Rực rỡ thanh xuân
Chương 450

Lời Hẹn Ước Từ Khoảng Cách: Quyết Định Cuối Cùng

2824 từ
Mục tiêu: Long và Linh chính thức chia sẻ và xác nhận quyết định cuối cùng về trường đại học của mình.,Khắc họa rõ nét sự cam kết của cả hai trong việc duy trì tình yêu dù phải đối mặt với viễn cảnh khoảng cách địa lý.,Củng cố sự trưởng thành trong cách họ đối diện với tương lai và khẳng định sự bền vững của mối quan hệ.,Thiết lập nền tảng cảm xúc và lý trí cho những thử thách của tình yêu xa trong các arc tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, hy vọng, quyết tâm, pha lẫn chút hoài niệm và bùi ngùi.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn vương vấn trên cầu vượt, mơn man mái tóc Linh và lướt qua gò má Long, mang theo hơi se lạnh của biển cả về đêm. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hình ảnh hai người họ đứng tựa vào nhau in lên mặt cầu, như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời. Lời hẹn ước vừa trao, cùng với nụ hôn nhẹ nhàng trên trán, đã gieo vào lòng mỗi người một hạt mầm hy vọng. Nhưng đêm còn dài, và vẫn còn những điều quan trọng cần được sẻ chia, những quyết định cuối cùng cần được xác nhận, để tuổi thanh xuân rực rỡ này không chỉ là những kỷ niệm đẹp đẽ, mà còn là nền tảng vững chắc cho một tương lai chung.

Long nắm chặt tay Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên tia nhìn kiên định. Cậu biết, dù đã có những lời hứa, những cam kết chân thành, nhưng việc chính thức công bố lựa chọn con đường đại học của mỗi người vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt, một bước ngoặt không thể nào quên. "Chúng ta không về nhà vội nhé, Linh?" Long khẽ thì thầm, giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong tĩnh lặng của đêm. "Anh biết có một nơi yên tĩnh hơn, chúng ta có thể nói chuyện thêm một chút." Linh khẽ gật đầu, siết nhẹ bàn tay Long như một lời đồng ý không lời. Cô tin vào Long, tin vào cảm nhận của cậu, và hơn hết, cô muốn cùng cậu níu giữ những khoảnh khắc quý giá này, trước khi bình minh ló dạng và một chương mới của cuộc đời họ thực sự bắt đầu.

Họ cùng nhau bước đi, rời khỏi dòng xe cộ ồn ào và những ánh đèn chói chang của đường phố, đi sâu vào một con đường nhỏ rợp bóng cây. Không khí dần trở nên mát mẻ và trong lành hơn, tiếng còi xe, tiếng động cơ dần nhường chỗ cho những thanh âm dịu nhẹ của đêm. Sau vài phút đi bộ, một cổng đá cổ kính hiện ra trước mắt, mang theo vẻ đẹp trầm mặc, được tô điểm bởi những dây leo xanh mướt. Đó là lối vào Công viên Bình Minh, một ốc đảo xanh giữa lòng thành phố Hạ Long, nơi thường ngày tấp nập tiếng cười nói của người đi dạo, nhưng giờ đây, vào thời khắc đêm đã về khuya, lại mang một vẻ yên bình đến lạ.

Bước qua cổng đá, thế giới dường như chậm lại. Đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, hơi ẩm sau một ngày nắng, dẫn lối vào sâu trong công viên. Hai bên đường, những hàng cây cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá đan xen vào nhau tạo thành một vòm cây xanh ngắt, che khuất một phần ánh trăng. Dưới những tán cây, những chiếc ghế đá nằm rải rác, như đang chờ đợi những tâm hồn tìm kiếm sự tĩnh lặng. Tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên một vài tiếng hót líu lo rồi lại chìm vào im lặng, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây rậm rạp. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau một cơn mưa nhỏ ban chiều, cùng với hương hoa thoang thoảng từ những khóm hoa ẩn mình trong bóng đêm, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương dịu dàng, xoa dịu mọi lo âu.

