Rực rỡ thanh xuân
Chương 438

Làn Sóng Lo Âu: Tin Tức Điểm Thi Thử Rò Rỉ

3914 từ
Mục tiêu: Tạo ra cao trào tâm lý về sự lo lắng, hồi hộp chờ đợi kết quả thi thử sau kỳ thi Đại học.,Kiểm chứng sự kiên định của Long và Linh trước áp lực mới từ tin đồn điểm số, sau quyết định chung của họ ở chương trước.,Mở rộng tầm ảnh hưởng của áp lực thi cử ra toàn nhóm bạn, không chỉ riêng Long và Linh, thể hiện sự đa dạng phản ứng của mỗi người.,Thiết lập sự không chắc chắn và chuẩn bị tâm lý cho những diễn biến quan trọng ở Chương 440 (kết quả chính thức hoặc điểm chuẩn dự kiến), đẩy mạnh mạch truyện về phía cao trào mới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nam (cặp đôi), Phương (cặp đôi)
Mood: Tense, anxious, reflective, slightly romantic (Long-Linh dynamic)
Kết chương: [object Object]

Hạ Long về đêm, những ánh đèn vẫn lung linh như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất, trải dài đến tận chân trời, biểu tượng cho một tương lai rộng mở mà Long và Linh sẽ cùng nhau kiến tạo. Lời hẹn ước trên Cầu vượt bộ hành như một tấm bùa hộ mệnh, ôm trọn hai trái tim đang đập cùng nhịp đập, cùng một lý tưởng. Họ đã tìm thấy con đường, đã vẽ nên bản đồ cho hành trình sắp tới, tưởng chừng như mọi thứ đã sẵn sàng để đón chào một chương mới rực rỡ. Nhưng tuổi thanh xuân đâu thể thiếu những thử thách, những cơn sóng bất ngờ ập đến, để rồi tình yêu và niềm tin lại được tôi luyện, trở nên kiên cố hơn.

***

Tiếng chuông tan học cuối cùng vừa dứt, cả hành lang Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương đã ồn ào như một tổ ong vỡ. Tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói râm ran, tiếng sách vở xào xạc hòa cùng tiếng bóng rổ nảy trên sân từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Nắng chiều cuối tháng năm vẫn còn vương vấn trên sân trường lát gạch sạch sẽ, xuyên qua những tán cây cổ thụ rợp bóng, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Mùi phấn bảng còn đọng lại trong không khí, quyện với mùi giấy sách mới và thoảng hương cà phê từ căng tin, một hỗn hợp rất riêng của Ánh Dương.

Trong lớp học đã vắng đi một nửa, nhóm Long và Linh vẫn còn ngồi nán lại. Không khí không còn sôi động như mọi khi mà thay vào đó là sự xôn xao, bàn tán về một chủ đề nóng hổi hơn cả những trận bóng đá hay bộ phim mới ra rạp: điểm thi thử đại học. Điện thoại của học sinh không ngừng sáng lên, những con số điểm, những dự đoán về điểm chuẩn ngành hot, những bài đăng từ các hội nhóm ôn thi được truyền tay nhau với tốc độ chóng mặt.

Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày vốn chỉ biết cười và pha trò, giờ đây cũng nhăn nhó hẳn. Cậu ấy đưa chiếc điện thoại lên gần mặt, đôi mắt híp lại chăm chú đọc. “Trời ơi, thằng Nam bên lớp A vừa nhắn tin bảo điểm khối D trường Ngoại Thương cao ngất ngưởng luôn! Nó bảo năm nay khối D chắc phải 27 điểm mới có cửa đậu ngành Kinh tế đối ngoại. Kiểu này thì... kiểu này chắc tạch mất!” Giọng Hùng lanh lảnh, mang theo chút tuyệt vọng giả tạo, nhưng ánh mắt cậu ấy lại lộ rõ sự lo lắng thật sự.

Ngồi đối diện, Hoàng Thảo Mai với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc tết gọn gàng và cặp kính cận trên sống mũi, lập tức phản bác một cách lý trí. “Nhưng đây chỉ là điểm thi thử của một trường thôi mà, Hùng. Hơn nữa, nó chỉ là tin đồn, chưa phải thông tin chính thức từ Bộ Giáo dục hay trường công bố.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục, như muốn dùng sự bình tĩnh của mình để trấn an cái không khí đang dần trở nên căng thẳng.

Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng gật gù đồng tình. “Mai nói đúng đó. Mấy cái tin rò rỉ này toàn của mấy đứa hay suy diễn linh tinh thôi. Cứ bình tĩnh chờ thông báo chính thức đi.” Giọng Lan dứt khoát, hơi nhanh, toát lên vẻ thực tế và ít bị dao động. Cô ấy vẫn đang lướt điện thoại nhưng ánh mắt không hề lộ vẻ hoảng loạn, mà thay vào đó là sự tập trung vào một trò chơi trên màn hình.

Nhưng những lời trấn an ấy dường như chẳng mấy tác dụng với Ngọc Linh. Cô ấy ngồi cạnh Long, ánh mắt to tròn long lanh của cô dán chặt vào màn hình điện thoại của Mai, nơi hiển thị một bài đăng về điểm chuẩn dự kiến của một vài trường đại học top. Nét mặt xinh đẹp thường ngày rạng rỡ như ánh nắng giờ đây lại bao phủ bởi một đám mây lo lắng. Linh khẽ cắn môi dưới, đôi tay cô siết chặt vào nhau dưới gầm bàn. Tiếng xì xào bàn tán xung quanh, tiếng lướt điện thoại liên tục của các bạn như những mũi kim châm vào tâm trí cô. Dù đã cùng Long vạch ra bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu mục tiêu, nỗi sợ hãi vẫn len lỏi vào từng tế bào, khiến cô bồn chồn không yên.

“Long ơi,” Linh khẽ thì thầm, giọng cô trong trẻo nhưng giờ đây lại mang theo chút run rẩy. Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt phản chiếu sự bất an đang dâng trào trong lòng. “Nếu điểm chuẩn các trường mình chọn cao thế này thì... liệu chúng ta có vào được trường mình muốn không? Liệu những kế hoạch của chúng ta có... có còn thành hiện thực được nữa không?” Cô không nói hết câu, nhưng Long hiểu ý cô. Nỗi sợ lớn nhất của cô là sự chia cắt, là những lời hẹn ước đêm qua bỗng chốc trở thành xa vời.

Trần Hoàng Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh và khuôn mặt góc cạnh, lúc này vẫn giữ được sự bình thản đáng nể. Cậu ấy khẽ siết nhẹ bàn tay Linh đang đặt trên đùi mình, truyền cho cô một chút hơi ấm và trấn an. Cái siết tay ấy không chỉ là một hành động mà còn là một lời hứa im lặng, rằng cậu vẫn ở đây, vẫn là chỗ dựa vững chắc cho cô. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu lướt qua một vòng quanh lớp, nhìn những người bạn đang xôn xao, rồi dừng lại trên khuôn mặt lo lắng của Linh. Cậu ấy biết, bên trong mình cũng có chút bất an, một nỗi hồi hộp khó tả đang dấy lên, nhưng cậu không thể để nó biểu lộ ra ngoài, bởi Linh cần một điểm tựa.

“Đừng lo, Linh,” Long đáp, giọng cậu trầm ấm và chắc chắn, như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng ồn ào của lớp học. Cậu ấy dùng ngón cái khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô. “Đây mới chỉ là tin đồn thôi. Mấy cái thông tin trên mạng xã hội chưa được kiểm chứng thì cứ bỏ qua đi. Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi, đã học ngày học đêm, đã vạch ra đủ kế hoạch rồi còn gì. Và quan trọng nhất là, chúng ta có kế hoạch của riêng mình, đúng không?” Lời nói của Long tuy đơn giản nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một làn gió mát thổi tan đi đám mây u ám trong tâm trí Linh. Cậu ấy muốn nhắc nhở cô về những đêm dài thức trắng cùng nhau bên sách vở, về những buổi chiều tại Thư viện Thành phố, về ánh mắt đầy quyết tâm của cả hai khi cùng nhau tra cứu thông tin trường đại học. Cậu ấy muốn cô nhớ rằng, họ không hề đơn độc trong cuộc chiến này.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô vẫn còn vương vấn sự lo lắng, nhưng đã dịu đi phần nào. Cô gật đầu nhẹ, khẽ siết lại tay Long. Cô biết Long nói đúng, nhưng nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt, về những con số điểm có thể định đoạt số phận vẫn cứ bám riết lấy cô.

Nam và Phương, cặp đôi cũng đang ngồi gần đó, cũng đang thì thầm bàn tán. Nam, với vẻ điển trai và cao ráo của mình, thường ngày rất tự tin, giờ đây cũng nhíu mày. “Điểm khối A cũng căng không kém đâu, Phương ạ. Trường Bách Khoa mà cứ đà này chắc phải 28 rưỡi mới an toàn. Tớ đang run đây.” Phương, xinh xắn và dễ thương, gật đầu lia lịa. “Ừ, tớ cũng vậy. Mấy hôm nay cứ đọc mấy cái tin này là lại thấy hoảng. Không biết có đậu được trường mình thích không nữa.”

