Rực rỡ thanh xuân
Chương 426

Vượt Qua Giới Hạn: Ký Ức Đánh Thức Sức Mạnh

2641 từ
Mục tiêu: Khắc họa chi tiết sự căng thẳng và khó khăn mà Long đối mặt với một câu hỏi hóc búa trong kỳ thi Đại học.,Sử dụng ký ức về Ngọc Linh và những buổi học nhóm của họ để làm động lực, giúp Long tìm thấy sự bình tĩnh và hướng giải quyết cho vấn đề.,Chứng minh sự bền vững của tình yêu Long - Linh qua việc Linh trở thành nguồn sức mạnh tinh thần và trí tuệ cho Long ngay cả khi không ở cạnh bên.,Làm nổi bật sự trưởng thành và bản lĩnh của Long khi anh vượt qua áp lực tâm lý để hoàn thành bài thi một cách tốt nhất.,Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger của Chương 425, giải quyết ngay lập tức tình trạng ngòi bút lơ lửng trên trang giấy.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Giám thị, Các thí sinh khác
Mood: Căng thẳng, hoài niệm, quyết tâm, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

“Bắt đầu làm bài!”

Giọng giám thị vang rõ, dứt khoát, như một tiếng súng lệnh khai màn cho cuộc chiến. Cả căn phòng chợt bừng tỉnh sau những giây phút chờ đợi căng thẳng. Tiếng lật giấy đồng loạt vang lên, xé tan sự im lặng đáng sợ. Từng thí sinh cầm đề, ánh mắt quét nhanh qua từng trang. Mùi giấy và mực in mới thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi phấn bảng quen thuộc và chút hương ẩm của sàn nhà vừa được lau sạch. Những tia nắng ban mai rực rỡ, dù đã được tiết chế qua rèm cửa, vẫn đủ sức rọi những vệt sáng vàng nhạt lên bàn học cũ kỹ, nhuộm màu cho không gian căng như dây đàn.

Long đưa ngòi bút bi lên, chuẩn bị cho những nét chữ đầu tiên – những nét chữ định đoạt một phần tương lai. Cậu bắt đầu với môn Ngữ văn, và sau khi hoàn thành phần đọc hiểu cùng nghị luận xã hội, cậu chuyển sang phần tự chọn. Dòng thời gian cứ thế trôi đi, từng phút, từng giây được đo bằng nhịp đập nhanh dần của trái tim và tiếng bút sột soạt trên giấy. Đến lúc cậu lật sang trang cuối cùng của đề Toán, một cảm giác lạnh lẽo bỗng chạy dọc sống lưng. Trước mắt cậu là câu hỏi số 4, một bài hình học không gian phức tạp. Ngòi bút chì khắc tên ‘Long’ trên thân, vẫn lơ lửng trên trang giấy nháp, không thể đặt xuống.

Không khí trong phòng thi Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương càng lúc càng trở nên nặng nề, tựa như một khối bê tông vô hình đè nặng lên lồng ngực mỗi thí sinh. Bên ngoài, những dãy nhà được xây dựng theo lối kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ thẫm, những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, đang chìm trong nắng sớm. Nhưng bên trong căn phòng này, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về quỹ thời gian đang dần cạn. Thi thoảng, tiếng ho khan khe khẽ của một thí sinh nào đó, hay tiếng lật giấy khẽ khàng cũng đủ khiến Long giật mình. Hơi thở của cậu trở nên dồn dập hơn, và lòng bàn tay đã bắt đầu ướt đẫm mồ hôi.

Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ in đen trên nền giấy trắng, những đường nét hình học rối rắm như một mê cung không lối thoát. Mọi kiến thức về hình học không gian mà cậu đã miệt mài ôn luyện trong suốt những tháng ngày qua, dường như bốc hơi hoàn toàn. Đầu óc Long trống rỗng, không thể liên kết bất kỳ công thức, định lý nào với bài toán khó nhằn trước mắt. "Không thể nào... mình đã ôn kỹ phần này rồi mà? Sao lại không nghĩ ra được?" cậu tự hỏi, giọng nói nội tâm đầy hoang mang và tuyệt vọng. Cảm giác bế tắc bao trùm, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm trí cậu, giống như một con sóng lạnh lẽo bất ngờ ập đến giữa trưa hè Hạ Long nắng gắt.

