Rực rỡ thanh xuân
Chương 449

Ngã Rẽ Tương Lai: Lựa Chọn Của Trái Tim

2937 từ
Mục tiêu: Long và Linh gặp nhau sau những đêm suy tư riêng để chia sẻ những lựa chọn đại học mà họ đang nghiêng về.,Khắc họa rõ nét những cảm xúc lo lắng, băn khoăn nhưng cũng đầy hy vọng của cả hai khi đối diện với viễn cảnh có thể phải xa cách.,Bắt đầu quá trình chấp nhận thực tế rằng tình yêu của họ có thể đối mặt với thử thách khoảng cách địa lý.,Củng cố sự gắn kết tình cảm và niềm tin giữa Long và Linh, chuẩn bị cho quyết định cuối cùng trong chương tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, cảm xúc, suy tư, hy vọng, xen lẫn chút lo lắng.
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, Hạ Long thức giấc trong làn gió nhẹ se se mang theo hơi ẩm từ biển. Mặt trời chưa lên cao, nhưng không khí đã tràn ngập sự trong trẻo, hứa hẹn một ngày đầy nắng. Long và Linh, sau một đêm dài tự vấn và đưa ra những quyết định thầm kín, giờ đây đều mang trong mình một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa hồi hộp lạ thường. Họ biết rằng, hôm nay sẽ là ngày họ chính thức đối diện với những lựa chọn đã ấp ủ, và quan trọng hơn, đối diện với nhau.

Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu dịu dần, nhuộm vàng cả một góc trời, Long đèo Linh trên chiếc xe đạp quen thuộc, hướng về Quán Cafe Sắc Màu. Con hẻm nhỏ dẫn vào quán đã bắt đầu lên đèn, những chùm sáng vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ lớn, mời gọi. Đây là một nơi đặc biệt, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại một cách tinh tế, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, tạo cảm giác thân thuộc như một góc nhỏ của châu Âu giữa lòng Hạ Long. Nội thất bên trong được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, những bức tranh vẽ nghệ thuật trên tường và những chiếc ghế sofa êm ái, nơi họ từng chia sẻ biết bao câu chuyện, tiếng cười và cả những nỗi niềm. Tiếng xay cà phê đều đặn, rầm rì như một bản giao hưởng quen thuộc, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng ngóc ngách, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn bỗng chốc trở nên thư thái. Mùi hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả như xoa dịu đi chút căng thẳng đang giăng mắc trong lòng hai người.

Họ chọn một góc khuất yên tĩnh, nơi ánh đèn vàng dịu hắt xuống vừa đủ để không gian thêm phần riêng tư, tách biệt khỏi tiếng trò chuyện râm ran của những khách hàng khác và tiếng gõ bàn phím laptop đều đều từ những người đang làm việc. Ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn gỗ nhỏ, ánh mắt của Long và Linh giao nhau, chất chứa cả sự lo lắng, băn khoăn nhưng cũng ẩn chứa một tình yêu sâu sắc. Trên gương mặt xinh đẹp của Linh, nét hoạt bát thường ngày đã được thay thế bằng một vẻ trầm lắng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đong đầy những suy tư. Còn Long, vẻ ngoài lạnh lùng của cậu vẫn đó, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại ánh lên một sự dịu dàng đặc biệt khi nhìn cô. Cậu cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, toát lên vẻ nam tính, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu lại có chút ngập ngừng, không biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu.

Một cô phục vụ với nụ cười thân thiện đến nhận order. Long gọi một ly cà phê đen đá, còn Linh chọn một cốc trà đào cam sả mát lạnh. Khi cô phục vụ rời đi, một khoảng lặng ngập ngừng bao trùm lấy họ, nặng trĩu những điều chưa nói. Long nhẹ nhàng đưa tay ra, chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đặt trên mặt bàn gỗ. Lòng bàn tay cậu ấm áp, siết nhẹ như một cách trấn an và thể hiện sự có mặt của mình, một lời khẳng định không lời rằng cậu luôn ở đây, bên cạnh cô. Linh khẽ giật mình, rồi mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt cậu, cả hai đều hiểu rằng thời khắc quan trọng đã điểm.

