Rực rỡ thanh xuân
Chương 447

Những Lời Khuyên Định Hướng: Trái Tim & Con Đường

4041 từ
Mục tiêu: Long và Linh chủ động tìm kiếm lời khuyên từ những người đáng tin cậy (gia đình, thầy cô) để đưa ra quyết định cuối cùng về nguyện vọng đại học.,Khắc họa các góc nhìn khác nhau từ gia đình và thầy cô về định hướng tương lai, làm phong phú thêm các yếu tố mà Long và Linh cần cân nhắc.,Làm nổi bật sự trưởng thành của Long và Linh qua việc lắng nghe, phân tích và tổng hợp thông tin từ nhiều nguồn.,Củng cố quyết tâm của Long và Linh trong việc duy trì mối quan hệ bất chấp những thử thách về khoảng cách.,Dẫn dắt mạch truyện đến giai đoạn Long và Linh đã có đủ thông tin để đưa ra quyết định cuối cùng về trường đại học.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Lê Thanh Hương, Lê Quang Minh, Nguyễn Thị Bích, Nguyễn Lan Anh
Mood: Nghiêm túc, suy tư, tình cảm, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Bầu không khí trong quán cà phê ấm áp, lãng mạn, nhưng trong lòng Long và Linh, một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm, cùng với những câu hỏi lớn vẫn còn bỏ ngỏ về tương lai, về con đường họ sẽ đi, và về tình yêu của họ. Hai người ngồi im lặng một lúc, cùng nhìn vào tờ giấy đã được khoanh tròn và gạch bỏ rất nhiều lựa chọn. Những con số và chữ viết nguệch ngoạc trên đó không chỉ là thông tin, mà là những lựa chọn định mệnh, những cánh cửa tương lai đang chờ họ mở ra. Dù đã có những cam kết, nỗi lo lắng về khoảng cách vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh, và cả Long, cho thấy những thử thách thực sự của mối quan hệ xa cách sẽ không hề dễ dàng. Họ đã thu hẹp danh sách các nguyện vọng, nhưng quyết định cuối cùng vẫn chưa được đưa ra, vẫn còn đó một sự lưỡng lự, một sự chờ đợi cho những lời khuyên từ gia đình, hoặc có lẽ là để trái tim cả hai thực sự lên tiếng rõ ràng nhất.

Ánh nắng chiều cuối hạ hắt qua khung cửa kính lớn của Quán Cafe Sắc Màu, đổ một vệt vàng cam lên mái tóc Linh, khiến cô trông như được bao phủ bởi một vầng hào quang mỏng manh. Cô khẽ thở dài, ngón tay vẫn miết nhẹ trên những dòng chữ của chính mình trong cuốn sổ tay xanh ngọc. Mặc dù đã có những lời an ủi từ Long và tin nhắn đầy nhiệt tình của Mai, trái tim cô vẫn như bị thắt lại bởi vô vàn nút thắt mang tên "tương lai". Những cái tên trường, tên ngành vẫn nhảy múa trong tâm trí, mỗi cái tên lại gợi lên một viễn cảnh khác nhau, một con đường khác, và kèm theo đó là một nỗi lo lắng mới.

“Em vẫn thấy băn khoăn quá, Long à,” Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ dần như sợ làm vỡ tan không gian yên tĩnh đang bao trùm lấy hai người. Cô ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một sự bất lực rất đỗi trẻ con. “Nhiều lựa chọn, nhưng mỗi lựa chọn lại có cái được cái mất. Em sợ mình chọn sai, sợ sau này phải hối hận.” Cô siết nhẹ tay Long, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ bàn tay cậu.

Long im lặng lắng nghe. Cậu hiểu cảm giác của Linh hơn ai hết. Chính cậu cũng đang đứng trước ngã ba đường, với vô vàn những con đường rẽ nhánh, mỗi con đường đều hứa hẹn những điều thú vị nhưng cũng tiềm ẩn không ít thử thách. Ánh mắt cậu dán vào tờ danh sách các trường đại học đã được thu hẹp, những gạch xóa và khoanh tròn chi chít trên trang giấy như một tấm bản đồ đầy rối ren. Cậu cũng sợ. Sợ không thể giữ lời hứa, sợ tình yêu của họ không đủ lớn để vượt qua mọi sóng gió. Nhưng cậu biết, lúc này, cậu không được phép thể hiện sự yếu đuối đó. Cậu phải là điểm tựa cho cô.

