Rực rỡ thanh xuân
Chương 429

Vỡ Ò Cảm Xúc: Đối Chiếu Đáp Án

3361 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực không khí hỗn độn của cảm xúc (vui vẻ, lo lắng, hy vọng, thất vọng) khi cả nhóm bạn tụ tập để so sánh đáp án sau kỳ thi Đại học.,Làm nổi bật sự gắn kết của nhóm bạn, đặc biệt là tình cảm Long - Linh, khi họ cùng nhau đối mặt với sự không chắc chắn của kết quả.,Thiết lập tâm trạng chờ đợi kết quả và bắt đầu gieo mầm cho những cuộc thảo luận sâu sắc hơn về định hướng tương lai và việc chọn trường.,Tiếp nối mạch truyện từ chương trước, chuyển từ áp lực thi cử sang áp lực chờ đợi và dự đoán kết quả.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Tense, anxious, hopeful, nostalgic, romantic (for Long-Linh), reflective.
Kết chương: [object Object]

Tiếng xe buýt ồn ào và những thông báo từ loa vang vọng dần lùi xa, nhường chỗ cho một không khí khác, một không khí vừa nhẹ nhõm vừa chất chứa nỗi niềm bâng khuâng. Sau lời hẹn ước thầm lặng dưới ánh hoàng hôn, nhóm bạn quyết định tìm một nơi yên tĩnh hơn để xả hơi và… đối mặt với thực tại. Quán Cafe Sắc Màu, với mặt tiền sơn màu pastel dịu mắt và cánh cửa gỗ nâu trầm, hiện ra như một ốc đảo bình yên giữa con phố đã bắt đầu lên đèn.

Vừa bước vào, một luồng không khí ấm áp, thoảng hương cà phê đậm đà và mùi bánh ngọt mới ra lò liền bao trùm lấy cả nhóm. Tiếng xay cà phê đều đặn như nhịp đập của quán, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng làm dịu đi những căng thẳng còn vương vấn trong tâm trí. Nội thất quán được bài trí theo phong cách vintage pha chút hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái bọc vải nhung xanh rêu, những bức tranh tường nghệ thuật vẽ cảnh phố cổ Hạ Long, và vô số chậu cây xanh treo tường, rủ mình xuống như những dải lụa mềm mại. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc chụp đèn thủy tinh hình cầu tỏa ra, khiến không gian trở nên lãng mạn và thân mật lạ thường.

Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cậu ta vươn vai một cái rõ kêu, tiếng xương khớp kêu răng rắc. “Chúa ơi, cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh đèn sách rồi! Cảm giác như vừa sống sót sau một trận chiến vậy!” Giọng cậu ta lanh lảnh, nhưng không giấu được sự phấn khích tột độ. Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng giãn ra, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ khi cậu ấy cười, một nụ cười giải thoát sau bao ngày vùi đầu vào sách vở.

Lan khẽ đẩy vai Hùng, giọng nói dứt khoát nhưng cũng đầy vẻ hưởng thụ. “Đừng có làm quá lên thế! Nhưng mà đúng là nhẹ nhõm thật.” Cô ấy đưa mắt quét một lượt quanh quán, rồi nhanh chóng chọn một góc bàn lớn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những ánh đèn đường đầu tiên vừa thắp sáng. “Ngồi đây đi tụi bây! Hôm nay Lan khao nước, coi như mừng tụi mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ lịch sử!” Lan tuyên bố, vẻ mặt rạng rỡ và tràn đầy năng lượng như thường lệ. Mái tóc ngắn ngang vai của cô ấy khẽ đung đưa theo mỗi cử chỉ, để lộ làn da rám nắng khỏe khoắn.

Mai, vẫn cẩn trọng như mọi khi, nhẹ nhàng đặt chiếc cặp sách xuống ghế, rồi lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút. Cô ấy điều chỉnh lại chiếc kính cận trên sống mũi, đôi mắt sáng thông minh lướt qua thực đơn. “Thôi được rồi, Lan khao thì không từ chối đâu. Nhưng mà trước khi ăn mừng, chúng ta có nên… bàn bạc chút không?” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Linh và Long, dường như muốn thăm dò.