Cậu gạch xóa liên tục trên giấy nháp, những nét vẽ nguệch ngoạc, những con số vô nghĩa. Cây bút chì trong tay cứ xoay tít, vô thức, như thể chính nó cũng đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp. Bờ vai rộng của Long hơi trùng xuống, và đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng, kiên định, giờ đây lại lộ rõ sự mệt mỏi, bất lực. Khuôn mặt góc cạnh của cậu nhăn lại, sống mũi cao khẽ nhíu, một dấu hiệu rõ ràng của sự căng thẳng. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mùi mực in, mùi giấy mới, và cả mùi của sự lo lắng phảng phất trong không khí, khiến cậu cảm thấy ngột ngạt. Long biết, đây là một thời khắc quan trọng, cậu không thể gục ngã. Nhưng ý chí kiên cường ấy lại đang bị sự hoang mang lấn át. Áp lực thi cử, nỗi lo về tương lai, về lời hứa với Linh, về kỳ vọng của gia đình, tất cả đang chồng chất lên cậu, biến câu hỏi hình học này thành một ngọn núi chót vót mà cậu tưởng chừng không thể vượt qua.

Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây cổ thụ ngoài sân trường, thường ngày là âm thanh báo hiệu mùa hè sôi động, nay lại nghe như một điệu nhạc u uất, càng làm tăng thêm sự cô độc trong cuộc chiến của riêng cậu. Cậu mở mắt ra, nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa, nhưng không thể tìm thấy chút bình yên nào. Cậu cần một lối thoát, một tia sáng. Cậu cần một điều gì đó để vực dậy tinh thần, để phá vỡ bức tường bế tắc đang giam hãm cậu.

***

Nhưng rồi, một hình ảnh quen thuộc, như một làn gió mát lành thổi qua giữa trưa hè oi ả, nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí Long, xua tan đi phần nào sự ngột ngạt. Cậu thấy mình và Linh, hai cái bóng quen thuộc, đang ngồi cạnh nhau tại một bàn lớn trong Thư viện Thành phố. Đó là một buổi chiều ôn thi cách đây vài tuần, khi Hạ Long vẫn còn chìm trong những ngày cuối xuân dịu mát, nắng vàng ươm và gió nhẹ. Tòa nhà thư viện cổ kính, dù đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, vẫn giữ được vẻ trang nghiêm, tĩnh lặng. Những kệ sách cao ngút, làm bằng gỗ cũ kỹ, xếp ngay ngắn, tỏa ra mùi giấy và bụi thời gian đặc trưng, xen lẫn chút hương gỗ sồi ấm áp. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn, được che chắn bởi rèm mỏng, đổ xuống những chiếc bàn đọc sách rộng rãi, tạo nên một không gian lý tưởng cho sự tập trung.

Cậu nhớ rất rõ, hôm ấy Long đã gặp phải một bài toán hình học không gian tương tự, cũng hóc búa và đầy thử thách như bài thi trước mắt. Cậu đã vò đầu bứt tai, những trang giấy nháp đầy những nét vẽ sai lầm và những công thức được viết rồi xóa. Linh, với mái tóc dài đen óng ả thường được buộc cao gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, đã kiên nhẫn ngồi bên cạnh. Cô ấy không hề sốt ruột, không hề thúc giục, chỉ đơn giản là đặt tay lên cánh tay Long, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự động viên.