“Anh cũng vậy, Linh ạ,” Long đáp, giọng cậu trầm ấm, trấn an. “Tương lai là một ẩn số, không ai có thể biết trước điều gì sẽ xảy ra. Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị tốt nhất cho nó.” Cậu đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm của cô, hành động đó như một lời khẳng định không lời. “Có lẽ chúng ta nên hỏi ý kiến những người có kinh nghiệm hơn. Bố mẹ, và cả cô Lan Anh nữa.” Cậu nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra con hẻm nhỏ bên ngoài, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ rơi theo làn gió nhẹ. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar vang lên, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho những suy tư chất chứa trong lòng hai người. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt thoảng nhẹ, cố gắng xoa dịu đi nỗi bồn chồn trong lòng họ.

Linh nghe Long nói, mắt cô sáng lên. “Đúng rồi! Cô Lan Anh! Sao em không nghĩ ra chứ?” Cô reo lên, sự nhiệt tình vốn có của cô dần quay trở lại, xua đi phần nào những lo lắng. “Cô ấy luôn là người công bằng và khách quan nhất. Cô Lan Anh chắc chắn sẽ cho chúng ta những lời khuyên hữu ích nhất!” Cô vội vàng rút tay ra khỏi tay Long, với lấy cây bút và cuốn sổ tay. “Vậy thì… chúng ta sẽ làm thế nào? Gặp từng người một, hay…”

Long mỉm cười nhìn sự hoạt bát trở lại trên gương mặt cô. Cậu thấy yên tâm hơn một chút. “Chúng ta sẽ vạch ra kế hoạch cụ thể. Tối nay, anh sẽ nói chuyện với bố mẹ anh. Còn em, em có thể nói chuyện với bố mẹ và bà ngoại. Sáng mai, chúng ta sẽ cùng đến gặp cô Lan Anh ở trường, được không?” Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay cô lần nữa, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay mềm mại. Cậu muốn truyền cho cô sự tự tin, sự vững vàng mà cậu đang cố gắng thể hiện.

“Được!” Linh gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Em sẽ ghi lại tất cả những lời khuyên, để chúng ta có thể tổng hợp lại.” Cô bắt đầu hí hoáy ghi chép vào cuốn sổ tay, những nét chữ nắn nót, cẩn thận. Bên cạnh những lựa chọn trường, cô còn ghi thêm những câu hỏi cần đặt ra cho người lớn, những băn khoăn mà cô muốn được giải đáp. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gõ bàn phím laptop từ một góc quán, và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác bỗng trở nên sống động hơn, như hòa vào nhịp đập của những ước mơ đang dần hình thành. Họ ngồi đó, dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ, lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo, dù biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ánh lên sự quyết tâm. Cậu biết, đây không chỉ là một quyết định cho tương lai của riêng cậu hay riêng cô, mà là một quyết định cho tương lai của "chúng ta". Và cậu sẽ làm mọi thứ để bảo vệ tương lai ấy.

***

Tối đó, sau bữa cơm, không khí trong căn hộ tập thể cũ của gia đình Long trở nên tĩnh lặng hơn mọi ngày. Long giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn, rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ đã sờn màu, đối diện với bố mẹ. Căn hộ, dù không rộng rãi nhưng luôn ấm cúng, giờ đây dường như chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy. Tiếng tivi từ nhà hàng xóm vọng sang, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể vẫn còn nghe thấy mờ nhạt, nhưng không gian quanh ba người lại như được bao bọc bởi một màn yên lặng đặc quánh. Mùi thức ăn vẫn còn thoang thoảng, hòa quyện với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà tập thể cũ và mùi hương quen thuộc của gia đình.

