Rực rỡ thanh xuân
Chương 431

Khi Giấc Mơ Gặp Gỡ Hiện Thực

2895 từ
Mục tiêu: Khởi đầu cuộc thảo luận nghiêm túc giữa Long và Linh về nguyện vọng đại học, làm nổi bật sự khác biệt trong định hướng cá nhân.,Bộc lộ nỗi lo lắng và sợ hãi về khả năng phải học xa nhau, đưa xung đột nội tâm về tương lai của mối quan hệ lên cao trào.,Kiểm chứng sự kiên định và bền vững của tình yêu Long - Linh khi đối mặt với quyết định lớn đầu đời này.,Dẫn dắt mạch truyện từ giai đoạn chờ đợi kết quả thi sang giai đoạn đối mặt với thực tế và đưa ra các lựa chọn quan trọng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Tense, emotional, reflective, slightly melancholic but with underlying hope and strong romantic commitment.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn miên man thổi trên Cầu vượt bộ hành, cuốn theo hơi ẩm từ vịnh Hạ Long và những lời hẹn ước vừa được thốt ra giữa Long và Linh. Tình yêu của họ, trong khoảnh khắc đó, tựa như ngọn hải đăng sừng sững giữa biển đêm, kiên cường soi rọi con đường phía trước, dù con đường ấy vẫn còn mịt mờ sương khói của tương lai chưa định. Linh đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Long khi cậu đưa cô về đến cửa căn hộ tập thể cũ kỹ quen thuộc. Nhìn khuôn mặt thanh tú, bình yên của cô trong ánh trăng nhạt, Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại, lòng dâng lên một cảm giác vừa yêu thương, vừa nặng trĩu. Cậu biết, lời hứa của cậu rất lớn, nhưng thực tế phía trước còn lớn hơn nhiều, và họ sẽ cần nhiều hơn chỉ là lời nói để vượt qua.

Mấy ngày sau, khi nỗi lo về kết quả thi đại học vẫn còn lơ lửng như một đám mây xám trên đầu, Long và Linh quyết định phải đối mặt với một thực tế khác: lựa chọn nguyện vọng. Đó là một buổi chiều tối mát mẻ, khi những cơn gió biển dịu dàng lùa qua khung cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể nhà Linh. Khu nhà đã có tuổi đời gần nửa thế kỷ, được xây dựng từ những năm 80-90 của thế kỷ trước, mang dáng dấp kiến trúc đơn giản với những hành lang chung hẹp và cầu thang bộ xoắn ốc cũ kỹ, từng bậc thang đã mòn vẹt theo thời gian. Tường vôi đã bong tróc ở vài chỗ, lộ ra lớp gạch đỏ sẫm bên trong, nhưng căn hộ của Linh lại được mẹ cô, cô Hương, chăm chút tươm tất. Dù không gian không quá rộng rãi, nhưng luôn ấm cúng và thơm mùi sả chanh thoang thoảng từ lọ tinh dầu mẹ Linh đặt trên kệ.

Hôm nay, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn được bật lên, đổ một vầng sáng ấm áp xuống chiếc bàn học kê sát cửa sổ. Trên mặt bàn, không còn là sách vở ôn thi hay đề cương dày cộp, mà thay vào đó là một "chiến trường" mới: những tập hồ sơ tuyển sinh của các trường đại học, những tờ báo in danh sách ngành nghề, và một tấm bản đồ Việt Nam khổ lớn được đánh dấu đủ màu sắc, những chấm tròn nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Tiếng sinh hoạt từ các căn hộ hàng xóm vẫn vọng vào đều đặn, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể, xen lẫn tiếng rao hàng văng vẳng từ con đường nhỏ bên dưới. Tất cả tạo nên một thứ âm thanh nền quen thuộc, như một bản giao hưởng đời thường của khu phố cổ, nhưng trong căn phòng nhỏ này, không khí lại lắng đọng một cách lạ thường.

Linh ngồi đối diện Long, mái tóc dài đen óng ả của cô được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh của cô dán chặt vào màn hình laptop, ngón tay thoăn thoắt lướt chuột. Bên cạnh cô là chiếc bút highlight màu xanh lá cây, sẵn sàng gạch chân những thông tin quan trọng. Từ khóe mắt Long, cậu có thể nhìn thấy sự hào hứng ban đầu trên gương mặt Linh. Cô ấy rạng rỡ, đầy hy vọng, như thể mỗi trường đại học là một cánh cửa mở ra một thế giới mới đầy thú vị.

