Rực rỡ thanh xuân
Chương 428

Hơi Thở Cuối Cùng Của Mùa Thi

2885 từ
Mục tiêu: Khắc họa cảm giác nhẹ nhõm và xen lẫn lo âu của Long và Linh sau khi hoàn thành môn thi cuối cùng.,Tập trung vào khoảnh khắc đoàn tụ của nhóm bạn, nơi họ chia sẻ cảm xúc, bàn luận về đề thi và bắt đầu hướng tới tương lai.,Làm nổi bật sự trưởng thành của các nhân vật khi họ đối diện với một cột mốc lớn của cuộc đời.,Thiết lập tâm trạng cho giai đoạn chờ đợi kết quả và những quyết định quan trọng sắp tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thu Hà, Lê Thanh Hương
Mood: Nhẹ nhõm, bâng khuâng, mong chờ, lãng mạn, đôi chút lo âu
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông trường vang lên, một hồi dài, lanh lảnh, xé tan không khí căng như dây đàn trong suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Âm thanh ấy không chỉ báo hiệu giờ kết thúc môn thi cuối cùng, mà còn như một tiếng kèn hiệu lệnh giải phóng, gỡ bỏ gánh nặng vô hình đang đè nén lên hàng trăm trái tim tuổi học trò. Từ các phòng thi, học sinh bắt đầu ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng bước chân xào xạc trên hành lang, và rồi là những tiếng reo hò, tiếng cười nói vỡ òa, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran cuối hè, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ.

Trần Hoàng Long bước ra khỏi phòng thi, bàn tay cậu vẫn còn vương vấn cảm giác nhám của giấy nháp và sự trơn tuột của thân bút. Trong đôi mắt sâu màu hổ phách, vốn thường ẩn chứa sự điềm tĩnh và có phần lạnh lùng, giờ đây hiện rõ một sự nhẹ nhõm đến tột cùng, như vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân trên đôi vai rộng. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực, xua đi mùi mực, mùi giấy và cả sự căng thẳng đang còn vương vấn trong từng tế bào. Bước chân cậu chậm rãi, khác hẳn với sự vội vã của dòng người xung quanh, nhưng ánh mắt cậu lại không ngừng tìm kiếm. Giữa biển người đang hối hả ấy, đôi mắt ấy như có một la bàn riêng, nhanh chóng định vị được mục tiêu.

Lê Ngọc Linh, mái tóc dài đen óng ả vẫn còn vương vài sợi lòa xòa trên trán, gương mặt cô bé xinh đẹp giờ đây không còn sự căng thẳng thường trực, mà thay vào đó là nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long buổi ban mai. Cô bước ra từ phòng thi đối diện, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát lọt thỏm giữa dòng người cao lớn hơn. Ánh mắt cô cũng đang tìm kiếm, và khi chạm phải ánh nhìn của Long, một tia sáng lấp lánh như sao trời vụt qua trong đôi mắt to tròn, long lanh ấy. Mọi mệt mỏi, mọi áp lực dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự vui mừng khôn xiết và một chút bâng khuâng khó tả.

Hai ánh mắt chạm nhau giữa dòng người cuồn cuộn, như hai thỏi nam châm tìm thấy nhau, không cần bất kỳ lời nói nào, một sự hiểu biết sâu sắc đã được trao đổi. Long nở một nụ cười nhẹ, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng đủ để làm bừng sáng cả khuôn mặt góc cạnh. Cậu bước nhanh hơn, xuyên qua đám đông đang xô đẩy, hướng về phía Linh. Khi cậu đến gần, Linh không ngần ngại nhoẻn miệng cười tươi rói, đôi mắt híp lại đáng yêu.

"Cuối cùng cũng xong," Long khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, vang lên giữa tiếng ồn ào xung quanh nhưng vẫn đủ rõ ràng để Linh nghe thấy. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tê dại lan tỏa trong từng thớ thịt. Long đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp nơi đầu ngón tay. Cái siết tay không chỉ là sự trấn an mà còn là lời khẳng định ngầm, một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đang cùng chung nhịp đập của niềm vui và cả nỗi lo âu.

