Rực rỡ thanh xuân
Chương 446

Bản Đồ Tương Lai: Lựa Chọn Giữa Lý Trí Và Trái Tim

2943 từ
Mục tiêu: Dựa trên điểm số đã có, Long và Linh cùng nhau liệt kê, phân tích các trường đại học phù hợp với năng lực và nguyện vọng của mỗi người.,Khắc họa quá trình cân nhắc kỹ lưỡng giữa ngành học yêu thích và khoảng cách địa lý, làm nổi bật sự đấu tranh nội tâm của cả hai.,Kiểm chứng sự bền vững của tình yêu Long - Linh khi đối mặt với những quyết định quan trọng về tương lai.,Củng cố sự trưởng thành của nhân vật qua cách họ đối diện với thực tế và cùng nhau tìm kiếm giải pháp.,Dẫn dắt mạch truyện đến giai đoạn chuẩn bị đưa ra quyết định cuối cùng về nguyện vọng đại học.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai
Mood: Thoughtful, hơi căng thẳng nhưng vẫn lãng mạn và tràn đầy sự ủng hộ lẫn nhau.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng cuối chiều dần ngả vàng, hắt lên khuôn mặt suy tư của cả hai. Dù kết quả thi đã mang lại niềm vui vỡ òa, nhưng giờ đây, niềm vui ấy lại hòa lẫn với những lo lắng mới, những trăn trở về tương lai. Họ đã đối mặt với nỗi sợ hãi, và từ đó, tìm thấy sức mạnh để tiến về phía trước, cùng nhau. Dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường mỗi người có rẽ ngang về đâu, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ là một ngọn hải đăng, soi sáng cho họ trong hành trình trưởng thành. Họ đã hứa, và lời hứa ấy, giờ đây, còn quý giá hơn bất cứ điều gì. Cuộc sống của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây không chỉ còn là những cảm xúc bồng bột, mà đã được thử thách và củng cố bằng những nỗi lo âu, những cam kết chân thành. Long và Linh, hai trái tim cùng chung nhịp đập, đã sẵn sàng đối mặt với con đường phía trước. Lời hẹn ước dưới bầu trời đêm Hạ Long, và giờ là kết quả thi đại học trong tay, sẽ là điểm tựa vững chắc, mở ra cánh cửa cho một hành trình mới, nơi họ sẽ trưởng thành và khám phá thế giới đại học, nhưng vẫn luôn giữ trọn vẹn lời hứa yêu thương. Những con số trên tờ giấy này không chỉ là điểm số, mà là những cánh cửa đầu tiên, mở ra vô vàn lựa chọn, vô vàn thách thức mới cho tình yêu và ước mơ của họ. Quan trọng hơn cả điểm số, là quyết định sắp tới về nguyện vọng, một quyết định sẽ định hình tương lai của cả hai, và cả mối quan hệ của họ.

***

Rời khỏi căn phòng tư vấn với bầu không khí căng như dây đàn, Long và Linh quyết định tìm một nơi yên tĩnh hơn để tiếp tục cuộc "đối thoại tương lai" của mình. Quán Cafe Sắc Màu, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại nằm sâu trong con hẻm nhỏ, luôn là lựa chọn hàng đầu của cả hai khi cần sự riêng tư và một chút bình yên. Mặt tiền quán sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi những tán cây xanh mướt rủ bóng. Bước vào bên trong, mùi cà phê đậm đà quyện lẫn hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, cùng với tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn bỗng chốc nhẹ nhõm hơn.

Long và Linh chọn một góc khuất, bên cạnh khung cửa sổ lớn nơi ánh nắng chiều muộn đang dịu dàng rọi vào, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ. Họ đặt xuống bàn những tờ giấy ghi điểm thi và danh sách dài dằng dặc các trường đại học, ngành học mà Long đã in ra từ sáng sớm. Không khí ban đầu có chút căng thẳng, nhưng ngay khi Long mở chiếc laptop và Linh trải những tờ giấy ghi chú của mình, sự tập trung đã nhanh chóng thay thế nỗi lo lắng.

“Điểm của cậu khá tốt, Linh,” Long mở lời, giọng cậu trầm ấm, tay lướt trên bàn phím. “Với ngành Sư phạm Tiếng Anh, cậu có thể cân nhắc Đại học Sư phạm Hà Nội, Đại học Ngoại ngữ – Đại học Quốc gia Hà Nội, hoặc thậm chí là Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh nếu cậu muốn một trải nghiệm khác biệt.” Cậu nói, mắt vẫn dán vào màn hình, nhưng tay thì chỉ vào từng dòng trên tờ giấy trước mặt Linh, như một giảng viên đang chỉ dẫn học trò. Sự tỉ mỉ, cẩn trọng của Long luôn khiến Linh cảm thấy yên tâm.

