Trăng vẫn sáng vằng vặc trên cao, như một chứng nhân cho tình yêu của họ. Trong lòng Long, một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng nó không còn lấn át được niềm tin và quyết tâm. Cậu tin vào Linh, tin vào bản thân mình, và hơn hết, cậu tin vào tình yêu mà cả hai đã vun đắp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng kiên cường, đủ sức mạnh để vượt qua mọi bão giông. Long quay bước, sải những bước chân vững chãi trên con hẻm yên tĩnh. Phía trước là một ngày đầy thử thách, một trận chiến cam go. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu biết, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, cậu và Linh sẽ vẫn nắm chặt tay nhau, cùng nhau bước tiếp. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình yêu của họ sẽ soi sáng mọi con đường, bất kể chúng dẫn về đâu. Đêm nay, dưới vầng trăng bạc, lời hẹn ước đã được khắc sâu vào trái tim hai người, trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho tương lai.
***
Tiếng gà gáy đâu đó từ một con hẻm xa vọng lại, lẫn trong tiếng rao hàng buổi sớm văng vẳng từ con đường lớn. Đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường Long khẽ rung bần bật, báo hiệu 5 giờ 30 phút sáng. Cậu mở mắt, ánh sáng nhạt nhòa của buổi bình minh chưa kịp rọi qua khung cửa sổ. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm khuya, phảng phất mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của căn hộ tập thể cũ kỹ mà cậu đã gắn bó mười mấy năm trời. Long khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi của đêm trằn trọc và sự hồi hộp của một ngày trọng đại. Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi Đại học.
Long ngồi dậy, cảm nhận tấm lưng hơi ê ẩm vì ngủ không sâu. Cậu nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Những cuốn sách giáo khoa, vở ghi chép, đề cương ôn tập chất đống trên bàn học, trên giá sách, thậm chí cả dưới sàn nhà, như những chứng nhân cho những tháng ngày miệt mài không ngừng nghỉ. Long đứng lên, vươn vai mấy cái cho giãn gân cốt. Cậu bước vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh. Nước lạnh tạt vào mặt giúp cậu tỉnh táo hơn, xua đi phần nào sự uể oải. Long nhìn mình trong gương, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên sự kiên định, nhưng ẩn sâu bên trong là một chút lo lắng khó tả. Cậu biết, hôm nay không chỉ là ngày cậu đối mặt với những câu hỏi trên giấy, mà còn là ngày cậu đối mặt với chính tương lai của mình, và cả tương lai của cậu và Linh. Tấm lưng rộng, bờ vai vững chãi của cậu giờ đây như mang thêm một gánh nặng vô hình.
Khi Long bước ra khỏi phòng, mùi cháo hành thơm lừng đã lan tỏa khắp căn hộ. Mẹ cậu, cô Thu Hà, đã thức dậy từ rất sớm, lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng tươm tất. Mái tóc cô còn hơi rối, nhưng ánh mắt cô dành cho Long tràn đầy yêu thương và lo lắng. Không khí trong nhà yên tĩnh hơn mọi ngày, không có tiếng đùa giỡn của bố hay tiếng mẹ cằn nhằn về việc dậy muộn. Mỗi cử chỉ của cô Thu Hà đều thấm đượm sự quan tâm nhưng không lời, như sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng có thể phá vỡ sự tập trung của cậu con trai. Cô đặt bát cháo nóng hổi trước mặt Long, bên cạnh là một cốc sữa tươi ấm.
“Ăn hết đi con, có sức mà chiến đấu,” cô Thu Hà nói nhỏ nhẹ, giọng cô đầy yêu thương, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng. Cô vuốt nhẹ mái tóc đen của Long, cảm nhận sự mềm mại dưới bàn tay.
Long gật đầu, cố gắng nuốt xuống từng muỗng cháo. Hương vị quen thuộc của món cháo mẹ nấu giúp cậu cảm thấy ấm lòng, nhưng dạ dày cậu vẫn như có một tảng đá đè nặng. Cậu biết mẹ đang lo cho cậu, và cậu không muốn mẹ phải bận tâm thêm nữa. Long ăn một cách chậm rãi, cố gắng cảm nhận từng hạt gạo, từng sợi thịt, từng lát hành, như thể muốn ghi nhớ hương vị của bữa sáng cuối cùng trước khi bước vào trận chiến lớn. Cậu không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn mẹ, trao cho cô một ánh mắt trấn an. Căn hộ tập thể này tuy cũ kỹ, với tường vôi đôi chỗ đã bong tróc, và tiếng sinh hoạt của hàng xóm vẫn vọng vào từ các căn hộ khác, nhưng nó luôn là nơi ấm áp nhất, là hậu phương vững chắc nhất của Long.
