Rực rỡ thanh xuân
Chương 430

Hẹn Hò Giữa Khoảng Lặng

3130 từ
Mục tiêu: Khắc họa buổi hẹn hò đầu tiên của Long và Linh sau kỳ thi Đại học, nơi họ cố gắng gạt bỏ mọi âu lo để tận hưởng khoảnh khắc bình yên bên nhau.,Làm nổi bật sự kiên định của tình yêu Long - Linh và sự trưởng thành của họ trong cách đối diện với áp lực và tương lai không chắc chắn.,Gieo mầm cho những cuộc thảo luận sâu sắc hơn về định hướng đại học và khả năng phải xa nhau, đồng thời khẳng định sự gắn kết của họ trước thách thức đó.,Tiếp nối mạch cảm xúc từ chương 429, chuyển từ áp lực dự đoán kết quả sang giai đoạn nghỉ ngơi nhưng vẫn còn những nỗi lo tiềm ẩn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, hoài niệm, có chút bâng khuâng, xen lẫn lo lắng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn rực rỡ của thành phố Hạ Long phản chiếu xuống mặt biển lấp lánh như hàng ngàn vì sao, nhưng trong lòng Long và Linh, thứ ánh sáng ấy lại mang một sắc thái khác – rực rỡ mà cũng đầy bâng khuâng. Cảm giác nhẹ nhõm sau khi hoàn thành kỳ thi đại học xen lẫn nỗi lo âu, bất an về kết quả và những quyết định tương lai, về khả năng phải xa nhau, tạo nên một dòng chảy cảm xúc phức tạp, cuộn xoáy trong từng hơi thở. Tạm rời xa không khí đầy dự đoán và căng thẳng tại Quán Cafe Sắc Màu, nơi những lo toan về điểm số và nguyện vọng vẫn còn vương vấn, Long khẽ siết tay Linh, trao cho cô một nụ cười trấn an. Cậu biết, đây là lúc họ cần một khoảng lặng, một không gian riêng để tái tạo năng lượng, để tìm lại sự bình yên trong nhau trước khi đối mặt với những thử thách lớn hơn.

“Đi xem phim không em?” Long hỏi nhẹ, giọng cậu trầm ấm, tan đi một chút căng thẳng còn sót lại từ những cuộc đối chiếu đáp án vừa rồi. Cậu muốn Linh được cười thật nhiều, được quên đi những con số khô khan và những dự đoán vô định.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn vẫn còn ẩn chứa chút lo lắng nhưng ngay lập tức bừng sáng. “Thật sao anh? Em cứ tưởng anh chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi thôi chứ.” Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hè, dù có phần hơi gượng gạo. Cô biết Long cũng mệt mỏi, nhưng cậu luôn đặt cô lên hàng đầu.

“Anh biết em thích xem phim mà.” Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen óng ả của Linh, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay. “Với lại, chúng ta cần một chút giải trí sau chuỗi ngày ‘vắt kiệt sức’ đó chứ. Em có muốn xem phim gì không?”

Thế là, họ tạm biệt nhóm bạn, trong cái nhìn đầy ẩn ý của Tùng và sự chúc phúc của Hùng, Mai, Lan. Long và Linh cùng nhau rời quán cà phê, bước vào dòng người hối hả của Hạ Long về đêm. Dòng người qua lại tấp nập, tiếng còi xe, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói, tất cả tạo nên một bản giao hưởng nhộn nhịp của cuộc sống đô thị. Cả hai như tách biệt khỏi thế giới ồn ào đó, tay trong tay, bước đi chậm rãi, cảm nhận hơi ấm từ nhau.

***

Rạp chiếu phim Galaxy Cine về đêm đông đúc hơn hẳn. Sảnh chờ rộng lớn tràn ngập tiếng cười nói, tiếng nhạc phim sôi động và cả tiếng quảng cáo vang vọng từ những màn hình lớn. Mùi bỏng ngô béo ngậy quyện với hương caramel ngọt ngào, thoang thoảng mùi nước ngọt và cả mùi ghế mới tinh, tạo nên một bầu không khí giải trí đúng nghĩa. Long nắm chặt tay Linh, khéo léo dẫn cô đi qua đám đông đang chen chúc xếp hàng mua vé và đồ ăn vặt. Linh, với dáng người nhỏ nhắn, thỉnh thoảng lại nép vào lòng Long, cảm thấy an toàn và được che chở giữa biển người.

Long chọn một bộ phim hài lãng mạn đang hot, vừa mua thêm một suất bỏng ngô cỡ lớn và hai ly nước ngọt. “Phim này nghe nói vui lắm, giúp mình giải tỏa căng thẳng hiệu quả,” Long nói, đưa ly nước cho Linh. Cậu thấy cô vẫn còn chút suy tư, đôi mắt to tròn ấy thỉnh thoảng lại nhìn xa xăm, như đang đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình.

