Ánh hoàng hôn rực rỡ đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, phủ một tấm lụa huyền ảo lên thành phố Hạ Long. Sau những lời dặn dò ấm áp từ gia đình và cô Lan Anh, Long và Linh quyết định dành trọn buổi tối trước ngày trọng đại bên nhau. Cả hai đều hiểu rằng, đây không chỉ là một buổi hẹn hò thông thường, mà là khoảnh khắc để tiếp thêm sức mạnh, để củng cố niềm tin và lời hẹn ước trước cơn bão lớn mang tên kỳ thi Đại học.
***
Khoảng tám giờ tối, Quán Cafe Sắc Màu lung linh dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại một cách tinh tế, mặt tiền sơn màu xanh pastel, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ đã lên đèn. Bên trong, không gian ấm cúng, lãng mạn với nội thất phong cách vintage pha hiện đại. Những chậu cây xanh treo tường rủ xuống mềm mại, vài bức tranh vẽ tường nghệ thuật điểm xuyết trên nền gạch thô, và những chiếc ghế sofa êm ái mời gọi. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy pha chế, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng hương hoa tươi cắm trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí đa giác quan, dễ chịu đến lạ kỳ.
Long và Linh chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh sáng vàng ấm áp bao trọn, tách biệt họ khỏi thế giới bên ngoài. Linh ngồi đối diện cậu, mái tóc dài đen óng ả buông xõa trên bờ vai nhỏ nhắn, gương mặt xinh đẹp với đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn. Cô ấy mặc một chiếc váy cotton đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, đáng yêu. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng, ngồi thẳng lưng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm quét qua không gian quán rồi dừng lại trên gương mặt cô bạn gái. Cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, Linh nhận ra một chút căng thẳng, một sự lo lắng được giấu kín.
Ban đầu, không khí giữa hai người có chút gượng gạo. Họ nói về những chuyện nhỏ nhặt, về thời tiết Hạ Long hôm nay mát mẻ ra sao, về món kem mới của quán ngon thế nào. Linh vừa nhấp một ngụm trà đào cam sả, vừa nhẹ nhàng nghịch chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình – một cử chỉ vô thức mỗi khi cô cảm thấy bất an. Long tinh ý nhận ra điều đó. Cậu im lặng một lát, đặt tách cà phê xuống bàn, rồi đưa tay qua nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong Linh.
“Em vẫn thấy lo quá, Long ạ,” Linh thì thầm, giọng cô ấy trong trẻo nhưng pha chút nặng trĩu. “Cảm giác như mọi thứ đều phụ thuộc vào ngày mai. Bao nhiêu năm học hành, bao nhiêu ước mơ, tất cả chỉ gói gọn trong vài tiếng đồng hồ.” Cô ngước đôi mắt to tròn nhìn Long, ánh mắt chất chứa nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng giấu kín cả ngày. “Em sợ mình không làm được, sợ làm mọi người thất vọng, và… sợ nhất là phải xa Long.”
Long xoa nhẹ mu bàn tay Linh, ánh mắt cậu đầy trìu mến. “Anh cũng có chút lo chứ, Linh. Làm sao không lo được khi đây là kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò chúng mình cơ chứ?” Cậu mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua đi phần nào bóng tối trong lòng Linh. “Nhưng anh tin vào em, tin vào những gì chúng ta đã nỗ lực. Đừng để áp lực làm mất đi sự tự tin của mình. Em đã học chăm chỉ đến nhường nào, đã cố gắng ra sao, anh là người chứng kiến rõ nhất mà.”
Cậu nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng ở thư viện thành phố, những đêm thức khuya giải bài tập, những lần Linh vò đầu bứt tóc vì một công thức hóa học khó nhằn nào đó. Cô ấy luôn kiên cường, luôn nỗ lực hết mình. “Em nhớ lần mình cùng giải đề thi thử môn Lý không? Cái bài về động học chất điểm ấy. Em cứ loay hoay mãi, rồi anh chỉ cho em một mẹo nhỏ, thế là em sáng mắt ra. Sau đó, em còn tự tìm thêm cả chục bài tương tự để làm cho bằng được. Em có một ý chí mạnh mẽ lắm, Linh à.” Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.