Linh gật đầu, môi mím chặt. “Tớ cũng đã tìm hiểu qua rồi. Sư phạm Hà Nội là ước mơ của tớ từ lâu. Nhưng còn cậu thì sao? Bách Khoa Hà Nội vẫn là ưu tiên số một chứ?” Cô hỏi, ánh mắt lấp lánh sự tò mò và một chút lo lắng. Cô biết Bách Khoa là mục tiêu lớn nhất của Long, nhưng cũng là một trong những trường có điểm chuẩn cao nhất.

Long khẽ nhíu mày, tay cầm cây bút chì khắc tên mình, một món quà từ Linh vào sinh nhật năm mười sáu tuổi, và gạch nhẹ một đường dưới dòng chữ "Đại học Bách Khoa Hà Nội – Ngành Công nghệ thông tin". “Đúng vậy, Bách Khoa vẫn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ vì ngành học mà còn vì môi trường đào tạo. Nhưng cũng có vài trường khác chuyên về công nghệ thông tin ở TP.HCM rất mạnh, như Đại học Khoa học Tự nhiên hay Đại học Công nghệ Thông tin. Cần phải xem xét kỹ lưỡng về chương trình đào tạo, cơ hội việc làm sau này nữa.” Long luôn là người nhìn xa trông rộng, cậu không chỉ nghĩ về hiện tại mà còn về cả tương lai. Cậu không chỉ liệt kê, mà còn phân tích, so sánh từng khía cạnh nhỏ nhất.

Linh nhìn cậu, cảm thấy như mình đang đứng trước một biển thông tin khổng lồ. Với cô, việc chọn trường đã đủ khó khăn rồi, nhưng Long lại phải cân nhắc cả những yếu tố vĩ mô hơn. “Nếu Bách Khoa Hà Nội và Sư phạm Hà Nội thì chúng ta sẽ ở cùng một thành phố, dù có thể khác khu vực. Như vậy cũng đỡ lo hơn.” Cô khẽ nói, giọng hơi nhỏ lại, như đang tự trấn an chính mình.

Long nghe vậy, ánh mắt hổ phách của cậu khẽ nhìn sang Linh, một cái nhìn đầy thấu hiểu. Cậu biết, dù cậu có lý trí đến đâu, thì Linh vẫn là một cô gái với trái tim nhạy cảm, luôn đặt tình cảm lên trên mọi tính toán. “Anh hiểu điều đó. Và anh cũng đang cân nhắc các lựa chọn khác trong Hà Nội nữa. Ví dụ như Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông, hay Đại học Công nghệ – Đại học Quốc gia Hà Nội. Điểm số của anh đủ để vào những trường đó, và chất lượng cũng rất tốt. Nhưng so với Bách Khoa, có thể chương trình học sẽ không chuyên sâu bằng ở một số lĩnh vực.” Cậu phân tích rành mạch, từng câu từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, thể hiện sự đấu tranh nội tâm giữa đam mê cá nhân và mong muốn được ở gần người mình yêu.

Linh lắng nghe, cô cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng trong lời nói của Long. Cậu luôn đặt cô lên hàng đầu, luôn cố gắng tìm ra giải pháp tốt nhất cho cả hai. “Đừng vì em mà từ bỏ ước mơ của mình, Long ạ. Em không muốn anh phải hối tiếc sau này.” Cô khẽ đặt tay lên cánh tay Long, ánh mắt cô chân thành như chưa bao giờ. Cô biết, nếu Long vì cô mà chọn một con đường ít đam mê hơn, thì sau này, dù ở gần, liệu cả hai có thực sự hạnh phúc trọn vẹn?

Long mỉm cười nhẹ, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, xoa nhẹ ngón cái lên mu bàn tay cô. “Đó không phải là từ bỏ, Linh à. Đó là cân nhắc. Tình yêu của chúng ta cũng là một phần quan trọng trong tương lai của anh. Anh sẽ không bao giờ hối tiếc vì đã chọn một con đường có em đi cùng. Quan trọng là chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường tốt nhất, không phải là con đường dễ dàng nhất.” Cậu nói, ánh mắt kiên định và ấm áp, như nắng Hạ Long giữa trưa, xua tan đi những đám mây u ám trong lòng Linh.