“Long này, con có chuyện gì muốn nói với bố mẹ à?” Mẹ Hà lên tiếng trước, giọng cô dịu dàng, ánh mắt trìu mến nhìn cậu con trai đang trầm tư. Mẹ Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, luôn là người tinh tế nhất trong nhà, dễ dàng nhận ra những điều chất chứa trong lòng Long.

Long gật đầu, cậu hít một hơi thật sâu. “Vâng ạ. Con muốn nói chuyện với bố mẹ về việc chọn trường đại học.” Cậu bắt đầu trình bày những suy nghĩ của mình, những lựa chọn mà cậu và Linh đã cùng nhau cân nhắc. Cậu nói về ngành học mà cậu yêu thích, về những trường đại học có thế mạnh về ngành đó, và cả những băn khoăn về khoảng cách địa lý nếu phải học xa. Cậu cố gắng diễn đạt một cách rành mạch, logic nhất có thể, như cách cậu vẫn giải quyết các bài toán khó.

Bố Hùng, người đàn ông trầm tĩnh với vẻ ngoài phong độ nhưng nghiêm nghị, im lặng lắng nghe. Đôi mắt ông ẩn chứa sự suy tư, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ bộ râu cằm. Ông là người nguyên tắc, luôn muốn con trai tự lập và có định hướng rõ ràng cho tương lai.

Khi Long trình bày xong, mẹ Hà nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Long, xoa xoa mái tóc cậu. “Mẹ biết con đã suy nghĩ rất nhiều. Con cứ chọn ngành con thích, Long à. Quan trọng là con phải yêu thích công việc mình làm sau này, thì con mới có thể gắn bó lâu dài. Nhưng cũng phải nghĩ đến đường ra sau này. Học hành vất vả rồi cũng phải có công việc ổn định, có thể tự nuôi sống bản thân và giúp đỡ gia đình.” Giọng mẹ Hà vẫn dịu dàng, nhưng hàm chứa một sự lo lắng rất đỗi của người mẹ.

Bố Hùng lúc này mới lên tiếng, giọng ông trầm và chắc nịch. “Đại học là bước ngoặt lớn, Long. Con phải tự mình quyết định, nhưng cũng phải cân nhắc kỹ. Quyết định của con ảnh hưởng đến tương lai con đấy.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Long. “Bố không can thiệp vào lựa chọn của con, nhưng con cần nhìn nhận thực tế. Chọn trường, chọn ngành không chỉ là theo sở thích. Nó còn là về cơ hội việc làm, về khả năng phát triển bản thân. Con đã xem xét kỹ các yếu tố đó chưa?”

Long gật đầu, cậu cảm nhận được áp lực từ lời nói của bố, nhưng cũng thấy sự quan tâm sâu sắc ẩn chứa bên trong. “Con đã tìm hiểu rồi ạ. Con cũng đã xem xét đến cơ hội việc làm sau này.” Cậu ngập ngừng một chút, rồi hạ giọng. “Và… về Linh, bọn con cũng đã nói chuyện với nhau rất nhiều. Bọn con sẽ cùng nhau tìm cách, dù có phải học xa.” Long nói, câu chữ như được nén lại, cố gắng thể hiện sự kiên định của mình. Cậu biết bố mẹ đã biết về mối quan hệ của cậu và Linh, nhưng chưa bao giờ họ nói chuyện thẳng thắn đến vậy.

Mẹ Hà khẽ mỉm cười. “Mẹ thấy Linh là một cô bé tốt. Nhưng tình yêu tuổi học trò… nó đẹp thật, nhưng cũng nhiều thử thách lắm con ạ. Đặc biệt là khi các con phải xa nhau. Con có chắc là các con sẽ vượt qua được không?” Ánh mắt mẹ Hà đầy ắp sự lo lắng.

Long nhìn mẹ, rồi nhìn sang bố. Cậu thấy trong mắt bố một tia suy tư, nhưng không hề có sự phản đối hay cấm cản. “Con tin là bọn con sẽ làm được, mẹ ạ. Bọn con đã hứa với nhau rồi.” Giọng Long vang lên mạnh mẽ, như một lời cam kết không chỉ với Linh, mà còn với chính bản thân cậu và gia đình.