"Cậu thấy không, chỉ cần thay đổi góc nhìn một chút thôi là bài toán sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều. Đừng sợ những thứ phức tạp ban đầu, Long à," Linh nói, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng của cô ấy vang lên trong không gian tĩnh lặng của thư viện, như một giai điệu êm ái. Cô ấy nghiêng người, mái tóc mềm mại khẽ chạm vào vai cậu, chỉ vào cuốn sách của Long, giải thích từng bước một. Đôi tay nhỏ nhắn, thon dài của Linh lướt nhẹ trên trang giấy, vẽ thêm những đường phụ, những ký hiệu, và rồi bỗng nhiên, bài toán khó nhằn ấy trở nên mạch lạc, dễ hiểu hơn hẳn.

Long chăm chú lắng nghe, gật gù, ánh mắt dần sáng lên. Cậu nhớ rõ cảm giác bình yên và sự tự tin dần trở lại khi Linh ở bên. Không chỉ là sự giải thích logic, mà còn là ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên cây bút chì khắc tên 'Long' trên tay cậu, là nụ cười rạng rỡ của cô ấy, là niềm tin vô điều kiện mà cô ấy dành cho cậu. "Nếu cậu cứ nhìn mãi vào một hướng, cậu sẽ chỉ thấy một mặt của vấn đề thôi. Hãy thử xoay nó một chút, Long," Linh khẽ nói thêm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu đầy tin tưởng, như thể đang truyền cho cậu một nguồn năng lượng vô hình.

Tiếng lật sách khẽ khàng từ những bàn bên cạnh, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính, và cả mùi giấy cũ, gỗ, bụi sách quen thuộc của thư viện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, là phông nền cho khoảnh khắc ấy. Họ cùng nhau giải quyết bài tập khó, tiếng bút chì sột soạt trên giấy nháp, tạo nên một bản giao hưởng của sự hợp tác và học hỏi. Linh không chỉ là người yêu, cô ấy còn là một người bạn đồng hành, một người thầy kiên nhẫn, một nguồn cảm hứng bất tận. Những lời cô ấy nói, không chỉ là lời giải cho một bài toán, mà còn là kim chỉ nam cho cậu trong rất nhiều tình huống khác của cuộc sống. Cậu nhớ lại cách cô ấy kiên nhẫn chỉ cho cậu một phương pháp giải nhanh, một cách tiếp cận khác biệt, không đi theo lối mòn mà cậu thường nghĩ tới. Đó là lúc cậu nhận ra, Linh không chỉ giỏi giang, mà cô ấy còn có một tư duy độc đáo, một khả năng nhìn nhận vấn đề từ nhiều khía cạnh khác nhau. Chính điều đó đã giúp cậu vượt qua không ít khó khăn trong học tập.

Long nhớ mình đã thở phào nhẹ nhõm đến thế nào khi bài toán cuối cùng cũng được giải quyết. Nụ cười của Linh lúc đó rạng rỡ đến mức có thể xua đi mọi mây mù trong tâm hồn cậu. Cô ấy không chỉ giúp cậu giải bài, mà còn giúp cậu tìm lại niềm tin vào bản thân. Và quan trọng hơn cả, cô ấy đã dạy cậu một điều: đừng bao giờ sợ những thử thách phức tạp, bởi vì đôi khi, chỉ cần thay đổi góc nhìn, mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Hình ảnh Linh, với vẻ mặt tươi tắn, ánh mắt lấp lánh và cử chỉ ân cần, luôn là một nguồn động viên mạnh mẽ, một điểm tựa vững chắc trong những khoảnh khắc cậu yếu lòng nhất. Ký ức về buổi chiều hôm ấy, về lời nói của Linh, về sự kiên nhẫn và niềm tin mà cô ấy dành cho cậu, chợt bừng sáng, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi mù mịt.

***

Tiếng tích tắc của đồng hồ kéo Long trở lại thực tại, nhưng lần này, âm thanh ấy không còn đáng sợ nữa, mà trở thành một nhịp điệu đều đặn, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Cậu mở mắt. Hình ảnh nụ cười và lời nói của Linh vẫn rõ ràng trong tâm trí cậu, như một ngọn hải đăng chỉ lối. Một tia sáng lóe lên, đúng rồi, cái phương pháp ấy!