Khi họ bước vào phòng chiếu, ánh sáng dịu nhẹ từ màn hình lớn đã soi rõ những hàng ghế bọc da êm ái, nơi những khán giả khác đang dần ổn định chỗ ngồi. Tiếng nhạc phim nền vang lên, xen lẫn tiếng thì thầm, tiếng nhai bỏng ngô rồm rộp. Long và Linh tìm đến hàng ghế của mình, ngồi xuống cạnh nhau. Linh khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của Long, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và sự vững chãi từ cậu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi lo toan ra khỏi tâm trí.

Bộ phim bắt đầu. Những tình huống hài hước liên tiếp diễn ra trên màn ảnh, khiến cả rạp cười vang. Linh ban đầu có chút khó tập trung, nhưng dần dần, cô cũng bị cuốn vào câu chuyện. Cô cười khúc khích, đôi khi còn vỗ nhẹ vào cánh tay Long vì quá phấn khích. Long nhìn cô cười, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ yêu chiều. Cậu thấy cô vui là cậu cũng vui lây. Cậu thầm nghĩ, nụ cười rạng rỡ này của Linh là thứ cậu muốn giữ gìn nhất, là liều thuốc xoa dịu mọi lo lắng của cậu.

“Phim này ngớ ngẩn thật đó anh, nhưng mà vui quá!” Linh thì thầm, sau một tràng cười không ngớt. Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt vẫn còn đọng lại ánh cười. “Lâu lắm rồi em mới được cười sảng khoái thế này.”

Long khẽ mỉm cười, tay cậu vẫn siết chặt bàn tay Linh. “Chỉ cần em vui là được. Anh đã nói rồi mà, em cứ thoải mái đi, đừng nghĩ ngợi nhiều.” Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Linh, cảm nhận sự mềm mại của từng sợi tóc.

Linh tựa sâu hơn vào vai Long, giọng cô nhỏ dần, như một lời tâm sự chỉ dành riêng cho cậu. “Ước gì lúc nào cũng được như thế này, không phải lo nghĩ gì cả. Cứ như bây giờ thôi, chỉ có anh và em, cùng nhau xem phim, cùng nhau cười…” Cô ngừng lại, khẽ thở dài, cảm giác bâng khuâng lại ùa về. “Chứ cứ nghĩ đến kết quả, nghĩ đến chuyện chọn trường, rồi tương lai… em lại thấy sợ sợ.”

Long biết, những nỗi lo ấy không hề biến mất, chỉ là tạm thời bị đẩy lùi bởi không khí vui vẻ của bộ phim và sự hiện diện của cậu. Cậu hiểu Linh, hiểu rằng cô luôn là một người cẩn trọng và có trách nhiệm, nhưng đôi khi sự lo lắng ấy lại khiến cô tự tạo áp lực cho bản thân. Cậu khẽ hôn nhẹ lên tóc Linh, mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô xộc vào mũi, khiến cậu càng thêm muốn bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió cuộc đời.

“Sẽ ổn thôi, em yêu,” Long thì thầm, giọng cậu trầm ấm như một lời cam kết. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở bên em.” Lời nói của cậu không chỉ là sự trấn an, mà còn là lời nhắc nhở về lời hẹn ước tuổi thanh xuân mà họ đã dành cho nhau, một lời hẹn ước được vun đắp từ những rung động đầu đời tại thành phố biển Hạ Long. Rạp chiếu phim dần chìm vào những phân cảnh cuối, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt Long và Linh, phản chiếu một tình yêu trong trẻo, nhưng cũng đang đứng trước ngưỡng cửa của những thử thách mới.

***

Rời khỏi rạp chiếu phim, không khí mát mẻ của Hạ Long về đêm lập tức bao trùm lấy họ, xua đi cái nóng bức trong phòng chiếu. Long và Linh quyết định tìm một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi họ thường ghé sau mỗi buổi học nhóm hay những trận bóng đá. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi đồ ăn chiên, nướng thơm lừng quyện với hương vị đặc trưng của gia vị đường phố, cùng với tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại tấp nập, tất cả tạo nên một bức tranh ẩm thực đường phố náo nhiệt và đầy sức sống.