"Anh Long, anh xem này!" Linh reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong căn phòng. "Trường Y khoa Đà Nẵng cũng tốt lắm đó! Em thấy điểm chuẩn các năm không quá cao, lại có nhiều ngành liên quan đến chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Em thích mấy cái đó lắm!" Cô chỉ vào một dòng chữ nhỏ trên màn hình, ánh mắt lấp lánh. "Nhưng mà, nếu là Sư phạm thì em muốn ở gần nhà mình hơn. Sư phạm Hạ Long, hay Sư phạm Hải Phòng cũng được. Dù sao thì, ước mơ của em vẫn là trở thành cô giáo mà."

Long khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cậu biết rõ ước mơ của Linh. Từ những ngày đầu cấp ba, cô ấy đã luôn nói về việc được đứng trên bục giảng, được truyền đạt kiến thức và tình yêu thương cho những thế hệ học trò nhỏ. Đó là một ước mơ giản dị, chân thành, và rất đỗi phù hợp với tấm lòng nhân hậu của cô. Cậu nhớ lại những lần cô giảng bài cho bạn bè, kiên nhẫn đến lạ, luôn mỉm cười và động viên dù bài toán có khó đến mấy.

"Anh biết mà," Long đáp, giọng trầm ấm. Cậu cũng đang lướt trên màn hình laptop của mình, nhưng những thông tin hiển thị lại hoàn toàn khác. "Bách Khoa Hà Nội vẫn là nguyện vọng 1 của anh, Linh ạ. Ngành Khoa học Máy tính ở đó là tốt nhất cả nước, cơ hội việc làm sau này cũng rộng mở. Anh đã tìm hiểu rất kỹ rồi. Mấy giáo sư đầu ngành đều dạy ở đó cả." Cậu ngừng một chút, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ, dừng lại ở hai chấm tròn cách xa nhau hàng trăm cây số. Một chấm là Hạ Long, một chấm là Hà Nội. "Nhưng mà... hơi xa đây." Lời nói của cậu lạc đi một chút ở cuối câu, như thể chính cậu cũng đang cảm nhận được sức nặng của hai từ "hơi xa".

Linh quay lại nhìn Long, nụ cười trên môi cô hơi tắt. "Xa thật đó, Long," cô nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt bắt đầu phủ một lớp lo lắng mỏng manh. Cô đặt chiếc bút highlight xuống, hai tay vô thức đan chặt vào nhau. "Anh Long, vậy là... nếu anh vào Bách Khoa Hà Nội, và em vào Sư phạm ở đây, hoặc thậm chí là ở một thành phố khác như Đà Nẵng hay Hải Phòng... chúng ta sẽ phải xa nhau sao?" Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lo âu lan tỏa khắp căn phòng. Khuôn mặt rạng rỡ ban đầu của cô dần trở nên trầm tư, rồi khẽ nhíu mày, như thể đang vật lộn với một phép tính quá khó khăn, mà kết quả lại không hề mong muốn.

Long nghe câu hỏi của Linh, trái tim cậu khẽ thắt lại. Cậu đã lường trước điều này, nhưng khi nghe chính Linh nói ra, cảm giác vẫn vô cùng khó chịu. Cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, mặc dù trong lòng đang dậy sóng. Cậu nhẹ nhàng gập laptop lại, âm thanh "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cậu đưa tay chạm vào bàn tay Linh đang đan chặt, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay cô.

"Chúng ta đã nói rồi mà, Linh," Long nói, giọng điệu cố gắng giữ sự kiên định, dù trong thâm tâm cậu cũng đang tự hỏi liệu lời nói đó có đủ mạnh mẽ để chống lại sự thật phũ phàng của khoảng cách địa lý hay không. "Dù có thế nào đi nữa, tình cảm của chúng ta vẫn sẽ không thay đổi. Anh đã hứa rồi mà, đúng không?" Cậu nhớ lại khoảnh khắc họ đứng trên cầu, dưới ánh đèn lung linh của thành phố biển, và lời thề hẹn ước tuổi thanh xuân mà cậu đã trao cho cô. Lời hứa đó, giờ đây, trở thành một lời nhắc nhở, đồng thời cũng là một áp lực vô hình đè nặng lên vai cậu.