Hai người tiếp tục lướt qua các trang web tuyển sinh, so sánh điểm chuẩn của những năm trước, phân tích chương trình học, cơ hội nghề nghiệp. Long đưa ra những câu hỏi sắc bén về lộ trình học tập, còn Linh thì chú ý đến môi trường sinh hoạt, các hoạt động ngoại khóa. Cứ thế, từng lựa chọn được khoanh tròn, hoặc gạch bỏ, trên tờ danh sách dài dằng dặc. Tiếng bút chì của Long lướt nhẹ trên giấy, thỉnh thoảng lại dừng lại, điểm thêm vài gạch đầu dòng phân tích. Mùi cà phê và bánh ngọt hòa quyện, như xoa dịu đi sự căng thẳng, mang đến một cảm giác vừa học thuật, vừa lãng mạn. Họ đang cùng nhau vẽ nên tấm bản đồ cho tương lai, từng đường nét, từng con chữ đều thấm đẫm tâm huyết và hy vọng.

Ánh nắng ngoài khung cửa sổ dần yếu đi, nhường chỗ cho sắc hoàng hôn ửng hồng. Quán Cafe Sắc Màu bắt đầu lên đèn, những chùm đèn vàng dịu hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn hơn. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giờ đây có thêm một vài giọng hát trầm bổng, như kể một câu chuyện tình yêu dịu dàng. Long và Linh vẫn ngồi đó, những tờ giấy trải kín mặt bàn, chiếc laptop vẫn mở, nhưng sự tập trung của họ đã chuyển từ việc phân tích lý trí sang một vấn đề nan giải hơn: khoảng cách.

“Nếu cậu vào Bách Khoa Hà Nội, và tớ vào Sư phạm Hà Nội thì tốt quá… như vậy chúng ta sẽ không phải xa nhau quá nhiều,” Linh khẽ nói, giọng cô đầy tiếc nuối, ánh mắt cô dán vào một dòng chữ trên màn hình. “Nhưng nếu tớ chọn ngành Du lịch, có một trường ở Đà Nẵng rất hay… chương trình học rất hấp dẫn, và cơ hội thực tập cũng lớn. Liệu chúng ta có thể…?” Cô bỏ lửng câu nói, ánh mắt rụt rè nhìn Long, như sợ hãi phải đối mặt với câu trả lời. Nỗi sợ hãi phải xa Long, một nỗi sợ vô hình nhưng luôn hiện hữu trong tâm trí cô, giờ đây lại hiện rõ mồn một. Cô cảm thấy trái tim mình như bị giằng xé giữa ước mơ cá nhân và mong muốn được ở bên người mình yêu.

Long khẽ thở dài, cậu nắm lấy bàn tay Linh, vuốt nhẹ mu bàn tay cô. Sự ấm áp từ lòng bàn tay Long truyền sang, như một liều thuốc an thần nhẹ nhàng. “Chúng ta đã nói về điều này rồi, Linh. Dù xa cách, tình cảm của chúng ta sẽ không thay đổi. Quan trọng là chúng ta tin tưởng nhau.” Giọng Long vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, như một con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, xoa dịu đi những lo âu trong lòng cô. “Chúng ta sẽ tìm cách. Gọi điện thoại mỗi ngày, video call thường xuyên, cuối tuần thăm nhau, hay nghỉ lễ chúng ta lại gặp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, sẽ luôn là điểm hẹn.”

Linh cúi đầu, mi mắt rủ xuống, che đi đôi mắt đang long lanh nước. “Nhưng mà… tớ vẫn lo lắm. Mọi thứ sẽ khác nhiều. Sẽ có những lúc tớ cảm thấy cô đơn, những lúc tớ muốn có cậu ở bên cạnh mà không được. Và cậu cũng vậy… liệu chúng ta có đủ mạnh mẽ để vượt qua không?” Cô khẽ siết chặt tay Long, những ngón tay cô lạnh ngắt, thể hiện sự bất an đang xâm chiếm tâm hồn. Trong tâm trí cô, những viễn cảnh về một mối quan hệ xa cách hiện lên, đầy rẫy những thử thách và nước mắt. Liệu tình yêu của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ có đủ sức chống chọi với bão tố của thời gian và khoảng cách?

Long không nói gì, cậu chỉ im lặng nhìn cô. Ánh mắt cậu thấp thoáng một nỗi bận lòng, nhưng cậu nhanh chóng che giấu nó, thay vào đó là sự quyết tâm. Cậu hiểu nỗi sợ hãi của Linh, vì chính cậu cũng có những lo lắng tương tự. Nhưng cậu biết, lúc này, cậu phải là điểm tựa vững chắc cho cô. Cậu nhẹ nhàng rút tay ra, rồi lấy trong cặp một cuốn sổ nhỏ đã cũ, bìa màu xanh ngọc, in hình một cây bút chì và vài ngôi sao lấp lánh. Đó là cuốn “Sổ tay Ước mơ tuổi 17” mà Linh đã cẩn thận ghi chép từ những ngày đầu cấp ba. Long lật tìm đến một trang đã ố vàng, nơi Linh đã cẩn thận viết những dòng chữ nắn nót, vẽ những hình trái tim và những ngôi nhà nhỏ, phác họa một “tương lai rực rỡ bên nhau”.

