Rực rỡ thanh xuân
Chương 432

Hai Lối Đi, Một Nỗi Lo

3786 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự khác biệt trong định hướng đại học của Long và Linh (Hà Nội vs. TP.HCM) và nguyên nhân đằng sau mỗi lựa chọn.,Làm nổi bật nỗi sợ chia xa hiện hữu, đẩy cảm xúc lo lắng của cả hai lên cao trào khi đối diện với thực tế địa lý.,Kiểm chứng sự bền vững của tình yêu Long - Linh qua cách họ đối diện với xung đột này, dù chưa có giải pháp cụ thể.,Tạo tiền đề cho những cuộc thảo luận sâu sắc hơn về tương lai và những quyết định khó khăn sắp tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lo lắng, trầm tư, lãng mạn nhưng xen lẫn bi thương, cảm xúc.
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió đêm vẫn rì rào bên ngoài cửa sổ, nhưng trong căn phòng nhỏ đêm qua, hơi ấm từ vòng tay của Long đã xua đi phần nào nỗi sợ hãi đang bủa vây Ngọc Linh. Bình minh lên, thành phố Hạ Long thức giấc trong ánh nắng vàng ươm, trải dài trên những dãy nhà tập thể cũ kỹ, nhuộm màu thời gian. Tuy vậy, trong lòng Linh, tia nắng ấy không đủ để xua tan hết những đám mây u ám của tương lai. Cô đã tựa vào Long, tìm thấy sự bình yên tạm thời trong lời hứa vững vàng của cậu, nhưng khi đôi mắt mở ra đón chào một ngày mới, thực tế lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Sáng hôm đó, sau khi ăn vội bữa sáng đơn giản, Linh ngồi trước chiếc laptop cũ kỹ trên chiếc bàn học thân thuộc của mình. Căn hộ tập thể, nơi cô đã gắn bó suốt bao năm, vẫn giữ nguyên nét giản dị, ấm cúng. Từ cửa sổ nhìn ra, cô có thể thấy những tòa nhà cũ kỹ với lớp tường vôi bong tróc, vài mảng rêu xanh bám víu như minh chứng cho dòng chảy thời gian. Tiếng rao hàng của người bán xôi, bán bánh mì từ dưới đường vọng lên lảnh lót, xen lẫn tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể, và tiếng ti vi vọng lại từ căn hộ hàng xóm. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay, những âm thanh ấy lại chẳng thể xoa dịu tâm hồn đang đầy những bộn bề của cô.

Linh mở trình duyệt, gõ từ khóa tìm kiếm về các trường đại học. Màn hình laptop hiện lên hàng loạt tên trường, tên ngành, các diễn đàn tư vấn tuyển sinh sôi nổi. Cô bắt đầu lướt qua từng trang, ánh mắt chăm chú đọc từng dòng thông tin. Trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đã sờn gáy, cô tỉ mẩn ghi chép lại những trường có ngành học mà cô yêu thích: Sư phạm Ngữ văn, Báo chí, hay Ngoại ngữ. Hà Nội, cái tên ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điểm đến rực rỡ, hứa hẹn một tương lai đầy tri thức và những trải nghiệm mới mẻ.

Mỗi khi một cái tên trường đại học ở Hà Nội xuất hiện, một tia hy vọng lại lóe lên trong đôi mắt to tròn của cô. Nhưng ngay sau đó, một nỗi u hoài lại thoáng qua. "Hà Nội... Xa thế này sao Long..." Cô lẩm bẩm, giọng nói nhỏ xíu như thể sợ làm vỡ tan không gian yên tĩnh. Sài Gòn, nơi Long ấp ủ những hoài bão lớn, lại cách Hà Nội cả ngàn cây số. Nỗi lo về khoảng cách, về hai thành phố cách biệt ấy lại dâng lên, nặng trĩu trong lòng cô.

Linh thở dài, tựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, chiếu rọi vào căn phòng qua khung cửa kính cũ. Gió đầu hè mang theo hơi nóng, xen lẫn mùi thức ăn nấu nướng từ căn hộ bên cạnh, và một chút mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể. Cô mân mê chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay, cảm nhận từng hạt gỗ trơn nhẵn, như muốn tìm kiếm một chút bình an, một chút phép màu từ vật kỷ niệm nhỏ bé ấy. Chiếc vòng tay này, Long đã tặng cô vào một ngày đặc biệt, một ngày mà cô và cậu đã cùng nhau hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.