Trong lúc đó, cách đó không xa, tại căn nhà nhỏ của Ngọc Linh, không khí cũng không kém phần căng thẳng nhưng ấm cúng. Linh cũng thức dậy từ sớm. Cô bước ra khỏi phòng, mái tóc dài đen óng ả còn hơi vương chút hơi ẩm sau khi gội đầu. Mẹ Linh, cô Thanh Hương, đã bày sẵn bữa sáng trên bàn. Bát phở gà thơm phức, nghi ngút khói, cùng đĩa bánh rán mà Linh thích. Bà ngoại Linh, bà Bích, ngồi cạnh bàn, đôi mắt hiền từ nhìn cháu gái. Căn nhà của Linh cũng mang một nét quen thuộc, mùi thức ăn nấu nướng từ hàng xóm đã dậy sớm xen lẫn với mùi hương quen thuộc của gia đình.
Linh cảm thấy một sự cồn cào khó chịu trong bụng, nhưng cô cố gắng mỉm cười. “Cháo ngon quá mẹ, bà ngoại ạ.”
Cô Thanh Hương vuốt tóc Linh, ánh mắt tràn đầy trìu mến. “Con gái mẹ hôm nay sẽ làm tốt thôi.” Giọng cô dịu dàng, như một lời thì thầm trấn an.
Bà Bích đưa tay xoa nhẹ lưng Linh. “Cứ bình tĩnh mà làm, đừng vội vàng. Cố gắng hết sức là được rồi.” Giọng bà khuyên răn ấm áp, mang theo sự từng trải của người lớn tuổi. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, cháu ạ.”
Linh hít một hơi sâu, cố gắng nuốt xuống những miếng phở. Cô biết, mẹ và bà ngoại đang cố gắng hết sức để tạo cho cô một không khí thoải mái nhất. Nhưng sự lo lắng vẫn cứ bám riết lấy cô, như một đám mây xám xịt lơ lửng trên đầu. Tối qua, lời hẹn ước với Long dưới trăng đã tiếp thêm sức mạnh cho cô, nhưng sáng nay, khi đối mặt với thực tế, những nỗi sợ hãi lại ùa về. Cô sợ mình không đủ khả năng, sợ làm mọi người thất vọng, sợ nhất là không thể cùng Long đi tiếp con đường mà cả hai đã vạch ra. Cô nhìn vào chiếc vòng tay may mắn Long tặng, nó vẫn nằm yên vị trên cổ tay cô, như một lời nhắc nhở về niềm tin và tình yêu mà họ dành cho nhau.
Long ăn xong, đứng dậy. “Con ăn xong rồi mẹ. Con đi đây.” Giọng cậu trầm, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cô Thu Hà vẫn nhận ra sự căng thẳng trong từng lời nói. Cậu kiểm tra lại chiếc cặp sách một lần nữa: bút chì, bút bi, tẩy, thước kẻ, máy tính cầm tay, tất cả đều được sắp xếp gọn gàng. Đặc biệt, chiếc bút chì khắc tên 'Long' – vật phẩm quan trọng mà Linh đã tặng cậu ngày trước – được cậu đặt cẩn thận vào ngăn nhỏ nhất. Đó không chỉ là một chiếc bút, mà là một lời nhắc nhở, một nguồn động lực.
Linh cũng đã hoàn thành bữa sáng của mình, dù cô không thể ăn hết. Cô bước vào phòng, nhìn mình trong gương. Cô gái trong gương có đôi mắt to tròn, long lanh, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. Cô hít thở sâu, tự nhủ: "Cố lên, Linh! Mày làm được!" Cô chỉnh lại mái tóc, khoác lên mình chiếc áo đồng phục trắng tinh. Khi cô bước ra khỏi cửa, mẹ cô ôm cô thật chặt.
Long và Linh, mỗi người một nơi, bước ra khỏi căn nhà thân thuộc của mình, mang theo một tâm trạng nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm. Ánh nắng ban mai của Hạ Long đã bắt đầu rải vàng trên những mái nhà, len lỏi qua các con hẻm nhỏ, hứa hẹn một ngày hè oi ả. Nhưng đối với họ, đó là ánh nắng của một ngày định mệnh, một ngày sẽ thay đổi cuộc đời.