Long dẫn Linh đến một chiếc ghế đá khuất dưới gốc cây bàng cổ thụ, gần sát bờ hồ. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh trăng tròn vành vạnh, cùng với những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Dưới ánh trăng, mặt nước lấp lánh như dát bạc, thi thoảng lại gợn sóng lăn tăn khi có một làn gió nhẹ lướt qua, tạo nên những dải sáng lung linh huyền ảo. Tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước nhỏ ở xa vọng lại, nghe như một khúc nhạc ru êm đềm, hòa cùng tiếng lá xào xạc trên cao. Không khí ở đây sảng khoái đến lạ, mang một vẻ đẹp lãng mạn mà chỉ đêm khuya mới có thể ban tặng.

Họ ngồi xuống chiếc ghế đá mát lạnh, vẫn giữ nguyên khoảng cách gần gũi như trên cầu. Bàn tay Long vẫn nắm chặt tay Linh, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền sang cô, như một lời động viên thầm lặng. Linh dựa nhẹ vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi hương của đêm, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Cả hai cùng nhìn về phía hồ nước, nơi ánh trăng tạo nên một con đường bạc lấp lánh. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng, mọi bộn bề của cuộc sống dường như tan biến, chỉ còn lại sự hiện hữu của hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau.

Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí lạnh, và sau đó từ từ thở ra. Cậu biết đây là thời điểm quan trọng nhất, thời điểm họ sẽ cùng nhau đưa ra những lời khẳng định cuối cùng cho con đường riêng nhưng lại là của chung. "Anh... em đã suy nghĩ kỹ về lựa chọn của mình rồi," Long nói, giọng cậu trầm ấm nhưng không giấu được một chút hồi hộp. Cậu quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách của cậu dưới ánh trăng trở nên long lanh, sâu thẳm. "Anh đã cân nhắc rất nhiều, đã nghe lời khuyên của mọi người, nhưng cuối cùng... anh đã tự mình quyết định."

Linh khẽ siết tay Long, đôi mắt to tròn của cô cũng nhìn thẳng vào cậu, chứa đựng sự tin tưởng và một chút tò mò. Cô cũng đã có những đêm trằn trọc không ngủ, đã tự mình đấu tranh với những lựa chọn, những nguyện vọng. Cô hiểu cảm giác của Long lúc này, cái cảm giác đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời. "Em cũng vậy, Long," Linh đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng cũng đầy kiên định. "Sau tất cả, em cũng đã tìm thấy câu trả lời cho riêng mình." Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, như một bông hoa đêm vừa hé nở dưới ánh trăng. Cô biết, dù quyết định của họ là gì, thì tình yêu này vẫn sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối, là lời hẹn ước không thể nào phai nhạt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là sợi dây kết nối, là điểm hẹn của tình yêu và những lời hẹn ước cho tương lai.

Long và Linh ngồi cạnh nhau, ánh mắt nhìn về phía hồ nước phản chiếu ánh trăng, chuẩn bị cho cuộc trò chuyện quan trọng định hình tương lai. Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng côn trùng đêm rả rích và tiếng gió xào xạc trên những tán lá như những người bạn đồng hành thầm lặng, lắng nghe câu chuyện của tuổi trẻ.

Long là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. Cậu khẽ hắng giọng, nắm chặt tay Linh hơn, như để tìm thêm sức mạnh, hoặc để trấn an chính mình. Đôi mắt hổ phách của cậu vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố Hạ Long vẫn lấp lánh từ phía bờ bên kia hồ. "Anh biết, việc lựa chọn này không chỉ là của riêng anh, mà còn là của cả chúng ta," Long bắt đầu, giọng cậu trầm ấm, đầy suy tư. "Anh đã dành rất nhiều thời gian để nghĩ về điều đó, về những gì anh muốn làm, và về những gì tốt nhất cho tương lai của cả hai." Cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy chân thành. "Anh quyết định chọn Bách Khoa [tên thành phố X]. Anh muốn theo đuổi ngành kỹ thuật, và anh tin đó là nơi tốt nhất để anh có thể phát triển bản thân, thực hiện ước mơ của mình. Đó là một trường hàng đầu, và dù nó ở một thành phố lớn, cách Hạ Long không quá xa, nhưng cũng không gần."