"Sư phạm... Ngoại ngữ... mình sẽ làm được, nhưng liệu..." Cô khẽ thì thầm, đôi mắt khép hờ. Ước mơ được đứng trên bục giảng, được truyền cảm hứng cho những thế hệ học sinh, hay được dùng ngôn ngữ để kết nối những nền văn hóa khác nhau, luôn cháy bỏng trong trái tim cô gái trẻ. Cô biết mình có đủ năng lực, đủ đam mê để theo đuổi con đường ấy. Nhưng cái "nhưng liệu" ấy, nó lớn đến mức khiến cô chùn bước. Liệu cô có đủ mạnh mẽ để đối mặt với một cuộc sống không có Long kề bên? Liệu tình yêu của họ có đủ kiên cường để vượt qua muôn trùng xa cách?

Những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu Linh, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ. Cô nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng, khi Long kiên nhẫn giảng bài cho cô đến tận khuya. Nhớ những trận bóng đá nảy lửa, cô nàng cổ vũ hết mình cho cậu. Nhớ những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ biển Hạ Long, hai người tay trong tay dạo bước, chia sẻ những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Tất cả những kỷ niệm ấy, giờ đây, lại càng khiến nỗi sợ chia xa trở nên hiện hữu, nhói buốt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, trong trẻo và êm đềm, nhưng những con sóng lớn của cuộc đời lại có thể cuốn phăng đi tất cả.

Linh biết, Long đã hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ cùng cô tìm cách. Lời nói của cậu ấm áp và chắc chắn, như một điểm tựa vững chãi giữa biển khơi. Nhưng lời hứa là lời hứa, còn thực tế thì đôi khi nghiệt ngã hơn nhiều. Cô không muốn Long phải hy sinh ước mơ của mình vì cô, cũng như cô không muốn từ bỏ ước mơ của mình. Hà Nội và TP.HCM, hai thành phố lớn, hai trung tâm kinh tế và văn hóa, là nơi ươm mầm cho biết bao tài năng. Nhưng đối với họ, lúc này, chúng lại giống như hai cực của nam châm, đang kéo họ về hai hướng đối lập.

Cô lại cúi xuống màn hình, cố gắng tập trung vào thông tin tuyển sinh. Khoa học xã hội và nhân văn, ngôn ngữ, báo chí... những ngành học mà cô đam mê. Cô hình dung ra mình đang là một sinh viên đại học, sống trong một thành phố xa lạ, tự lập và trưởng thành hơn. Nhưng trong bức tranh tươi sáng ấy, luôn thiếu vắng một bóng hình quen thuộc. Cái cảm giác trống rỗng ấy khiến cô bất an. Liệu có tồn tại một con đường nào đó, một lựa chọn nào đó, để cô có thể vừa chạm tới ước mơ của mình, vừa không đánh mất tình yêu rực rỡ này?

Nước mắt cô chợt trào ra, lăn dài trên má. Không phải là những giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự bế tắc, của nỗi sợ hãi một tương lai mịt mờ. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ, phải kiên cường như những gì Long vẫn tin tưởng ở cô. Nhưng thật khó để gạt bỏ đi những cảm xúc phức tạp này. Cô lại đưa tay mân mê chiếc vòng tay may mắn. Hơi ấm từ nó dường như truyền vào lòng bàn tay cô, mang theo một chút hy vọng mong manh. Cô sẽ không bỏ cuộc. Cô sẽ tìm cách. Cô sẽ tin vào tình yêu của mình, như Long đã tin. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ không chỉ là một kỷ niệm đẹp, mà sẽ là nền tảng vững chắc cho một tương lai, dù có xa cách, nhưng vẫn rực rỡ.

***

Trong khi Ngọc Linh đang vật lộn với những suy nghĩ và cảm xúc của mình ở căn hộ tập thể quen thuộc, thì buổi chiều cùng ngày, Long cũng đang chìm trong biển thông tin về các trường đại học tại TP. Hồ Chí Minh. Căn phòng của cậu, dù cùng nằm trong khu tập thể cũ kỹ với kiến trúc đơn giản, tường vôi bong tróc và hành lang chung hẹp, nhưng lại mang một phong thái riêng, gọn gàng và có phần trầm tĩnh hơn. Ánh nắng chiều đã bớt gay gắt, nhưng vẫn đủ để xuyên qua cửa sổ, chiếu những vệt sáng vàng cam lên chiếc bàn học của Long, nơi những tờ giấy ghi tên các trường đại học trải dài, lộn xộn.