“Em... em đã suy nghĩ xong chưa?” Long là người phá vỡ sự im lặng trước, giọng cậu trầm ấm, nhưng ẩn chứa chút ngập ngừng, như thể sợ rằng câu hỏi của mình sẽ làm tan biến đi sự bình yên mong manh. Cậu vuốt nhẹ ngón tay cái lên mu bàn tay cô, cố gắng truyền đi sự bình tĩnh và tin tưởng.

Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô lướt qua những bức tranh trên tường, rồi dừng lại ở gương mặt kiên định của Long. “Em... em cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, Long ạ.” Giọng cô nhỏ dần, có chút bối rối, như thể những suy nghĩ trong đầu cô quá nhiều, quá phức tạp để có thể sắp xếp thành lời. Trái tim cô đập rộn ràng, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác mong chờ, pha lẫn chút lo âu về những gì sắp được hé lộ. Cô sợ phải nói ra điều gì đó mà Long không muốn nghe, sợ rằng lựa chọn của mình sẽ tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người.

Long mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại đủ sức xoa dịu mọi lo lắng trong lòng Linh. “Không sao, chúng ta có cả buổi tối mà.” Cậu siết nhẹ tay Linh thêm lần nữa, ánh mắt cậu kiên định và đầy hy vọng. “Em cứ nói những gì em nghĩ, những gì em cảm nhận. Anh sẽ lắng nghe.” Cậu biết rằng Linh đang đấu tranh nội tâm rất nhiều, và điều cô cần nhất lúc này là sự thấu hiểu và ủng hộ từ cậu. Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận mọi điều, dù đó có là một viễn cảnh xa cách. Bởi cậu tin, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua bất kỳ thử thách nào. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng cùng hương bánh ngọt từ quầy bar như càng làm dịu đi không khí căng thẳng, thay vào đó là một sự ấm áp, thân mật. Cả hai vẫn nắm chặt tay nhau dưới gầm bàn, một lời hứa thầm lặng rằng dù thế nào, họ cũng sẽ cùng nhau đối diện.

***

Hoàng hôn dần buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và quán cà phê Sắc Màu bắt đầu lên đèn. Những ngọn đèn vàng dịu hắt sáng, khiến không gian vốn đã lãng mạn giờ càng thêm ấm cúng. Tiếng nhạc acoustic du dương vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, nó như một bản hòa tấu nền cho câu chuyện quan trọng của Long và Linh. Họ đã uống hết đồ uống của mình, và những ly nước rỗng như một lời nhắc nhở rằng thời gian đang trôi qua, và họ không thể trốn tránh mãi.

Long hít một hơi sâu, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào Linh, đầy sự chân thành và quyết tâm. “Anh đã nghĩ kỹ rồi, Linh.” Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, không còn chút ngập ngừng nào. “Anh vẫn muốn theo ngành Kỹ thuật Điện ở Bách Khoa Hà Nội. Đó là ước mơ của anh từ lâu, em biết đấy. Từ khi còn bé, anh đã luôn bị những cỗ máy, những mạch điện thu hút. Anh muốn tạo ra những thứ có thể thay đổi thế giới, dù chỉ là một phần nhỏ.” Cậu nói với một niềm đam mê cháy bỏng, ánh mắt cậu lấp lánh khi nhắc đến ước mơ của mình. “Nhưng anh cũng đã xem xét rất kỹ các trường ở những nơi gần hơn, như trường X ở Hải Phòng chẳng hạn. Về chất lượng thì không bằng Bách Khoa, nhưng lại gần Hạ Long hơn, gần em hơn.” Long nói, ánh mắt cậu trở nên dịu dàng, đầy ý nghĩa khi nhắc đến cô. “Anh đã cân nhắc rất nhiều, Linh ạ. Giữa ước mơ của mình và việc được ở gần em. Cuối cùng, anh nhận ra, nếu anh không theo đuổi ước mơ một cách trọn vẹn, anh sẽ không thể là một Long tốt nhất, và khi đó, anh cũng không thể mang lại những điều tốt đẹp nhất cho em.” Cậu siết nhẹ bàn tay cô, như muốn truyền đi sự kiên định của mình. “Dù sao thì, Hà Nội cũng không quá xa. Chúng ta vẫn có thể gặp nhau thường xuyên.”