Bố Hùng chậm rãi đứng dậy, bước đến bên Long. Ông đặt bàn tay to lớn, chai sạn lên vai cậu con trai, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, truyền đi một sự ủng hộ thầm lặng. “Vậy thì con phải cố gắng hết sức, Long. Cả học tập và cả… mối quan hệ của con. Đừng để bất cứ điều gì làm con xao nhãng khỏi mục tiêu chính.” Ông vỗ nhẹ vai Long, rồi quay người đi vào phòng khách, bật tivi lên với âm lượng nhỏ. Mẹ Hà khẽ xoa đầu Long lần nữa, ánh mắt đầy yêu thương. Long cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác lại đè lên vai cậu – gánh nặng của sự tin tưởng và kỳ vọng. Cậu hiểu, bố mẹ không phản đối, nhưng họ muốn cậu phải chứng minh bằng hành động.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong lành tràn vào căn hộ của gia đình Linh, mang theo hơi thở tươi mới của thành phố biển Hạ Long. Mùi bánh mì nướng thơm lừng hòa quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng cho bữa sáng. Bà ngoại Linh, Nguyễn Thị Bích, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và nụ cười phúc hậu, đang ngồi nhâm nhi chén trà, đôi mắt hiền từ nhìn cháu gái. Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, thanh tú và dịu dàng, đang chuẩn bị thêm đồ ăn, còn bố Linh, Lê Quang Minh, đứng đắn và có phần nghiêm khắc, đang đọc báo.

“Linh này, con đã nghĩ kỹ về việc chọn trường chưa?” Mẹ Hương hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, ánh mắt đầy sự quan tâm. Cô biết Linh đang trải qua một giai đoạn quan trọng, và cô luôn muốn con gái mình được hạnh phúc với lựa chọn của mình.

Linh đặt đũa xuống, hít một hơi thật sâu. “Vâng, mẹ. Con cũng đang băn khoăn lắm ạ.” Cô bắt đầu kể cho gia đình nghe về những ngành học mà cô yêu thích – Sư phạm Tiếng Anh và Du lịch – và những trường đại học có thế mạnh về các ngành đó. Cô cũng không ngần ngại chia sẻ những lo lắng về khoảng cách địa lý nếu phải học xa Long.

Mẹ Hương lắng nghe rất chăm chú. Khi Linh nói xong, cô mỉm cười động viên. “Mẹ tin con sẽ làm được điều con muốn. Quan trọng là con phải hạnh phúc với lựa chọn của mình, phải được theo đuổi đam mê. Nếu con thực sự yêu thích Sư phạm hay Du lịch, mẹ sẽ luôn ủng hộ con.” Ánh mắt mẹ Hương tràn đầy sự thấu hiểu, như muốn nói rằng bà hoàn toàn đứng về phía con gái.

Bố Minh gập tờ báo lại, đặt xuống bàn. Giọng ông trầm và dứt khoát. “Học hành là quan trọng nhất, Linh à. Cố gắng vào được trường tốt, trường top, tương lai sẽ rộng mở hơn. Ngành nghề nào cũng cần năng lực và sự cố gắng, nhưng một tấm bằng từ trường danh tiếng sẽ là một lợi thế lớn, giúp con có nhiều cơ hội hơn sau này.” Bố Linh luôn coi trọng học vấn, và ông muốn con gái mình có một nền tảng vững chắc nhất có thể. Ông nhìn Linh, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. “Con nên nghĩ đến những trường có uy tín, có lịch sử đào tạo lâu năm. Đừng chỉ vì một chút sở thích nhất thời mà bỏ qua những cơ hội lớn hơn.”

Linh nhìn bố, rồi lại nhìn sang mẹ. Cô cảm nhận được hai luồng tư tưởng khác nhau, một bên là đam mê, một bên là thực tế và danh tiếng. Cô biết cả bố và mẹ đều muốn điều tốt nhất cho cô, nhưng cách thể hiện lại khác nhau.