Linh vẫn còn đang ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô ấy cảm thấy nhẹ cả người, một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, nhưng đồng thời, một cảm giác bồn chồn khó tả vẫn len lỏi trong lòng. “Tớ thấy nhẹ cả người, nhưng sao vẫn cứ bồn chồn thế nào ấy.” Cô khẽ nói, giọng nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh ban đầu. Mái tóc dài đen óng ả của cô ấy buông xõa tự nhiên, càng làm nổi bật làn da trắng hồng và đôi mắt to tròn long lanh.

Long ngồi cạnh Linh, bàn tay cậu ấy vẫn siết nhẹ lấy tay cô. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong lòng bàn tay Linh, biết rằng cảm giác nhẹ nhõm chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh cho nỗi lo âu tiềm ẩn. Ánh mắt cậu ấy nhìn Linh đầy dịu dàng, như muốn trấn an cô. Bờ vai rộng của Long, vẫn luôn là điểm tựa vững chắc, giờ đây dường như càng thêm vững chãi. “Đừng lo Linh. Cậu đã làm rất tốt mà.” Mai nói, giọng cô ấy tràn đầy sự tin tưởng, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô bạn thân. Long quay sang nhìn Mai, gật đầu đồng tình, rồi lại quay sang siết tay Linh thêm một lần nữa. “Tụi mình đều đã cố gắng hết sức rồi. Giờ cứ thoải mái đã.” Giọng cậu trầm ấm, như một bản nhạc xoa dịu những lo lắng trong lòng Linh.

Tùng nãy giờ vẫn im lặng quan sát, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng người một. Cậu ta chọn một chiếc ghế đối diện với Long và Linh, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc được tạo kiểu sành điệu của mình. Vẻ ngoài của Tùng luôn toát lên sự tự tin, phong độ, nhưng trong ánh mắt cậu ấy, một chút suy tư, một chút lo lắng ngầm vẫn không thể che giấu. Cậu ta chỉ khẽ nhếch mép cười, không nói gì, nhưng dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Cả nhóm gọi đồ uống. Tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác, tiếng cốc chén lách cách, tiếng nhạc acoustic du dương vẫn đều đặn vang lên, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng cho những cảm xúc đang dần lắng xuống. Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đối phương. Giữa những người bạn thân thiết, giữa không gian ấm cúng của Quán Cafe Sắc Màu, họ tìm thấy một chút bình yên trước khi đối mặt với những thử thách mới của tương lai. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để chống chọi với những con sóng lớn hơn của cuộc đời, nhưng không có nghĩa là nó không cảm thấy những gợn sóng lo âu len lỏi.

***

Sau khi những ly cà phê sữa đá mát lạnh và những đĩa bánh ngọt thơm lừng được mang ra, không khí trong nhóm bạn dường như đã dịu xuống đôi chút. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với hương vani ngọt ngào từ bánh, cùng với hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một bức tranh đa giác quan đầy dễ chịu. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

Lan là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi đầy thực tế. Cô ấy đặt ly cà phê xuống, ánh mắt sắc sảo nhìn khắp lượt bạn bè. “Thôi, tụi mình dò thử đi! Biết đâu lại bất ngờ.” Cô ấy nói, rồi không đợi ai trả lời, đã nhanh chóng rút điện thoại ra, mở trình duyệt web và bắt đầu gõ tìm kiếm. Dù vẻ ngoài của Lan luôn mạnh mẽ và dứt khoát, nhưng trong giọng nói của cô ấy vẫn có chút gì đó căng thẳng, một chút bồn chồn không thể che giấu.