Họ chọn một chiếc bàn nhựa nhỏ gần bếp, gọi những món ăn yêu thích: nem chua rán giòn rụm, khoai tây chiên nóng hổi, và một cốc trà tắc mát lạnh. Linh ngay lập tức bị cuốn hút bởi mùi vị hấp dẫn của đồ ăn. Cô hào hứng gắp từng miếng nem chua rán vàng óng, chấm vào bát tương ớt chua ngọt, rồi đưa lên miệng. Vị giòn tan, nóng hổi của nem hòa quyện với vị cay nồng của tương ớt lan tỏa trong khoang miệng, khiến cô bất giác thốt lên một tiếng "ngon quá!".

“Hôm nay ăn ngon thật đó Long! Lâu lắm rồi em mới được thư giãn thế này,” Linh nói, mắt sáng rỡ. Cô thật sự đang tận hưởng khoảnh khắc này, gạt bỏ đi những lo toan về kết quả thi. “Cứ như là được sống lại những ngày cuối tuần cấp ba vậy, không phải nghĩ đến bài vở, không phải lo ôn thi.”

Long nhìn cô, đôi mắt hổ phách ẩn chứa ý cười. Cậu đưa tay gạt nhẹ một vệt tương ớt nhỏ dính trên mép Linh, hành động tự nhiên và đầy cưng chiều. “Em cứ ăn đi, đã cố gắng nhiều rồi. Đây là phần thưởng xứng đáng cho những tháng ngày vất vả của em.” Cậu cũng gắp một miếng khoai tây chiên, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cậu yêu cái cách cô hồn nhiên tận hưởng món ăn vặt, yêu cái cách cô cười tít mắt mỗi khi nếm được món ngon.

Linh hạnh phúc mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chợt tắt dần khi cô nhớ lại những suy nghĩ vẩn vơ trong rạp chiếu phim. Cô đặt chiếc đũa xuống, khẽ thở dài nhẹ. “Nhưng mà… em vẫn lo quá anh ạ. Không biết kết quả thế nào, rồi mình… liệu có cùng nhau học ở một thành phố không? Hay là lại phải học xa nhau?” Giọng cô nhỏ dần, sự bồn chồn hiện rõ trong đôi mắt. Câu hỏi ấy, dù đã được Long trấn an nhiều lần, nhưng vẫn là nỗi ám ảnh thường trực trong tâm trí cô, một nỗi sợ hãi về tương lai đầy rẫy những điều không chắc chắn.

Long nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Linh. Cậu khẽ ngắt lời cô, nhưng không phải bằng một sự tức giận hay khó chịu, mà bằng một nụ cười dịu dàng và đầy thấu hiểu. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh đang đặt dưới gầm bàn, siết nhẹ. “Đừng nghĩ đến bây giờ, em yêu. Cứ tận hưởng đi đã. Chúng ta đã có một buổi tối thật vui vẻ, một buổi hẹn hò sau bao ngày ôn luyện vất vả. Hãy để những lo lắng ấy đợi đến khi chúng ta có đủ thông tin, đủ sức lực để đối mặt với nó.”

Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, xoa dịu phần nào sự bất an trong lòng Linh. Cô nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm của Long, nơi cô luôn tìm thấy sự bình yên và vững chãi. Cô biết Long nói đúng. Cứ cố gắng tận hưởng những khoảnh khắc hiện tại, những khoảnh khắc quý giá mà họ có được bên nhau. Bởi vì, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không phải lúc nào cũng kéo dài mãi mãi. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi êm đềm, đôi khi lại mang theo những nỗi lo âu.

Long chủ động gắp thêm một miếng nem chua rán cho Linh, rồi mỉm cười khuyến khích. “Ăn thêm đi. Em còn gầy đi bao nhiêu sau kỳ thi đấy.” Cậu muốn cô ăn thật nhiều, lấy lại năng lượng, để có đủ sức mạnh đối mặt với bất cứ điều gì sắp tới. Linh cười, một nụ cười thật lòng, rồi tiếp tục thưởng thức món ăn. Khoảnh khắc ấy, giữa không khí ồn ào của quán vỉa hè, họ như tìm thấy một khoảng lặng riêng, một thiên đường nhỏ bé chỉ thuộc về hai người. Dù tương lai vẫn là một dấu hỏi lớn, nhưng ít nhất, ngay lúc này, họ có nhau.

***

Khi đồng hồ đã chỉ sang con số muộn, Long và Linh quyết định đi dạo một vòng trước khi về nhà. Họ chọn Cầu vượt bộ hành, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long lung linh về đêm. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ vẫn gầm rú, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của đô thị. Nhưng khi bước lên cầu, tiếng ồn dường như bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho tiếng gió thổi vi vu, tiếng bước chân thong thả và những cuộc trò chuyện thoáng qua của các cặp đôi khác.