Linh lắng nghe Long nói, trái tim cô đan xen giữa sự ngưỡng mộ và nỗi lo lắng. Cô ngưỡng mộ sự kiên định và rõ ràng trong mục tiêu của cậu, nhưng nỗi lo về khoảng cách lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhớ lại những lời khuyên của bà ngoại, của cô Lan Anh, về sự kiên định và niềm tin. Cô biết Long đã phải đấu tranh rất nhiều để đưa ra quyết định này, và cậu đã đặt cả tương lai của mình vào đó.

Đến lượt Linh, cô cũng hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhỏ dần, có chút run rẩy. “Em hiểu mà, Long. Em thì... em vẫn ưu tiên Sư phạm Hà Nội. Em muốn trở thành giáo viên Văn.” Cô nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh chất chứa cả hy vọng và chút sợ hãi. “Anh biết đấy, em yêu văn học, em muốn truyền tải những giá trị nhân văn, những vẻ đẹp của ngôn ngữ đến với các thế hệ học sinh. Đó là niềm đam mê của em, là điều em muốn cống hiến.” Nụ cười nhẹ nhõm dần hiện trên môi Linh khi cô nói về ước mơ của mình, nhưng rồi nụ cười ấy lại tắt dần, nhường chỗ cho một nỗi băn khoăn sâu sắc. “Nhưng...” cô ngập ngừng, không dám nói hết câu. “Nhưng sao? Em sợ xa anh à?” Long hỏi nhẹ nhàng, giọng cậu đầy sự thấu hiểu và cảm thông. Cậu không trách móc, không phán xét, chỉ có sự quan tâm chân thành. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của cô, đôi mắt vẫn nhìn cô đầy trìu mến.

Linh cúi đầu, ánh mắt cô nhìn xuống chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, một món quà từ Long. “Phải... em sợ lắm. Em sợ chúng ta không thể... giữ được tình cảm này khi xa cách.” Giọng cô thì thầm, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa tất cả nỗi sợ hãi đang giằng xé trong lòng cô. “Em sợ những đêm cô đơn, những lúc nhớ nhung mà không thể gặp nhau. Em sợ những hiểu lầm, những cuộc cãi vã không thể giải quyết trực tiếp. Em sợ rằng, rồi một ngày, khoảng cách sẽ làm phai nhạt đi tất cả.” Cô ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt cô ngấn nước, như muốn tìm kiếm sự an ủi, một lời khẳng định từ cậu. Cô không muốn ích kỷ, không muốn níu kéo Long ở lại, nhưng cô cũng không thể che giấu nỗi sợ hãi của mình.

Long nắm chặt tay Linh hơn nữa, cố gắng truyền sự bình tĩnh và niềm tin cho cô bằng ánh mắt và cử chỉ. Cậu biết cô đang cảm thấy thế nào, bởi cậu cũng từng có những nỗi lo tương tự. Mùi cà phê đậm đà và mùi bánh ngọt từ quầy bar không thể xoa dịu hoàn toàn sự căng thẳng trong lòng Linh, nhưng sự hiện diện của Long, sự ấm áp từ bàn tay cậu lại có thể. Linh dựa người về phía Long một chút, tìm kiếm sự an ủi từ hơi ấm và sự vững chãi của cậu. Trong khoảnh khắc đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, họ không chỉ chia sẻ những lựa chọn về tương lai, mà còn chia sẻ những nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong lòng, một sự gắn kết không lời, mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt họ, tô điểm thêm nét trầm tư nhưng cũng đầy hy vọng.

***

Rời khỏi Quán Cafe Sắc Màu, Long và Linh quyết định đi dạo trên cầu vượt bộ hành, nơi họ có thể tìm thấy một không gian riêng tư hơn để tiếp tục câu chuyện dang dở. Đêm đã buông hẳn, bầu trời đen thẫm điểm xuyết hàng ngàn vì sao lấp lánh, và thành phố Hạ Long đã lên đèn, lung linh huyền ảo như một bức tranh khổng lồ. Từ trên cao, dòng xe cộ hối hả dưới chân cầu trông như những dải lụa ánh sáng đang chuyển động, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự tĩnh lặng của hai người. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi se lạnh, khiến Linh khẽ rùng mình. Long tinh ý nhận ra, liền vòng tay ôm cô từ phía sau, che chắn cho cô khỏi làn gió. Hơi ấm từ vòng tay cậu lan tỏa, xua đi cái lạnh và cả nỗi lo lắng đang còn vương vấn trong lòng cô.