Cả nhóm như bị lời nói của Lan đánh thức. Hùng, đang định đưa miếng bánh tiramisu lên miệng, liền khựng lại. Cậu ta thở dài thườn thượt, rồi cũng lôi chiếc điện thoại ra. “Trời ơi, tôi còn chưa kịp tận hưởng cảm giác giải thoát. Thôi được rồi, dò thì dò. Toán tớ thấy cũng ổn, chắc được 7 điểm. Để coi…” Vừa nói, cậu ta vừa lướt màn hình, đôi mắt híp lại tập trung cao độ. Chỉ một lát sau, tiếng thở dài của Hùng lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, pha lẫn chút hụt hẫng. “Ôi không! Câu này sai mất rồi! Sao tớ lại tính nhầm chỗ này chứ! Đúng là thần gà mà!”

Mai, tỉ mỉ hơn, đã mở sẵn một trang web uy tín chuyên về đáp án gợi ý. Cô ấy không vội vã, mà từ tốn dò từng câu một, đôi môi mấp máy theo từng đáp án. “Thôi nào Hùng, cứ bình tĩnh đã. Đáp án gợi ý thôi mà. Văn của Linh chắc chắn điểm cao rồi, bài nghị luận xã hội tớ thấy cậu viết rất sâu sắc mà.” Mai quay sang Linh, cố gắng trấn an cô bạn. Đôi mắt sau cặp kính cận của Mai ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên nhẫn.

Linh, nãy giờ vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng cô ấy như có lửa đốt. Cứ mỗi khi Lan hay Hùng thốt lên một tiếng “ôi” hay “chết rồi”, trái tim Linh lại đập thình thịch. Cô ấy sợ hãi phải đối mặt với những con số, với những đáp án đúng/sai nghiệt ngã. Long vẫn nắm tay cô ấy, những ngón tay thon dài của cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay Linh, như một dòng điện ấm áp truyền đi sự trấn an. Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ấy ẩn chứa một sự bất an khó tả. “Nhưng tớ sợ câu hỏi đó tớ hiểu sai ý… Long ơi, câu này cậu chọn C hay D?” Linh hỏi, giọng cô ấy run run, chỉ đủ Long nghe thấy. Cô ấy không dám trực tiếp nhìn vào điện thoại của mình, mà tìm kiếm sự giúp đỡ từ Long, như thể chỉ cần có cậu ấy ở bên, mọi chuyện sẽ ổn.

Long nhìn vào màn hình điện thoại của Linh, rồi lại nhìn sang đáp án mà Lan đang dò. Cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi những tính toán. “Khoan đã Linh, đáp án này chỉ là tham khảo thôi. Cứ bình tĩnh, để tớ xem lại.” Giọng Long trầm ấm, mang theo sự vững chãi quen thuộc. Cậu ấy dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Linh, rồi kéo cô ấy lại gần hơn, cùng cúi đầu vào màn hình điện thoại. Ánh mắt cậu ấy tập trung cao độ, cố gắng phân tích từng dòng chữ, từng con số, không chỉ để đối chiếu đáp án mà còn để tìm cách trấn an Linh.

Tùng, ngồi đối diện, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Ánh mắt cậu ta sắc sảo lướt qua Long và Linh, rồi lại cúi xuống màn hình điện thoại của chính mình. Cậu ta không nói gì, nhưng khóe môi khẽ giật nhẹ, và ánh mắt có vẻ phức tạp. Tùng cũng đang dò đáp án, và thi thoảng lại khẽ nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng với một câu trả lời nào đó của mình. Cậu ta đã cố gắng rất nhiều cho kỳ thi này, và nỗi lo lắng về kết quả không kém gì những người khác, thậm chí còn có phần nặng nề hơn vì cái tôi và sự tự tin vốn có.

“Tiếng Anh thì sao nhỉ?” Lan lên tiếng. “Môn này tớ thấy cũng khá ‘khoai’ đấy!”

“Tiếng Anh tớ thấy ổn hơn Toán một chút,” Hùng nói, giọng đã bớt phần hụt hẫng sau khi ăn xong miếng bánh. “Chắc cũng phải được 8, 9 gì đó.” Cậu ta tự tin hơn hẳn.

