người trẻ, tương lai lại là một bức tranh với những mảng màu xám xịt, đầy bão tố. Long và Linh biết rằng, chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng trong vòng tay của nhau, họ tìm thấy một chút bình yên, một chút sức mạnh để đối mặt với những ngã rẽ đầu tiên của cuộc đời trưởng thành. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang đứng trước thử thách lớn nhất, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua những con sóng lớn, những cơn bão của số phận?