Long nhìn sâu vào đôi mắt Linh, cố gắng truyền cho cô sự tin tưởng và quyết tâm của mình. Cậu biết, Linh đang sợ hãi, và cậu không muốn cô phải đối mặt với nỗi sợ đó một mình. Nhưng trong thâm tâm, chính cậu cũng đang đấu tranh. Ước mơ được học tại một trường đại học hàng đầu, được theo đuổi ngành Khoa học Máy tính mà cậu đam mê bấy lâu nay, luôn là một hoài bão cháy bỏng. Cậu đã cố gắng hết sức trong suốt những năm cấp ba, đã đổ mồ hôi và nước mắt vào từng trang sách, từng bài toán khó, tất cả chỉ để chạm tới cái đích đó. Giờ đây, khi nó đã ở rất gần, liệu cậu có thể từ bỏ nó vì tình yêu, hay liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách này?

Linh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn đầy hoang mang. Cô biết Long đã hứa, và cô tin cậu. Nhưng niềm tin đôi khi cũng không đủ để xua tan nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo len lỏi trong lòng, không phải do cái se lạnh của đêm tối Hạ Long, mà là từ viễn cảnh phải xa Long. Bao nhiêu năm qua, cậu ấy luôn ở bên cạnh cô, từ những buổi học nhóm căng thẳng, những giờ giải lao vui vẻ, đến những lúc cô cần một bờ vai để tựa vào. Long không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn thân thiết nhất, là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời cô. Giờ đây, nghĩ đến việc thiếu vắng cậu ấy mỗi ngày, thiếu vắng những lời động viên, những cái ôm ấm áp, cô cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng đến tột cùng.

Nỗi sợ hãi về khoảng cách địa lý, về sự thay đổi của thời gian và cuộc sống, đang dần bao trùm lấy cô. Cô đã nghe nhiều câu chuyện về những cặp đôi yêu xa, về những mối tình tan vỡ vì không thể vượt qua được rào cản đó. Liệu tình yêu của cô và Long có đủ sức mạnh để chống lại tất cả những điều đó không? Cô không muốn Long phải hy sinh ước mơ của mình vì cô, nhưng cô cũng không muốn phải một mình đối mặt với một tương lai xa xăm mà không có cậu ở bên. Đó là một vòng luẩn quẩn của suy nghĩ, khiến trái tim cô quặn thắt.

Long nhận ra sự im lặng bất thường của Linh, và cả cái run rẩy nhẹ trên đôi bàn tay cô. Cậu biết, lời nói suông không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng cô. Cậu kéo Linh lại gần, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Mùi hương quen thuộc từ tóc cô, mùi của dầu gội dịu nhẹ, xen lẫn mùi hương đặc trưng của giấy sách cũ trên bàn, len lỏi vào khứu giác cậu. Cậu muốn ôm cô thật chặt, muốn truyền cho cô tất cả sự mạnh mẽ và niềm tin mà cậu đang cố gắng gồng mình để giữ.

Cậu ấy hiểu, đây không chỉ là một cuộc trò chuyện về việc chọn trường, mà là một cuộc đối đầu với ngưỡng cửa trưởng thành, nơi mỗi lựa chọn đều mang theo những cái giá phải trả. Và cái giá lớn nhất mà họ đang phải đối mặt, chính là nguy cơ phải xa nhau. Long hít một hơi thật sâu, ánh mắt cậu lướt qua tấm bản đồ, nhìn vào những đường nét uốn lượn của dải đất hình chữ S, nơi những thành phố xa xôi đang chờ đợi. Cậu chợt nhớ về những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, nơi tình đầu của họ đã bắt đầu nảy nở. Tình yêu ấy, giờ đây, đang phải đối mặt với những con sóng lớn hơn, dữ dội hơn rất nhiều.

Tiếng gió đêm bên ngoài cửa sổ dường như mạnh hơn, mang theo chút hơi lạnh của biển cả vào căn phòng. Long nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ánh lên một vẻ kiên định đến lạ, pha lẫn một chút ưu tư. Cậu biết, đây là lúc cậu cần phải là điểm tựa vững chắc nhất cho cô, dù trong lòng cậu cũng đang có những trận bão ngầm.