Linh vẫn bồn chồn. Cô ấy không thể tập trung vào những môn khác khi nỗi lo về Ngữ Văn và Toán vẫn còn đó. “Long ơi, tớ sợ quá. Nếu lỡ tớ trượt thì sao?” Giọng cô ấy nhỏ đến mức gần như thì thầm, nhưng Long vẫn nghe rõ mồn một. Cậu ấy siết chặt tay Linh hơn nữa, cảm nhận từng nhịp đập lo âu từ cô.

Long khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Đừng nghĩ thế. Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi. Kết quả thế nào thì mình đối mặt thế đó. Quan trọng là hành trình tụi mình đã đi qua, đúng không?” Cậu ấy nói, rồi khẽ nhấc ly cà phê của mình lên, nhấp một ngụm. Mùi cà phê đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp cậu ấy giữ được sự bình tĩnh cần thiết. Bên ngoài cửa sổ, thành phố Hạ Long đã lên đèn rực rỡ, những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu xuống mặt biển lấp lánh, nhưng trong góc quán này, những lo âu vẫn còn đó, quẩn quanh như sương khói.

***

Thời gian trôi qua thật nhanh trong quán Cafe Sắc Màu. Những ly cà phê đã vơi đi một nửa, những đĩa bánh ngọt cũng chỉ còn lại vài mẩu vụn. Không khí giờ đây không còn rộn ràng tiếng cười nói ban đầu, cũng không còn dồn dập tiếng dò đáp án trên điện thoại. Thay vào đó là sự trầm lắng, xen lẫn những tiếng thở dài và những câu nói mang nặng suy tư.

Cả nhóm đã tạm thời tổng kết lại "thành tích" của mình dựa trên những đáp án gợi ý. Nỗi lo lắng về điểm số và tương lai đã trở nên rõ ràng hơn, không còn là những gợn sóng mơ hồ nữa mà đã thành những con sóng lớn vỗ mạnh vào tâm trí mỗi người.

Mai là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô ấy đã ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ của mình. “Nếu tính thế này, tớ chắc cũng đủ điểm vào Sư phạm rồi.” Một nụ cười mỏng manh nở trên môi Mai, đôi mắt cô ấy ánh lên niềm hy vọng. Ước mơ trở thành cô giáo đã theo Mai suốt những năm cấp ba, và giờ đây, nó dường như đã gần trong tầm tay.

Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn chút hụt hẫng vì môn Toán, liền thở dài một tiếng thật dài, rồi vò đầu bứt tóc. “Chết cha, tớ rớt nguyện vọng 1 mất rồi. Tớ đã nghĩ mình sẽ làm tốt hơn mà!” Giọng cậu ta như muốn khóc, nhưng rồi lại nhanh chóng lấy lại vẻ hài hước thường ngày. “Thôi, may mà còn nguyện vọng 2! Cứ thế mà chiến thôi! Dù sao cũng không đến nỗi thất nghiệp!” Cậu ấy cố pha trò, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng thật sự. Cậu biết rằng, nguyện vọng 2 của mình không phải là ngành cậu thực sự muốn.

Linh, sau những giây phút dò đáp án đầy căng thẳng, giờ đây cảm thấy như vừa trải qua một cuộc tra tấn tinh thần. Cô ấy đã cố gắng hết sức, nhưng những sai sót nhỏ nhặt, những câu hỏi hóc búa vẫn khiến cô ấy lo lắng. Cô ấy ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy giờ đây ướt đẫm một nỗi sợ hãi không tên. “Long ơi, nếu tớ không đỗ được trường đó thì sao? Hay nếu chúng ta phải học xa nhau?” Giọng cô ấy run run, như sắp bật khóc. Câu hỏi ấy không chỉ là nỗi lo của riêng Linh, mà còn là một dấu hỏi lớn treo lơ lửng trong tâm trí cả hai, một khả năng mà họ đã cố gắng né tránh nhắc đến trong suốt thời gian qua.