***
Khi Long đặt chân đến cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi diễn ra kỳ thi, cậu lập tức bị choáng ngợp bởi dòng người khổng lồ đang đổ về. Đó là một biển người thật sự, với hàng ngàn thí sinh trong bộ đồng phục trắng tinh, hàng ngàn phụ huynh đứng kín cả vỉa hè và tràn xuống lòng đường, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng cũng đầy cảm xúc. Tiếng xì xào, tiếng động cơ xe cộ, tiếng còi xe, tiếng nói cười xen lẫn tiếng dặn dò vội vã, tiếng ôm vội, tiếng vỗ vai khích lệ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của ngày thi. Không khí oi ả của buổi sáng mùa hè càng làm tăng thêm sự bức bối và căng thẳng. Mùi bụi đường, mùi mồ hôi thoảng nhẹ từ đám đông, mùi cà phê từ các hàng quán di động, tất cả xộc vào mũi Long.
Long cố gắng lách qua đám đông, tìm kiếm một gương mặt quen thuộc. Ánh mắt cậu đảo quanh, tìm kiếm Linh. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng trào trong lồng ngực mình, nhưng cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, như một bức tường vững chắc mà Linh có thể dựa vào.
Ngay lúc đó, Long thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang loay hoay giữa đám đông, mái tóc dài đen óng nổi bật. Là Linh. Cô cũng đang cố gắng tìm cậu. Khi ánh mắt họ chạm nhau, một tia sáng lóe lên trong lòng cả hai. Long nhanh chóng bước tới, nắm lấy tay Linh. Bàn tay Linh lạnh toát, cô khẽ rụt lại, ánh mắt lộ rõ vẻ run rẩy.
“Đông quá, em hơi run,” Linh thì thầm, nắm chặt tay Long, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang.
Long siết nhẹ tay Linh, ánh mắt trấn an. “Không sao đâu, có anh đây.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời cam kết. “Cứ hít thở sâu vào.”
Họ cùng nhau bước đi, cố gắng tìm nhóm bạn. Không khó để nhận ra Hùng, Mai và Tùng đang đứng gần hàng rào sắt của trường. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đang cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng cho Mai, người bạn thân thiết của Linh. Mai, vẫn với dáng vẻ nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đang ôm chặt cuốn sách, vẻ mặt lo lắng nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Tùng thì đứng cách đó không xa, dáng người cao ráo, phong độ, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía cổng trường với vẻ kiên định, có phần thách thức. Cậu ấy chỉ khẽ gật đầu chào khi Long và Linh đến gần.
“Ê Long, Linh! Cố lên nha! Cứ coi như đi chơi thôi! Haha!” Hùng cố tình nói lớn, vỗ vai Long một cái thật mạnh, cố gắng chọc cười Linh. Cậu biết cách pha trò của mình có thể hơi lố bịch, nhưng ít nhất nó cũng giúp phá tan bầu không khí căng thẳng.
Mai lập tức ôm nhẹ Linh, trao cho cô bạn một ánh mắt khích lệ. “Linh ơi, cậu cứ làm hết sức mình là được rồi. Đừng lo gì cả. Tớ tin cậu sẽ làm được.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, chân thành. Cô cũng đang run, nhưng sự lo lắng cho Linh lớn hơn nỗi sợ hãi của chính mình.
Long và Linh mỉm cười nhẹ, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn. Ngay sau đó, cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp, xuất hiện. Cô mặc chiếc áo dài duyên dáng, mái tóc cắt ngắn cá tính, toát lên vẻ trẻ trung, năng động. Cô tiến đến gần nhóm học trò của mình, nở nụ cười trấn an.
“Các em hãy tin tưởng vào bản thân,” cô Lan Anh nói, giọng ấm áp, truyền cảm hứng. “Cô và cả trường luôn tự hào về các em! Hãy làm bài thật tốt, giữ bình tĩnh, đọc kỹ đề và đừng bỏ sót bất kỳ câu nào. Các em đã chuẩn bị rất kỹ rồi.”
Lời nói của cô Lan Anh như một liều thuốc an thần, giúp Long và Linh cảm thấy vững tâm hơn một chút. Họ nhìn nhau, trao nhau ánh mắt cuối cùng, đầy tin tưởng và sức mạnh. Đó là ánh mắt của lời hẹn ước, của sự đồng hành, của niềm tin rằng dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ vẫn sẽ ở bên nhau.