Linh bật cười khúc khích, nỗi lo lắng vơi đi phần nào. “Thật hả? Em quên mất rồi đó.”
“Thật chứ sao không,” Long khẳng định. “Thế nên, đừng nghi ngờ bản thân mình. Em là Ngọc Linh mà, là cô gái thông minh, kiên trì nhất mà anh biết. Hãy tin vào bản thân mình như anh tin vào em vậy.”
Long nhìn sâu vào mắt Linh. Khuôn mặt góc cạnh của cậu, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà tràn đầy sự quan tâm, dịu dàng. Cậu nói tiếp, giọng điềm tĩnh, như rót mật vào tai cô. “Kỳ thi này chỉ là một trong rất nhiều thử thách trong cuộc đời chúng ta thôi. Dù kết quả có thế nào, điều quan trọng nhất là chúng ta đã cố gắng hết sức, đã không hối tiếc. Và dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ ở đây, bên cạnh em. Tình yêu của chúng ta không phải được định nghĩa bằng một tấm bằng đại học hay một kết quả thi cử đâu, Linh à.”
Cô ấy cảm động, đôi mắt long lanh nhìn cậu. “Em biết mà… chỉ là, đôi khi em vẫn không thể ngừng nghĩ về nó.” Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi và an toàn. “Nhưng nghe anh nói, em thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.”
Long ôm nhẹ vai cô, hít hà mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô. “Đêm nay, chúng mình sẽ không nghĩ về kỳ thi nữa. Chúng mình sẽ chỉ nghĩ về những chuyện vui vẻ, về những ước mơ, về tương lai mà chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng. Được không?”
Linh ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười ấy đẹp như ánh nắng Hạ Long, xua tan mọi u ám. “Được chứ. Chúng mình sẽ nghĩ về một tương lai thật rực rỡ, đúng không?”
Cả hai cùng nhấp thêm một ngụm đồ uống. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng trò chuyện xung quanh vẫn râm ran, nhưng dường như tất cả đều lùi vào hậu cảnh, chỉ còn lại khoảnh khắc bình yên và ấm áp của riêng hai người. Long và Linh tiếp tục trò chuyện, không còn là những nỗi lo mà là những câu chuyện vui, những kỷ niệm thời học trò, những kế hoạch nhỏ cho mùa hè sắp tới, và cả những ước mơ xa xôi về một ngôi nhà nhỏ ven biển, nơi có tiếng sóng vỗ rì rào mỗi sớm mai.
***
Rời Quán Cafe Sắc Màu khi kim đồng hồ đã chỉ gần chín giờ, Long và Linh quyết định đi bộ. Thay vì về nhà ngay, họ lại hướng về phía cây cầu vượt bộ hành quen thuộc. Đêm đã về khuya hơn một chút, gió nhẹ hơn, mang theo hơi ẩm của biển cả và mùi khói bụi đặc trưng của thành phố. Trên cầu, ánh đèn đường và đèn từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, tạo nên một tấm thảm ánh sáng rực rỡ. Vầng trăng tròn vành vạnh, sáng vằng vặc trên nền trời đêm trong xanh, chiếu rọi xuống mặt biển Hạ Long lấp lánh như dát bạc.
Long và Linh dừng lại ở giữa cầu, tựa lưng vào lan can, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố đang say ngủ nhưng vẫn rực rỡ ánh đèn. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho tiếng gió thổi vi vu qua kết cấu thép và bê tông của cây cầu. Trong không gian khoáng đạt ấy, những nỗi lo lắng sâu kín nhất dường như dễ dàng được bộc lộ.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên mặt. “Anh Long, em vẫn sợ nhất là nếu chúng ta phải học xa nhau. Em sợ khoảng cách, sợ thời gian, sợ mọi thứ sẽ thay đổi…” Giọng cô ấy nhỏ dần, ánh mắt nhìn xa xăm về phía đường chân trời. “Liệu tình cảm của mình có đủ sức vượt qua không?”