"Cậu thấy không, chỉ cần thay đổi góc nhìn một chút thôi là bài toán sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều. Đừng sợ những thứ phức tạp ban đầu, Long à." Lời nói của Linh vang vọng, rõ ràng và đầy sức mạnh, như một phép màu xua tan đi màn sương mù trong đầu cậu. "Linh nói đúng, đừng sợ những thứ phức tạp ban đầu. Mình có thể làm được, vì Linh đã tin tưởng mình." Cậu tự nhủ, giọng nói nội tâm giờ đây không còn hoang mang mà thay vào đó là sự kiên định, quyết tâm.

Không phải là giải trực tiếp, mà là tiếp cận từ một góc độ khác, sử dụng một định lý phụ trợ mà Linh đã nhắc nhở. Long nhớ lại cách Linh đã chỉ dẫn, cách cô ấy vẽ những đường phụ, cách cô ấy xoay chuyển hình khối trong không gian ba chiều bằng những đường nét đơn giản trên giấy. Cậu hít một hơi sâu, cảm nhận mùi phấn bảng và giấy mới, cùng với ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua cửa sổ phòng thi, giờ đây không còn cảm thấy ngột ngạt mà lại mang đến một nguồn năng lượng ấm áp.

Cậu cầm chắc cây bút chì khắc tên 'Long' trên thân, cảm giác mát lạnh của gỗ và chì trên đầu ngón tay mang lại một sự trấn an kỳ lạ. Từng nét vẽ phác thảo ra nháp không còn nguệch ngoạc mà trở nên dứt khoát, mạch lạc. Tâm trí Long như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài, những kiến thức, những công thức tưởng chừng đã biến mất, nay lại hiện ra rõ ràng, được sắp xếp một cách logic. Cậu bắt đầu đặt những dấu chấm, những đường thẳng, những mặt phẳng, và mọi thứ dần hiện ra một cách rõ ràng, đúng như Linh đã nói, chỉ cần thay đổi góc nhìn.

Áp lực được giải tỏa, thay vào đó là dòng chảy tư duy thông suốt. Cậu cảm thấy sự tự tin trở lại, như một làn sóng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Bờ vai Long không còn trùng xuống, mà thẳng tắp, đầy mạnh mẽ. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ tập trung cao độ, kiên định. Cậu nhanh chóng kiểm tra lại các bước giải trên nháp, từng con số, từng phép tính đều khớp. Mồ hôi trên lòng bàn tay đã khô đi, thay vào đó là cảm giác phấn khích và quyết tâm.

Và rồi, Long bắt đầu viết lời giải vào bài thi chính thức. Ngòi bút bi lướt nhanh, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn trên trang giấy trắng tinh. Từng nét chữ, từng con số hiện ra một cách mạch lạc, rõ ràng, không một chút do dự. Cậu cảm thấy như có một nguồn năng lượng vô hình đang chảy qua cánh tay, qua ngòi bút, truyền vào từng câu chữ. Đó không chỉ là kiến thức, mà còn là niềm tin, là sức mạnh từ ký ức về Linh, về những lời hứa của họ. Long không chỉ đang giải một bài toán, cậu đang khẳng định chính mình, khẳng định tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.

Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng thở nhẹ của hàng chục thí sinh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và hy vọng. Mỗi nét bút, mỗi dòng chữ đều mang theo ước mơ và quyết tâm của tuổi trẻ. Long đã vượt qua được giới hạn của bản thân, không chỉ nhờ vào trí tuệ, mà còn nhờ vào tình yêu. Cậu hoàn thành lời giải cho câu hỏi số 4, thở phào nhẹ nhõm, và ánh mắt kiên định chuyển sang câu hỏi tiếp theo, sẵn sàng cho những thử thách còn lại. Cậu biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục, là điểm tựa vững chắc cho cả hai trong mọi thử thách sắp tới, củng cố ý nghĩa của "lời hẹn ước" đã gieo. Niềm tin ấy, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bền bỉ và không bao giờ ngừng lại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