Rực rỡ thanh xuân
Chương 427

Nguồn Sáng Giữa Phòng Thi

2613 từ
Mục tiêu: Khắc họa chi tiết sự căng thẳng và khó khăn mà Linh đối mặt với một câu hỏi tự luận hóc búa trong kỳ thi Đại học.,Sử dụng ký ức về Long và những buổi học nhóm của họ để làm động lực, giúp Linh tìm thấy sự bình tĩnh và hướng giải quyết cho vấn đề.,Chứng minh sự bền vững của tình yêu Long - Linh qua việc Long trở thành nguồn sức mạnh tinh thần và trí tuệ cho Linh ngay cả khi không ở cạnh bên.,Làm nổi bật sự trưởng thành và bản lĩnh của Linh khi cô vượt qua áp lực tâm lý để hoàn thành bài thi một cách tốt nhất.,Tiếp nối trực tiếp từ trạng thái của Long ở Chương 426, chuyển góc nhìn sang Linh để thể hiện sự song hành trong thử thách thi cử.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Giám thị, Các thí sinh khác
Mood: Tense (ban đầu), hopeful, determined, lãng mạn (trong ký ức).
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông báo hiệu giờ phát đề vừa dứt, một làn sóng căng thẳng vô hình ập xuống phòng thi, nặng trĩu hơn cả không khí ngột ngạt của mùa hè. Ngọc Linh ngồi thẳng lưng, đôi mắt to tròn, long lanh của cô lướt nhanh qua từng trang đề thi Ngữ Văn. Mùi giấy mới khô khốc xen lẫn với mùi mực bút bi thoang thoảng, một mùi hương quen thuộc của những kỳ thi, nhưng hôm nay lại mang theo một áp lực gấp bội. Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng óng như mật, xuyên qua tán lá xanh mướt, nhảy nhót trên khung cửa kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Hạ Long vẫn trong trẻo và thơ mộng như thế, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ đều bị bóp nghẹt bởi sự lo lắng và kỳ vọng. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng ho khan khe khẽ của một vài thí sinh, tiếng bút lạch cạch của những người đã nhanh chóng bắt tay vào làm bài, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tập trung đến đáng sợ.

Khi đọc đến câu nghị luận xã hội, đôi lông mày thanh tú của Linh khẽ cau lại. Chủ đề về "Giá trị của sự lắng nghe trong xã hội hiện đại" – một đề tài không quá lạ, nhưng lại quá rộng, quá nhiều khía cạnh để khai thác trong một thời gian giới hạn. Một cảm giác lo lắng len lỏi, lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô như một cơn gió lạ. Ngòi bút trên tay cô, cây bút bi xanh thường ngày vẫn lướt đi thoăn thoắt trên giấy, giờ đây bỗng trở nên nặng trĩu, khẽ run lên, rồi lơ lửng trên trang giấy trắng tinh, không dám đặt xuống. Ý tưởng chồng chéo, không thể sắp xếp chúng lại thành một mạch lạc, thành một luận điểm sắc bén. Đầu óc cô trống rỗng, nhưng lại đầy ắp những suy nghĩ vụn vặt, hỗn loạn.

“Trời ơi, câu này khó quá! Sao mình lại không nghĩ ra được gì hết vậy? Thời gian thì cứ trôi đi, cứ trôi đi…” Linh thầm rên rỉ trong lòng, một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi. Tiếng bút sột soạt xung quanh càng lúc càng đều đặn, như những mũi kim châm vào sự tự tin mong manh của cô. Giám thị, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc, đi lại nhẹ nhàng giữa các dãy bàn, thỉnh thoảng khẽ nhắc nhở bằng giọng nói trầm tĩnh: “Các em chú ý thời gian. Cố gắng phân bố hợp lý.” Mỗi lời nhắc nhở ấy lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Linh, khiến cô càng thêm hoảng loạn.