Tiếng trống báo hiệu vào phòng thi vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toang bầu không khí ồn ào. Hàng ngàn thí sinh bắt đầu di chuyển, tạo thành những dòng người hối hả tiến vào các dãy nhà. Long và Linh buông tay nhau, nhưng ánh mắt vẫn không rời.
“Cố lên!” Long nói khẽ, môi mấp máy.
Linh gật đầu, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự quyết tâm. “Anh cũng vậy nhé!”
Họ tách ra, mỗi người một hướng, bước vào cánh cổng trường THPT Ánh Dương, nơi cất giữ những rung động đầu đời và giờ đây sẽ chứng kiến một cột mốc quan trọng khác của tuổi thanh xuân rực rỡ. Dòng người vẫn tiếp tục đổ vào, mang theo những ước mơ, hy vọng, và cả những nỗi sợ hãi thầm kín.
***
Long bước vào phòng thi số 12, nơi có số báo danh của cậu. Không khí bên trong khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài cổng trường. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng của giám thị và tiếng sột soạt của thí sinh khi tìm chỗ ngồi. Mùi giấy mới, mực in, và mùi nước lau sàn đặc trưng của các phòng học mới được tổng vệ sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm, vừa lạnh lẽo. Ánh sáng nhân tạo từ những bóng đèn huỳnh quang màu trắng hắt xuống, khiến mọi thứ trở nên khô khan và nghiêm túc hơn. Nhiệt độ trong phòng được điều hòa ổn định, nhưng Long vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Cậu tìm thấy bàn của mình, số 08. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đã bạc màu, có những vết khắc nguệch ngoạc của những thế hệ học trò trước. Long ngồi xuống, cảm nhận sự lạnh lẽo từ mặt bàn và mặt ghế truyền lên. Cậu đặt chiếc cặp xuống dưới chân, rồi lấy ra những vật dụng cần thiết: bút bi, bút chì, tẩy, thước kẻ, máy tính. Chiếc bút chì khắc tên 'Long' được cậu đặt cẩn thận lên góc bàn, như một lời nhắc nhở về Linh, về lời hẹn ước của họ. Nó không chỉ là một vật phẩm may mắn, mà là một điểm tựa tinh thần, một cầu nối vô hình với cô gái đang ở một phòng thi khác.
Long nhìn quanh phòng. Các thí sinh khác cũng đang im lặng chờ đợi, mặt lộ rõ vẻ căng thẳng. Có người cúi gằm mặt xuống bàn, có người nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, có người thì hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ai nấy đều là những chiến binh đang chuẩn bị bước vào trận chiến cam go nhất của cuộc đời học sinh. Long ngồi thẳng lưng, tay đặt lên bàn, hít một hơi thật sâu. Cậu cố gắng làm trống rỗng tâm trí, chỉ tập trung vào việc hít thở đều đặn, để xua đi những suy nghĩ miên man về tương lai, về Linh, về áp lực đè nặng.
Cùng lúc đó, tại phòng thi số 27, Linh cũng đang trải qua những giây phút tương tự. Cô tìm thấy chỗ ngồi của mình, số 15. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn ghế cũng khiến cô rùng mình. Linh khẽ vuốt ve chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô, hít một hơi thật sâu. Cô nhắm mắt lại một giây, cố gắng xua đi những lo lắng đang bủa vây. Cô tưởng tượng ra nụ cười trấn an của Long, lời hứa "anh sẽ chờ em" và cảm giác ấm áp khi cậu ôm cô vào lòng đêm qua. Hình ảnh ấy giúp cô cảm thấy vững tâm hơn, như có một nguồn sức mạnh vô hình đang truyền vào cô.
Một vị giám thị, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu phổ biến quy chế thi. Giọng ông dứt khoát, uy nghiêm, vang rõ trong căn phòng im lặng tuyệt đối. “Các thí sinh kiểm tra lại thông tin trên phiếu dự thi. Không được mang tài liệu, điện thoại vào phòng thi. Thời gian làm bài…” Từng lời nói của ông như những nhát búa gõ vào không khí căng thẳng, nhắc nhở về sự nghiêm túc và tầm quan trọng của kỳ thi.
Long lắng nghe từng lời, cố gắng ghi nhớ. Nội tâm cậu vẫn không ngừng đấu tranh. Cậu phải làm thật tốt, không chỉ vì bản thân, vì gia đình, mà còn vì Linh. Cậu đã hứa với cô, đã hứa với chính mình. Cậu muốn cùng cô bước tiếp trên một con đường, không phải để họ phải xa nhau. Áp lực thi cử, nỗi lo về tương lai của cả hai đang chồng chất, nhưng Long cố gắng kiểm soát chúng, dồn toàn bộ sự tập trung vào kỳ thi sắp tới.