Cầu vượt, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, trở thành một đài quan sát lý tưởng. Ánh sáng từ các tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất, phản chiếu xuống mặt nước vịnh, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Gió mát lồng lộng thổi qua, mang theo chút hơi ẩm từ biển, làm lay động mái tóc đen của Linh và khiến cô khẽ rùng mình. Long tinh ý nhận ra, liền ôm nhẹ vai Linh, kéo cô lại gần hơn, để hơi ấm từ cơ thể cậu lan tỏa sang cô.

Họ đứng tựa vào lan can cầu, im lặng ngắm nhìn thành phố. Sự lãng mạn của màn đêm Hạ Long bao trùm lấy họ, nhưng trong lòng Linh, nỗi bâng khuâng vẫn không thể nào xua tan hoàn toàn. Sau một hồi im lặng, cô khẽ cất tiếng, giọng nói mang theo chút e dè và lo sợ.

“Long này, nếu… nếu em không đỗ Sư phạm thì sao? Đó là ước mơ của em bấy lâu nay, là ngôi trường mà em và anh đã cùng nhau đặt mục tiêu phấn đấu. Hoặc là… nếu chúng ta phải học xa nhau thì sao? Anh thì đi Hà Nội, em lại ở một thành phố khác, hay tệ hơn là vẫn ở Hạ Long nhưng vào một trường không như ý muốn…” Linh đưa mắt nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một nỗi sợ hãi thật sự. Cô ấy sợ hãi viễn cảnh phải xa Long, sợ hãi khi phải đối mặt với một tương lai mà không có cậu ở bên cạnh mỗi ngày.

Long siết chặt vai Linh, cảm nhận sự run rẩy từ cô. Cậu quay người lại, đối mặt với Linh, đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt cô, nâng nhẹ lên để ánh mắt họ giao nhau. Trong đôi mắt hổ phách của Long, Linh nhìn thấy sự kiên định, sự vững chãi mà cô luôn cần. “Dù có thế nào đi nữa, chúng ta vẫn sẽ có nhau, em yêu. Anh đã nói rồi mà, đúng không? Anh sẽ luôn ở bên em, dù em có đi bất cứ đâu, dù có học ở bất cứ trường nào.” Giọng Long trầm ấm, vang lên rõ ràng giữa tiếng gió, như một lời thề ngàn vàng. Cậu tin rằng tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách mà cuộc đời có thể mang lại. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà là một cam kết sắt đá, một niềm tin không lay chuyển.

Linh khẽ nức nở, nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má. Nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa. Cô tựa đầu vào vai Long, vòng tay ôm chặt lấy cậu, như thể muốn níu giữ cậu lại, không để cậu rời xa. “Em tin anh. Em thật sự tin anh. Nhưng mà… em sợ quá, Long à. Em sợ phải lớn lên, sợ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn mà không có anh ở cạnh mỗi ngày.”

Long vuốt nhẹ mái tóc Linh, cảm nhận những giọt nước mắt ấm nóng của cô thấm qua lớp áo. Cậu hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, trấn an cô bằng tất cả sự dịu dàng và yêu thương. “Đừng sợ, em yêu. Anh sẽ không để em một mình. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Anh sẽ luôn ở đây, làm điểm tựa cho em. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù chúng ta có phải đi những con đường khác nhau, thì trái tim chúng ta vẫn luôn hướng về nhau, đúng không?”

Cậu ấy khẽ đẩy Linh ra một chút, vẫn giữ tay ôm lấy khuôn mặt cô, rồi dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt cô. “Hãy tin vào chính mình, tin vào những gì chúng ta đã cố gắng. Kết quả thế nào, chúng ta sẽ chấp nhận và tìm cách tốt nhất để vượt qua. Và quan trọng nhất, hãy tin vào tình yêu của chúng ta.”

Linh nhìn Long, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. “Vâng, em tin anh.” Cô nắm chặt tay Long, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi truyền qua từng ngón tay. Đứng trên Cầu vượt bộ hành, giữa đêm Hạ Long lộng gió, những lo lắng về tương lai vẫn còn đó, như những con sóng ngầm dưới mặt biển yên bình. Nhưng Long và Linh biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân ấy sẽ là điểm tựa, là ngọn hải đăng soi sáng cho họ trên hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học đầy mới mẻ, nhưng cũng đầy những xa cách và thử thách mới.

Họ vẫn đứng đó, tay trong tay, ngắm nhìn thành phố, hít thở bầu không khí mát lạnh của đêm. Dù tương lai còn nhiều điều chưa biết, nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ có nhau, và đó là tất cả những gì họ cần. Một chương mới của cuộc đời sắp mở ra, đầy hứa hẹn nhưng cũng chứa đựng nhiều thử thách. Và họ, Long và Linh, đã sẵn sàng để cùng nhau đối mặt với nó, với một tình yêu đã đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