Rực rỡ thanh xuân
Chương 451

Thời Khắc Bình Yên Trước Giông Bão: Kỷ Niệm Cuối Cùng

3479 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh cùng nhau chuẩn bị hồ sơ đại học, thể hiện sự nghiêm túc và quyết tâm cho tương lai.,Tạo ra những khoảnh khắc lãng mạn, sâu lắng giữa Long và Linh, làm nổi bật sự gắn kết và niềm tin của họ trước ngưỡng cửa chia xa.,Đan xen các hoạt động vui vẻ với nhóm bạn, tạo thêm những kỷ niệm đẹp cuối cùng của tuổi học trò.,Giữ vững tâm trạng hồi hộp, mong chờ kết quả thi nhưng vẫn tràn đầy hy vọng và sự lạc quan về tình yêu.,Thiết lập bối cảnh cho việc công bố kết quả thi và những quyết định cuối cùng trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Lãng mạn, hoài niệm, có chút lo lắng nhưng tràn đầy hy vọng và sự kiên định.
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh bình minh đang lên, giữa không gian yên bình của Công viên Bình Minh, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, Long và Linh đứng đó. Họ không chỉ nhìn thấy một bình minh mới, mà còn nhìn thấy một khởi đầu mới cho tình yêu của mình, một lời hẹn ước cho tương lai tươi sáng và bền chặt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có xa cách, vẫn sẽ mãi mãi thuộc về nhau, cùng nhau vững bước trên con đường phía trước.

Tựa như một dòng chảy êm đềm nối tiếp con sông, những ngày sau đó trôi qua trong sự bận rộn nhưng cũng thật ý nghĩa. Long và Linh, mang theo lời hẹn ước dưới ánh bình minh, bắt đầu hành trình chuẩn bị hồ sơ đại học. Mọi thứ giờ đây không còn là những suy tư mơ hồ mà đã trở thành những bước đi cụ thể, đánh dấu một giai đoạn mới của cuộc đời.

***

Quán Cafe Sắc Màu, một buổi chiều muộn, ánh nắng vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ lớn, nhuộm vàng cả không gian và mái tóc dài óng ả của Linh. Ngồi ở một góc quen thuộc, nơi chiếc ghế sofa êm ái tựa như vòng tay ôm ấp, Long và Linh đang đối mặt với một chồng giấy tờ cao ngất. Hương cà phê đậm đà quyện cùng mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, dịu dàng xoa dịu chút căng thẳng vô hình đang lơ lửng trong không khí. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi, hòa cùng những tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, một cái nền hoàn hảo cho khoảnh khắc lắng đọng này.

Long, với vóc dáng cao ráo và đôi vai rộng vững chãi, khẽ nhíu mày khi đọc lại từng dòng chữ trên tờ đơn. Khuôn mặt góc cạnh của cậu hiện rõ sự tập trung, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lướt nhanh trên từng chi tiết. Cậu cẩn thận sắp xếp lại từng tập hồ sơ, đặt chúng ngay ngắn vào bìa kẹp, tựa như đang sắp xếp tương lai của chính mình và của Linh.

"Em đã kiểm tra lại tất cả các giấy tờ chưa? Đừng để thiếu sót gì nhé," Long khẽ hỏi, giọng trầm ấm vang lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cậu ngước lên nhìn Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng.

Linh, đôi mắt to tròn long lanh, đang mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con hẻm nhỏ. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hơi nghiêng về phía khung cửa, biểu cảm trên khuôn mặt xinh đẹp pha trộn giữa sự suy tư và một chút man mác buồn. Nghe Long hỏi, cô khẽ giật mình, rồi quay lại nhìn cậu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

"Rồi ạ. Em đã kiểm tra kỹ rồi. Chỉ còn chờ ngày nộp thôi. Anh cũng vậy chứ?" Linh đáp, giọng nói trong trẻo của cô như tiếng chuông gió, mang theo chút gì đó nhẹ nhõm nhưng cũng chất chứa một nỗi niềm khó tả. Cô gác cằm lên tay, tựa như muốn níu giữ lại khoảnh khắc hiện tại.