Tùng, Nguyễn Trọng Tùng, nam sinh có vẻ ngoài phong độ và luôn ăn mặc hợp thời trang, lại đang ngồi một mình ở góc lớp, tay cầm điện thoại, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng dòng tin. Cậu ấy không nói gì, nhưng vẻ mặt trầm tư của cậu cũng cho thấy cậu đang theo dõi sát sao tình hình. Tùng có vẻ tự tin hơn, nhưng sâu thẳm bên trong, có lẽ cậu cũng đang tính toán những bước đi tiếp theo cho riêng mình. Cậu ấy là người luôn có những thông tin nhanh nhạy nhất, và cậu ấy biết, những tin tức rò rỉ này, dù chưa chính thức, cũng phần nào phản ánh xu hướng chung của năm.

Long nhìn sang Tùng, rồi lại quay sang Linh. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu của một giai đoạn đầy thử thách. Từ những ánh mắt lo lắng, những tiếng thở dài của bạn bè, cậu cảm nhận được áp lực đang bao trùm lấy không chỉ riêng cậu và Linh, mà là cả một thế hệ học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của cuộc đời. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi cũng có những ngày giông bão, những cơn sóng lớn có thể cuốn trôi đi mọi dự định. Tuy nhiên, cậu tin rằng, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ không thể phá vỡ được bãi cát đã được vun đắp vững chắc bằng tình yêu và niềm tin. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi chứng kiến sự kiên cường của họ.

***

Tối muộn, Quán Cafe Sắc Màu vẫn tấp nập khách ra vào. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, cùng với tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần nhà hắt xuống, bao phủ lấy từng góc quán, nơi những cặp đôi thì thầm to nhỏ, những nhóm bạn rôm rả chuyện trò, hay những người làm việc tự do đang gõ lạch cạch trên bàn phím laptop.

Long và Linh tìm một góc khuất, quen thuộc như chính căn phòng của mình. Bàn của họ, thường ngày chất đầy sách vở và tài liệu ôn thi, nay lại đặt hai ly cà phê sữa đá và một đĩa bánh ngọt. Không gian quen thuộc, ấm cúng đó đáng lẽ phải xua đi mọi lo âu, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bám riết lấy Linh. Cô ấy liên tục kiểm tra điện thoại, lướt qua các hội nhóm học tập, đọc đi đọc lại những bình luận, những con số điểm thi thử được đăng tải. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự bồn chồn, mi tâm khẽ nhíu lại.

Long ngồi đối diện, kiên nhẫn nhìn cô. Cậu đã cố gắng hết sức để trấn an Linh ở trường, nhưng cậu hiểu, nỗi lo này không dễ gì biến mất. Cậu ấy biết rằng, Linh, với bản tính nhạy cảm và dễ dao động, cần nhiều hơn một lời động viên suông. Cậu ấy quan sát từng cử chỉ nhỏ của cô, từ cái cách cô vuốt màn hình điện thoại cho đến tiếng thở dài khe khẽ. Cậu ấy muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, nhưng cậu biết, lúc này, cô cần được lắng nghe, cần được giãi bày.

“Tùng vừa gửi một bài báo nói về xu hướng điểm thi năm nay, Long ạ,” Linh đột nhiên cất tiếng, giọng cô vẫn còn chút mệt mỏi. Cô ấy đặt điện thoại xuống, đẩy nhẹ về phía Long. “Họ phân tích dựa trên phổ điểm thi thử của các trường chuyên, và kết luận là… rất căng thẳng. Đặc biệt là những ngành hot như Kinh tế, Công nghệ thông tin… có vẻ như điểm chuẩn sẽ tăng vọt.” Cô ấy thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. “Em không biết liệu chúng ta có đủ khả năng để cạnh tranh không nữa.”

Long cầm lấy chiếc điện thoại, lướt qua bài báo mà Tùng đã gửi. Cậu ấy đọc kỹ từng dòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Bên trong, một cơn sóng lo lắng khẽ dâng lên, nhưng cậu nhanh chóng dập tắt nó. Cậu ấy biết, những phân tích này dù có cơ sở đến đâu thì cũng chỉ là dự đoán. Quan trọng hơn, cậu ấy không muốn Linh cảm thấy tuyệt vọng.