Linh thở phào, một hơi thở dài thoát ra cùng với bao nhiêu áp lực đã dồn nén suốt những ngày qua. "Cậu làm tốt chứ?" cô hỏi, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút lo lắng. Cô nhìn vào đôi mắt Long, như muốn tìm kiếm sự xác nhận, hay đơn giản là một lời động viên. "Tớ... tớ đã cố gắng hết sức rồi."

Long siết nhẹ tay cô một lần nữa, ngón cái cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. "Chắc chắn rồi. Còn cậu?" Cậu biết cô luôn cố gắng hết mình, luôn tỉ mỉ và chu đáo trong mọi việc. Và cậu tin cô đã làm rất tốt. Ánh nắng chiều vàng ươm hắt vào hành lang, nhuộm vàng cả không gian, làm cho khoảnh khắc đoàn tụ ngắn ngủi này trở nên lãng mạn và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn gợi lên sự căng thẳng mà là một kỷ niệm ngọt ngào của những năm tháng học trò đã qua. Cả hai cùng bước đi, tay trong tay, hòa vào dòng người đang hối hả ra khỏi trường, hướng về phía cổng trường nơi một hành trình mới sắp mở ra. Một chương đã khép lại, và một chương khác đang đợi họ ở phía trước, đầy hứa hẹn nhưng cũng ẩn chứa bao điều bất ngờ. Cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân, nhưng cũng là sự trống rỗng khi một hành trình lớn đã khép lại, để lại trong lòng cả hai một sự bâng khuâng khó tả.

***

Cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương giờ đây không còn vẻ tĩnh lặng thường ngày mà trở thành một điểm nóng, một trung tâm của sự huyên náo và náo nhiệt. Hàng trăm học sinh đổ ra từ các dãy phòng học, tiếng giày dép lẹt kẹt trên sân gạch, tiếng nói cười, tiếng xe máy, xe đạp lướt qua, tạo nên một bản giao hưởng của sự tự do. Kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính của mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ và sự hiện đại của các dãy phòng học kính, bê tông tạo nên một bối cảnh độc đáo cho khoảnh khắc này. Những cây phượng già, đã trút hết cánh hoa đỏ rực, giờ đây chỉ còn lại màu xanh thẫm của lá, rải bóng mát xuống sân trường, xua đi cái nắng vàng rực rỡ của buổi chiều cuối hè. Mùi hoa phượng vẫn còn thoang thoảng đâu đó, hòa lẫn với mùi khói xe và mùi thức ăn vặt từ những xe đẩy cổng trường, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của tuổi học trò.

Ngay tại cổng trường, Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp lại khi cười, đang đứng chống nạnh, đôi mắt tinh nghịch không ngừng quét tìm giữa dòng người. Bên cạnh cậu là Nguyễn Trọng Tùng, cao ráo, phong độ, tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông với vẻ tự tin thường thấy. Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đang cầm trên tay một cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ghi ghi chép chép gì đó. Và Vũ Thanh Lan, năng động, khỏe khoắn, mái tóc ngắn ngang vai búi cao gọn gàng, đang hào hứng kể chuyện cho mọi người nghe. Nhóm bạn thân đã hẹn nhau ở đây, chờ đón Long và Linh sau môn thi cuối cùng.

Khi Long và Linh xuất hiện từ đám đông, tay trong tay, nụ cười nhẹ nhõm vẫn còn vương trên môi, Hùng là người đầu tiên phát hiện ra. Cậu ta liền giơ tay vẫy loạn xạ, giọng lanh lảnh vang lên giữa tiếng ồn ào: "Ây da, cuối cùng cũng được giải thoát rồi hai ông bà ơi! Lại đây mau!"

Cả nhóm bạn nhanh chóng xúm lại, tiếng reo hò, tiếng cười nói vang lên càng rộn ràng hơn. Lan vỗ vai Linh một cái rõ kêu: "Linh ơi, cậu làm tốt chứ? Tớ thấy đề Anh văn năm nay hơi 'xoắn' đó nha!"

Linh cười tươi, gật đầu: "Cũng ổn thôi Lan à, tớ đã cố gắng hết sức. Cậu thì sao?"