“Em còn nhớ trang này không, Linh?” Long chỉ vào dòng chữ: *“Tương lai của chúng ta, Long và Linh, sẽ rực rỡ như ánh nắng Hạ Long, cùng nhau khám phá thế giới, cùng nhau xây dựng ước mơ.”* Cậu mỉm cười. “Chúng ta đã hứa với nhau rất nhiều điều, và lời hứa đó không phải là một lời nói suông. Nó sẽ là kim chỉ nam cho mọi quyết định sắp tới. Chúng ta không chỉ yêu nhau vì gần gũi, mà vì chúng ta là một phần của nhau, vì chúng ta cùng chia sẻ những ước mơ và hoài bão.”

Linh nhìn những dòng chữ của chính mình, những ký ức ngọt ngào của tuổi học trò ùa về. Cô nhớ những buổi chiều Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những trận bóng mà cô nhiệt tình cổ vũ, và cả những lúc họ cùng nhau ngắm hoàng hôn trên biển Hạ Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, đã thấm sâu vào tâm hồn cô tự lúc nào. Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng giờ đây không còn là nước mắt của sự sợ hãi, mà là của sự xúc động và niềm tin.

Long lấy điện thoại, cậu gõ nhanh một tin nhắn. Cậu biết, trong những lúc bối rối như thế này, một lời khuyên khách quan từ bên ngoài sẽ rất hữu ích. Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên. Là Mai.

“*Long, cậu hỏi về ngành Du lịch ở Đà Nẵng á? Tớ có bạn đang học ở đó. Ngành đó mạnh lắm, cơ hội việc làm sau này cũng rộng mở. Nếu Linh thực sự yêu thích, đó là một lựa chọn tốt. Còn về khoảng cách… tớ nghĩ tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua thôi. Cứ hỏi Linh xem cô ấy có thực sự muốn không đã. Đừng vì tớ mà từ bỏ ước mơ của mình nhé!*”

Long đọc tin nhắn cho Linh nghe, giọng Mai trong tin nhắn đầy nhiệt tình và chân thành, như đang truyền thêm sức mạnh cho cả hai. Linh mỉm cười qua dòng nước mắt. “Mai nói đúng. Em… em nghĩ em muốn theo đuổi ngành Sư phạm Tiếng Anh, hoặc Du lịch. Đó là những gì em thực sự đam mê.” Cô lau nước mắt, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn rất nhiều. Cô biết, Long cũng vậy, cậu cũng có ước mơ của riêng mình. Và họ đã hứa sẽ ủng hộ nhau.

“Vậy thì tốt,” Long nói, ánh mắt cậu lấp lánh niềm vui. Cậu gấp cuốn sổ tay lại, như cất giữ những ước mơ vào sâu trong tim. “Bây giờ, chúng ta đã có một danh sách rút gọn. Chúng ta sẽ dành vài ngày tới để tìm hiểu sâu hơn về từng trường, từng ngành, và quan trọng nhất là lắng nghe tiếng nói từ trái tim mình. Không ai có thể quyết định thay chúng ta, Linh ạ. Đây là cuộc đời của chúng ta, và chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện này.”

Hai người ngồi im lặng một lúc, cùng nhìn vào tờ giấy đã được khoanh tròn và gạch bỏ rất nhiều lựa chọn. Những con số và chữ viết nguệch ngoạc trên đó không chỉ là thông tin, mà là những lựa chọn định mệnh, những cánh cửa tương lai đang chờ họ mở ra. Dù đã có những cam kết, nỗi lo lắng về khoảng cách vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh, và cả Long, cho thấy những thử thách thực sự của mối quan hệ xa cách sẽ không hề dễ dàng. Họ đã thu hẹp danh sách các nguyện vọng, nhưng quyết định cuối cùng vẫn chưa được đưa ra, vẫn còn đó một sự lưỡng lự, một sự chờ đợi cho những lời khuyên từ gia đình, hoặc có lẽ là để trái tim cả hai thực sự lên tiếng rõ ràng nhất. Bầu không khí trong quán cà phê ấm áp, lãng mạn, nhưng trong lòng Long và Linh, một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm, cùng với những câu hỏi lớn vẫn còn bỏ ngỏ về tương lai, về con đường họ sẽ đi, và về tình yêu của họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