Long gật đầu, đặt tập hồ sơ cuối cùng xuống bàn. "Ừ, anh cũng xong hết rồi." Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự nhẹ nhõm vì hoàn thành một việc quan trọng, nhưng cũng là một tiếng thở dài chất chứa những băn khoăn về chặng đường sắp tới. "Không ngờ mọi thứ lại nhanh đến vậy."

Linh khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn đượm buồn. "Thật không thể tin được là đã sắp hết cấp ba rồi. Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy." Cô lẩm bẩm, giọng nói nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình. Ký ức về ba năm học, về những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, những lần cười đùa vô tư cùng bạn bè, và đặc biệt là những rung động đầu đời với Long, tất cả ùa về như một thước phim quay chậm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, sắp trở thành ký ức, và cô sẽ phải rời xa nó, rời xa những gì đã quá đỗi thân thuộc. Nỗi lo lắng về khoảng cách, về sự thay đổi của cuộc sống đại học, về những thử thách mà tình yêu của họ sẽ phải đối mặt, lại một lần nữa dâng lên trong lòng Linh. Cô biết mình đã hứa với Long, đã tin tưởng vào cậu, nhưng những nỗi sợ hãi vô hình vẫn cứ bám riết lấy tâm trí cô.

Long hiểu rõ cảm xúc của Linh. Cậu nhìn thấy sự lo lắng trong đôi mắt cô, cảm nhận được nỗi buồn man mác đang vương vấn trên khuôn mặt xinh đẹp ấy. Cậu khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay Long lan tỏa, truyền cho Linh một nguồn năng lượng vững chãi.

"Nhưng đây mới là khởi đầu của giấc mơ lớn hơn, của chúng ta, Linh à," Long nói, giọng cậu đầy kiên định và ấm áp, như một lời trấn an. "Anh biết em đang lo lắng. Anh cũng vậy. Nhưng chúng ta đã hứa với nhau rồi mà, đúng không? Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Mọi kỷ niệm đẹp ở Hạ Long sẽ không biến mất, mà sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho tương lai của chúng ta."

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô ánh lên niềm tin khi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cậu. Cô khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt. "Em biết. Em chỉ là... hơi sợ một chút. Sợ rằng mọi thứ sẽ thay đổi quá nhanh, sợ rằng chúng ta sẽ không còn được ở bên nhau nhiều như thế này nữa."

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng cực kỳ ấm áp, làm tan chảy mọi nỗi lo trong lòng Linh. "Chúng ta sẽ luôn tìm cách để ở bên nhau mà. Dù không phải hàng ngày, thì cũng là cuối tuần, hoặc qua những cuộc gọi, những dòng tin nhắn." Cậu vuốt nhẹ mu bàn tay Linh, ánh mắt đầy ân cần. "Chúng ta còn có cả một mùa hè phía trước để tạo thêm thật nhiều kỷ niệm nữa mà, đúng không? Chúng ta sẽ đi chơi, đi ăn những món ngon mà em thích, sẽ đi thăm lại những nơi đã gắn liền với những ký ức của chúng ta."

Linh cảm thấy trái tim mình được sưởi ấm. Cô tựa nhẹ đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của cậu. "Vâng, chúng ta sẽ làm vậy. Em muốn đi ăn kem ở bãi biển, muốn đi dạo ở chợ đêm, muốn ngắm hoàng hôn trên cầu Bãi Cháy thêm nhiều lần nữa." Giọng cô dần trở nên vui vẻ hơn, nỗi buồn ban nãy dường như đã bị xua tan bởi sự kiên định và tình yêu của Long.