Tùng liền chen vào, giọng nói nhanh, dứt khoát: "Cũng tàm tạm thôi, nhưng câu nghị luận có vẻ hơi 'đánh đố' một chút. Về 'Ảnh hưởng của công nghệ đến sự cô lập xã hội' à? Khá hay ho, nhưng phải khai thác sâu mới ăn điểm được." Tùng nhếch môi, vẻ tự tin thường thấy. "Tôi thì tôi cho rằng mình đã làm khá tốt, từ vựng và cấu trúc đều chuẩn chỉ."

Hùng nghe vậy liền giả vờ xuýt xoa: "Ghê gớm quá ông Tùng ơi! Tôi thì tôi thấy lạ lắm, đề dài mà từ vựng cũng khó nhằn. Mấy cái câu trắc nghiệm về thành ngữ tục ngữ làm tôi muốn 'tẩu hỏa nhập ma' luôn!" Cậu ta khoa tay múa chân, vẻ mặt đầy biểu cảm. "Lúc đó tôi chỉ mong có ai đó 'bật mí' cho một câu thôi là đủ rồi!"

Mai khẽ cười, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn: "Thôi nào Hùng, đừng có nói thế. Đề thi là để đánh giá năng lực mà. Tớ thấy phần đọc hiểu khá ổn, nhưng phần viết thì đúng là cần sự lập luận sắc bén." Cô quay sang Linh, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận nhìn đầy quan tâm: "Linh làm tốt chứ? Tớ thấy cậu viết rất nhanh, lại còn rất tập trung nữa."

Long, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người bạn. "Đề cũng không quá khó, nhưng cần sự cẩn thận. Nhất là phần điền từ và sửa lỗi." Giọng cậu trầm, nói chậm rãi, rõ ràng, như một sự tổng kết đầy khách quan.

Lan lại vỗ tay bôm bốp: "Thôi, xong rồi thì thôi, lo gì nữa! Giờ là lúc tận hưởng thôi! Đã cố gắng hết sức rồi, cứ ung dung mà đợi kết quả thôi chứ!" Năng lượng của cô bạn như một làn gió mát xua đi những lo lắng còn sót lại. "Đúng đó! Tối nay đi ăn mừng đi!" Hùng hào hứng hưởng ứng, đôi mắt híp lại vì cười. "Tôi khao kem! Kem cây ngay gần nhà tôi ấy!"

Cả nhóm cười vang, tiếng cười trong trẻo, vui vẻ của tuổi trẻ hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, tạo nên một khoảnh khắc đẹp đẽ, đáng nhớ. Họ cùng nhau đi bộ một đoạn, rời khỏi không khí trường học, nơi mà suốt bao năm qua đã gắn bó với họ như một ngôi nhà thứ hai. Từng bước chân dường như nhẹ nhõm hơn, thanh thản hơn, mang theo cả niềm vui của sự hoàn thành và một chút hụt hẫng khi một chương quan trọng của cuộc đời đã chính thức khép lại. Ánh nắng chiều vẫn vàng rực, xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lấp lánh trên vỉa hè. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó bay đến, gợi nhớ một mùa thu sắp tới, một mùa thu của những sự khởi đầu mới.

***

Sau một hồi bàn tán sôi nổi, những câu chuyện về đề thi và những pha "hú vía" trong phòng thi dần lắng xuống. Nhóm bạn cùng nhau đi bộ đến trạm xe buýt ven đường, nơi những mái che bằng kim loại đơn giản che chắn cho những chiếc ghế bê tông quen thuộc. Ánh nắng chiều tà đã dịu đi, không còn gay gắt mà chỉ còn vương lại một màu vàng cam ấm áp, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi khói xe, xăng dầu thoang thoảng, đôi khi lẫn cả mùi hoa từ những cây xanh ven đường, tạo nên một bức tranh hoàng hôn trầm mặc, yên bình. Tiếng xe buýt phanh két, tiếng động cơ ồn ào và tiếng thông báo từ loa xe buýt vẫn đều đặn vang lên, nhưng không khí xung quanh nhóm bạn đã trở nên trầm lắng hơn.

Những câu chuyện không còn xoay quanh những con số, những từ vựng hay những bài luận nữa, mà bắt đầu hướng về một chủ đề lớn lao hơn, một dấu hỏi lớn trong tâm trí mỗi người: Tương lai.