Long khẽ siết chặt tay Linh, cảm nhận sự run rẩy từ đôi vai cô. Cậu ấy ôm nhẹ lấy vai Linh, kéo cô ấy lại gần hơn, để cô ấy tựa đầu vào bờ vai rộng của mình. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Linh xộc vào mũi Long, khiến cậu ấy càng thêm muốn bảo vệ cô. “Đừng nghĩ xa như vậy. Dù thế nào đi nữa, chúng ta đã có một hành trình tuyệt vời.” Giọng Long trầm ấm, vang lên đầy kiên định, như một lời thề ngầm giữa không gian yên tĩnh của quán cà phê. Cậu ấy khẽ đặt tay lên má Linh, nâng nhẹ khuôn mặt cô lên, để ánh mắt họ giao nhau. Trong đôi mắt hổ phách của Long, Linh nhìn thấy sự vững chãi, sự trấn an mà cô luôn tìm kiếm. “Và dù đi đâu, chúng ta vẫn sẽ có nhau. Tin tớ.” Câu nói ấy không chỉ là một lời hứa suông, mà là một sự cam kết cho tương lai, bất kể khó khăn, bất kể khoảng cách. Long tin rằng, tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, kể cả khi những con sóng lớn của cuộc đời cuốn họ đi theo những hướng khác nhau.

Lan nhìn Long và Linh, ánh mắt cô ấy đầy sự thông cảm. Cô ấy cũng cảm thấy nỗi lo lắng tương tự, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả nhóm bạn. “Tụi mình sẽ vẫn gặp nhau thường xuyên mà, đúng không?” Lan hỏi, giọng cô ấy không còn vẻ dứt khoát như ban đầu, mà pha chút bâng khuâng, như một câu hỏi dành cho chính mình. Cô biết rằng, sau khi tốt nghiệp, mỗi người sẽ có một con đường riêng, và việc giữ gìn tình bạn như trước đây sẽ không còn dễ dàng nữa.

Tùng nãy giờ vẫn im lặng, nhưng ánh mắt sắc sảo của cậu ta vẫn không ngừng quan sát Long và Linh. Khi nghe lời nói của Long, khóe môi Tùng khẽ giật nhẹ, và ánh mắt cậu ta thoáng hiện lên một vẻ phức tạp khó tả: có chút ghen tị, có chút bất cần, nhưng cũng có chút chấp nhận sự thật. Cậu ta khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt ly xuống bàn với một tiếng ‘cạch’ nhẹ. “Cũng đến lúc phải tự lo cho bản thân rồi.” Giọng Tùng vang lên, có chút lạnh lùng, nhưng cũng chứa đựng sự thật phũ phàng của cuộc đời. Cậu ta hiểu rằng, dù có muốn hay không, mỗi người đều phải tự bước đi trên con đường của riêng mình, và đôi khi, những mối quan hệ thân thiết nhất cũng sẽ phải đối mặt với thử thách của khoảng cách và thời gian.

Cả nhóm ngả lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Hạ Long đã lên đèn rực rỡ, những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu xuống mặt biển lấp lánh như hàng ngàn vì sao. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giờ đây nó dường như mang một âm hưởng hoài niệm hơn. Mùi cà phê và bánh ngọt thoang thoảng, như cố níu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò.

Long và Linh vẫn ôm nhau, cảm nhận hơi ấm từ đối phương. Cảm giác nhẹ nhõm sau khi hoàn thành kỳ thi xen lẫn nỗi lo âu, bất an về kết quả và những quyết định tương lai, về khả năng phải xa nhau, tạo nên một dòng chảy cảm xúc phức tạp trong lòng cả hai. Họ đứng đó, giữa dòng đời hối hả, giữa không khí lãng mạn của buổi chiều tà Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Một chương mới của cuộc đời sắp mở ra, đầy hứa hẹn nhưng cũng chứa đựng nhiều thử thách. Và họ biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân ấy sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho một tương lai tươi sáng, một hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học đầy mới mẻ, nhưng cũng đầy những xa cách và thử thách mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