Bà ngoại Bích, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ mới khẽ khàng lên tiếng, giọng bà nhẹ như gió thoảng nhưng lại chứa đựng một sự thông thái sâu sắc. “Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, Linh ạ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhẹ nhàng mà dai dẳng. Nhưng cũng cần sự chân thành và bền bỉ. Đừng để những lo toan làm lu mờ đi tình cảm thật lòng. Hãy nghĩ đến điều gì khiến con thấy bình yên nhất, điều gì sẽ khiến con không phải hối tiếc sau này.” Bà nhìn Linh, đôi mắt hiền từ ánh lên sự thấu hiểu. “Con đường nào rồi cũng có chông gai. Quan trọng là con đi trên con đường đó với một trái tim kiên định và một tâm hồn thanh thản. Đừng vì ai mà từ bỏ ước mơ của mình, nhưng cũng đừng vì ước mơ mà quên đi những giá trị khác.”

Linh cảm thấy những lời của bà ngoại như một làn nước mát xoa dịu tâm hồn đang rối bời của cô. Cô khẽ nắm lấy tay bà, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại. “Con cảm ơn bố mẹ, bà. Con sẽ suy nghĩ thật kỹ ạ.” Cô nói, giọng cô tràn đầy sự biết ơn. Sau bữa sáng, Linh ôm mẹ và bà ngoại thật chặt, cảm nhận được sự ấm áp và ủng hộ vô điều kiện từ họ. Cô quay lại phòng mình, mở cuốn “Sổ tay Ước mơ tuổi 17” ra. Cô ghi lại những lời khuyên của gia đình, mỗi câu nói đều được cô cẩn thận viết xuống, như thể chúng là những viên ngọc quý giúp cô định hướng con đường phía trước. Cô biết, quyết định này không hề dễ dàng, nhưng cô không đơn độc.

***

Buổi chiều, dưới ánh nắng vàng ươm dịu nhẹ của tháng cuối hè, Long và Linh cùng nhau đến phòng tư vấn học đường của trường. Phòng tư vấn nằm ở một góc yên tĩnh của dãy nhà A, là nơi mà nhiều thế hệ học sinh đã từng tìm đến để được giải tỏa những băn khoăn về tương lai. Căn phòng không quá rộng, nhưng được bài trí gọn gàng, với một chiếc bàn gỗ lớn ở giữa, vài chiếc ghế đơn giản và một tủ sách đầy ắp các loại tài liệu về tuyển sinh. Không gian kín đáo, riêng tư, tạo cảm giác an toàn và tin cậy. Mùi giấy và sách cũ thoang thoảng, đôi khi lẫn với mùi tinh dầu thơm nhẹ từ một chiếc đèn xông tinh dầu nhỏ đặt trên bàn của cô giáo. Tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của họ và tiếng bút viết lên giấy là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của họ, đang ngồi đợi ở bàn. Cô vẫn trẻ trung, năng động với mái tóc ngắn cá tính, và bộ áo dài màu xanh ngọc tôn lên vẻ thanh lịch. Nhìn thấy Long và Linh bước vào, cô mỉm cười ấm áp. “Chào hai em. Cô biết các em sẽ đến.” Giọng cô thân thiện, cởi mở, lập tức xua tan đi sự căng thẳng ban đầu của hai học trò.

Long và Linh lễ phép cúi chào cô, rồi ngồi xuống đối diện. Long bắt đầu trình bày về những lựa chọn ngành học, trường đại học mà cả hai đang cân nhắc, cùng với những băn khoăn và lo lắng của họ về tương lai, đặc biệt là về việc có thể phải học xa nhau. Cậu nói một cách rành mạch, đầy đủ, còn Linh thỉnh thoảng lại bổ sung thêm những chi tiết nhỏ.

Cô Lan Anh lắng nghe một cách cẩn thận, không hề ngắt lời. Đôi mắt cô ánh lên sự thấu hiểu và kinh nghiệm. Sau khi cả hai nói xong, cô khẽ gật đầu. “Cô rất mừng khi các em chủ động tìm đến. Quyết định này là của các em, nhưng cô có thể giúp các em nhìn rõ hơn các khía cạnh.” Cô mỉm cười nhẹ. “Các em đã làm rất tốt khi tìm hiểu kỹ thông tin và lắng nghe ý kiến từ gia đình. Đó là một bước quan trọng.”

