Ánh nắng chiều Hạ Long, dù đã ngả vàng ruộm và dịu đi rất nhiều, vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt khi Long và Linh bước ra khỏi phòng tư vấn của cô Lan Anh. Trong lòng họ, một sự nhẹ nhõm và rõ ràng hơn đã len lỏi, xua đi phần nào những vướng mắc bấy lâu. Những lời khuyên từ gia đình, từ cô giáo chủ nhiệm – mỗi lời đều như một mảnh ghép, giúp họ dần hình dung rõ ràng hơn bức tranh tương lai. Họ nắm tay nhau đi dọc hành lang vắng, không nói gì, chỉ cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đối phương và sự đồng điệu trong tâm hồn. Dưới cái nắng Hạ Long rực rỡ, tuổi thanh xuân của họ đang bước vào một chương mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần cam go.
Tối đó, sau bữa cơm gia đình đầm ấm, Long trở về căn phòng của mình trong khu tập thể cũ kỹ. Căn phòng, dù đã được cậu tự tay sắp xếp lại gọn gàng và trang trí thêm vài bức ảnh kỷ niệm, vẫn không thể che giấu được những dấu vết thời gian trên bức tường vôi đã ngả màu hay tiếng kẽo kẹt của sàn gỗ mỗi khi cậu bước đi. Ánh đèn bàn hắt xuống tạo ra một vầng sáng nhỏ ấm áp, cô lập cậu với thế giới bên ngoài. Từ xa vọng lại tiếng TV rè rè của nhà hàng xóm, tiếng trẻ con í ới chơi chuyền trên sân chung, và đôi khi là mùi thức ăn còn vương lại đâu đó trong không khí, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Đó là một mùi hương đặc trưng, pha lẫn chút ẩm mốc nhẹ của khu nhà tập thể cũ, quyện với mùi giấy sách và hương xà phòng giặt từ quần áo mẹ phơi trong phòng.
Long ngồi xuống bàn học, nơi chồng sách vở và tài liệu vẫn còn chất cao như núi nhỏ. Cậu đưa tay, chậm rãi lật giở từng trang brochure của các trường đại học top đầu mà cậu đã dày công tìm hiểu. Đại học Bách Khoa, Đại học Ngoại Thương, Đại học Kinh tế Quốc dân... những cái tên uy tín, gắn liền với những ngành học khô khan nhưng đầy triển vọng như Công nghệ thông tin, Kỹ thuật Điện tử, Kinh tế Quốc tế. Đây là những con đường mà lý trí cậu mách bảo, những lựa chọn mà bố mẹ luôn khuyến khích, những ước mơ về một tương lai vững chắc mà cậu đã ấp ủ từ lâu. Cậu gạch chân, viết thêm ghi chú, so sánh điểm chuẩn, chương trình học, cơ hội việc làm. Một quá trình phân tích logic, chặt chẽ, đúng với bản tính của Long. Nhưng rồi, ánh mắt cậu lại dừng lại ở một trang khác, nơi cậu đã ghi chép cẩn thận những nguyện vọng của Linh: Sư phạm Tiếng Anh, Du lịch... Cậu nhíu mày, trầm ngâm.
“Bách Khoa hay Ngoại Thương... đó là lý trí,” Long thì thầm, giọng cậu trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. “Nhưng còn Linh? Mình muốn ở gần cô ấy hơn bao giờ hết.” Cậu tựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng thật khẽ. Những lời khuyên của cô Lan Anh, của bố mẹ vẫn văng vẳng bên tai. "Mỗi con đường đều có ưu và nhược điểm riêng. Quan trọng là các em phải hiểu bản thân muốn gì, có thế mạnh ở đâu, và sẵn sàng đối mặt với những thử thách đi kèm." Bố cậu thì nói: "Con trai phải có chí lớn, đừng vì tình cảm nhất thời mà bỏ lỡ cơ hội." Mẹ thì lo lắng: "Xa xôi quá thì ai chăm sóc, Long có quen tự lập không?" Từng lời, từng câu, cứ xoay vần trong tâm trí cậu, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ.
Long đưa tay chạm vào "Cây bút chì khắc tên" đặt ngay ngắn trên bàn. Ngón tay cậu lướt nhẹ trên nét khắc tinh xảo, cảm nhận sự mát lạnh của gỗ và sự ấm áp của ký ức. Chiếc bút chì này, món quà nhỏ Linh tặng cậu vào ngày sinh nhật, đã cùng cậu trải qua biết bao kỳ thi, biết bao đêm thức trắng học bài. Nó như một sợi dây vô hình, luôn nhắc nhở cậu về sự hiện diện của cô ấy, về những rung động đầu đời trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long. Ký ức về Linh ùa về, sống động như thước phim quay chậm: nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi cậu ghi bàn thắng quyết định, ánh mắt lo lắng khi cậu bị ốm, hay cái nắm tay thật chặt dưới trời mưa tầm tã. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã vun đắp nên biết bao kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại đứng trước ngưỡng cửa của sự thử thách.