Cô đọc đi đọc lại đề bài, cố gắng tìm kiếm một từ khóa, một ý tưởng chủ đạo nào đó để bám víu. "Lắng nghe... giá trị... xã hội hiện đại..." Những từ ngữ ấy cứ nhảy múa trong đầu cô, không ngừng xoay vần, nhưng không tài nào tạo thành một câu văn hoàn chỉnh, một ý tưởng sâu sắc. Cô cắn nhẹ môi dưới, cảm nhận vị chát của son môi vẫn còn vương vấn. Một giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dài xuống thái dương. Linh thở dài, một hơi thở nặng nề, cố gắng nén lại sự thất vọng đang trỗi dậy. Cô nhắm mắt lại một thoáng, muốn xua đi những áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, muốn tìm lại sự bình yên, sự sáng rõ trong tâm trí như những buổi chiều yên ả bên bờ biển Hạ Long. Nhưng vô ích. Khi cô mở mắt ra, trang giấy vẫn trắng, và nỗi lo lắng vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn lớn hơn. Tay cô siết chặt cây bút, cảm giác lạnh lẽo của vỏ nhựa truyền vào lòng bàn tay, nhưng nó không mang lại sự trấn an, chỉ càng khiến cô cảm thấy bất lực. Từng giây trôi qua, từng phút trôi qua, như cát chảy qua kẽ tay, không thể níu giữ. Áp lực thời gian, áp lực thành công, áp lực của một kỳ thi định mệnh cứ đè nặng lên đôi vai nhỏ nhắn của cô, khiến cả cơ thể cô như muốn chìm xuống. Mùi gỗ cũ của bàn ghế, mùi bụi hòa lẫn mùi giấy, tất cả như tạo thành một bức tường vô hình bao vây lấy cô, khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa căn phòng đầy những ánh mắt tập trung và những cái đầu cúi gằm.

***

Trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng ấy, khi những ý tưởng cứ như đang nhảy múa một cách hỗn loạn trong đầu mà không tài nào tạo nên một dòng chảy mạch lạc, một hình ảnh chợt hiện lên rõ nét trong tâm trí Linh. Đó không phải là một hình ảnh mơ hồ, mà là một thước phim sống động, sắc nét đến từng chi tiết, như thể cô đang sống lại khoảnh khắc ấy. Long, với vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, đang ngồi đối diện cô trong Thư viện Thành phố. Ánh nắng chiều dịu nhẹ, vàng óng ả, hắt nhẹ qua khung cửa sổ lớn, phủ lên mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu ấy, khiến những sợi tóc ấy ánh lên một màu hổ phách ấm áp. Khuôn mặt góc cạnh của Long, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại dịu dàng và kiên nhẫn một cách lạ thường. Cậu ấy đang chăm chú nhìn cô, đôi khi khẽ nhíu mày khi cô giải thích một vấn đề mà mình đang mắc kẹt, đôi khi lại mỉm cười nhẹ nhàng đầy khích lệ.

Linh nhớ lại buổi chiều hôm ấy, khi cô đang vật lộn với một bài văn nghị luận mà cô cảm thấy cực kỳ khó nhằn. Đó là một bài văn về "Nghệ thuật sống", một chủ đề mà cô cảm thấy mình không có đủ chiều sâu để chạm đến. Cô đã than thở, đã gần như bỏ cuộc. Long, khi ấy, đã không vội vàng giải thích hay đưa ra câu trả lời. Cậu chỉ kiên nhẫn lắng nghe cô trình bày những suy nghĩ lộn xộn của mình, những ý tưởng rời rạc, những nỗi lo sợ rằng mình sẽ không thể viết ra một bài văn "hay" hay "đúng".

“Cậu đừng lo,” giọng Long trầm ấm, chậm rãi, vang vọng trong ký ức Linh, như một giai điệu quen thuộc xoa dịu tâm hồn cô. “Cứ suy nghĩ theo cách của cậu, tìm ra cảm nhận riêng, rồi mọi thứ sẽ rõ ràng thôi.” Cậu ấy nói, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào mắt cô, truyền cho cô một sự tự tin, một niềm tin mạnh mẽ mà cô chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ ai khác. “Mỗi người có một góc nhìn riêng, Linh ạ. Quan trọng là em phải tự tin vào suy nghĩ của mình. Cứ viết ra những gì em cảm thấy, em hiểu.”