Cô Lan Anh bắt đầu phân tích từng lựa chọn. Cô nói về thế mạnh của các trường mà Long và Linh đang nhắm tới, về tiềm năng của các ngành Sư phạm Tiếng Anh và Du lịch, và cả những thách thức mà họ có thể gặp phải. “Không có lựa chọn nào là hoàn hảo tuyệt đối đâu các em. Mỗi con đường đều có ưu và nhược điểm riêng. Quan trọng là các em phải hiểu bản thân muốn gì, có thế mạnh ở đâu, và sẵn sàng đối mặt với những thử thách đi kèm.” Giọng cô giáo vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự đĩnh đạc và chân thành.

Cô nhìn Long, rồi nhìn Linh. “Và cô biết, điều mà cả hai em đang lo lắng nhất là về khoảng cách, đúng không?” Cô nói, ánh mắt thấu hiểu. “Tình yêu tuổi học trò đẹp đẽ, trong trẻo. Việc phải xa nhau chắc chắn là một thử thách lớn. Nhưng nếu tình cảm của các em đủ lớn, đủ chân thành, và cả hai đều có ý chí vun đắp, thì khoảng cách sẽ không phải là rào cản. Sẽ có những lúc các em cảm thấy cô đơn, mệt mỏi, nhưng chính những lúc đó lại là cơ hội để các em chứng minh sự kiên định của mình, để tình yêu của các em trưởng thành hơn.” Cô dừng lại, nhấp một ngụm trà. “Hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt cho điều đó. Hãy xây dựng những kế hoạch cụ thể để duy trì liên lạc, để gặp gỡ khi có thể. Và quan trọng nhất, hãy tin tưởng lẫn nhau.”

Long và Linh chăm chú lắng nghe từng lời cô giáo. Những lời khuyên của cô Lan Anh không chỉ mang tính chuyên môn mà còn là những lời động viên sâu sắc, giúp họ nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và toàn diện hơn. Long cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ tay của mình, còn Linh thì gật gù liên tục, như thể mỗi câu nói của cô giáo đều chạm đến những suy nghĩ ẩn sâu trong lòng cô.

“Chúng em sẽ ghi nhớ lời cô dạy, cô ạ,” Long nói, giọng cậu chân thành. “Cảm ơn cô rất nhiều vì đã cho chúng em những lời khuyên quý giá này.”

Linh cũng tiếp lời, ánh mắt cô sáng lên. “Vâng, lời khuyên của cô giúp chúng em sáng tỏ nhiều điều. Chúng em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều khi đưa ra quyết định.”

Cô Lan Anh mỉm cười. “Không có gì đâu các em. Các em là những học sinh xuất sắc, và cô tin các em sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất cho mình. Hãy cứ lắng nghe trái tim mình, nhưng cũng đừng quên dùng lý trí để phân tích. Và hãy nhớ, cô luôn ở đây nếu các em cần bất kỳ sự giúp đỡ nào.” Cô nhìn Long và Linh, trong mắt cô là niềm tin và hy vọng vào thế hệ tương lai.

Long và Linh đứng dậy, cúi chào cô Lan Anh với sự biết ơn sâu sắc. Bước ra khỏi phòng tư vấn, ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhưng trong lòng họ, một sự rõ ràng và nhẹ nhõm đã len lỏi. Những lời khuyên từ gia đình và cô giáo, dù có phần khác biệt, nhưng lại bổ trợ cho nhau, giúp họ có một cái nhìn toàn diện hơn về con đường phía trước. Họ đã có một danh sách rút gọn các nguyện vọng, và giờ đây, họ đã có thêm những "kim chỉ nam" quý giá để đưa ra quyết định cuối cùng. Quyết định đó vẫn chưa được đưa ra, nhưng họ biết, họ đang tiến gần hơn đến nó, với một trái tim đã được củng cố và một tâm hồn sẵn sàng đối mặt với những thử thách sắp tới. Dưới cái nắng Hạ Long rực rỡ, tuổi thanh xuân của họ đang bước vào một chương mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần cam go.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