Long không dùng sổ tay "Ước mơ tuổi 17" như Linh. Thay vào đó, cậu có một chiếc bảng trắng nhỏ dán trên tường, chi chít những gạch đầu dòng, những sơ đồ tư duy về các ngành học, điểm chuẩn, cơ hội nghề nghiệp. Trên bàn, chiếc laptop cá nhân của cậu cũng đang mở nhiều tab, hiển thị các trang web của Đại học Bách Khoa, Đại học Kinh tế, Đại học Ngoại Thương TP. Hồ Chí Minh. Long, với bản tính thực tế và có định hướng rõ ràng, luôn tiếp cận mọi vấn đề một cách logic và phân tích.

Cậu ngồi đó, dáng người cao ráo, bờ vai rộng hơi cúi xuống, đôi mắt hổ phách sâu thẳm chăm chú nhìn vào màn hình. Cây bút chì khắc tên 'Long' mà cậu vẫn thường dùng để ghi chú trong các giờ học, giờ đây nằm vắt vẻo trên tay, thỉnh thoảng lại được cậu xoay xoay nhẹ nhàng giữa các ngón tay thon dài. Mỗi lần bút chì chạm vào đầu ngón tay, một cảm giác quen thuộc lại ùa về, gợi nhớ những ngày tháng miệt mài ôn thi.

"Bách Khoa... Ngoại Thương..." Long lầm bầm, giọng trầm khẽ. Những ngành kỹ thuật, kinh tế luôn là lựa chọn hàng đầu của cậu. Cậu yêu thích sự chính xác của toán học, sự logic của các thuật toán, và khao khát được đóng góp vào sự phát triển của công nghệ. TP. Hồ Chí Minh, với nền kinh tế năng động và vô vàn cơ hội phát triển, luôn là điểm đến mơ ước của Long. Cậu hình dung ra mình đang làm việc trong một tập đoàn lớn, tạo ra những sản phẩm có giá trị, sống một cuộc sống tự lập và thành công.

Nhưng cũng giống như Linh, trong bức tranh tương lai đầy hứa hẹn ấy, một bóng hình quen thuộc lại hiện lên, làm xao động tâm trí cậu. "Nhưng còn Linh..." Cậu thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Hà Nội và Sài Gòn, hai đầu đất nước, hai thành phố phồn hoa, nhưng lại quá xa xôi đối với một mối tình vừa chớm nở.

Long gục đầu xuống bàn, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, che đi một phần khuôn mặt góc cạnh. Vẻ mặt cậu hiện rõ sự mệt mỏi và đầy suy tư. Cậu không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng những trận bão ngầm trong lòng cậu lúc này đang cuồn cuộn dữ dội. Cậu biết, mình phải đưa ra một quyết định quan trọng, không chỉ cho tương lai của bản thân mà còn cho tương lai của mối quan hệ với Linh.

Cậu nhắm mắt lại, những hình ảnh về Linh lại hiện lên rõ nét: nụ cười rạng rỡ của cô dưới nắng Hạ Long, đôi mắt to tròn long lanh khi cô cổ vũ cậu trong trận bóng, ánh mắt tin tưởng cô dành cho cậu đêm qua. "Anh đã nói rồi mà, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách..." Lời nói ấy của cậu đêm qua vẫn văng vẳng trong tai, như một lời hứa, một lời thề mà cậu phải giữ.

Mùi sách cũ thoang thoảng trong phòng, xen lẫn mùi hương đặc trưng của ngôi nhà, mùi bột giặt trên áo mẹ phơi trong hành lang. Những âm thanh sinh hoạt quen thuộc từ các căn hộ lân cận dường như xa xăm, không thể lọt vào tâm trí Long lúc này. Cậu đang ở trong một cuộc chiến nội tâm cam go. Định hướng nghề nghiệp rõ ràng, những cơ hội rộng mở ở TP. Hồ Chí Minh, một thành phố mà cậu luôn khao khát được đến để phát triển bản thân. Nhưng liệu những điều đó có đáng để đánh đổi bằng khoảng cách và nỗi nhớ nhung khôn nguôi với Linh?

Long không thể hình dung một cuộc sống đại học mà không có Linh. Không có những buổi sáng cùng nhau đến trường, không có những buổi hẹn hò ngắm biển Hạ Long, không có những lời động viên, an ủi từ cô. Tình yêu của cậu dành cho Linh là thứ tình cảm sâu sắc, không lay chuyển. Cậu đã từng nghĩ, chỉ cần có Linh, mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Nhưng giờ đây, khoảng cách địa lý lại là một thử thách quá lớn, quá cụ thể.