Long khẽ quay sang, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi nắm chặt bàn tay Linh. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy như một lời khẳng định không lời. “Anh đã nói rồi mà, Linh. Dù có thế nào, chúng ta vẫn sẽ tìm cách. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Anh tin là như vậy.” Cậu siết nhẹ tay cô. “Em quên lời hẹn ước của chúng ta rồi sao? Chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện thanh xuân rực rỡ này mà. Anh sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cản chúng ta đến với nhau.”
Cậu nhớ về lần đầu tiên cô tặng cậu cây bút chì khắc tên. Cậu lấy nó ra từ túi áo khoác, nhẹ nhàng xoay trong tay. Cây bút chì đơn giản, nhưng chứa đựng biết bao tình cảm và những kỷ niệm đẹp đẽ. "Cây bút này, em đã tặng anh để anh viết nên những ước mơ của mình. Và anh hứa, trong mỗi ước mơ ấy, luôn có em." Long nói, ánh mắt cậu kiên định và đầy tình cảm. "Chúng ta sẽ cùng nhau đi qua mọi chặng đường. Anh sẽ nỗ lực để có thể học cùng thành phố với em, hoặc ít nhất là ở một nơi mà chúng ta dễ dàng gặp nhau. Dù có khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ làm được."
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để những lời nói của Long thấm sâu vào tâm hồn. “Em cũng sẽ cố gắng hết sức. Em sẽ thi thật tốt để chúng ta có nhiều lựa chọn hơn.” Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn Long. “Vậy, chúng ta sẽ hẹn gặp nhau ở đâu vào ngày có kết quả thi nhỉ? Để cùng nhau mở xem, cùng nhau ăn mừng, hoặc cùng nhau động viên nếu mọi chuyện không như ý muốn.”
Long mỉm cười. “Chúng ta sẽ gặp nhau ở đây, ngay tại cây cầu này. Dưới ánh trăng, ngắm nhìn thành phố Hạ Long. Anh sẽ mang theo một bó hoa hồng, và em sẽ mang theo một nụ cười thật tươi. Dù kết quả có thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở đây, bên nhau.” Cậu chỉ tay ra xa, về phía biển cả mênh mông, nơi những con sóng vẫn vỗ rì rào vào bờ cát. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, cũng sẽ là nơi chứng kiến những bước ngoặt quan trọng nhất."
Cả hai im lặng một lúc, cùng ngắm nhìn cảnh sắc thành phố về đêm. Ánh đèn lấp lánh như muôn vàn vì sao dưới chân, và trên đầu, vầng trăng sáng vằng vặc chiếu rọi. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi lo lắng, mọi áp lực dường như tan biến. Chỉ còn lại tình yêu, sự tin tưởng và một lời hẹn ước vững chắc. Long ôm Linh vào lòng, cái ôm thật chặt, như muốn truyền hết sức mạnh và sự bình yên của mình cho cô. Linh vùi mặt vào ngực Long, cảm nhận nhịp đập trái tim cậu, đều đặn và mạnh mẽ.
“Em yêu anh, Long,” Linh thì thầm, giọng cô ấy nghẹn ngào.
“Anh cũng yêu em nhiều lắm, Linh à,” Long đáp lại, khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. “Mãi mãi.”
Lời hẹn ước dưới trăng, giữa lòng thành phố Hạ Long, không chỉ là lời hứa suông. Nó là kim chỉ nam, là động lực để cả hai vượt qua thử thách lớn nhất phía trước. Họ biết, dù kết quả có thế nào, tình yêu của họ sẽ vẫn tiếp tục. Khoảnh khắc này, dưới vầng trăng bạc, đã trở thành một kỷ niệm không thể nào quên, một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành trong tình yêu và ý chí của họ. Sự bình yên và quyết tâm có được sau cuộc hẹn này sẽ giúp họ vững vàng hơn khi đối mặt với áp lực tột độ trong phòng thi ở chương sau.