Họ đứng tựa vào lan can cầu, cùng ngắm nhìn thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt đầy hy vọng của cả hai. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng bước chân thưa thớt của vài người đi bộ, và tiếng gió thổi vi vu như những bản nhạc nền cho khoảnh khắc quan trọng này. Trong vòng tay Long, Linh cảm thấy thật nhỏ bé, nhưng cũng thật an toàn. Cô dựa đầu vào vai cậu, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ trái tim cậu, như một lời khẳng định không lời rằng cậu luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc cho cô.

“Nghe này Linh,” Long thì thầm, giọng cậu trầm ấm, đầy kiên định và quyết tâm, như một lời thề nguyện vang vọng trong đêm. “Dù anh có đi đâu, hay em có chọn trường nào... thì tình cảm của chúng ta sẽ không thay đổi, đúng không Linh? Anh tin là như vậy. Anh sẽ không để khoảng cách làm chúng ta xa nhau. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về những gì chúng ta sẽ phải đối mặt. Anh sẽ cố gắng hết sức để chúng ta luôn gần nhau, dù là qua điện thoại, qua những chuyến xe đường dài, hay qua những lần về thăm nhà.” Cậu siết chặt vòng tay hơn nữa, như muốn gói trọn cô vào trong sự bảo vệ của mình. “Anh biết sẽ có khó khăn, sẽ có những lúc yếu lòng. Nhưng chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, đúng không? Anh tin vào tình yêu của chúng ta, Linh ạ. Anh tin vào em.”

Linh ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên những giọt nước mắt chực trào, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của nỗi buồn, mà là của sự xúc động và niềm tin. Giọng cô tuy nhỏ nhưng đầy quyết tâm, có chút nghẹn ngào. “Em tin anh, Long. Em cũng sẽ cố gắng. Dù có xa cách, chúng ta vẫn sẽ có cách để ở bên nhau. Em yêu anh.” Lời “em yêu anh” thốt ra thật tự nhiên, thật chân thành, như một lời khẳng định cuối cùng cho tất cả những gì họ đã trải qua và sẽ cùng nhau đối mặt. Mùi khói bụi xe cộ thoảng qua trong gió, nhưng cũng không thể làm phai nhạt đi sự trong lành trong cảm xúc của họ.

Long mỉm cười nhẹ, nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện. “Chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau, gọi điện, nhắn tin... Khoảng cách không thể chia cắt được chúng ta, Linh à. Chúng ta đã hứa rồi mà.” Cậu hôn nhẹ lên mái tóc cô, sau đó là một nụ hôn lên trán, một hành động dịu dàng nhưng đầy hứa hẹn. “Chúng ta sẽ học cách yêu xa, sẽ học cách trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên nhau. Anh sẽ luôn là người đầu tiên em nghĩ đến khi có chuyện vui, chuyện buồn. Và em cũng sẽ luôn là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.”

Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ cậu. Cô ngẩng đầu nhìn Long, ánh mắt cô lấp lánh niềm hy vọng. “Và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tương lai đó, đúng không Long? Một tương lai có cả anh và em, dù chúng ta có ở cách xa nhau thế nào đi chăng nữa.” Cô biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng với Long ở bên, với tình yêu của họ làm kim chỉ nam, cô tin rằng họ có thể vượt qua tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là sợi dây kết nối, là điểm hẹn của tình yêu và những lời hẹn ước cho tương lai.

Long khẽ gật đầu, siết chặt cô hơn. Dưới ánh đèn lung linh của thành phố, giữa làn gió đêm se lạnh, họ đứng đó, hai tâm hồn hòa quyện vào nhau, cùng nhau đối mặt với viễn cảnh xa cách nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Họ đã sẵn sàng cho một chương mới của tuổi thanh xuân rực rỡ, một chương mà tình yêu và niềm tin sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