Mai khẽ thở dài, đôi mắt sau cặp kính cận nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ngả màu. "Không biết kết quả thế nào nhỉ? Lo quá." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng chất chứa đầy nỗi bất an. Cô vẫn đang cầm cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại lật giở, như một thói quen để trấn an bản thân.

Lan, dù luôn mạnh mẽ và quyết đoán, nhưng khoảnh khắc này cũng không tránh khỏi sự trầm tư. "Dù sao cũng đã cố gắng hết sức rồi. Giờ chỉ còn chờ đợi thôi." Cô nói, nhưng ánh mắt cũng thấp thoáng một nỗi niềm riêng. "Cứ lo lắng mãi cũng chẳng giải quyết được gì đâu."

Hùng, thấy không khí có vẻ chùng xuống, liền cố gắng làm dịu. "Đừng lo quá! Cứ thoải mái đi. Tối nay tôi khao kem mà! Cứ ăn kem giải sầu đã, rồi mai tính tiếp." Cậu ta vẫn cố pha trò, dù đôi mắt cũng không giấu được một chút suy tư ẩn sâu.

Rồi, Tùng, với vẻ mặt nghiêm túc hơn thường lệ, quay sang Long và Linh. "Long, Linh, hai cậu định chọn trường nào rồi?" Câu hỏi của cậu ta như một cục đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư trong lòng mỗi người. Đây là câu hỏi mà tất cả họ đều né tránh trong suốt những ngày thi cử căng thẳng, nhưng giờ đây, nó đã trở thành một vấn đề không thể không đối mặt.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một sự bất an khó tả. "Vẫn còn phải suy nghĩ kỹ hơn..." Giọng cô nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh. Cô biết rằng, đây không chỉ là một lựa chọn cho riêng mình, mà còn là một quyết định ảnh hưởng đến cả hai. "Nhưng tớ tin là dù thế nào, chúng ta vẫn sẽ tìm được cách." Lời nói của cô chứa đựng cả sự hy vọng và một lời hứa thầm kín, như thể cô đang tự trấn an chính mình và cũng trấn an Long. Ánh hoàng hôn hắt lên gương mặt xinh đẹp của cô, làm đôi má ửng hồng, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ.

Long siết nhẹ tay Linh một lần nữa, ngón tay cậu khẽ đan vào những ngón tay nhỏ nhắn của cô. Ánh mắt cậu hướng về phía chân trời đang dần ngả màu tím sẫm, nơi mặt trời đã khuất dạng, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng của cậu trở thành một điểm tựa vững chắc cho Linh. "Đúng vậy. Dù thế nào đi nữa." Giọng cậu trầm ấm, vang lên đầy kiên định, như một lời khẳng định sắt đá. Câu nói ấy không chỉ là một lời hứa suông, mà là một lời thề ngầm, một sự cam kết cho tương lai, bất kể khó khăn, bất kể khoảng cách. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để chống chọi với những con sóng lớn hơn của cuộc đời.

Nhóm bạn đứng chờ xe buýt. Hùng và Lan vẫn tiếp tục pha trò, cố gắng làm giảm bớt sự căng thẳng đang bao trùm. Mai trầm tư nhìn xuống cuốn sổ, đôi lúc lại ngẩng đầu nhìn Long và Linh, trong lòng thầm mong cho tình yêu đẹp của hai người sẽ vượt qua mọi thử thách. Tùng im lặng, đôi mắt sắc sảo của cậu lướt qua Long và Linh, như đang cố đọc được những suy nghĩ ẩn sâu trong ánh mắt họ.

Long và Linh lặng lẽ nắm tay nhau, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đối phương. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả không gian bằng một gam màu lãng mạn, bâng khuâng. Cảm giác nhẹ nhõm sau khi hoàn thành kỳ thi xen lẫn nỗi lo âu, bất an về kết quả và những quyết định tương lai, về khả năng phải xa nhau, tạo nên một dòng chảy cảm xúc phức tạp trong lòng cả hai. Họ đứng đó, giữa dòng đời hối hả, giữa không khí lãng mạn của buổi chiều tà Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Một chương mới của cuộc đời sắp mở ra, đầy hứa hẹn nhưng cũng chứa đựng nhiều thử thách. Và họ biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân ấy sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một tương lai tươi sáng, một hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học đầy mới mẻ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