***
Khi đồng hồ đã điểm mười giờ tối, Long đưa Linh về đến nhà. Con hẻm nhỏ khu dân cư đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân của hai người và tiếng mèo kêu đâu đó từ một góc tối. Những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, và dây điện chằng chịt trên cao, tất cả tạo nên một khung cảnh quen thuộc, thân thuộc đến lạ lùng. Mùi thức ăn từ các nhà đã tan đi, nhường chỗ cho mùi ẩm ướt nhẹ từ những tán cây dại mọc ven đường và mùi sương đêm bắt đầu giăng mờ ảo. Không khí se lạnh hơn một chút, khiến Linh khẽ rùng mình.
Đứng trước cửa nhà Linh, ánh đèn vàng từ trong nhà hắt ra, vẽ bóng hai người đổ dài trên nền đất. Đây là khoảnh khắc chia tay, trước khi mỗi người trở về với những suy nghĩ riêng, để chuẩn bị cho trận chiến cam go nhất của cuộc đời học sinh.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu tràn đầy trìu mến. “Ngủ ngon nhé, Linh. Ngày mai nhất định phải làm bài thật tốt. Anh sẽ chờ em.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời động viên cuối cùng, một lời trấn an sâu sắc. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen óng của cô, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu. “Long cũng vậy nhé. Anh đừng lo lắng quá. Em tin chúng ta sẽ làm được.” Cô ấy vươn người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Long, rồi thì thầm bên tai cậu, “Em sẽ cố gắng hết sức, vì anh, vì chúng ta.”
Đó không chỉ là một nụ hôn tạm biệt thông thường. Đó là một lời hẹn ước thầm lặng cho tương lai, một lời khẳng định không chỉ là “gặp lại sau kỳ thi” mà còn là “cùng nhau đi qua mọi chặng đường”. Long ôm Linh thật chặt vào lòng, cảm nhận sự nhỏ nhắn, mềm mại của cô trong vòng tay mình. Hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang cậu, như tiếp thêm sức mạnh. Cậu khẽ hôn lên trán Linh, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả tình yêu, niềm tin và hy vọng.
“Anh biết em sẽ làm được mà,” Long thì thầm, giọng cậu đầy tự tin. “Giờ thì vào nhà đi, nghỉ ngơi thật tốt. Anh sẽ về.”
Linh gật đầu, lòng vẫn còn lưu luyến hơi ấm từ cậu. Cô lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. “Tạm biệt anh,” cô nói khẽ, rồi quay người mở cửa bước vào nhà.
Long đứng đó, nhìn theo bóng Linh cho đến khi cánh cửa khép lại. Ánh đèn trong phòng cô bật sáng, hắt ra qua khung cửa sổ, báo hiệu rằng cô đã an toàn trở về. Cậu vẫn đứng yên một lát, hít một hơi thật sâu làn khí đêm se lạnh. Trăng vẫn sáng vằng vặc trên cao, như một chứng nhân cho tình yêu của họ.
Trong lòng Long, một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng nó không còn lấn át được niềm tin và quyết tâm. Cậu tin vào Linh, tin vào bản thân mình, và hơn hết, cậu tin vào tình yêu mà cả hai đã vun đắp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng kiên cường, đủ sức mạnh để vượt qua mọi bão giông.
Long quay bước, sải những bước chân vững chãi trên con hẻm yên tĩnh. Phía trước là một ngày đầy thử thách, một trận chiến cam go. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu biết, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, cậu và Linh sẽ vẫn nắm chặt tay nhau, cùng nhau bước tiếp. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình yêu của họ sẽ soi sáng mọi con đường, bất kể chúng dẫn về đâu. Đêm nay, dưới vầng trăng bạc, lời hẹn ước đã được khắc sâu vào trái tim hai người, trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho tương lai.