“Thực ra, những bài phân tích này cũng chỉ là dự đoán thôi, Linh ạ,” Long nói, giọng cậu ấy vẫn đều đều, cố gắng truyền sự bình tĩnh cho cô. Cậu đặt điện thoại xuống, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn. Bàn tay Linh hơi lạnh, và cậu ấy khẽ xoa nhẹ. “Chúng ta đã chọn những trường và ngành phù hợp với năng lực của cả hai rồi. Hơn nữa, chúng ta đã cố gắng rất nhiều. Em tin vào nỗ lực của mình chứ? Em tin vào những gì chúng ta đã cùng nhau làm không?”

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn của cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Cô ấy khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi. “Em tin… Em tin vào nỗ lực của mình, em tin vào anh. Nhưng em sợ, Long ạ. Em sợ rằng mọi cố gắng sẽ không đủ, sợ rằng thực tế sẽ quá khắc nghiệt. Em sợ rằng chúng ta sẽ phải xa nhau, mỗi người một nơi. Khi em nghĩ đến việc một trong hai đứa không thể vào được trường ở cùng thành phố, hoặc tệ hơn là không đậu được nguyện vọng mình mong muốn… em lại thấy trống rỗng.”

Giọng Linh nhỏ dần, mang theo sự buồn bã và một nỗi sợ hãi sâu thẳm. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ đến từ việc trượt đại học, mà còn đến từ viễn cảnh phải đối mặt với một tương lai không có Long bên cạnh. Đối với cô, Long không chỉ là người yêu, mà còn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, là người cùng cô xây dựng mọi ước mơ, mọi kế hoạch. Cái ý nghĩ phải đối mặt với đại học, với một thành phố mới mà không có Long, là một viễn cảnh đau đớn mà cô không muốn đối mặt. Cô ấy biết, dù đã hứa hẹn nhiều điều, nhưng những con số điểm kia lại là một rào cản quá lớn, quá khách quan để có thể vượt qua chỉ bằng tình yêu.

Long siết chặt tay Linh hơn, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào mắt cô, đầy kiên định và ấm áp. “Linh, em nghe anh nói này. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, dù kết quả có thế nào, anh cũng sẽ không để em một mình. Chúng ta đã hứa với nhau rồi, đúng không? Miễn là chúng ta ở cùng một thành phố, dù là đâu cũng được. Và nếu có lỡ không được như ý, chúng ta cũng sẽ tìm cách khác. Luôn luôn có cách. Điều quan trọng nhất là chúng ta luôn tin tưởng vào nhau, và luôn ở bên nhau.”

Lời nói của Long, giọng điệu trầm ấm của cậu, cùng với cái siết tay đầy tình cảm, dần dần xoa dịu những cơn sóng lo âu đang cuộn trào trong lòng Linh. Cô ấy cảm nhận được sự vững chãi từ cậu, như một bến bờ bình yên giữa đại dương sóng gió. Cô ấy biết Long cũng đang lo lắng, nhưng cậu ấy luôn cố gắng mạnh mẽ để trở thành chỗ dựa cho cô. Sự kiên định của Long là điều mà cô trân trọng nhất.

“Em biết,” Linh thì thầm, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười yếu ớt. “Em tin anh. Em tin vào chúng ta.” Cô ấy tựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của cậu ấy, mùi của nắng, của sách vở và của sự bình yên. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng trò chuyện vẫn râm ran, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như thu nhỏ lại, chỉ còn lại hai người họ, hai trái tim đang cố gắng bám víu vào nhau để vượt qua cơn bão tin đồn. Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh, ánh mắt cậu hướng về phía xa, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh. Cậu ấy biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều điều bất ngờ, nhưng cậu tin rằng, tình yêu của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối. Nỗi lo sợ của Linh về việc 'không đủ giỏi' hoặc 'phải xa nhau' có thể trở thành một thử thách thực sự khi kết quả chính thức được công bố ở Chương 440, nhưng sự kiên định của Long trong việc trấn an Linh, mặc dù bản thân cũng bất an, khẳng định vai trò chỗ dựa vững chắc của cậu, điều này sẽ rất quan trọng trong những chương căng thẳng sắp tới.

***

Đêm khuya, căn hộ tập thể cũ của Lê Ngọc Linh chìm trong tĩnh lặng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng rao hàng từ dưới đường vọng lên một cách xa xăm. Mùi hương quen thuộc của gia đình, thoảng mùi sách vở và giấy cũ, bao trùm lấy không gian. Ánh đèn ngủ hắt hiu từ chiếc đèn bàn nhỏ, tạo nên một quầng sáng mờ ảo trong căn phòng. Linh nằm trằn trọc trên giường, đôi mắt to tròn mở thao láo nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt cũ kỹ như những con sông uốn lượn trong trí tưởng tượng của cô.

Dù đã được Long trấn an, nhưng nỗi sợ hãi vẫn len lỏi, bám riết lấy tâm trí cô. Những con số điểm thi thử, những bài phân tích xu hướng, những lời bàn tán xôn xao của bạn bè cứ lẩn quẩn trong đầu Linh, tạo thành một mớ hỗn độn khó gỡ. Cô ấy cảm thấy nặng trĩu, từng thớ thịt như bị trói buộc bởi một sợi dây vô hình của sự lo lắng. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại hình dung ra cảnh mình và Long, mỗi người một thành phố, mỗi người một con đường, những lời hẹn ước đêm qua bỗng chốc trở thành lời nói gió bay.

Cô khẽ trở mình, tấm chăn mỏng cũng không đủ để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo từ bên trong. Cô biết Long đã cố gắng hết sức để mạnh mẽ, để là chỗ dựa cho cô. Nhưng cô cũng cảm nhận được sự bất an tiềm ẩn trong ánh mắt cậu, trong cái siết tay tuy vững chãi nhưng cũng có chút gượng gạo. Cô tự hỏi, liệu mình có quá yếu đuối không? Liệu nỗi lo lắng của cô có làm Long thêm gánh nặng không?

“Liệu chúng ta có đủ giỏi để cùng nhau bước tiếp không, Long?” Linh khẽ thì thầm trong màn đêm tĩnh mịch, giọng cô lạc đi trong sự trống rỗng. “Liệu những gì chúng ta đã cố gắng có thực sự đủ để vượt qua tất cả những rào cản này không?” Cô ấy biết mình đã học rất chăm chỉ, Long cũng vậy. Nhưng cuộc thi đại học không chỉ là sự chăm chỉ, mà còn là may mắn, là chiến thuật, là áp lực tâm lý. Và đôi khi, những thứ đó lại nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.

Cô đưa tay với lấy cuốn sổ tay nhỏ đặt trên đầu giường. Cuốn sổ “Ước mơ tuổi 17”, bìa đã sờn cũ, bên trong ghi chép đủ thứ từ những công thức toán học, những bài thơ yêu thích, cho đến những dòng nhật ký vụng về về tình yêu đầu đời của cô và Long. Cô vuốt ve bìa sổ, cảm nhận sự quen thuộc từ những trang giấy đã ngả màu thời gian. Mở đến trang ghi những nguyện vọng của mình và Long, những cái tên trường đại học, những ngành học mơ ước, những dòng chữ về một tương lai tươi sáng ở một thành phố biển khác.

“Mình không thể để mọi chuyện tan vỡ được…” Linh tự nhủ, giọng cô giờ đây mang theo chút kiên quyết, dù vẫn còn pha lẫn sự yếu đuối. Cô nhìn vào những dòng chữ viết tay của mình, những ước mơ giản dị nhưng lại vô cùng thiêng liêng. Tình yêu của cô và Long, những lời hẹn ước của họ, không thể bị đánh đổi bằng những con số vô tri. Dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc cô cảm thấy muốn bỏ cuộc, muốn buông xuôi. Nhưng mỗi khi nghĩ đến Long, đến ánh mắt kiên định của cậu, đến những lời hứa họ đã trao nhau, một sức mạnh vô hình lại trỗi dậy trong lòng cô.

Nỗi lo sợ của Linh về việc 'không đủ giỏi' hoặc 'phải xa nhau' có thể trở thành một thử thách thực sự khi kết quả chính thức được công bố ở Chương 440, nhưng sự kiên định của Long trong việc trấn an Linh, mặc dù bản thân cũng bất an, khẳng định vai trò chỗ dựa vững chắc của cậu, điều này sẽ rất quan trọng trong những chương căng thẳng sắp tới. Cô khẽ mỉm cười trong bóng tối, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Cô gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào lòng. Dù có chuyện gì xảy ra, dù những cơn sóng lo âu có ập đến mạnh mẽ đến đâu, cô tin rằng, tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Và đêm nay, dù không thể chợp mắt, cô vẫn có một niềm tin mãnh liệt, rằng một thành phố mới, một khởi đầu mới đang chờ đợi họ, và họ sẽ cùng nhau biến nó thành nơi tuyệt vời nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