Linh lắng nghe từng lời Long nói, đôi mắt to tròn của cô lấp lánh dưới ánh trăng. Cô có thể cảm nhận được sự quyết tâm và cả những trăn trở mà Long đã phải trải qua. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ xúc động, xen lẫn một chút tự hào. Long của cô luôn là người kiên định, luôn biết mình muốn gì và sẵn sàng nỗ lực để đạt được. Cô khẽ gật đầu, như một lời ủng hộ thầm lặng. "Em hiểu mà, Long," Linh thì thầm, giọng cô có chút nghẹn ngào. "Anh luôn là người có lý tưởng và hoài bão lớn. Em luôn tin vào quyết định của anh."

Sau một thoáng im lặng, Long khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp xua tan đi phần nào sự căng thẳng. "Còn em thì sao, Linh? Em đã quyết định thế nào rồi?" cậu hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.

Linh hít một hơi thật sâu, dường như để lấy hết can đảm. Cô quay hẳn người về phía Long, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên bàn tay to lớn của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ đung đưa trong gió đêm. "Em... em cũng đã nộp hồ sơ vào Sư phạm [tên thành phố X]," Linh nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng rõ ràng, đầy tự tin. "Em muốn trở thành giáo viên. Em muốn mang những gì em học được, những gì em yêu thương, để truyền lại cho các em nhỏ. Em muốn được nhìn thấy những nụ cười, những ánh mắt sáng lên vì tri thức. Em biết con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng đó là ước mơ của em, là điều em muốn cống hiến."

Một sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt Long, sau đó là niềm vui vỡ òa. Cậu không ngờ rằng, sau những đêm suy tư riêng, những lựa chọn của họ lại có một điểm chung đầy bất ngờ như vậy. Cậu siết chặt tay Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên niềm hạnh phúc rạng rỡ. "Vậy là chúng ta vẫn sẽ ở cùng một thành phố!" Long reo lên, giọng cậu tràn đầy sự phấn khích, phá tan không khí tĩnh lặng của đêm khuya. "Thành phố X! Anh không thể tin được!"

Linh cũng khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. "Vâng, nhưng... vẫn sẽ xa nhau nhiều lắm, Long à," cô nói, nụ cười có chút thoáng buồn len lỏi. "Trường Bách Khoa và trường Sư phạm tuy cùng thành phố, nhưng cũng không hề gần nhau. Chúng ta sẽ có những lịch học khác nhau, những mối quan hệ khác nhau, và không còn được ở gần nhau như bây giờ nữa." Ánh mắt cô nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng của thành phố X có lẽ đang chìm trong giấc ngủ, một cảm giác bâng khuâng, tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Dù đã lường trước được điều này, nhưng khi đối diện trực tiếp với viễn cảnh đó, nỗi buồn vẫn khó tránh khỏi.

Long nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, ánh mắt cậu chứa đựng sự thấu hiểu và sẻ chia. Cậu biết Linh đang nghĩ gì, đang cảm thấy thế nào. Nỗi lo lắng về khoảng cách, về sự thay đổi của cuộc sống đại học, về những thử thách mà tình yêu của họ sẽ phải đối mặt. Cậu khẽ vuốt mái tóc cô, sau đó nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào mắt mình. "Khoảng cách địa lý không thể chia cắt hai trái tim ở cùng một nhịp đập, Linh à," Long nói, giọng cậu đầy kiên định và mạnh mẽ, như một lời tuyên thệ. "Anh tin chúng ta sẽ làm được. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, đúng không? Từ những ngày đầu gặp gỡ, những hiểu lầm vu vơ, những áp lực từ mọi phía, chúng ta vẫn ở đây, vẫn yêu nhau. Và bây giờ, khi đã trưởng thành hơn, chúng ta sẽ càng mạnh mẽ hơn nữa."