Cậu mở mắt, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên màn hình laptop, nhưng ánh mắt cậu lại không hề tập trung. "Hà Nội và Sài Gòn... Xa quá..." Cậu thì thầm một lần nữa, lần này giọng nói nặng trĩu hơn. Cậu biết Linh cũng đang lo lắng, cũng đang sợ hãi. Cậu không muốn cô phải lo lắng một mình. Cậu muốn là điểm tựa vững chắc cho cô. Nhưng ai sẽ là điểm tựa cho cậu trong những lúc này?

Long đứng dậy, đi lại quanh phòng. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, biểu hiện của sự áp lực đang đè nặng. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi những mái nhà tập thể cũ kỹ được bao phủ bởi ánh chiều tà. Phía xa xa, cậu có thể mường tượng ra biển Hạ Long, nơi cất giữ những kỷ niệm tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân rực rỡ này. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng ấy đang hóa thành những cơn bão lớn, đòi hỏi họ phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất.

Cậu với tay lấy cốc nước trên bàn, uống một hơi dài. Cảm giác lạnh từ nước lan tỏa trong cổ họng, giúp cậu tỉnh táo hơn một chút. Cậu không thể cứ mãi gục ngã trong những suy tư này. Cậu phải đối mặt. Cậu và Linh cần phải nói chuyện nghiêm túc, một lần nữa. Dù kết quả có thế nào, họ cũng phải cùng nhau tìm ra một con đường. Long hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách ánh lên một vẻ quyết đoán trở lại, dù vẫn còn vương vấn chút ưu tư. Cậu sẽ gặp Linh tối nay.

***

Tối hôm đó, không gian ấm cúng của Quán Cafe Sắc Màu trở thành nơi Long và Linh đối mặt với những lo lắng chất chồng. Quán được cải tạo từ một ngôi nhà cũ, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Không khí bên trong ấm áp lạ thường, với ánh đèn vàng dịu, những chiếc ghế sofa êm ái, và những chậu cây xanh treo tường điểm xuyết. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi, và những cuộc trò chuyện râm ran của khách hàng tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, tưởng chừng có thể xoa dịu mọi nỗi lo. Mùi cà phê đậm đà hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, nhưng lại không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng Long và Linh.

Cả hai ngồi đối diện nhau, giữa họ là hai ly cà phê bốc khói nhẹ và những tờ giấy ghi chú chi chít thông tin về các trường đại học. Long, với vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, cố gắng nở một nụ cười nhẹ. Linh thì có vẻ căng thẳng hơn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng chưa tan.

"Em xem mấy trường ở Hà Nội... có nhiều ngành hay lắm Long ạ," Linh bắt đầu, giọng cô cố gắng tỏ ra hào hứng, nhưng sự gượng gạo vẫn không thể che giấu. Cô đưa cho Long xem cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, nơi cô đã cẩn thận ghi chép từng thông tin. "Em thấy ngành Sư phạm Ngữ văn ở Đại học Sư phạm Hà Nội rất tốt, rồi cả Khoa Báo chí của trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn nữa. Còn có cả ngành Ngôn ngữ Anh của Đại học Ngoại ngữ nữa..." Cô liệt kê, đôi mắt sáng lên khi nói về những ước mơ của mình, nhưng ngay lập tức lại cụp xuống khi nghĩ đến khoảng cách.

Long lắng nghe, đôi mắt hổ phách của cậu chăm chú nhìn vào cuốn sổ của Linh. Cậu biết, những ngành học này là niềm đam mê cháy bỏng của cô. Cậu không muốn dập tắt ngọn lửa ấy.

"Anh thì vẫn muốn vào Bách Khoa hoặc Ngoại Thương ở Sài Gòn," Long nói, giọng cậu trầm ấm và điềm tĩnh, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. Cậu đưa cho Linh xem những tờ giấy ghi chú của mình, chi chít những con số, những phân tích. "Anh thấy ngành kỹ thuật và kinh tế ở đó có nhiều cơ hội phát triển. Hơn nữa, Sài Gòn là trung tâm kinh tế lớn nhất nước, rất thuận lợi cho định hướng sự nghiệp của anh sau này." Cậu giải thích một cách logic, nhưng ánh mắt cậu lại đầy lo lắng, liên tục liếc nhìn biểu cảm của Linh. Cậu cảm nhận được sự im lặng đang len lỏi giữa họ, nặng nề hơn cả mùi cà phê và tiếng nhạc acoustic.

Không khí trong quán cà phê dường như đặc quánh lại. Linh cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn mân mê quai ly cà phê còn nóng ấm. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Tiếng xay cà phê chợt nghe rõ hơn, tiếng nhạc acoustic du dương bỗng trở nên lạc lõng.

"Xa quá... Long ơi..." Linh khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn lại, nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua. Những lời nói ấy, dù chỉ là ba từ ngắn ngủi, lại chất chứa tất cả nỗi sợ hãi, sự bế tắc và cả nỗi buồn đang gặm nhấm tâm hồn cô. Đôi mắt cô rưng rưng, những giọt nước mắt chực trào ra, làm nhòe đi ánh đèn vàng dịu của quán. Cô không muốn khóc, nhưng cảm xúc lúc này quá đỗi mãnh liệt, không thể kìm nén.

Long nhìn cô, trái tim cậu đau thắt. Cậu biết, đây là điều không thể tránh khỏi. Cậu nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang cô, như một lời an ủi không lời. Cậu cảm nhận được sự run rẩy từ cô, và điều đó khiến cậu càng muốn là chỗ dựa vững chắc cho cô.

"Anh biết..." Long nói, giọng cậu trầm hơn, nhưng vẫn đầy kiên định. Cậu siết nhẹ tay Linh, cố gắng truyền đi tất cả sự bình yên mà cậu có. "Anh biết là xa. Nhưng chúng ta sẽ tìm cách, Linh à." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt đang đong đầy nước của cô, ánh mắt hổ phách của cậu ánh lên một vẻ kiên cường, không chút lay chuyển. "Tình yêu của chúng ta đủ lớn, phải không?"

Linh ngước lên nhìn Long, đôi mắt ướt đẫm. Trong ánh mắt cậu, cô nhìn thấy sự quyết tâm, nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm. Cô gật đầu nhẹ, không nói nên lời. Những giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén, lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay Long đang nắm chặt tay cô. Mùi hoa tươi trên bàn, mùi cà phê, mùi bánh ngọt bỗng trở nên vô vị. Lúc này, chỉ còn nỗi sợ hãi và hy vọng đang giao tranh trong lòng cô.

"Em sợ... sợ rằng mọi thứ sẽ thay đổi," Linh nức nở, giọng nói vỡ òa. "Sợ rằng chúng ta sẽ không còn được ở gần nhau như thế này nữa. Sợ rằng khoảng cách sẽ làm phai nhạt tình cảm của chúng ta." Cô siết chặt tay Long, như thể muốn níu giữ cậu lại, không để cậu rời xa. Nỗi sợ hãi về sự xa cách, về một mối tình yêu xa đầy thử thách, giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Long dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má Linh. "Đừng sợ, Linh. Anh sẽ không để điều đó xảy ra đâu." Lời nói của cậu không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề xuất phát từ tận đáy lòng. Cậu biết, chặng đường phía trước sẽ đầy chông gai. Sẽ có những lúc nhớ nhung đến quay quắt, những hiểu lầm không thể giải thích ngay lập tức, những đêm dài cô đơn. Nhưng cậu tin vào tình yêu của họ. Tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp dưới ánh nắng Hạ Long, tình yêu đã vượt qua biết bao thử thách của tuổi học trò.

Cậu vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh, rồi tựa trán vào trán cô. Hơi ấm từ cả hai truyền sang nhau, như một lời khẳng định về sự gắn kết không thể tách rời. Mặc dù câu hỏi về "làm thế nào để tìm cách" vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng trong khoảnh khắc này, sự hiện diện của Long, hơi ấm từ bàn tay cậu, và lời hứa kiên định của cậu đã tiếp thêm sức mạnh cho Linh.

Họ vẫn ngồi đó, tay vẫn nắm chặt, nhìn ra cửa sổ quán cà phê, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng một Hạ Long về đêm. Tương lai vẫn là một ẩn số mịt mờ, những chấm tròn trên bản đồ kia vẫn là những rào cản địa lý to lớn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, hơi ấm từ bàn tay của người kia là tất cả những gì họ cần để tin rằng, dù có phải đi qua bao nhiêu thử thách, tình yêu của họ sẽ vẫn rực rỡ như nắng Hạ Long, đủ mạnh mẽ để soi sáng con đường phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