“Lời hứa của mình...” Long lại tự nhủ, một tia lo âu thoáng qua trong đôi mắt hổ phách. “Mình phải làm gì để giữ được nó, và cả ước mơ của mình nữa?” Cậu nhớ lại lời hứa sẽ luôn ở bên Linh, sẽ cùng cô xây dựng tương lai. Liệu khoảng cách có trở thành rào cản không thể vượt qua? Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để chống chọi với những thử thách của thời gian và không gian? Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh đèn thành phố Hạ Long lấp lánh như những vì sao rơi, trải dài đến tận đường chân trời. Gió đêm mơn man thổi vào phòng, mang theo chút hơi mặn của biển và mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ những con phố xa. Cậu đưa mắt nhìn xa xăm, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời từ màn đêm tĩnh mịch. Trong sâu thẳm, cậu biết, dù lựa chọn của cậu là gì, nó cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến Linh, đến mối quan hệ của họ. Cậu không thể ích kỷ. Cậu cần phải đưa ra một quyết định không chỉ vì bản thân, mà còn vì cô gái cậu yêu. Áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai rộng của cậu, nhưng cũng chính áp lực đó lại hun đúc nên một tia quyết tâm mãnh liệt trong lòng Long. Cậu muốn một tương lai mà cả hai cùng rực rỡ, một tương lai mà Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ không bao giờ quá xa xôi.
***
Cùng lúc đó, tại Công viên Bình Minh, Ngọc Linh đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc chân trời, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Không khí dịu mát, gió nhẹ mơn man qua mái tóc dài đen óng ả của cô. Tiếng chim hót líu lo đã dần tắt hẳn, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tiếng cười nói và trò chuyện của những cặp đôi hẹn hò, hay tiếng nhạc tập thể dục đều đặn từ khu vực sân tập. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện với hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây, tạo nên một cảm giác gần gũi và bình yên. Linh ngồi trên một chiếc ghế đá ven hồ, "Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17"" đặt trên đùi, không gạch xóa hay tính toán, chỉ đơn thuần suy nghĩ, để trái tim mình dẫn lối sau bao ngày nghe theo lý trí.
Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ, rồi mở ra xem lại những dòng nhật ký, những ước mơ cô đã ghi bằng nét chữ nắn nót. Từ những ngày đầu tiên chập chững bước vào cấp ba, cô đã mơ về một tương lai mà cô được làm những điều mình yêu thích, được đứng trên bục giảng, truyền đạt kiến thức và niềm đam mê cho thế hệ trẻ. Ngành Sư phạm Tiếng Anh, hay Du lịch – những lựa chọn đều xuất phát từ trái tim cô, từ bản tính hoạt bát, yêu thích giao tiếp và khám phá thế giới. Mẹ cô đã nói đúng: "Con bé thích trẻ con, lại giỏi ngoại ngữ, làm giáo viên thì tuyệt vời quá!" Bà ngoại thì khuyên: "Làm gì cũng được, miễn là mình vui, là mình hạnh phúc." Những lời khuyên ấy như những dòng suối mát lành, gột rửa đi những lo lắng về điểm số, về trường top mà cô đã vô tình đặt nặng lên bản thân.
“Sư phạm... Ngoại ngữ...” Linh thì thầm, giọng cô trong trẻo tan vào không gian tĩnh lặng của đêm. “Mẹ nói đúng, mình yêu trẻ con, mình thích ngôn ngữ. Nhưng liệu có trường nào gần Long không? Hay mình phải chọn xa?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn. Cô nhớ lại lời hứa của Long, lời cam kết của cậu về một tương lai có cả hai. Cô cũng nhớ lời cô Lan Anh: "Nếu tình cảm của các em đủ lớn, đủ chân thành, và cả hai đều có ý chí vun đắp, thì khoảng cách sẽ không phải là rào cản." Nhưng liệu cô có đủ mạnh mẽ không? Liệu tình yêu của cô có đủ để vượt qua những buổi tối cô đơn, những khoảng cách địa lý mênh mông?
Linh đưa tay chạm vào "Chiếc vòng tay may mắn" trên cổ tay, một món quà từ Long. Chiếc vòng, với mặt charm hình mỏ neo nhỏ nhắn, luôn nhắc nhở cô về sự gắn kết của họ với biển cả, với Hạ Long, và với nhau. Cảm nhận sự ấm áp từ chiếc vòng, cô hít thở sâu, như đang tìm kiếm câu trả lời trong chính hơi thở của mình. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Tình đầu của họ, rực rỡ và trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, đang đứng trước một thử thách lớn. Cô không sợ khó khăn, nhưng cô sợ phải đưa ra một lựa chọn mà sau này cô sẽ hối tiếc. Cô sợ phải đánh đổi tình yêu cho sự nghiệp, hay ngược lại.