Linh dựa vào vai Long, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ cậu. Hơi ấm từ vòng tay Long lan tỏa, xua đi cái lạnh của gió đêm và cả nỗi lo lắng đang còn vương vấn trong lòng cô. Cô ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên niềm tin. "Em cũng tin anh, Long. Em sẽ chờ anh về thăm mỗi cuối tuần, và chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng," Linh nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng đầy quyết tâm. "Em biết sẽ có những lúc khó khăn, những lúc chúng ta cảm thấy cô đơn. Nhưng em hứa sẽ không bao giờ buông tay anh. Em sẽ luôn là người đầu tiên lắng nghe anh, là người đầu tiên chia sẻ cùng anh, dù chúng ta có ở xa nhau thế nào."

Cậu ôm chặt Linh vào lòng, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, mùi hương của tuổi thanh xuân trong trẻo. Cậu hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn dịu dàng nhưng đầy hứa hẹn, như một lời thề nguyện không lời. "Anh cũng vậy, Linh. Anh hứa sẽ luôn cố gắng. Anh sẽ về thăm em thường xuyên nhất có thể. Chúng ta sẽ gọi điện, nhắn tin mỗi ngày, kể cho nhau nghe mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống của mình," Long thì thầm, giọng cậu tràn đầy sự dịu dàng. "Anh sẽ là người luôn ở bên em, dù chỉ là qua màn hình điện thoại hay những dòng tin nhắn. Anh sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho em, dù cho chúng ta có ở cách xa nhau ngàn cây số."

Cả hai cùng nắm tay thật chặt, đôi tay đan vào nhau như không muốn rời. Họ ngước nhìn về phía chân trời, nơi những vệt sáng đầu tiên của bình minh đang dần hé lộ. Bầu trời từ màu đen thẫm đã chuyển sang sắc xanh tím, rồi dần dần pha thêm những gam màu hồng cam rực rỡ. Sương đêm bắt đầu tan, những hạt sương li ti đọng trên tán lá cây, trên những bông hoa còn đang say ngủ, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ bé. Tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đang đến gần, một khởi đầu mới cho tất cả. Mùi hương của cỏ xanh, của đất ẩm và của những bông hoa đêm nay đã được pha trộn thêm với hương vị trong lành, tươi mới của buổi sáng.

Trên môi Long và Linh nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt họ chất chứa niềm tin và hy vọng. Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng, sẽ có những thử thách của tình yêu xa, những nỗi nhớ nhung da diết, những khoảnh khắc yếu lòng. Nhưng họ cũng tin rằng, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Họ sẽ học cách trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên nhau, từng cuộc gọi, từng tin nhắn, từng chuyến thăm. Họ sẽ cùng nhau xây dựng tương lai đó, một tương lai có cả anh và em, dù chúng ta có ở cách xa nhau thế nào đi chăng nữa.

"Anh yêu em, Linh," Long thì thầm, lời nói của cậu như hòa vào làn gió sớm, mang theo tất cả những tình cảm chân thành nhất của cậu.

"Em cũng yêu anh, Long," Linh đáp lại, giọng cô ngọt ngào như mật, tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ trái tim Long.

Dưới ánh bình minh đang lên, giữa không gian yên bình của Công viên Bình Minh, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, Long và Linh đứng đó. Họ không chỉ nhìn thấy một bình minh mới, mà còn nhìn thấy một khởi đầu mới cho tình yêu của mình, một lời hẹn ước cho tương lai tươi sáng và bền chặt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có xa cách, vẫn sẽ mãi mãi thuộc về nhau, cùng nhau vững bước trên con đường phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