Linh cũng căng thẳng không kém. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch, tiếng đập lớn đến mức cô sợ những người xung quanh cũng có thể nghe thấy. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường, kim giây đang tích tắc quay chậm rãi, như đếm ngược từng khoảnh khắc trước khi trận chiến thực sự bắt đầu. Cô tự nhủ, mình đã ôn luyện chăm chỉ, mình đã cố gắng hết sức. Đây là lúc để chứng minh. Cô phải mạnh mẽ.
***
“Bắt đầu làm bài!” Giọng giám thị vang rõ, dứt khoát, như một tiếng súng lệnh khai màn cho cuộc chiến.
Cả căn phòng chợt bừng tỉnh sau những giây phút chờ đợi căng thẳng. Tiếng lật giấy đồng loạt vang lên, xé tan sự im lặng đáng sợ. Từng thí sinh cầm đề, ánh mắt quét nhanh qua từng trang. Mùi giấy và mực in mới thoảng nhẹ trong không khí.
Long cầm đề thi môn Ngữ văn, ánh mắt cậu tập trung cao độ, lướt nhanh qua từng câu hỏi. Câu hỏi đầu tiên hiện ra, không hề dễ dàng như cậu tưởng tượng. Đề thi có vẻ khá "lạ", đòi hỏi sự phân tích sâu sắc và tư duy phản biện cao. Long nhíu mày, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Trong đầu cậu, những kiến thức, những phương pháp làm bài đã được thầy cô hướng dẫn, những bài văn mẫu cậu đã đọc, những phân tích cậu đã tự mình thực hiện, tất cả đang được sắp xếp lại, logic hóa. Cậu hít một hơi sâu, tự nhủ: 'Đề này... không dễ như mình nghĩ. Nhưng mình đã chuẩn bị rất kỹ.' Đây sẽ là một thử thách thực sự, không chỉ về kiến thức mà còn về bản lĩnh và khả năng chịu đựng áp lực. Long đưa ngòi bút bi lên, chuẩn bị cho những nét chữ đầu tiên – những nét chữ định đoạt một phần tương lai.
Ở phòng thi số 27, Linh cũng đang đối mặt với thử thách tương tự. Cô cầm đề thi trên tay, ánh mắt lướt qua từng câu. Câu hỏi đầu tiên, một câu hỏi nghị luận xã hội, khiến cô cảm thấy một chút choáng váng ban đầu. Sự lo lắng len lỏi trong từng tế bào, khiến đôi tay cô hơi run nhẹ. Cô cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ, như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và nhịp tim cô lại đập nhanh hơn. Cô nhìn xuống chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, rồi nhắm mắt lại trong một tích tắc, hít một hơi thật sâu. Cô nhớ lại những lời Long đã nói đêm qua, nhớ lại nụ hôn trấn an trên trán, và cả lời hứa của cậu: "Em tin chúng ta sẽ làm được."
'Cố lên Linh! Mày làm được! Vì Long, vì gia đình, vì chính mày!' Linh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm vang vọng mạnh mẽ. Cô cố gắng xua tan sự hoảng loạn, lấy lại bình tĩnh. Cô nhớ lại những lời thầy cô đã dặn dò, những phương pháp phân tích đề, những kỹ năng làm bài mà cô đã luyện tập không biết bao nhiêu lần. Cô bắt đầu đọc kỹ lại đề, từng chữ, từng câu, cố gắng nắm bắt ý chính. Linh đưa ngòi bút bi lên, đôi tay cô vẫn còn hơi run, nhưng sự quyết tâm đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Ngòi bút của cô bắt đầu lướt trên trang giấy thi trắng tinh, đánh dấu những nét chữ đầu tiên của một "trận chiến" quan trọng.
Tiếng bút sột soạt, tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng thở nhẹ của hàng chục thí sinh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và áp lực. Mỗi nét bút, mỗi dòng chữ đều mang theo hy vọng, ước mơ, và cả những nỗi lo lắng thầm kín của tuổi trẻ. Long và Linh, dù ở hai phòng thi khác nhau, đều đang chiến đấu hết mình, không chỉ cho riêng bản thân mà còn cho tình yêu mà họ đã vun đắp. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và tuổi thanh xuân rực rỡ của họ sẽ được viết tiếp bằng những nét chữ đầu tiên này, dưới ánh nắng Hạ Long chói chang của một ngày hè định mệnh.