Long vòng tay qua vai Linh, ôm cô vào lòng một cách nhẹ nhàng. "Tất cả những gì em muốn, anh đều sẽ thực hiện cùng em. Chúng ta sẽ trân trọng từng khoảnh khắc này, từng buổi chiều tà ở Cafe Sắc Màu, từng cuộc hẹn hò đơn giản. Vì những điều nhỏ bé ấy sẽ là hành trang quý giá nhất cho chặng đường sắp tới của chúng ta."

Trong không gian ấm cúng của quán cà phê, Long và Linh ngồi bên nhau, bàn tay vẫn nắm chặt, trái tim vẫn hòa chung nhịp đập. Ánh nắng chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu của quán, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Họ biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo, nhưng trước mắt, họ sẽ cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc bình yên này, gói ghém chúng lại thành những kỷ niệm không thể nào quên.

***

Tối hôm đó, không khí ở quán trà sữa Trăng Khuyết sôi động hơn hẳn. Tông màu pastel chủ đạo, những chậu cây xanh nhỏ nhắn và tranh tường nghệ thuật tạo cảm giác trẻ trung, tươi mới. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng máy pha chế đồ uống xè xè, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh đầy sức sống của tuổi trẻ. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm, mùi đường đen và sữa thơm lừng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Long và Linh đến muộn một chút, và nhóm bạn thân đã tụ tập đông đủ ở một góc quán. Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, đang làm trò khiến cả nhóm cười ồ lên. Cậu ta, với cái đầu nấm đặc trưng, luôn là cây hài, là người khuấy động mọi cuộc vui. Nguyễn Trọng Tùng, vẫn phong độ và ưa nhìn như mọi khi, đang ngồi cạnh Hoàng Thảo Mai, thỉnh thoảng lại trêu chọc cô nàng mọt sách. Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, chỉ mỉm cười nhẹ, đôi khi đỏ mặt. Vũ Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai cá tính, đang nhiệt tình kể một câu chuyện cười, giọng nói rõ ràng, dứt khoát.

"À, kia rồi! Hai nhân vật chính của chúng ta!" Hùng nhanh nhảu reo lên khi thấy Long và Linh bước vào, cậu ta vẫy tay lia lịa. "Lại còn đi cùng nhau nữa chứ, không rời nửa bước là sao!"

Cả nhóm cười phá lên. Linh khẽ đỏ mặt, cô nàng xinh đẹp với đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường ngày giờ đây có chút ngại ngùng. Long, vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy, nhưng khóe môi cậu cũng khẽ cong lên, để lộ nụ cười ấm áp khi nhìn Linh. Cậu khẽ siết nhẹ tay Linh, rồi kéo ghế cho cô ngồi cạnh mình.

"Đến rồi à! Tụi này chờ muốn mọc rễ luôn!" Lan nói, giọng cô hơi lớn nhưng đầy thân thiện. "Ngồi đi, trà sữa của hai cậu đây." Cô chỉ vào hai ly trà sữa đã được đặt sẵn trên bàn.

"Cảm ơn tụi mày nhé," Linh nói, cô mỉm cười rạng rỡ, ngồi xuống bên cạnh Long.

Không khí nhanh chóng trở nên sôi nổi hơn. Hùng tiếp tục những câu chuyện phiếm, những lời trêu chọc thân mật. "Này, mấy đứa có thấy lạ không? Tự nhiên thấy hết áp lực thi cử rồi mà lại thấy trống vắng ghê. Cứ như vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ bất khả thi vậy."

Lan gật đầu lia lịa, đôi mắt tinh nhanh của cô ánh lên sự đồng tình. "Đúng đó, cứ như vừa mới hôm qua còn cặm cụi ôn thi, giờ thì sắp mỗi đứa một nơi rồi. Cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa... hụt hẫng sao ấy."

Mai, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng cũng ẩn chứa chút suy tư. "Nhưng chúng ta vẫn sẽ giữ liên lạc chứ? Mãi là bạn thân nha! Đừng có đứa nào mà quên tụi này đó." Cô nàng đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt đầy trìu mến.