Linh trong ký ức đã ngập ngừng, đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự e dè: “Nhưng lỡ em viết không hay thì sao? Lỡ những gì em nghĩ nó không đúng thì sao?” Cô đã sợ hãi cái gọi là “sai”, cái gọi là “không hoàn hảo”.

Long đã mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như nắng Hạ Long, làm bừng sáng cả khuôn mặt cậu ấy. Nụ cười ấy, giờ đây, lại hiện lên trong tâm trí Linh, một nụ cười dịu dàng đến lạ. “Không hay thì sửa, không đúng thì tìm hiểu lại. Quan trọng là em đừng sợ bắt đầu.” Cậu ấy đã nói. “Nghệ thuật sống không có đúng hay sai tuyệt đối, Linh à. Nó là trải nghiệm, là cảm nhận của mỗi người. Quan trọng là em phải có chính kiến, và dám thể hiện nó.”

Cái thư viện ngày hôm ấy, với những kệ sách cao ngút, những cuốn sách cũ kỹ mang mùi giấy và bụi thời gian, những bàn đọc sách rộng rãi, và ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ khung cửa sổ, đã trở thành một không gian thiêng liêng, nơi Linh không chỉ học kiến thức mà còn học cách tin tưởng vào chính mình. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện, tất cả tạo nên một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh, tri thức và tập trung. Nhưng trên hết, là sự hiện diện của Long, sự kiên nhẫn của cậu ấy, đã khiến cho buổi học ấy trở thành một kỷ niệm không thể nào quên.

Giờ đây, trong căn phòng thi ngột ngạt, hình ảnh và lời nói của Long như một nguồn sáng nhỏ, rọi chiếu vào tâm trí Linh, xua tan đi những đám mây lo âu, những suy nghĩ hỗn loạn. Cô nhắm mắt, khuôn mặt căng thẳng dần giãn ra, một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng hiện trên môi cô. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng, cảm nhận luồng khí mát lạnh xoa dịu từng tế bào. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bền bỉ và không bao giờ ngừng lại, và giờ đây, tình cảm ấy lại trở thành một điểm tựa vững chắc, một nguồn năng lượng tinh thần mạnh mẽ giúp cô vượt qua thử thách. Long không ở đây, nhưng những lời nói, những cử chỉ của cậu ấy vẫn vẹn nguyên, vẫn tiếp thêm sức mạnh cho cô, như thể cậu ấy đang kề bên, thì thầm vào tai cô: "Đừng sợ bắt đầu, Linh à. Cứ tin vào chính mình."

***

Mở mắt ra, Linh cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn ngập trong cơ thể, ấm áp và mạnh mẽ. Lời nói của Long, sự kiên định và niềm tin mà cậu ấy đã dành cho cô, không chỉ là ký ức, mà còn là một lối thoát, một con đường sáng rực dẫn lối. Cô không còn cảm thấy sợ hãi trước trang giấy trắng tinh hay đề bài khó nhằn nữa. Thay vào đó, cô bắt đầu nhìn nhận vấn đề "Giá trị của sự lắng nghe trong xã hội hiện đại" dưới một góc độ hoàn toàn khác, đúng như Long đã từng dạy: hãy tìm kiếm cảm nhận của chính mình, tin tưởng vào suy nghĩ của mình, và dám thể hiện nó.

Cô hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận mùi giấy và mực quen thuộc, mùi gỗ cũ của bàn ghế, giờ đây không còn đáng sợ mà lại trở nên thân thuộc, như một lời động viên thầm lặng. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn, chiếu rực rỡ vào phòng, làm bừng sáng mọi ngóc ngách, xua đi những bóng tối của sự lo lắng. Tiếng bút viết đều đều, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng từ các thí sinh khác, giờ đây không còn là áp lực mà trở thành một phần của không khí tập trung cao độ, một nhịp điệu đều đặn của sự cố gắng.

Cầm chắc cây bút bi xanh trong tay, Linh cảm nhận được sự mát lạnh của vỏ nhựa, nhưng lần này, nó truyền cho cô một cảm giác kiên định. Cô đặt bút xuống trang giấy, nét chữ đầu tiên có thể còn ngập ngừng, một chút run rẩy nhẹ do thói quen của sự lo lắng trước đó, nhưng rất nhanh sau đó, những dòng chữ đã tuôn trào một cách mạch lạc, trôi chảy trên trang giấy trắng. Như một dòng sông tìm thấy hướng chảy của mình, những ý tưởng, những lập luận, những dẫn chứng mà cô đã chuẩn bị, đã học hỏi, đã suy ngẫm, giờ đây bỗng hiện ra rõ ràng, được sắp xếp một cách logic và thuyết phục. Cô viết với tất cả cảm xúc và suy nghĩ của mình, không còn bận tâm đến áp lực xung quanh, không còn lo sợ mình có "hay" hay "đúng" hay không. Cô chỉ đơn giản là đang thể hiện bản thân, đang lắng nghe chính mình, và đang truyền tải những gì cô tin tưởng.

"Đúng rồi, Long đã nói... Chỉ cần mình tin vào bản thân. Mình có thể làm được!" Nội tâm Linh vang lên một cách mạnh mẽ, đầy tự tin. Cô viết về sự thấu cảm, về việc lắng nghe không chỉ bằng tai mà bằng cả trái tim, về cách mà sự lắng nghe có thể hàn gắn những rạn nứt trong các mối quan hệ, xây dựng sự tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau trong một xã hội hiện đại đầy biến động. Cô lồng ghép những ví dụ thực tế, những câu chuyện mà cô từng đọc, từng trải nghiệm, từng chứng kiến, biến bài văn thành một bức tranh sống động, một lời tâm tình chân thành.

Giám thị, với bước chân nhẹ nhàng, đi lướt qua bàn Linh. Ông khẽ dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bài làm của cô. Khi thấy cô đã bắt đầu viết bài một cách tập trung, nét chữ ngay ngắn, dứt khoát, ông khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi, rồi tiếp tục đi. Hành động nhỏ ấy của giám thị, dù Linh không hề hay biết, lại là một sự xác nhận cho sự tập trung và quyết tâm của cô.

Linh hoàn toàn chìm đắm vào bài viết của mình, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên vẻ sắc sảo, tập trung cao độ. Mái tóc dài đen óng ả của cô, thường được buộc cao, giờ đây có vài sợi lòa xòa trên trán, nhưng cô không hề để ý. Cô viết không ngừng nghỉ, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ để căn chỉnh thời gian, đảm bảo mình có thể hoàn thành bài thi một cách trọn vẹn nhất. Từng nét chữ thanh thoát của cô gái trẻ, từng câu văn mạch lạc, đều mang theo hơi thở của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tình yêu và tình bạn đã hun đúc nên một bản lĩnh kiên cường, tự tin. Việc Linh tìm thấy sức mạnh và định hướng từ ký ức về Long trong lúc khó khăn nhất cho thấy tình yêu của họ không chỉ là tình cảm đơn thuần, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho cả hai trong mọi thử thách sắp tới, củng cố ý nghĩa của 'lời hẹn ước' đã gieo ở chương 424. Sự trưởng thành của Linh, thể hiện qua khả năng vượt qua áp lực và tự tìm ra hướng giải quyết, báo hiệu cô sẽ là một người phụ nữ kiên cường, tự tin, sẵn sàng đối mặt với những quyết định quan trọng về tương lai, kể cả những khoảng cách địa lý nếu họ phải chọn trường xa nhau. Cô không chỉ đang viết một bài văn, cô đang khẳng định chính mình, khẳng định sự kiên cường và niềm tin vào bản thân mà Long đã giúp cô tìm thấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