"Em sợ lắm, anh Long," Linh khẽ nức nở, tiếng nói nghẹn ngào phá vỡ không gian tĩnh lặng. Cô tựa đầu vào vai Long, vòng tay ôm chặt lấy cậu, như thể muốn níu giữ cậu lại, không để cậu rời xa. Nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa thành những giọt nước mắt ấm nóng, thấm qua lớp áo sơ mi của Long. "Sợ khoảng cách, sợ mọi thứ thay đổi... Sợ chúng ta không còn được ở gần nhau như thế này nữa. Anh có biết em sợ như thế nào khi nghĩ đến việc mỗi sáng thức dậy sẽ không còn được nhìn thấy anh, không còn được anh đưa đi học, không còn những buổi hẹn hò ngắm biển Hạ Long không?" Giọng cô run lên, những giọt nước mắt lăn dài trên má, mang theo nỗi buồn và sự lo lắng tột độ. Cô ấy không biết phải làm gì, không biết phải lựa chọn thế nào để vừa giữ được ước mơ của mình, vừa không đánh mất đi người mà cô yêu thương nhất.

Long nhẹ nhàng ôm Linh vào lòng, vỗ về tấm lưng nhỏ nhắn của cô. Cậu cảm nhận được sự run rẩy từ cô, và trái tim cậu đau nhói. Cậu dùng ngón tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh, rồi hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, cố gắng truyền đi sự bình yên và trấn an bằng tất cả tình yêu thương. "Nghe anh này, Linh," Long nói, giọng cậu trầm ấm và chắc chắn, như một lời thề ngàn vàng. "Tình yêu của chúng ta không phải là một địa điểm. Nó là thứ chúng ta xây dựng trong lòng, là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn lại với nhau. Dù anh ở đâu, hay em ở đâu, trái tim anh vẫn luôn hướng về em. Anh đã nói rồi mà, đúng không? Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách, được không?"

Cậu ấy khẽ đẩy Linh ra một chút, vẫn giữ tay ôm lấy khuôn mặt cô, để ánh mắt họ giao nhau. Trong đôi mắt sâu thẳm của Long, Linh nhìn thấy một tình yêu không lay chuyển, một sự kiên định mà cô luôn cần. Cậu dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt cô, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp. "Hãy tin vào chính mình, tin vào những gì chúng ta đã cố gắng. Kết quả thi đại học thế nào, chúng ta sẽ chấp nhận và tìm cách tốt nhất để vượt qua. Và quan trọng nhất, hãy tin vào tình yêu của chúng ta."

Linh nhìn Long, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn, dù vẫn còn vương vấn chút buồn. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, như một bông hoa nhỏ vừa hé nở sau cơn mưa. "Vâng, em tin anh." Cô nắm chặt tay Long, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi truyền qua từng ngón tay. Lời hứa của Long không xóa tan hoàn toàn nỗi sợ hãi, nhưng nó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô, giúp cô cảm thấy bớt cô đơn hơn trên con đường đầy chông gai phía trước. Long ôm Linh vào lòng một lần nữa, hai người ngồi cạnh nhau trong im lặng. Tiếng gió đêm vẫn rì rào bên ngoài, nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng thở đều đặn của hai trái tim đang hòa chung nhịp đập.

Họ vẫn ngồi đó, tay trong tay, nhìn về phía tấm bản đồ các trường đại học trải rộng trên bàn, như nhìn về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng. Những chấm tròn đại diện cho các thành phố xa xôi, giờ đây không còn chỉ là những địa điểm trên bản đồ, mà là những thử thách lớn mà họ phải đối mặt. Tình yêu của họ, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, nơi những lựa chọn cá nhân và tình cảm đôi lứa có thể dẫn họ đến những ngã rẽ khác nhau. Dù tương lai còn nhiều điều chưa biết, nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ có nhau, và đó là tất cả những gì họ cần để tiếp tục bước đi. Một chương mới của cuộc đời sắp mở ra, đầy hứa hẹn nhưng cũng chứa đựng nhiều thử thách. Và họ, Long và Linh, đã sẵn sàng để cùng nhau đối mặt với nó, với một tình yêu đã đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió, dù những sóng gió ấy có thể là sự xa cách và nỗi nhớ nhung khôn nguôi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