"Chắc chắn rồi! Mãi là bạn thân!" Hùng hùng hồn tuyên bố, cậu ta giơ ly trà sữa lên như thể đang nâng ly chúc mừng.

Tùng, với nụ cười nửa miệng quen thuộc, nhìn Long và Linh, ánh mắt có chút trêu chọc. "Chắc chắn rồi. Long và Linh cứ yên tâm, tụi này sẽ không để hai người quên nhau đâu! Mà có muốn quên cũng khó, cứ đứa nào nhớ đứa nào thì cứ gọi điện thoại cho đứa kia là được rồi!" Cậu ta nháy mắt, khiến cả nhóm lại bật cười. Tùng đã chấp nhận tình cảm của Long và Linh, nhưng đôi khi vẫn không bỏ được thói quen trêu chọc họ.

Long và Linh nhìn nhau cười. Dưới gầm bàn, tay Long khẽ nắm lấy tay Linh, đan chặt những ngón tay vào nhau. Ánh mắt họ chất chứa sự cảm kích và tình cảm sâu sắc dành cho nhóm bạn. Họ biết rằng, dù tương lai có ra sao, dù mỗi người có một con đường riêng, thì tình bạn này, những kỷ niệm này sẽ là một phần không thể thiếu trong hành trang của họ.

"Đừng có mà nói trước Hùng ơi, biết đâu Long nhà mình mê học quá mà quên cả bạn bè, quên cả Linh thì sao!" Lan cố tình chọc ghẹo Long.

Long nhướng mày, giọng trầm ấm vang lên: "Tôi mà quên ai thì cũng không quên được mấy cái đứa ồn ào như tụi mày đâu." Cậu nói, ánh mắt vẫn hướng về Linh, ngụ ý rằng cô là người cậu không bao giờ quên.

Linh khẽ dựa vào vai Long, cảm nhận sự ấm áp và bình yên. Cô biết, dù có những lúc cô lo lắng về tương lai, về khoảng cách, nhưng khi ở bên Long và nhóm bạn, những nỗi lo ấy dường như tan biến. Tình bạn gắn bó keo sơn này, cùng với tình yêu kiên định của Long, là những chỗ dựa vững chắc nhất cho cô.

Cả nhóm lại tiếp tục trò chuyện, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp góc quán. Họ nói về những kỷ niệm thời cấp ba, những ước mơ ngây ngô về tương lai, những dự định cho mùa hè cuối cùng của tuổi học trò. Mỗi người đều có những nỗi lo riêng, những băn khoăn về con đường sắp tới, nhưng trong khoảnh khắc này, họ gác lại tất cả để tận hưởng trọn vẹn niềm vui của tuổi trẻ, của tình bạn.

"Tụi mình sẽ cùng nhau đi chơi một chuyến đi," Hùng đề xuất. "Trước khi mỗi đứa một nơi, chúng ta phải có một chuyến đi đáng nhớ chứ!"

"Ý hay đó!" Lan hưởng ứng nhiệt tình. "Đi đâu bây giờ? Đi biển nữa không? Hạ Long còn bao nhiêu chỗ mình chưa khám phá hết mà."

Linh mỉm cười nhìn Long, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Long gật đầu, cậu cũng muốn dành những khoảnh khắc cuối cùng này để tạo thêm thật nhiều kỷ niệm đẹp với Linh và nhóm bạn. Lời hứa "mãi là bạn thân" của nhóm bạn cho thấy dù có chia xa, tình bạn của họ vẫn sẽ bền chặt và là chỗ dựa vững chắc. Tùng, với lời trêu chọc của mình, dường như cũng ngầm hiểu rằng dù có những thử thách, Long và Linh sẽ vẫn luôn tìm thấy nhau.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố Hạ Long. Sau khi tạm biệt nhóm bạn ở quán trà sữa, Long và Linh cùng nhau đi bộ về nhà. Thay vì đi thẳng, họ quyết định rẽ lên Cầu vượt bộ hành, nơi đã chứng kiến biết bao cảm xúc của họ. Kết cấu thép và bê tông vững chắc của cây cầu vươn mình giữa không trung, những bậc thang và đường dốc trải dài, dưới chân là dòng xe cộ vẫn tấp nập, hối hả.

Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của biển, nhưng cũng đủ để làm tóc Linh bay bay. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới chân họ, trải dài vô tận, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Không gian trên cầu khá yên tĩnh, chỉ còn tiếng xe cộ gầm rú mơ hồ dưới đường, tiếng bước chân khẽ khàng của hai người, và tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi khói bụi dịu nhẹ đặc trưng của đêm.

Linh rụt rè nép sát vào Long, bàn tay nhỏ bé của cô đan chặt vào tay cậu. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một nỗi lo lắng khó giấu.

"Em vẫn hơi lo lắng, Long ạ. Về kết quả, về mọi thứ sắp tới," Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ dần, gần như thì thầm trong gió. "Em sợ... sợ rằng mọi thứ sẽ không như chúng ta mong muốn. Sợ rằng khoảng cách sẽ làm mọi thứ trở nên khó khăn hơn."

Long dừng lại, cậu vòng tay ôm Linh từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Hơi ấm từ cơ thể Long lan tỏa, bao bọc lấy Linh, xua đi cái lạnh của gió đêm và cả nỗi lo lắng đang vương vấn trong lòng cô. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, mùi hương quen thuộc đã gắn bó với cậu suốt những năm tháng thanh xuân.

"Anh cũng vậy, Linh," Long thừa nhận, giọng cậu trầm ấm và chân thành. "Anh cũng lo lắng. Nhưng anh tin chúng ta sẽ làm được. Anh tin vào em, và tin vào chúng ta." Cậu siết nhẹ vòng tay, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho cô. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, đúng không? Từ những hiểu lầm, những áp lực, đến cả những quyết định lớn như bây giờ. Tình yêu của chúng ta đã đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả."

Linh tựa đầu vào ngực Long, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ trái tim cậu. Lời nói của Long như một liều thuốc an thần, xoa dịu những bất an trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cho sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể.

"Anh hứa là dù có chuyện gì xảy ra, dù cho kết quả thi có thế nào, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau chứ?" Linh hỏi, giọng cô chất chứa một sự mong manh, như muốn tìm kiếm một lời khẳng định chắc chắn.

Long hôn nhẹ lên đỉnh đầu Linh, rồi thì thầm vào tai cô, giọng cậu đầy kiên định và mạnh mẽ. "Anh hứa. Anh hứa với em, Linh. Tình yêu của chúng ta sẽ mạnh hơn mọi khoảng cách, mọi thử thách. Anh sẽ không bao giờ buông tay em. Dù có khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ tìm cách để chúng ta luôn ở bên nhau. Em tin anh, đúng không?"

Linh khẽ gật đầu, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố kìm lại. Cô tin Long, tin vào tình yêu mà họ đã cùng nhau xây đắp. Ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm, nơi Long và Linh cùng nhau ngắm nhìn, tượng trưng cho hy vọng và một tương lai tươi sáng, dù con đường dẫn đến đó có thể gập ghềnh. Lời hứa của Long, "mạnh hơn mọi khoảng cách, mọi thử thách", là một lời tiên đoán tinh tế về những khó khăn mà họ sẽ phải đối mặt trong mối tình yêu xa, nhưng cũng là một lời khẳng định về sức mạnh của tình yêu ấy.

Họ đứng đó thật lâu, cùng nhau ngắm nhìn thành phố về đêm, chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất và ước nguyện cho tương lai. Từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự gắn kết không thể tách rời. Họ biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo, nhưng trước mắt, họ sẽ cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc bình yên này, gói ghém chúng lại thành những kỷ niệm không thể nào quên. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có xa cách, vẫn sẽ mãi mãi thuộc về nhau, cùng nhau vững bước trên con đường phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