Bà ngoại đã từng nói: “Tình yêu cần sự chân thành, nhưng cũng cần sự kiên định, cháu à.” Còn cô Lan Anh thì nhắn nhủ: “Hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt cho điều đó. Hãy xây dựng những kế hoạch cụ thể để duy trì liên lạc, để gặp gỡ khi có thể. Và quan trọng nhất, hãy tin tưởng lẫn nhau.” Linh nhắm mắt lại, từng lời khuyên như một bản đồ dẫn lối trong mê cung cảm xúc của cô. Cô đã lắng nghe lý trí, đã cân nhắc những lời khuyên, nhưng giờ đây, cô cần lắng nghe tiếng lòng mình. Điều gì là quan trọng nhất đối với cô? Có phải là một ngôi trường danh tiếng, một ngành học top đầu, hay là một tương lai mà cô được sống trọn vẹn với đam mê và tình yêu? Cô tự hỏi, liệu có phải chính Long, người luôn âm thầm ủng hộ cô, sẽ muốn cô từ bỏ ước mơ của mình chỉ để ở gần cậu? Chắc chắn là không. Long luôn muốn cô được là chính mình, được rực rỡ nhất theo cách riêng của cô. Nụ cười nhẹ nhõm dần hiện trên môi Linh. Cô đã hiểu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là sợi dây kết nối, dù họ có đi đâu chăng nữa.
***
Đêm đã về khuya, tĩnh mịch bao trùm cả thành phố biển. Từ trong căn phòng riêng biệt của mình, Long và Linh, dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng lại cùng chung một suy nghĩ, cùng chung một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào căn phòng của Long, tô thêm nét trầm mặc cho không gian. Cậu vẫn nằm trên giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nhưng đôi mắt hổ phách đã không còn vẻ lo âu, thay vào đó là một tia sáng của sự quyết đoán. Tiếng gió đêm thổi qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh se se, nhưng trong lòng cậu lại thấy ấm áp lạ kỳ. Mùi hương sách cũ vẫn vương vấn, như một người bạn thân thiết chứng kiến mọi suy tư của cậu.
Long nắm chặt tay, cảm nhận sức nặng của sự lựa chọn trên đôi vai. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Sẽ có những lúc cô đơn, những lúc nhớ nhung đến quay quắt. Nhưng cậu cũng biết, tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cậu sẽ không lùi bước, sẽ không bao giờ để khoảng cách làm phai nhạt đi những rung động đầu đời rực rỡ này. Cậu đã tìm thấy câu trả lời, một câu trả lời dung hòa giữa lý trí và trái tim. Một kế hoạch rõ ràng, chi tiết đã hình thành trong đầu cậu, về cách cậu sẽ duy trì liên lạc, về cách cậu sẽ vun đắp mối quan hệ này, dù cho họ có phải xa nhau. Cậu nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, tự nhủ: “Mình biết mình phải làm gì.”
Trong căn phòng của Linh, ánh trăng bạc len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lấp lánh. Cô cũng nằm trên giường, đôi mắt to tròn long lanh nhìn lên trần nhà. Tiếng gió đêm hiu hiu thổi, mang theo mùi cỏ cây công viên quen thuộc. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự nhẹ nhõm và một chút bẽn lẽn. Trái tim cô, sau bao ngày giằng xé, giờ đây đã tìm thấy sự bình yên. Cô đã lựa chọn, không phải vì áp lực hay kỳ vọng của bất kỳ ai, mà vì chính bản thân cô, vì ước mơ của cô, và vì tình yêu cô dành cho Long. Cô tin vào Long, và cô tin vào chính mình. Cô biết rằng, dù con đường nào cô chọn, Long cũng sẽ luôn là điểm tựa vững chắc, là nguồn động lực để cô vươn tới những vì sao. “Trái tim mình đã lên tiếng,” Linh nghĩ thầm, cảm nhận hơi ấm từ chiếc vòng tay may mắn vẫn còn trên cổ tay. Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị cho một ngày mới đầy ý nghĩa, ngày mà cô sẽ cùng Long đưa ra quyết định cuối cùng, một quyết định sẽ mở ra một chương mới cho tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Họ đã sẵn sàng đối mặt với viễn cảnh xa cách, bởi họ tin rằng, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ luôn là điểm hẹn của tình yêu và những lời hẹn ước cho tương lai, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục.